Chương 567: Thần thức cường hãn phi nhân loại


Khi hơn mười xe bus dừng lại trước cửa trường trung học đệ ngũ Vân Thai, sắc trời đã sáng. Tuy rằng đêm qua đã trải qua sự khủng hoảng vì cho rằng động đất, nhưng bởi chính phủ đúng lúc đứng ra trấn an, hơn nữa trận ôn dịch tàn sát bừa bãi cũng đã chiếm được khống chế, cho nên người đi đường cũng đông hơn một ít. Còn hơn mấy ngày trước đây lạnh lùng vắng vẻ, quang cảnh như cõi chết, lại thêm vài phần sức sống cùng nhân khí. Tuy rằng rất nhiều đơn vị cùng công ty trong Vân Thai thị đều đã khôi phục công tác đi làm bình thường, nhưng những trường học vẫn còn đang cho nghỉ phép. Dù sao trường học là nơi có nhân khẩu rất nhiều, khi trận ôn dịch còn chưa hoàn toàn hết hẳn, ai cũng không dám đem tính mạng cùng sức khỏe của học sinh đi ra mạo hiểm. Trường trung học đệ ngũ Vân Thai tự nhiên cũng không ngoại lệ, bên trong vườn trường rộng lớn lạnh lùng trống trải, không có một bóng người. Ở sáng sớm mùa đông, lộ ra hàn ý thật âm lãnh. Nhìn thấy hơn mười chiếc xe bus dừng ngay trước cửa, mấy ngàn người gương mặt lẫn ăn mặc đều khác nhau bước xuống, giống như nước thủy triều tràn xuống tới, đem cửa trường vây quanh, bảo vệ trường hoảng sợ vội vã vươn đầu ra hỏi: "Các vị là ai? Chạy tới cửa trường học làm gì?"
Tôn đại gia cũng vừa trở lại trường làm việc hôm qua, mấy ngày trước khi trận ôn dịch tàn sát bừa bãi, hắn cùng cư dân trong Vân Thai thị đều ở lại trong nhà không dám đi ra. Thẳng đến khi biết được ôn dịch đã bị ngăn chặn, mới quay trở về làm việc. Ngay khi hắn vừa lên tiếng, vài chiếc xe cảnh sát hú còi chạy tới. Từ trên xe bước xuống, chính là người phụ trách Đặc Cần tổ Lâm Phong nghe tin chạy tới hiệp trợ, cùng các thành viên trong tổ. Ngoài ra còn có Trần Nhàn và đệ tử Phong Sơn phái. Từ xa xa, Lâm Phong đã nghe thấy tiếng kêu của Tôn Đại Gia. Cho nên khi xuống xe, hắn chào Trương Văn Trọng liền đi nhanh tới trước cửa, nhìn viên bảo vệ nói: "Đại Gia, phiền ông mở cửa một chút. Chúng tôi hoài nghi bên trong trường tiềm tàng căn nguyên gây bệnh ôn dịch, cần tiến hành kiểm tra một phen, triệt để tiêu độc!"
Tôn Đại Gia bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, cả người nhịn không được run rẩy lên, run run nói: "Anh...anh nói gì? Bên trong trường tiềm tàng căn nguyên bệnh ôn dịch sao?"
"Phải." Lâm Phong gật đầu nói, lập tức chỉ Trương Văn Trọng đang đứng bên cạnh: "Ông dù không tin lời tôi, cũng có thể tin tưởng Trương giáo thụ chứ?"
Mấy hôm nay Tôn Đại Gia ở trong nhà xem tin tức trên ti vi đều là liên quan tới Trương Văn Trọng. Cho nên khi nhìn thấy hắn, liền đã nhận ra. Trong lòng không khỏi lộp bộp, chỉ cảm thấy một cỗ hàn khí nhất thời truyền khắp toàn thân. Gương mặt già nua lộ vẻ khổ sở, lại không ngừng oán mình: "Bên trong trường không ngờ có căn nguyên bệnh ôn dịch sao? Vậy...vậy...tôi chẳng phải gặp nguy hiểm? Sớm biết như vậy mình không nên sớm về trường nha. Xong, xong, lần này toàn bộ xong..." Thấy hắn run rẩy, Lâm Phong còn nói thêm: "Đại Gia, phiền phức ông mở cửa."
"Tôi..." Hắn khổ sở nói: "Tôi không có sức đứng lên..."
Thật vất vả mở được cửa trường, Tôn Đại Gia đã được mấy thành viên Đặc Cần tổ mang đi. Bọn họ không phải muốn làm khó hắn, chỉ là muốn an ủi hắn, tiêu trừ sự khủng hoảng trong nội tâm, miễn việc lưu lại bóng ma tâm lý cho hắn. Cùng lúc đó, những thành viên mặc cảnh phục cũng kéo một cảnh giới tuyến chung quanh trường học. Phàm là người không liên quan, đều được khuyên rời đi. Vừa mới bắt đầu không ít người thò đầu tới muốn xem náo nhiệt, nhưng rất nhanh tin tức bên trong trường tiềm tàng căn nguyên bệnh ôn dịch được truyền ra, nên lập tức không còn ai dám đến gần. Mọi người có bao xa tránh bao xa, tuy nói hiện tại bệnh ôn dịch đã được khống chế, nhưng cũng không ai muốn đi gánh thêm tội!
Trương Văn Trọng cùng mọi người đi vào bên trong sân trường. Đệ tử các tông phái được an bài hiệp trợ Đặc Cần tổ cảnh giới bốn phía, tránh cho người nhàn rỗi xông vào trong, nhìn thấy những gì không nên thấy.
