Chương 81: Cảm Ơn Anh!


Ngay tại thời khắc nguy cấp như mành treo chuông, Trương Văn Trọng đột nhiên bay ra ngoài, liều lĩnh thả người nhảy ra, hai tay nhanh như thiểm điện chụp lấy hai mắt cá chân của Thải Ny. Nhưng thân thể của hắn cũng đã vượt khỏi sân thượng, mắt thấy sẽ cùng Thải Ny rơi xuống dưới lầu.
Toàn trường lặng ngắt như tờ, biến cố luân phiên nhau xảy ra bất thình lình làm cho tất cả mọi người đều đình chỉ hô hấp. Tuy rằng bọn họ đang há to miệng, thế nhưng cũng đã quên mất kinh hô cùng thét lên. Một ít người nhát gan, đã dùng hai tay che mắt lại, vốn không dám nhìn một màn phát sinh ngay trước mắt.
Ngay lúc thân hình rơi xuống, Trương Văn Trọng vẫn bảo trì sự bình tĩnh cao độ.
Lực phản ứng siêu cường sau khi đề thăng tới Luyện Cốt cảnh, ở thời khắc then chốt này liền được hiển lộ ra hoàn mỹ nhất. Đồng thời khi hai tay bắt được hai mắt cá chân của Thải Ny, hắn đã dùng mũi chân móc vào mép sân thượng, do đó bảo trì được tư thế không bị rơi xuống lầu.
"Hoa..." Mọi người đang vây xem dưới lầu, cuối cùng cũng hồi phục lại tinh thần, đồng loạt phát ra một tiếng thét kinh hãi.
Phản ứng của Lý Triêu Dương và Đàm Thanh cũng không chậm, bọn họ trước tiên liền nhào tới, mỗi người chụp lấy một chân của Trương Văn Trọng, dùng hết khí lực toàn thân muốn kéo hắn và Thải Ny lên.
Những cảnh sát còn lại rốt cuộc đã kịp phản ứng, vội vàng chạy tới muốn hỗ trợ.
Đàm Thanh quay đầu, nhìn đám cảnh sát phía sau quát to: "Chạy đến đây xem náo nhiệt gì? Vài người chạy xuống lầu ba, đón Thải Ny đi. Động tác nhanh lên một chút!"
Lập tức có vài cảnh sát chạy vội xuống dưới lầu ba, từ ngay vị trí lan can ở lầu ba thành công tiếp được Thải Ny, lập tức có nhân viên y tế chạy tới giúp nàng kiểm tra trạng huống thân thể. Đồng thời nam sinh ngay trước mặt mọi người biểu lộ tình yêu kia, cũng không để ý tới sự ngăn cản của cảnh sát, một chuyến lủi thẳng lên lầu ba, không kịp phân trần, ôm chặt lấy Thải Ny, trên mặt hắn tràn đầy nước mắt trong suốt.
So sánh với nam sinh bị sợ hãi kia, Thải Ny lại bình tĩnh hơn rất nhiều. Ngay lúc nàng bị nam sinh ôm lấy, Thải Ny có chút luống cuống tay chân, vô ý thức muốn giãy ra khỏi lòng nam sinh, thế nhưng bởi vì nam sinh ôm nàng rất chặt, cuối cùng nàng cũng không giãy khỏi sự ôm ấp của hắn. Nhìn nam sinh vì lưu lộ chân tình mà khóc vì mình, trong lòng Thải Ny cũng nảy sinh cảm động. Cảm giác chân tay luống cuống ban đầu cũng dần dần biến mất xuống tới. Nàng cũng mở rộng hai tay, ôm nam sinh vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ sau lưng hắn, ôn nhu an ủi: "Được rồi, em không sao, đừng khóc..."
Cùng lúc đó Trương Văn Trọng nhờ Lý Triêu Dương và Đàm Thanh trợ giúp, thuận lợi trở lên trên hành lang lầu bốn.
"Trương ca, anh thật đúng là không sợ chết, tình huống như vậy mà anh cũng dám thả người nhảy ra. Cũng may trong lúc khẩn yếu quan đầu anh còn kịp dùng mũi chân móc len mép lan can, bằng không..." Đàm Thanh lắc đầu, không đem câu đầy điềm xấu phía sau nói ra.
