Chương 92: Người Không Muốn Gặp Phải.


Lúc này, khi chiếc BMWs Z7 của Vưu Giai chạy đến bãi đỗ xe của hoa cỏ quỷ thị, ở trong bãi đỗ xe đã sớm đậu đầy mọi loại kiểu dáng xe sang trọng.
Bảo an phụ trách trông coi bãi đỗ xe của khu thực vật ban ngày, lúc này đã thay đổi thành một nhóm người khác. Những người này vóc dáng cường tráng, cơ thể vạm vỡ, trang phục màu đen, nhìn qua cực kỳ bưu hãn. Chỉ từ khí thế trên người bọn họ phát ra, là có thể biết được, những người này đều không phải bảo an bình thường có thể so sánh.
Lúc này Trương Văn Trọng và Vưu Giai đều phát hiện, Đàm Thanh lái moto, đang đậu ngay lối vào bãi đỗ xe, đang cùng tranh luận gì đó với mấy người bảo an. Mà khi xe BMWs số 7 của Vưu Giai sắp đi vào lối bãi xe, một bảo an bước nhanh tới, nhìn Vưu Giai cúi chào, cũng thỉnh đưa ra thiệp mời. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vưu Giai móc ra thẻ mời bằng vàng ròng, đưa cho bảo an. Bảo an cầm chiếc máy điện tử trong tay, nhẹ nhàng đảo qua trên mặt thẻ vàng, cũng liền biết được thân phận và địa vị của Vưu Giai.
Lúc đưa thẻ vàng trả lại cho Vưu Giai, bảo an cúi chào nàng, khách khí nói: "Hoan nghênh cô, Vưu tiểu thư, chúc cô tối nay mua được thực vật hoa cỏ mà mình thích."
Vưu Giai chỉ chỉ Đàm Thanh ở phía trước, không giải thích được hỏi: "Người bạn kia của tôi, có hiểu lầm gì với các anh sao? Sao tôi cảm thấy cô ấy như đang tranh cãi với các anh?"
"Nguyên lai vị tiểu thư kia là bạn của cô sao? Nàng không có thẻ mời, nhưng lại đòi phải đỗ xe trong bãi, cho nên chúng tôi đành phải ngăn cản cô ấy. Nếu như cô ta là bạn của Vưu tiểu thư, như vậy cô ta cũng có tư cách vào trong hoa cỏ quỷ thị." Nói đến đây, tên bảo an hướng đồng bạn mình vung tay lên, nói: "Cho cô ấy vào, cô ấy là bạn của Vưu tiểu thư." Bốn tên bảo an ngăn cản trước người Đàm Thanh lúc này mới nghiêng người tránh ra, để cho nàng vào trong bãi đỗ xe.
Đợi khi Vưu Giai dừng xe trong bãi, cùng Trương Văn Trọng xuống xe, Đàm Thanh sớm đã gởi mô tô xong, đi tới bên cạnh nàng, miệng lầm bầm thần tình không vui.
"Bọn người kia thật ghê tởm, thấy tôi không có thiệp mời, không cho tôi vào trong gởi xe luôn. Tôi đã nói với họ, tôi là bạn của chị, bọn chúng còn không tin." Vừa nhìn thấy Vưu Giai, Đàm Thanh liền cáo trạng.
Vưu Giai nhịn không được nở nụ cười. Biểu tình khi nàng nhìn Đàm Thanh, cũng giống như đang nhìn một người em gái nghịch ngợm của mình: "Hôm nay thấy em không xông vào, xem như là có tiến bộ."
Đàm Thanh nói: "Em là cảnh sát nhân dân, làm sao lại làm chuyện vô cớ xông vào?"
"Hay a!" Vưu Giai thoáng liền vạch trần lời nói dối của nàng, vừa cười vừa nói: "Đừng cho là chị không biết, em nha, chỉ bất quá em nghĩ chỉ một mình em chắc chắn đánh không lại những người kia, cho nên mới không xông vào thôi, thế nào, chị không có nói sai chứ?"
Đàm Thanh bị đoán trúng tâm tư, gương mặt hơi đỏ lên, nàng xấu hổ cười cười, nói: "Được rồi, được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, chị xem trong bãi có nhiều xe như vậy, đã biết bao nhiêu người tới rồi. Đi thôi, chúng ta nhanh vào đi, bằng không những hoa cỏ thần kỳ cổ quái đều bị mua hết, chúng ta chẳng phải sẽ không có gì để nhìn hay sao?" Dứt lời, nàng gương mẫu đi nhanh về hướng khu thực vật trong màn đêm.
Nhìn động tác của Đàm Thanh, Vưu Giai cùng Trương Văn Trọng đều nhịn không được mỉm cười.