"Chính là ở đây." Trưởng lão Phách Kiếm Tông chỉ vào chỗ khi phát hiện hai yêu quái đang lén lút đứng nơi đó. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Bởi vì lo lắng bọn chúng trốn chạy, nên chúng tôi không tìm hiểu rõ bọn chúng đang tìm kiếm thứ gì."
"Ân." Trương Văn Trọng gật đầu biểu thị đã hiểu, lập tức nhắm hai mắt lại, phóng thần thức ra ngoài, dò xét từng góc thật rõ ràng, thậm chí còn dò xét chung quanh trường trung học.
Lần này hắn cũng không giấu diếm thần thức của chính mình. Nếu hiện tại tu vi của hắn đều bị mọi người nhìn thấy qua, có che giấu cũng chỉ chọc cho người cười chê. Sau khi trải qua lễ rửa tội của Cửu Cửu Vô Quy Diệt Hồn đại thiên kiếp, hắn đã đạt tới tiêu chuẩn của Đại La Kim Tiên. Lúc này khi hắn không hề giấu diếm phóng ra thần thức trước mặt mọi người, ai ai cũng liền chấn động. Mọi người cảm thụ được cỗ thần thức dung hợp cùng thiên địa tự nhiên tường hòa, thật lâu cũng nói không ra lời. Ở trong mắt bọn họ, hình tượng của hắn đột nhiên biến thành tòa núi lớn nguy nga chót vót, cảm giác áp bách đập vào mặt mà đến, ép tới mức bọn họ không thở nổi. Thẳng đến khi hắn thu hồi thần thức, bọn họ thở ra một hơi, thần tình dễ chịu hơn một ít.
"Hay...thần thức thật mạnh mẽ khủng khiếp! Thần thức cường đại như vậy, thật thuộc về nhân loại sao? Dù là địa tiên, nhân tiên cũng sợ không được tới như vậy đi?"
"Ta là lần đầu tiên nhìn thấy thần thức mạnh kinh khủng như vậy. Mẹ ơi, có thần thức như thế không cần động thủ, chỉ sợ nhìn qua cũng đủ tươi sống hù chết người!"
"Ta nguyên bản cho rằng, tuy rằng tu vi Trương tiên sinh cao thâm nhưng dù sao hắn còn quá trẻ tuổi, rèn luyện đạo tâm và thần thức cũng không quá cao. Ngày hôm nay ta mới biết mình sai rồi, hơn nữa sai thái quá! Trương tiên sinh...đến tột cùng làm sao tu luyện được?"
"Thật không hổ là đệ tử tiên nhân, tu vi cao thâm, thần thức cường hãn như vậy. So với tiên nhân phổ thông, chỉ sợ cũng vượt xa đi? Có thể giáo dục ra đệ tử như vậy, vị lão sư tuyệt đối không tầm thường. Lẽ nào lại là một vị Đại La Kim Tiên sao?"
Mọi người hồi phục tinh thần, kiềm chế không được khiếp sợ trong lòng, tốp năm tốp ba ghé vào, khe khẽ nói nhỏ.
Đám người Lục Hòe từng chứng kiến Trương Văn Trọng tiêu diệt Phù Bảo Tông, tuy rằng cảm thấy khiếp sợ, nhưng vẫn tỉnh táo hơn người khác rất nhiều. Dù sao lúc hắn tiêu diệt Phù Bảo Tông, từng thi triển Lão Tử Ngũ Thiên trận uy lực kinh người, nếu như không có đạo tâm cùng thần thức cường đại, làm sao thi triển được Lão Tử Ngũ Thiên trận đây? Lúc này, bọn họ quan tâm, chính là kết quả khi hắn dùng thần thức lục soát. Cho nên khi hắn vừa thu hồi thần thức, đám người Lục Hòe khẩn cấp hỏi: "Thế nào, Trương tiên sinh, chung quanh đây có phát hiện điều gì dị dạng?"
"Không có." Vùng lông mày của hắn cau lại, lắc đầu nói: "Ta đã dùng thần thức sưu tầm toàn bộ nơi này, không phát hiện được dị dạng tồn tại. Cho dù một chút cũng không."
"Toàn bộ vườn trường cũng không có sao?"
Tin tức này vượt ngoài sự dự liệu của mọi người. Không ít người nói: "Quái, vì sao không có? Nếu như không có, hai yêu quái chạy tới đây làm gì? Không phải nghỉ phép du ngoạn chứ?"
"Có thể ở dưới mặt đất không? "Vưu Giai vốn không mở miệng, đột nhiên nói.
"Dưới mặt đất cũng không có." Hắn lắc đầu đáp: "Vừa rồi đã đưa thần thức thâm nhập năm mươi thước, cũng không thu hoạch."
Vưu Giai nói: "Như vậy có phải ở địa phương càng sâu hơn không? Hai yêu quái phóng ra ôn dịch, hoàn toàn có thể rời đi lập tức, hoặc giấu lại để rình mò. Nhưng không tiếc bại lộ hành tung, chạy tới bên trong trường này. Đó chính là nói bên trong có giấu thứ gì thập phần trọng yếu đối với bọn hắn. Nếu Trọng ca đã lục soát khắp trường, như vậy thứ đó chỉ có thể giấu dưới mặt đất..." Sự phân tích của nàng làm hắn có cảm giác vén mây đen thấy mặt trời, lúc này liền gật đầu nói: "Ân, em phân tích không sai. Được rồi, anh dùng thần thức điều tra một phen."
Thần thức cường đại lại lần thứ hai xuất hiện, hướng chỗ sâu trong dưới mặt đất lan tràn đi.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #567


Báo Lỗi Truyện
Chương 567/708