Chương 57: Hương Xa Mỹ Nhân


Lâm Tử Mạn quét tước xong phòng của mình, lại đi tới phòng làm việc của Trương Văn Trọng, cùng hắn trò chuyện về tai nạn giao thông tối hôm qua gặp phải. Tuy rằng lúc nàng còn trong thời gian thực tập, đã từng làm việc tại khoa cấp cứu, thế nhưng cũng chưa bao giờ chạy tới hiện trường tai nạn gần như vậy.
Tuy nhiên, khiến Lâm Tử Mạn càng thêm hiếu kỳ, chính là bàn tay của Trương Văn Trọng. Bởi vì ngay thời gian đêm qua, đôi bàn tay của Trương Văn Trọng nhuộm đầy máu tươi, thế nhưng hiện tại hai bàn tay của hắn đều đã khôi phục lại bình thường, thậm chí không hề nhìn ra được có chút dấu vết.
"Tôi nhớ, đêm qua khi anh sát trùng băng bó, thương thế trên hai bàn tay của anh đều rất nặng, thế nào chỉ mới qua một buổi tối, lại có thể khôi phục như lúc ban đầu vậy?" Lâm Tử Mạn cau đôi mày, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào hai tay của Trương Văn Trọng, không sao giải thích được nói.
Trương Văn Trọng tự nhiên không thể nói ra tình huống thực sự, hắn chỉ đành bất đắc dĩ nói dối: "Lúc đó trời tối mịt, cho nên cô đã nhìn lầm thôi, thương thế của hai bàn tay tôi kỳ thực cũng không nặng, chỉ bị trầy da một chút. Nhưng vì lây dính quá nhiều máu của Tôn Nguy, cho nên nhìn qua thấy rất nghiêm trọng."
"Thật vậy chăng?" Lâm Tử Mạn có chút hoài nghi. Thế nhưng đúng thật lúc đó ánh đèn pha quá mờ, hơn nữa tâm tình nàng cũng phi thường khẩn trương, cho nên nàng không dám xác định, lúc đó thương thế hai tay Trương Văn Trọng đến tột cùng là nặng hay nhẹ. Cuối cùng nàng đành tin vào cách nói của Trương Văn Trọng, dù sao Trương Văn Trọng dĩ nhiên phải rõ thương thế của mình hơn nàng, hơn nữa nếu thương thế của Trương Văn Trọng đúng thật quá nặng, cũng không khả năng chỉ qua một đêm lại có thể triệt để khôi phục như lúc ban đầu.
Ngay khi hai người còn đang nói chuyện, bác sĩ và hộ sĩ bên trong phòng y tế cũng đều lục tục đến làm. Mắt thấy thời gian không bao lâu nữa liền vào giờ hành chính, Lâm Tử Mạn cũng không tiện ở lại bên trong phòng làm việc của Trương Văn Trọng, vì thế xoay người trở về phòng của mình.
Trương Văn Trọng liền bắt đầu công việc thường ngày của mình.
Khi gần tới lúc tan ca buổi trưa, Vưu Giai xuất hiện ở bên trong phòng làm việc của Trương Văn Trọng. Ngày hôm nay Vưu Giai đã tận lực trang điểm và chuẩn bị kỹ lưỡng. Toàn thân nàng trên dưới đều tràn đầy khí chất cao quý trang nhã, gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, trông vô cùng tịnh lệ, dọc theo đường đi không biết đã hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt của cánh đàn ông.
Tay phải Vưu Giai cầm theo một túi xách, tay trái cầm bức Bách Thọ Đồ được gói kỹ càng. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Sau khi đi vào phòng làm việc của Trương Văn Trọng, Vưu Giai cười ha hả hỏi: "Hải, Trương tiên sinh, tôi đã tới, chừng nào anh mới tan sở?"
Trương Văn Trọng mỉm cười chào nàng, mới lấy ra điện thoại di động trong túi quần nhìn thời gian, đáp: "Nhanh, còn khoảng nửa tiếng nữa là tan ca."
Vưu Giai chỉ chỉ chiếc ghế bên trong phòng, nói: "Tôi ngồi đây chờ anh được chứ?"
Trương Văn Trọng lấy xâu chìa khóa của chiếc BMWs số 7 đưa cho Vưu Giai, cười khổ nói: "Cô lái xe ra trước, ở trên xe chờ tôi."
"Vì sao?" Vưu Giai thật sự không giải thích được.
Trương Văn Trọng chỉ chỉ nam sinh viên đang đỏ mặt len lén ngắm Vưu Giai, bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ nói: "Nếu cô còn ở lại chỗ này, tôi sẽ bọn họ sẽ ở mãi đây, không chịu rời đi nữa."
"Hì hì..." Vưu Giai không khỏi bật cười run rẩy cả người, bởi vì câu nói của Trương Văn Trọng, là một cách biến tướng khen ngợi nàng xinh đẹp, dù một cô gái xinh đẹp thế nào, cũng vẫn thích nghe người khác khen mình xinh đẹp, Vưu Giai đều không ngoại lệ: "Tốt lắm, tôi chờ anh bên ngoài cửa, tan tầm nhớ nhanh ra nhé."
