Chương 618: Đánh gãy răng!


Đối mặt với những bác sĩ và hộ sĩ tay cầm "hung khí" đang xúc động phẫn nộ, trên mặt Ngũ Kiền cũng không có một tia sợ hãi, trái lại còn tràn ngập chẳng đáng cùng hèn mọn.
Phản ứng như vậy cũng rất bình thường. Dù sao Ngũ Kiền bọn họ là người tu chân, đừng nói phải đối mặt với một nhóm bác sĩ cùng hộ sĩ, dù là đối mặt những quân nhân được huấn luyện cùng vũ trang hạng nặng, cũng có thể lấy một địch nhiều, không chút độ khó.
Ngũ Kiền cười lạnh nói: "Các ngươi đã muốn tới chịu chết, như vậy chúng ta sẽ thành toàn các ngươi."
Mấy thành viên Đặc Cần tổ còn lại, cũng cùng cười nhạt lên. Bọn họ vừa ăn khổ từ chỗ Trương Văn Trọng, không ngại đem lửa giận đầy ngập trút xuống những bác sĩ và hộ sĩ không biết tự lượng sức mình này.
Nhưng chuyện làm bọn hắn thật sự không ngờ ngay giờ khắc này lại xảy ra.
Chiếc thước bị Hồ Cường ném ra, ở giữa không trung vẽ ra một đường cong, chuẩn xác không lầm nện trúng miệng của Ngũ Kiền đang nhếch lên cười nhạt, suýt chút làm hắn mắc nghẹn.
"Điều...điều này sao có thể?" Nhóm thành viên Đặc Cần tổ nhìn thấy liền choáng váng.
Nếu như nói văng trúng miệng Ngũ Kiền là pháp bảo do Trương Văn Trọng phóng xuất, như vậy nhóm thành viên tuyệt đối sẽ không khiếp sợ như vậy. Nhưng vấn đề là hiện tại rơi trúng ngay miệng Ngũ Kiền, là một cây thước vô cùng bình thường. Mà người ném ra cũng không phải là người tu chân, mà là một tên mập, vừa nhìn là biết một tên mập mạp trường kỳ thiếu vận động.
Một người tu chân Kim Đan kỳ lại bị một người bình thường dùng cây thước thành công đánh lén...Chuyện như vậy mặc dù tận mắt nhìn thấy, nhưng bọn hắn cũng không sao tin được.
Đừng nói là bọn họ không thể tin được, dù là Ngũ Kiền còn đang bị mắc nghẹn, cũng không dám tin tưởng một màn này chính là thật. Hắn là một người tu chân Kim Đan kỳ, bị một người bình thường thành công đánh trúng, chuyện như vậy một ngày lan truyền ra ngoài, danh tiếng hắn cũng sẽ phá hủy.
Ngũ Kiền giận tím mặt, dùng hai tay rút ra. Nhưng không đợi hắn kịp báo thù Hồ Cường vì tội đánh lén, những bác sĩ và hộ sĩ chen chúc chạy tới đều dùng đủ thứ "hung khí " trong tay đánh hắn lật xuống mặt đất, hung hăng cuồng đánh.
Trong nháy mắt ngã xuống đất, Ngũ Kiền chỉ cảm thấy choáng đầu hoa mắt, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại một nghi vấn: "Tại sao lại như vậy? Ta là người tu chân, thế nào lại bị người thường đánh té ngã trên mặt đất?"
So sánh với việc Ngũ Kiền bị đánh ngã dưới đất, những thành viên còn lại đỡ hơn một chút. Chí ít bọn hắn đã phát hiện, linh lực trong cơ thể đã tiêu mất không còn sót lại chút gì, đã hoàn toàn trống rỗng. Vì vậy bị những bác sĩ hộ sĩ đánh té trên mặt đất, cũng không cảm thấy có chuyện gì là kỳ quái. Bất quá bọn hắn vừa biết chân tướng, sự khiếp sợ chỉ nhiều hơn chứ không ít hơn Ngũ Kiền.
Bốn thành viên Đặc Cần tổ vừa kêu rên, vừa thầm nghĩ trong lòng: "Đây là có chuyện gì? Linh lực trong cơ thể chúng ta chạy đi nơi nào rồi? Lẽ nào nói từ nay về sau chúng ta sẽ từ người tu chân biến thành người thường sao? Không a..."