Khi ba người đi tới cửa khu công viên thực vật, cổng lớn đã khóa chặt. Nhìn từ bên ngoài, xung quanh chỉ toàn ngọn đèn u ám, không trông thấy rõ ràng lắm. Ngay tại cửa vẫn bố trí bảo an, mà bốn phía tường rào cao chót vót đồng dạng cũng có bảo an cầm đèn pin đi tuần tra cảnh giới. Không nói tới những điểm chốt canh giữ còn ẩn tàng.
Sau khi kiểm nghiệm thẻ mời, ba người được phép đi vào trong khu thực vật. Thiệp mời phổ thông, chỉ cho một người dẫn một người đi vào. Nhưng thiệp mời vàng của Vưu Giai, lại có tư cách mang theo bạn bè vào trong không giới hạn.
Sau khi tiến nhập vào khu thực vật, lập tức có nhân viên công tác bước ra nghênh đón, dẫn ba người đi về hướng hoa cỏ quỷ thị. Dù sao phạm vi khu thực vật cũng rất lớn, hoa cỏ quỷ thị chỉ được triển lãm tại một khu bên trong đó mà thôi. Nếu như không có người dẫn đường, ở trong khu thực vật tối tăm này, muốn không lạc đường thật đúng là khó khăn.
"Bảo an của hoa cỏ quỷ thị, thật đúng là tốt quá, không hổ danh tiếng trên toàn quốc." Đàm Thanh là nhân sĩ chuyên nghiệp, tự nhiên nhìn ra được trình độ của những bảo an canh gác trong khu công viên thực vật có giỏi hay không, nhịn không được mà tấm tắc khen ngợi.
Hoa cỏ quỷ thị tuy rằng thần bí, thế nhưng không trái pháp luật, hàng năm còn nộp tới mức thuế rất cao, cho nên Đàm Thanh cũng chỉ hiếu kỳ, mà không hề nghi vấn sự hợp pháp của bọn họ.
Dưới sự dẫn dắt của nhân viên công tác, ba người rất nhanh đã tới hoa cỏ quỷ thị trong khu thực vật.
Năm nay hoa cỏ quỷ thị được tổ chức trong một đại sảnh rộng lớn nằm tại khu phía tây của công viên thực vật. Trong không gian rộng lớn, nơi nơi đều là quầy hàng triển lãm hoa cỏ. Bộ dạng so sánh với ban ngày quả thực không khác gì những chợ buôn bán. Duy nhất khác nhau chính là, bên trong những chợ kia, tiếng người ồn ào tranh cãi, mà ở đây tuy rằng cũng rất nhiều người, thế nhưng đều chỉ âm thầm nói nhỏ, bao quát cả việc cò kè mặc cả, cho nên cảm thấy vắng vẻ hơn nhiều.
Đàm Thanh lần đầu tiên đi dạo trong hoa cỏ quỷ thị, đôi mắt đánh giá cảnh tượng liền thất vọng: "Đây là hoa cỏ quỷ thị sao? Cũng quá đơn sơ nhỉ..."
Vưu Giai mỉm cười nói: "Nhìn qua tuy rằng đơn sơ, thế nhưng muốn ở trong này thuê quầy hàng buôn bán cũng không được tiện nghi đâu. Năm ngoái, một quầy hàng mỗi thước vuông đều là mười vạn nguyên. Cũng không biết giá cả năm nay tăng bao nhiêu."
Đàm Thanh hít sâu một hơi, kinh hô: "Tiền thuê một thước vuông là mười vạn nguyên? Ha...sao bọn họ không đi cướp? Tiền thuê đắt như vậy, người ta kia cũng nguyện ý thuê ư?"
Vưu Giai nói: "Vì sao không? Nếu như sinh ý tốt, cả đêm có thể kiếm được mấy trăm vạn, thậm chí hơn một ngàn vạn. So sánh với tiền kiếm được, hơn mười vạn có thể nói là đã rất tiện nghi rồi."
"Ai nha..." Đàm Thanh há to miệng, thật lâu không thể ngậm lại: "Tiền lương một năm của em, một thước vuông cũng thuê không nổi. Phỏng chừng toàn bộ tiền trên người em hiện tại, còn chưa đủ mua được loại hoa cỏ rẻ tiền nhất ở đây..."
Vưu Giai nhịn không được nở nụ cười: "Nếu như em thích loại hoa nào, chị sẽ mua tặng cho em."
Đàm Thanh vội vã xua tay cự tuyệt: "Thôi đi, hoa cỏ mắc như thế, em không dưỡng nổi đâu. Hôm nay em chỉ cùng hai người dạo chơi, học hỏi thêm một chút kiến thức thôi."
Ngay lúc này có một thanh âm luôn làm cho Vưu Giai đau đầu, đột nhiên vang lên: "Di, Giai Giai, sao cô lại ở đây?"

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #92


Báo Lỗi Truyện
Chương 92/708