Chương 85: Nỗi Băn Khoăn Trùng Trùng.


Lúc Vưu Thiên Hải giảng thuật qua đoạn kinh lịch, nước mắt ngang dọc, tâm tình đặc biệt kích động. Hắn cũng không có chú ý tới, vùng lông mày của Trương Văn Trọng, lúc này cũng đang cau chặt lại.
Trương Văn Trọng có thể vững tin, Vưu Thiên Hải chân tình lưu lộ, nói ra đều là lời nói thật, cũng không hề giả dối. Thế nhưng hắn cũng vững tin, trong người Vưu Thiên Hải bị trúng cũng không phải là tình cổ!
Trương Văn Trọng mặc dù không thâm nhập nghiên cứu qua cổ thuật, tuy nhiên từng là một vị tiên nhân, ngày xưa trong lúc tu hành đã đi du lịch khắp đại giang năm bắc. Hắn cũng từng đi qua đất Miêu ở phía Tây Nam, bàn luận đạo pháp với Miêu vu*, tự nhiên là có hiểu biết một chút về cổ thuật. (*: pháp sư của mỗi bộ tộc.)
Trương Văn Trọng biết, gọi là tình cổ, chính là một loại cổ thuật đặt biệt của nữ tử Miêu tộc.
Miêu nữ dùng chính máu tươi của mình, mỗi ngày nuôi cổ, mười năm mới có thể luyện thành một con tình cổ. Mà nam tử bị trúng tình cổ, nếu như xảy ra chuyện nam nữ với cô gái khác, sẽ xúc động tình cổ, mỗi tháng sẽ bị phát tác một lần, mà cảm giác lúc tình cổ phát sinh, hẳn là đau đớn tê tâm liệt phế. Rất nhiều người bị trúng tình cổ, sau khi phát sinh ân ái với cô gái khác, sẽ lập tức bất đắc kỳ tử mà chết, chính bởi vì không chịu nổi sự đau đớn tê tâm liệt phế kia.
Thế nhưng dựa theo tình huống mà Vưu Thiên Hải miêu tả, loại cổ độc mà hắn trúng, hoàn toàn khác hẳn với tình cổ.
Căn cứ theo suy đoán của Trương Văn Trọng, ngày xưa Vưu Thiên Hải cùng vị Miêu nữ kia yêu nhau, rất có khả năng nàng cũng không hề hạ tình cổ trên người hắn. Sở dĩ nàng nói như vậy, chỉ là vì muốn Vưu Thiên Hải sau này phải tìm đến nàng, đừng quên bỏ nàng đi. Nếu như Vưu Thiên Hải thật sự trúng phải tình cổ, như vậy hắn kết hôn với người phụ nữ khác, nói không chừng đã sớm bị tình cổ phát tác mà đau đớn đến chết, làm sao còn như bây giờ, con cháu đầy nhà sống tới tuổi già?
Nếu như không phải là tình cổ, trong người Vưu Thiên Hải lại là cổ gì?
Nếu như không phải do vị Miêu nữ kia hạ cổ cho hắn, thì là ai hạ cổ?
Hai nghi vấn đồng thời xuất hiện trong đầu Trương Văn Trọng.
Nhìn Vưu Thiên Hải đầm đìa nước mắt, Trương Văn Trọng cũng không đem suy đoán của mình nói ra. Dù sao đó chỉ là suy đoán, cũng không có chứng cứ rõ ràng. Hắn cũng không mong muốn, bởi vì việc này mà kích thích Vưu Thiên Hải.
Sau một lát trầm ngâm, Trương Văn Trọng ngồi xổm xuống, đưa tay đặt lên hai chân bị liệt của Vưu Thiên Hải, dùng thủ pháp Nhu Vân Cửu Ma, xoa bóp đôi chân đã mất đi tri giác của hắn. Trong lúc xoa bóp, Trương Văn Trọng đưa một tia chân nguyên truyền vào trong hai chân bị liệt của Vưu Thiên Hải, sưu tầm cổ độc giấu kín bên trong.