Chân tướng của chuyện này, là do khi Trương Văn Trọng lướt qua bên người bọn họ, đã dùng tốc độ mà mắt thường không thể nhìn thấy, triệu hoán ra ba mươi sáu lôi châm, cùng sử dụng chúng đâm vào cơ thể đám người Ngũ Kiền, tạm thời phong bế linh lực bọn họ.
Khi không có linh lực, tuy rằng thể chất của đám người Ngũ Kiền mạnh hơn người bình thường một chút, nhưng hai tay không địch lại bốn tay. Huống chi những bác sĩ hộ sĩ người đông thế mạnh, lại còn cầm theo "hung khí", cho nên vừa đối mặt, bọn hắn đã bị đánh té ngã trên mặt đất, ôm đầu cuồn cuộn kêu rên không ngớt.
"Ôi, đau nhức...Đau chết rồi, ai lấy cây truyền dịch đâm ta a? Ta van ngươi đừng đâm loạn có được hay không? Đản đông cúc chặt a..."
"A...những tên chết tiệt các ngươi...cũng dám lấy kim chích ta? Kim của ngươi có dùng qua chưa đó? Có truyền nhiễm tật bệnh cho ta không a..."
"Ai? Ai lấy giày đạp lên mặt ta? Đánh người không đánh mặt, lẽ nào ngươi chưa từng nghe qua sao? Ta kháo, mùi này...không được, ta trúng độc rồi..."
Những nhân viên y tế giờ phút này biểu hiện ra sức chiến đấu cường đại, không chỉ làm đám người Ngũ Kiền thống khổ không chịu nổi, cũng làm Trương Văn Trọng trợn tròn mắt. Hắn thế nào cũng không nghĩ đến, nhóm nhân viên y tế ngày thường lễ độ nho nhã, không ngờ cũng trở nên bưu hãn cường thế như vậy...
"Đúng là nhìn người không thể nhìn qua tướng mạo..." Hắn không khỏi cảm khái một câu.
Hắn cũng không đi khuyên can những người này, bởi vì hắn cũng muốn đám người Ngũ Kiền thụ chút giáo huấn.
Quay đầu lại, hắn nhìn Lâm Tử Mạn đang đứng ngay phía sau. Hiển nhiên hành động vừa rồi của nam tử kia làm nàng hoảng sợ. Lúc này nàng vẫn còn đang run rẩy.
Hắn áy náy nói: "Xin lỗi, chuyện vừa rồi làm cô sợ hãi."
"Không có việc gì..." Lâm Tử Mạn lắc đầu, đột nhiên nhào vào trong lòng hắn, ôm cứng lấy hắn.
"Tử Mạn, cô làm gì vậy?" Hắn ngẩn người, vô ý thức định đẩy nàng ra.
Lâm Tử Mạn ôm chặt hắn, thân thể không ngừng run rẩy, nhỏ giọng gần như nỉ non nói: "Trương ca, cho tôi ôm một chút được không? Chỉ một chút..."
Hắn có thể cảm giác được sự kinh khủng trong lòng nàng, dù sao nàng cũng chỉ là một người bình thường, trước thế tiến công của người tu chân Kim Đan kỳ mà không tan vỡ cũng là không tệ. Vừa rồi tinh thần còn đang căng thẳng cao độ, nàng có thể không có cảm giác gì, lúc này tinh thần vừa thả lỏng xuống tới, nhất thời liền cảm giác được sợ hãi, nên mới chui vào lòng hắn, để tìm kiếm cảm giác an toàn.
Sau khi hiểu rõ nguyên do, hắn cũng không đẩy nàng ra, trái lại còn dùng tay trái nhẹ ôm nàng, sử dụng tay phải vỗ nhẹ sau lưng, dùng thanh âm ẩn chứa Chúc Do Thuật an ủi nói: "Được rồi, được rồi, không còn việc gì nữa, tất cả đều đã qua, cô cũng không cần sợ hãi..."
Trong quá trình này những nhân viên y tế chỉ lo đánh đám người Ngũ Kiền, cũng không chú ý tới một màn trình diễn ôn nhu ngay trước mặt...