Trương Văn Trọng cũng không trả lời, chỉ cười thừa nhận. Kỳ thực, trong lúc hắn thả người nhảy ra cứu Thải Ny, cũng đã đem việc này dự liệu tới. Tục ngữ nói đúng, tài cao mật lớn, hắn đối với thực lực hiện tại của mình cũng có đầy đủ lòng tin.
"Trương tiên sinh..." Lý Triêu Dương đột ngột mở miệng, coi như ở thời khắc này thần tình của hắn vẫn thập phần nghiêm trọng như cũ.
Nhìn thấy biểu tình của Lý Triêu Dương, Đàm Thanh nghĩ lầm hắn muốn trách cứ Trương Văn Trọng, vội vã muốn giúp Trương Văn Trọng nói vài lời hữu ích: "Lý đội..." Thế nhưng lời của nàng vừa mới nói ra miệng, đã bị Lý Triêu Dương phất tay ngăn lại.
Ngay khi Đàm Thanh còn đang lo lắng, Lý Triêu Dương đột nhiên "ba" một tiếng đứng nghiêm, sau đó giơ lên tay phải trang nghiêm hướng Trương Văn Trọng hành một lễ quân đội, trầm giọng nói: "Cảm ơn anh!"
Cử động thình lình này của Lý Triêu Dương, không chỉ làm Trương Văn Trọng rất kinh ngạc, đồng thời cũng làm Đàm Thanh cùng những cảnh sát còn trên hành lang lầu bốn cũng rất kinh ngạc. Bởi vì Lý Triêu Dương nổi danh trong hệ thống cảnh sát Ung Thành, thậm chí toàn tỉnh Thiên Nam, đều có tiếng lạnh lùng và bất cận nhân tình.
Thế nhưng hiện tại, Lý Triêu Dương không ngờ lại hướng Trương Văn Trọng hành lễ chào cùng nói câu "cảm ơn"...
Trong từ điển của Lý Triêu Dương, không ngờ cũng có hai chữ "cảm ơn" hay sao?
Đàm Thanh cùng đám cảnh sát còn đang khiếp sợ, nhưng cũng tự đáy lòng cho rằng, biểu hiện vừa rồi của Trương Văn Trọng, đích thật là xứng đáng với hai chữ "cảm ơn".
"Ba" một tiếng, Đàm Thanh cũng đột nhiên đứng nghiêm, trang nghiêm cúi chào Trương Văn Trọng. Ngay khi Trương Văn Trọng còn lộ vẻ kinh ngạc, nàng mỉm cười, giòn tan nói: "Cảm ơn anh!"
"Cảm ơn anh!"
Không đợi Trương Văn Trọng kịp mở miệng nói, toàn bộ cảnh sát trên lầu bốn cũng đều nghiêm túc cúi chào, đồng loạt lên tiếng.
Trương Văn Trọng đối với đãi ngộ như vậy, hiển nhiên có chút không quá thích ứng. Trên mặt hắn mang theo tia mỉm cười ngượng ngùng, vội vàng xua tay nói: "Các vị đừng như vậy, đây đều là chuyện tôi phải làm..."
Nhìn thấy cử chỉ thần thái của hắn, Đàm Thanh cười khúc khích một tiếng, nói: "Trương ca, vừa rồi không phải anh biểu hiện rất lãnh tĩnh hay sao? Thế nào hiện tại cũng luống cuống vậy? Được rồi, chuyện ở đây cũng đã chấm dứt, tôi cùng anh xuống lầu thôi." Nàng quay đầu nói với Lý Triêu Dương: "Lý đội, ở đây đành phiền phức anh, tôi bồi Trương ca xuống dưới trước."
"Ân, hai người đi thôi." Lý Triêu Dương gật đầu nói.
"Đi thôi, Trương ca." Đàm Thành tiếp nhận chiếc áo dài bác sĩ của Trương Văn Trọng trong tay một cảnh sát, đưa vào tay Trương Văn Trọng, cùng hắn xuống lầu.
Dọc theo đường đi, toàn bộ cảnh sát khi thấy Trương Văn Trọng đi ngang qua người bọn họ, đều "ba" một tiếng đứng nghiêm, hướng hắn cúi chào, đồng thời phát ra một tiếng nói từ sâu trong nội tâm: "Cảm ơn anh!"
