Chương 540: Luyện thành Đạo Cơ Đan!


Đợi khi Trương Văn Trọng nâng lên Lưu Phong Huy, bên trong phòng có người không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, dò hỏi: "Trương tiên sinh, xảy ra chuyện gì? Hay là người này đắc tội anh?" Vừa nói hắn vừa dùng ánh mắt sắc bén đánh giá Lưu Phong Huy.
Sau khi được Trương Văn Trọng khuyên bảo, dũng khí của Lưu Phong Huy cũng cao hơn rất nhiều, vẫn không hề sợ, trái lại còn dũng cảm trừng mắt nhìn trở lại. Làm người nọ chợt cau mày, nếu không bởi vì Trương Văn Trọng còn chưa lên tiếng, chỉ sợ hắn đã sớm xuất thủ giáo huấn Lưu Phong Huy.
Trương Văn Trọng vẫn chưa trực tiếp trả lời vấn đề của người nọ, mà mỉm cười giới thiệu: "Đây là đồ đệ mới thu của tôi, Lưu Phong Huy."
Người trong phòng quý khách sửng sốt, chợt đưa ánh mắt ước ao nhìn Lưu Phong Huy. Theo bọn họ xem ra, Trương Văn Trọng chính là đệ tử thân truyền của tiên nhân, làm đồ đệ của hắn, chẳng phải sẽ trở thành đồ tôn của tiên nhân? Tuy nói tu vi hiện tại của Lưu Phong Huy, chỉ là Trúc Cơ trung kỳ. Thế nhưng từ chuyện đệ tử Phong Sơn phái chỉ trong một đêm tu vi đề thăng bão táp mà xem, có thể không qua bao lâu, Lưu Phong Huy này có thể bước vào cảnh giới Kim Đan kỳ hoặc là cảnh giới càng cao hơn. Mà làm cho mọi người ước ao, chính là sau khi hắn trở thành đệ tử thân truyền của Trương Văn Trọng, sẽ học được một ít tiên pháp từ chỗ hắn.
Đây không phải đạo pháp bình thường, mà là tiên pháp!
Tuy rằng không rõ Lưu Phong Huy vốn có tư chất không được tốt lắm, đến tột cùng có điểm nào được Trương Văn Trọng nhìn trúng, không ngờ được thu làm đệ tử, thế nhưng điều này cũng không gây trở ngại mọi người tỏ ý thân mật với hắn.
Theo mọi người thấy, khi lấy lòng Trương Văn Trọng, còn phải lấy lòng người bên cạnh hắn. Bằng không những người này ở bên tai hắn nói bậy vài câu về tông phái của mình, chẳng phải sẽ trở thành chuyện xấu hay sao? Tuy nói tạm thời bọn họ còn không cần sợ Phong Sơn phái, thế nhưng nếu ở trong lòng Trương Văn Trọng hạ xuống một ấn tượng xấu, chỉ sợ bọn họ muốn mua đan dược cao phẩm từ chỗ Phong Sơn phái, cũng sẽ không còn thuận lợi.
Chính bởi vì có ý nghĩ như vậy, cho nên mọi người lại tỏ ý thân thiện với một thái điểu Trúc Cơ trung kỳ như Lưu Phong Huy. Mà trường hợp như vậy, Lưu Phong Huy cũng chưa từng được trải qua. Nhưng lúc này hắn đã điều chỉnh tốt tâm tình, biết mục đích những người này tỏ vẻ thân thiện với mình, cho nên cũng ứng phó thật khéo, không đắc ý vênh váo như Xích Hà đạo trưởng trước đó.
Nhìn tất cả, Trương Văn Trọng hài lòng gật đầu.
Hội đấu giá tu chân vẫn tiếp tục tiến hành.
Có thể bởi vì liên tục trải qua hai lần oanh động, mọi người cũng đã tiêu hao không ít tài lực, nên bầu không khí cùng sự tranh đoạt kịch liệt của hội đấu giá, đã yếu nhược hơn trước rất nhiều. Cho tới lúc buổi đấu giá hôm nay kết thúc, cũng không tiếp tục xuất hiện qua tràng diện kịch liệt như trước đó. Dù vậy, mọi người tham gia buổi đấu giá, đều cảm thấy chuyến này không tệ. Điều khác không nói, chỉ thấy bốn bình đan dược lục phẩm và thanh tiên khí Hổ Khiếu kiếm, đã đủ cho bọn họ nói khoác thật lâu.
Lúc rời đi sân bóng, vẻ hưng phấn cùng kích động trên mặt bọn họ, đều không rút đi. Thậm chí còn có người quen nhau, tốp năm tốp ba ghé vào nhau đàm luận hội đấu giá hôm nay.
Lúc Trương Văn Trọng rời khỏi sân bóng, trên mặt cũng tràn đầy dáng tươi cười.