"Được." Trương Văn Trọng gật đầu đáp.
Lúc Vưu Giai vừa đi, nam sinh viên vẻ mặt đỏ bừng lập tức bát quái dò hỏi: "Ai, bác sĩ, vị ngự tỷ cực phẩm vừa rồi là ai vậy? Sẽ không phải là bạn gái của anh đó chứ? Anh thật đúng làm kẻ khác vô cùng ước ao!"
"Ngự cái đầu cậu!" Trương Văn Trọng cười khổ lắc đầu, xé đơn thuốc đưa cho hắn: "Nhanh đi lấy thuốc đi."
Nửa giờ trôi qua rất nhanh, Trương Văn Trọng thu thập bàn làm việc một chút, đóng cửa phòng rời đi. Mà đúng lúc này Lâm Tử Mạn cũng đang rời khỏi phòng, nhìn thấy Trương Văn Trọng, hì hì cười cười, trêu ghẹo nói: "Văn Trọng, anh không thành thật chút nào."
"Sao tôi lại không thành thật?" Trương Văn Trọng khó hiểu.
Lâm Tử Mạn làm ra biểu tình vẻ mặt như "tôi đã biết hết toàn bộ", cười hì hì nói: "Được, anh cũng đừng giả vờ nữa. Vừa rồi tôi đã nghe thấy hết, buổi trưa hôm nay anh có hẹn ước với giai nhân nga. Ai, đáng tiếc cho tôi còn định giới thiệu bạn gái thân cho anh quen nữa. Xem ra, hiện tại không cần phải làm điều dư thừa này rồi."
Trương Văn Trọng bây giờ mới biết Lâm Tử Mạn muốn nói chuyện gì, không khỏi bật cười, lắc đầu nói: "Tôi và Vưu tiểu thư thật sự chỉ là bạn bè bình thường, lần này tôi chỉ đi giúp cô ấy một chuyện, cũng giống như hôm qua đã giúp cô thôi."
"Được rồi, anh cũng không cần giải thích với tôi điều gì, nhanh lên đi thôi, Vưu tiểu thư còn đang chờ anh bên ngoài cửa đó." Nói đến đây, Lâm Tử Mạn lại nhịn không được nở nụ cười.
"Vì sao khi tôi nói lời thật, luôn luôn không ai chịu tin tưởng vậy?" Trương Văn Trọng cười khổ lắc đầu, cũng lười giải thích thêm điều gì, cất bước đi ra ngoài cửa phòng y tế.
Chiếc BMWs số 7 màu hồng rượu lúc này đang đỗ trước cửa đại học Ung Thành. Một chiếc BMWs số 7, cũng đã đủ hấp dẫn ánh mắt, huống chi ở bên cạnh xe lúc này còn đang có một vị mỹ nữ khí chất cao quý trang nhã, vóc người thướt tha đang đứng dựa bên xe. Tuy rằng lúc này Vưu Giai đeo một kính râm, làm cho người ta nhìn không thấy rõ gương mặt, thế nhưng vẫn khó che lấp được mị lực của nàng, trái lại càng làm tăng thêm vài phần mông lung cùng thần bí.
Xe đắt tiền phối hợp với mỹ nữ, vô luận là ở lúc nào hay nơi đâu, đều sẽ hấp dẫn ánh mắt người chú ý.
Ánh mắt của những ai ở trong đại học Ung Thành cùng bên ngoài trường đại học trong lúc nhất thời bị Vưu Giai và chiếc BMWs số 7 hấp dẫn tới. Thậm chí còn có không ít học sinh, đều xuất ra chính máy chụp hình hay máy di động của mình để chụp ảnh Vưu Giai. Đồng thời còn đang khe khẽ nói nhỏ suy đoán, một vị mỹ nữ vừa đẹp lại vừa có tiền chạy đến trước cửa đại học Ung Thành làm gì?
Trước đây chỉ là nghe qua, có đàn ông lái xe nổi tiếng, chạy đến trước cửa các trường đại học để theo đuổi mỹ nữ. Lẽ nào nói, hiện tại hướng gió đã thật thay đổi, mỹ nữ muốn tiền có tiền, muốn có sắc đẹp có sắc đẹp, không ngờ cũng muốn lái xe nổi danh chạy đến trước cửa trường đại học để theo đuổi suất ca (đẹp trai) hay sao?
Đây thật đúng là kỳ sự chưa từng nghe qua!
Trong lúc mọi người còn đang khe khẽ nói nhỏ suy đoán liên tục, Trương Văn Trọng mặc một bộ quần áo bình thường, từ bên trong đại học Ung Thành đi ra.
"Cuối cùng anh cũng đã ra rồi." Vưu Giai đang đứng dựa vào xe, nhìn thấy Trương Văn Trọng, nhất thời mỉm cười nhìn hắn vẫy tay như muốn cho hắn thấy mình đang ở nơi này.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #57


Báo Lỗi Truyện
Chương 57/708