Mỗi một lần, Trương Văn Trọng đều nhìn từng người mỉm cười ngượng ngùng.
Khi Trương Văn Trọng đi tới lầu ba, Thải Ny đã được vị nam sinh kia dìu đứng dậy, xuất hiện ngay thang lầu ba, nàng cũng bị cảnh sát đưa tới cảnh cục để tiếp thu thẩm vấn.
Thấy Trương Văn Trọng từ trên lầu xuống tới, Thải Ny vội vã dừng chân lại, hướng Trương Văn Trọng khom người chào thật sâu, nói: "Cảm ơn anh, Trương ca ca. Tuy rằng anh không phải đại ca nhà bên của em, thế nhưng ân tình của anh đối với em, cũng làm em vĩnh viễn khó quên. Không biết ngày sau em còn có thể xưng hô anh là Trương ca ca không?"
"Đương nhiên là có thể." Trương Văn Trọng mỉm cười gật đầu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Cảm ơn anh." Giọt nước mắt đã sớm đảo quanh trong viền mắt Thải Ny, lúc này đã tuôn ra, làm đẫm ướt gò má của nàng. Vị nam sinh đang dìu nàng, vội vã móc ra chiếc khăn ướt, cẩn cẩn thận thận tỉ mỉ lau nước mắt trên mặt cho nàng.
Đàm Thanh lại nhìn vị nam sinh kia huy huy nắm tay, giả ra dáng dấp hung thần ác sát, uy hiếp nói: "Sau này hảo hảo chiếu cố Thải Ny cho tốt, biết không? Nếu như cậu dám đối xử không tốt với cô ấy, cẩn thận tôi chỉnh cậu!"
"Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy." Nam sinh cúi đầu nhìn Thải Ny, vẻ mặt nhu tình như nước.
Trên mặt Thải Ny, lại nổi lên vẻ e thẹn ửng đỏ.
Trương Văn Trọng nở nụ cười, hắn ngoắc vị nam sinh sang một bên, nói khẽ với hắn: "Sau khi lo xong chuyện này, nhớ kỹ đến phòng y tế của trường tìm tôi, tôi sẽ cho đơn thuốc cho Thải Ny, do cậu giám sát cho cô ấy uống. Mặt khác, khiến cho tinh thần Thải Ny thất thường, chủ yếu chính vì sự khúc mắc. Chỉ cần cậu đối xử tốt với cô ấy, để tinh thần cô ấy thư sướng, hơn nữa tôi cho thuốc uống, như vậy cô ấy sẽ không bị tái bệnh."
Nam sinh dùng lực gật đầu, thành khẩn nói: "Tốt, tôi đã biết, cảm ơn anh. Đồng thời xin anh cũng yên tâm, tôi nhất định sẽ chiếu cố nàng thật tốt."
"Tôi tin tưởng cậu." Trương Văn Trọng gật đầu nói.
Khi Trương Văn Trọng có Đàm Thanh làm bạn, đi xuống dưới lầu, mới kinh ngạc phát hiện, đoàn người vây xem tuy rằng không tán đi, thế nhưng bầu không khí cũng có chút không tầm thường.
Nhân số vây xem quanh ký túc xá nữ có thể nói tới mấy trăm thậm chí hơn một ngàn. Thế nhưng vào ngay lúc này, đúng là một mảnh lặng ngắt như tờ, tĩnh đến có chút quỷ dị.
"Đây là...Chuyện gì xảy ra?" Bầu không khí quỷ dị tại hiện trường dù là người có kinh nghiệm phong phú như Đàm Thanh đều cảm thấy kinh ngạc và không giải thích được.
Ngay lúc này, khi Trương Văn Trọng xuất hiện, ánh mắt mọi người đều rơi trên người hắn.
Sau ba giây đồng hồ yên tĩnh, mọi người đều bắt đầu vung tay hoan hô lên. Bầu không khí tại hiện trường trong nháy mắt được châm lên, rồi đột nhiên từ trong vắng vẻ chuyển biến thành rầm rĩ, mà Trương Văn Trọng chính là ngòi nổ.
Mấy phút đồng hồ sau, toàn bộ tiếng hoan hô đều hội tụ thành ba chữ vang dội: "Cảm ơn anh!"

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #81


Báo Lỗi Truyện
Chương 81/708