Sở dĩ hắn vui vẻ như vậy, không chỉ bởi vì ở trong buổi đấu giá hắn mua được không ít pháp bảo thực dụng phẩm cấp không thấp cho đệ tử Phong Sơn phái, cũng không chỉ vì hắn thu được một đồ đệ thiên tài biết chế tác pháp bảo giả. Càng bởi vì hắn thuận lợi mua được ba kiện linh tài liệu cuối cùng cần thiết để chế tạo Đạo Cơ Đan: Hồng Hoa Thiên Đinh, Ngân Tô Diệp, Hải Khiếu Thạch.
Trương Văn Trọng tâm tình tốt, sau khi cẩn thận thu ba kiện linh tài liệu vào trong Càn Khôn Hồ, cười nói với Vưu Giai: "Sau khi trở về, anh lập tức khai lô luyện chế Đạo Cơ Đan, trước tiên cho em và người nhà của anh ăn vào. Chờ khi trở về Ung Thành, lại cho người nhà em dùng tới. Kể từ đó hai gia đình chúng ta đều có thể bước lên con đường tu chân. Ngày sau nếu như hai gia đình chúng ta đều cùng phi thăng thành tiên, nói không chừng còn có thể trở thành một câu chuyện giai thoại."
"Ân." Vưu Giai dùng sức gật đầu, trên mặt lộ vẻ vui mừng và kích động.
Lúc đi ra sân bóng, Trương Văn Trọng cũng không vội vã đi tới bãi đỗ xe, mà gọi Trần Nhàn đến trước người, chỉ vào Lưu Phong Huy, hướng nàng phân phó: "Cô an bài một người đưa hắn về huyện Ẩn Ngạc trước, giúp hắn tìm một nơi ở gần nhà của ta."
Trần Nhàn hồi đáp: "Do tôi tự mình đi làm, dù sao hôm nay cũng không còn chuyện gì khác."
Trương Văn Trọng gật đầu, nói: "Cũng tốt, do cô đi một chuyến đi." Lập tức gọi Lưu Phong Huy tới trước người, dặn dò hắn vài câu, lại lấy một bình Linh Khí Hoàn đưa cho hắn, nói: "Tu vi của ngươi quá thấp, dùng cao phẩm đan dược sẽ lãng phí linh khí bên trong. Bình Linh Khí Hoàn này chính do ta dùng linh khí thiên địa ngưng luyện mà thành, đối với việc tu vi ngươi đề thăng hẳn có công hiệu rất tốt. Ta lại truyền cho ngươi một bộ tâm pháp tu luyện, sau đó ngươi theo Trần Nhàn quay về huyện Ẩn Ngạc, dàn xếp xong xuôi, có thể bắt đầu tu luyện." Dứt lời, hắn giơ ngón trỏ tay phải điểm lên huyệt Mi Tâm của Lưu Phong Huy, từng sợi quang mang màu đỏ từ đầu ngón trỏ phóng ra, dũng mãnh truyền vào trong mi tâm Lưu Phong Huy.
Lưu Phong Huy chỉ cảm thấy có rất nhiều tin tức đi theo quang mang màu đỏ dũng mãnh tràn vào trong đầu hắn. Hắn không khỏi nhắm hai mắt lại, dùng thần thức kiểm tra đoạn tin tức. Một lúc sau, thân thể hắn bởi vì kích động liền run rẩy lên.
Đoạn tin tức Trương Văn Trọng đưa vào đầu hắn, chính là một bộ tâm pháp tu luyện. Tuy rằng Lưu Phong Huy còn chưa tu luyện bộ tâm pháp này, nhưng từ tin tức phản ánh đi ra, đây là một bộ tâm pháp tu luyện hỏa hệ cao phẩm, hơn nữa bộ tâm pháp tu luyện này cũng không tối nghĩa khó hiểu như bộ tâm pháp hắn mua được ngày trước, mà nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, giảng giải thập phần rõ ràng thấu triệt, làm cho vừa nhìn liền hiểu ngay, nếu có thời gian nghĩ kỹ, sẽ tránh được việc hiểu biết sai lầm mà tẩu hỏa nhập ma.
"Cảm tạ sư tôn." Lưu Phong Huy cảm kích nói. Không biết làm sao biểu đạt sự biết ơn trong lòng mình, hắn lại muốn quỳ rạp xuống đất.
Trương Văn Trọng vội vàng ngăn trở cử động của hắn, vừa cười vừa nói: "Được rồi, sau này đừng mỗi chút đã quỳ xuống. Chỉ cần ngươi chuyên cần tu luyện, đề thăng tu vi của mình, chính là sự cảm kích tốt nhất đối với ta."
Lưu Phong Huy gật mạnh đầu, thần tình nghiêm túc nói: "Đệ tử nhất định tu luyện chăm chỉ, tuyệt đối sẽ không cô phụ kỳ vọng của sư tôn."
Đợi Lưu Phong Huy đi theo Trần Nhàn rời khỏi, Trương Văn Trọng cùng Vưu Giai, Tô Hiểu Hồng đi về hướng bãi đỗ xe, chuẩn bị lái xe quay về huyện Ẩn Ngạc.