Mấy phút sau, tâm tình khôi phục bình thường, Lâm Tử Mạn cũng không còn run rẩy vẻ mặt đỏ bừng lui về phía sau một chút, cúi đầu không dám nhìn hắn. Nàng cũng không hiểu rõ, rốt cục lấy được dũng khí từ đâu lại nhào vào lòng hắn. Hiện tại hồi tưởng lại, trái tim nàng nhảy loạn không ngớt.
Hắn vẫn không nhận ra được dị dạng, vẻ mặt ôn nhu mỉm cười hỏi: "Tử Mạn, hiện tại cảm thấy đỡ hơn rồi chứ?"
"Ân..." Lâm Tử Mạn vẫn cúi đầu, dùng thanh âm thật nhỏ nói: "Trương ca, cảm ơn anh."
Ngay lúc này những nhân viên y tế cũng đã dừng tay, đứng thở hổn hển. Sở dĩ họ ngừng tay không phải vì đánh xong rồi, mà là đánh tới mệt mỏi.
Nhắc tới đám người Ngũ Kiền, thật đúng không hổ là người tu chân, tuy rằng không còn linh lực, nhưng thân thể cũng mạnh mẽ, nếu như đổi lại người thường, sau một phen bị đánh đập hung hăng, sợ đã sớm cúp.
Tuy rằng những nhân viên y tế đã ngừng tay, nhưng cũng không đại biểu cho ác mộng của đám người Ngũ Kiền kết thúc. Ngược lại, ác mộng càng lớn hơn, kinh khủng hơn lại vừa mới bắt đầu.
Một mảnh tiếng bước chân vang dội ồn ào chợt vang lên, từ xa đến gần.
Xuất hiện trong tầm nhìn mọi người, là một đám học sinh đang tâm tình kích động gần như muốn nổ bạo. Đầu lĩnh dẫn dắt họ, chính là những nghiên cứu sinh do Trương Văn Trọng dẫn dắt.
Rất xa nhìn thấy hắn, những nghiên cứu sinh liền ồn ào kêu lên: "Lão sư, thầy không sao chứ? Mấy tên đui mù kia đâu? Ở đâu?"
Hắn trợn tròn mắt, hỏi: "Sao lại làm ra trận thế lớn như vậy? Các cậu đang làm gì?"
Mấy nghiên cứu sinh đi nhanh tới trước mặt hắn, thở hổn hển giải thích chuyện xảy ra.
Nguyên lai khi biết có người muốn bất lợi với hắn, mấy nghiên cứu sinh lập tức đem tin tức tuyên bố trên diễn đàn của trường, đồng thời nhắn tin qua điện thoại làm tin tức này trong thời gian ngắn nhất truyền khắp đại học Ung Thành.
Bên trong đại học Ung Thành hiện tại, ai có lực hiệu triệu cao nhất, không thể nghi ngờ chính là hắn. Từ ý nghĩa nào đó mà nói, hắn đã trở thành thần tượng được sùng bái của sinh viên trong trường.
Cho nên khi mọi người nghe nói có người dám bất lợi với thần tượng của họ, liền nổi giận cầm lấy "hung khí" chạy tới trợ trận. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Chính vì vậy, trong tay họ cầm đủ loại vật dụng.
Thông thường thì là ghế, bình thủy, chậu rửa mặt, khí cụ thể dục đủ loại. Hơi hiếm thấy còn là vớ bẩn, nội y bẩn, cùng cây gậy làm bánh bao trong căn tin...
Nhìn thấy đám học sinh rào rạt chạy tới, đám người Ngũ Kiền còn đang thở dốc không hẹn mà cùng phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết: "Không phải đâu? Còn?"
Đáp lại bọn hắn, là tiếng tru lên kích động: "A ha, ở chỗ này sao? Các huynh đệ, lên a, đánh gãy răng bọn hắn."
Đám người Ngũ Kiền vừa bị đàn sói chà đạp, lúc này lại lọt vào ổ cọp tung hoành.
Ngũ Kiền bọn họ cũng đành nhận mệnh, chỉ dùng hai tay bưng kín mặt, nói ra một câu còn hoàn chỉnh: "Đánh đâu cũng được, ngàn vạn lần đừng đánh mặt..."

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #618


Báo Lỗi Truyện
Chương 618/708