Trương Văn Trọng làm việc cực kỳ cẩn thận, bởi vì cổ độc đối với ngoại lực phi thường mẫn cảm, nếu như chỉ hơi vô ý, khiến cho nó cảnh giác, không chỉ làm Vưu Thiên Hải bị thương, đồng thời sẽ làm tổn thương luôn bản thân Trương Văn Trọng. Cho nên Trương Văn Trọng phải cẩn cẩn thận thận khống chế tia chân nguyên, để nó chậm rãi đi vào trong hai chân Vưu Thiên Hải, cẩn thận sưu tầm.
Công phu không phụ lòng người, ngay khi trán Trương Văn Trọng đẫm đầy mồ hôi, rốt cục hắn ở trong cơ thể Vưu Thiên Hải tìm được một cổ độc. Hắn cũng không vội vã dùng chân nguyên công kích cổ độc, bởi vì cổ độc tuy rằng bị thôi miên, thế nhưng tính cảnh giác vẫn rất cao, đồng thời vẫn duy trì tính sinh động, nếu như tùy tiện triển khai thế tiến công đối với nó, sẽ làm nó tức giận, do đó làm tổn thương đến Vưu Thiên Hải.
Trương Văn Trọng chỉ dùng tia chân nguyên thu hoạch tin tức tình báo về cổ độc, sau đó thu hồi chân nguyên đứng dậy.
Trương Văn Trọng đã biết trong cơ thể Vưu Thiên Hải cũng không phải là tình cổ gì, mà là Miệt Phiến Cổ!
Căn cứ dân gian thuật lại, gọi là Miệt Phiến Cổ, chính là đem một con Miệt Phiến (nan tre) dài chừng bốn năm cm, trải qua luyện chế đặc thù, đặt trên đường, người đi đường đi ngang qua, Miệt Phiến sẽ nhảy lên chân người, làm cho người ta đau đến dữ dội. Đồng thời bởi vì nó ký sinh trên chân người, hấp thu chất dinh dưỡng và tinh khí, dần dần sẽ làm chân người đó bị liệt, thậm chí còn bởi vậy mà chết.
Dùng Miệt Phiến làm cổ, chuyện như vậy nghe vào thật sự không thể tưởng tượng nổi. Thế nhưng Trương Văn Trọng hiểu về cổ thuật, lại biết Miệt Phiến Cổ, kỳ thực cũng không phải dùng nan tre luyện chế mà thành. Mà là dùng một loại côn trùng tên là bọ tre, có hình dáng rất giống nan tre trúc, trải qua phương pháp dưỡng cổ đặc thù, dưỡng luyện mà thành. Bọ tre bình thường, tự nhiên không có lực chui vào trong thân thể con người để ký sinh lại sinh sôi nảy nở, thế nhưng trải qua cổ thuật dưỡng thành Miệt Phiến Cổ, sẽ có năng lực làm cho kẻ khác rợn tóc gáy.
Nếu đã biết trong người Vưu Thiên Hải bị trúng là Miệt Phiến Cổ mà không phải tình cổ, như vậy Trương Văn Trọng cũng có thể triển khai châm chích trị liệu thi thố.
Trương Văn Trọng nói: "Được rồi Vưu gia gia, sau đó tôi sẽ đem kế hoạch trị liệu nói cho Vưu Giai, do nàng giám sát giúp ông thực thi."
Ngay khi Trương Văn Trọng chuẩn bị mở cửa gọi Vưu Giai đi vào, Vưu Thiên Hải đột nhiên nói: "Tiểu Trương, ta van cậu một việc được không?"
"Chuyện gì?" Trương Văn Trọng xoay người lại hỏi.
Vưu Thiên Hải khẩn cầu nói: "Việc hôm nay ta đã nói, cậu biết, tôi biết, trời biết, như vậy đủ rồi. Đừng nói cho những người khác, được không?"
Trương Văn Trọng gật đầu: "Được, tôi đáp ứng ông, tôi sẽ không nói cho những người khác."