Ngay lúc này, các chưởng môn đại tông phái vừa chen chúc bên trong phòng quý khách, cũng đã chạy tới, vây quanh ba người Trương Văn Trọng chật như nêm cối.
Một màn như vậy có chút ngoài sự dự liệu của Trương Văn Trọng, hắn hạ cửa sổ xe xuống, thăm dò: "Chư vị còn có chuyện gì sao?"
Một chưởng môn đứng gần cửa xe nhất vội vã nói: "Trương tiên sinh, không phải trước đó anh đã đáp ứng, sau buổi đấu giá chấm dứt, sẽ phó ước với tông phái chúng tôi sao? Tôi đã đặt bàn trong nhà hàng tốt nhất ở Vân Thai thị, chỉ chờ anh đến thôi."
Những người khác cũng nhao nhao lên tiếng, đều không cam lòng lạc hậu nói:"
"
Tôi đã cho người mang linh tài liệu cao phẩm đưa tới, tin tưởng rất nhanh là có thể mang tới Vân Thai thị. Còn thỉnh Trương tiên sinh đi cùng chúng tôi một chuyến, nhìn xem có tài liệu gì anh cần hay không..."
"
Tông phái các ngươi có linh tài liệu cao phẩm cất giữ? Không phải muốn đem ra làm mất mặt? Hơn nữa linh tài liệu của các ngươi còn đang trên đường tới, chẳng lẽ muốn Trương tiên sinh đến đó chờ sao? Trương tiên sinh cũng không nhàn rỗi như các ngươi, các ngươi nha, đừng lãng phí thời gian của Trương tiên sinh nữa...Trương tiên sinh, đi theo chúng tôi đi. Linh tài liệu cao phẩm của tông phái chúng tôi đã đưa tới Vân Thai thị, phàm là thứ gì anh coi trọng, cứ lấy đi."
Những chưởng môn, trưởng lão các tông phái đều muốn Trương Văn Trọng đi cùng mình, khó tránh khỏi gây cãi lẫn nhau. Trong khoảnh khắc, mùi thuốc súng dày đặc, nếu như còn không ngăn cản, chỉ sợ sẽ tiến đến giao chiến quyền cước.
Những người này cũng không phải lưu manh đầu đường, một khi thật sự đánh nhau, sợ rằng dân chúng bình thường của Vân Thai thị sẽ gặp tai ương. Chuyện như vậy Trương Văn Trọng cũng không muốn nhìn thấy. Cho nên hắn vội vã mở miệng khuyên bảo, sau đó nói: "Vốn tôi cũng muốn đến phó ước với các vị. Nhưng hiện tại đích thật có một chuyện rất trọng yếu chờ tôi đi giải quyết, sẽ không biện pháp đến phó ước. Như vậy đi, nếu như chư vị không cảm thấy phiền phức, không ngại ở ngày mai, mang linh tài liệu cao phẩm của các vị tới. Đến lúc đó, tôi tất nhiên sẽ cho chư vị một cái giá thỏa mãn..."
Nghe được Trương Văn Trọng nói như vậy, chưởng môn của các tông phái tuy rằng không cam lòng, nhưng cũng chỉ đành vâng theo.
Sau khi giải quyết xong chuyện này, cuối cùng Trương Văn Trọng cũng có thể lái xe rời khỏi Vân Thai thị, trở về huyện Ẩn Ngạc. Nhưng lần này hắn cũng không trực tiếp về nhà, mà cho xe chạy tới hội sở cao cấp Mục Mã Trường. Sau đó hắn nhờ Vưu Giai cùng Tô Hiểu Hồng về đón gia đình hắn đến. Mà chính hắn đi đến chỗ hồ bơi bắt đầu luyện chế Đạo Cơ Đan. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Khi Vưu Giai và Tô Hiểu Hồng chạy tới Trương gia, trong nhà không có một bóng người. Hai người vội vàng gọi điện thoại cho Vương Hân Di, mới biết Trương Thành Quý và Trương Trạch Thụy đến công viên uống trà chơi cờ, mà nàng cùng tiểu Liên Nam đi dạo bên trong thị trấn. Trong sự thúc giục của Vưu Giai cùng Tô Hiểu Hồng, người nhà họ Trương mới quay về nhà, lại do hai nàng dẫn đến hội sở Mục Mã Trường. Mà lúc này thời gian cũng đã trôi qua vài tiếng đồng hồ.
Khi người nhà họ Trương đi vào hội sở Mục Mã Trường, một hương thơm nồng nặc thấm vào ruột gan từ bên trong hồ bơi truyền ra, làm kẻ khác vừa ngửi thấy, liền sinh ra cảm giác phiêu diêu dục tiên sung sướng.
Vương Hân Di hít mạnh một hơi, hiếu kỳ hỏi: "Đây là hương vị gì? Thật là thơm quá."
Vưu Giai và Tô Hiểu Hồng nhìn nhau, đều từ trong ánh mắt đối phương nhìn ra đáp án: "
Đã luyện chế thành công Đạo Cơ Đan!"

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #540


Báo Lỗi Truyện
Chương 540/708