"Thật tốt quá, cảm ơn cậu, tiểu Trương." Vưu Thiên Hải nhất thời thở phào.
"Không cần khách khí, bảo mật cho bệnh nhân vốn là trách nhiệm của chúng tôi." Trương Văn Trọng hồi đáp, đồng thời đưa tay mở cửa phòng.
Vưu Giai đang chờ ở ngoài cửa, vội vã cất bước đi đến, thân thiết dò hỏi: "Thế nào, Trương tiên sinh, bệnh tình của ông nội tôi ra sao?"
Trương Văn Trọng mỉm cười nói: "Bệnh tình của Vưu gia gia, đã bắt đầu có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp. Được rồi, lần trước tôi đưa cho Vưu gia gia đơn thuốc còn không?"
"Vẫn còn." Vưu Giai gật đầu nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Trương Văn Trọng phân phó: "Nếu đơn thuốc vẫn còn, như vậy cứ chiếu theo đơn thuốc tiếp tục bốc thuốc nấu cho Vưu gia gia uống tiếp tục. Chỉ là tăng thêm hai loại dược vị Kỳ Trung và Chu Sa lên gấp bội, mặt khác cho thêm Hoàng Bách và Xà Sàng Tử, những dược liệu còn lại thì không thay đổi."
Trương Văn Trọng cải biến lại đơn thuốc, đều nhằm vào Miệt Phiến Cổ. Mấy dược liệu này đối với Miệt Phiến Cổ có công hiệu tốt hơn.
Vưu Giai rất sợ mình lẫn lộn, vội vã tìm tới giấy bút, nhờ Trương Văn Trọng đem những lời vừa nói viết lên trên giấy. Sau đó lại hỏi: "Còn có điều gì cần phân phó nữa không?"
Trương Văn Trọng đáp: "Tạm thời đã không có, cứ theo đơn thuốc đã sửa đổi nấu thuốc uống. Một tuần sau, tôi trở lại tái khám cho Vưu gia gia, trong một tháng, hẳn là có thể giúp Vưu gia gia đứng lên lần nữa. Đương nhiên nếu muốn triệt để khang phục, còn cần một đoạn thời gian an dưỡng, dù sao hai chân Vưu gia gia đã liệt nhiều năm như vậy, muốn khôi phục hoàn toàn cũng cần một đoạn thời gian. Ngô...Nếu như tối nay có vận khí tốt, có thể mua được dược liệu cần thiết, thì đợt trị liệu này cũng có thể rút ngắn."
Vưu Giai vội vã nói: "Cần loại dược liệu gì? Tôi đi nhờ người mua tới!"
Trương Văn Trọng cười nói: "Những loại dược liệu này dù tôi có nói tên và hình thái của chúng cho cô, chỉ sợ cũng không có ai có thể nhận ra được. Cho nên chỉ có chính tôi đi tìm. Chỉ hi vọng, tối nay trong hoa cỏ quỷ thị có thể có loại dược liệu về phương diện này xuất hiện."
Vưu Giai nói: "Vậy tôi đành nhờ anh, cần bao nhiêu tiền, anh tính dùm tôi là được! Tiền của những dược liệu này, tôi khẳng định không thể để cho anh bỏ ra."
"Tốt." Trương Văn Trọng mỉm cười gật đầu, cũng không khách khí với nàng.
Chú thích: Xà sàng tử dùng làm thuốc được ghi đầu tiên trong sách Bản kinh, còn gọi là Xà sàng thực là quả chín phơi hay sấy khô của cây Xà sàng có tên thực vật là Cnidium monnieri (L) Cusson.
Chu sa hay thần sa, đan sa, xích đan, cống sa, là các tên gọi dành cho loại khoáng vật cinnabarit của thủy ngân sẵn có trong tự nhiên, có màu đỏ. Thành phần chính của nó là sulfua thủy ngân (II) (HgS).

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #85


Báo Lỗi Truyện
Chương 85/708