Chương 53: Tai nạn trên đường núi.


"Chiếc xe kia muốn làm gì thế không biết?" Lâm Tử Mạn có chút kinh ngạc nhìn sang chiếc Lamborghini.
Trương Văn Trọng cũng hơi ngạc nhiên, không rõ ý đồ của đối phương.
Rất nhanh cửa kính chiếc Lamborghini được mở ra. Bên trong xuất hiện một đôi nam nữ thanh niên, khoảng trên dưới hai mươi tuổi. Cô gái trẻ ngồi ở bên ghế phụ dung mạo có điểm thanh tú, dáng người cũng phi thường nóng bỏng, một thân trưng diện trang phục nhãn hiệu nổi tiếng. Cậu thanh niên ngồi tại bên ghế lái diện mạo tuấn tú, chẳng qua sắc mặt hơi nhợt nhạt, trên mi tâm phảng phất có màu đen sạm. Hắn quay đầu nhìn sang Trương Văn Trọng nhếch miệng cười, lớn tiếng nói: "Ha ha, người anh em, xe của anh không sai! Chúng ta thi đấu một trận, xem ai chạy xuống chân núi trước hay không?"
"Không được." Trương Văn Trọng mỉm cười lắc đầu.
"Nhân sinh khổ đoản, nếu không tìm một chút kích thích thì chẳng phải cuộc sống sẽ thực tẻ nhạt sao?" Gã thanh niên hiển nhiên không cam lòng cứ như vậy buông tha Trương Văn Trọng, hắn lại khuyên nhủ tiếp: "Đến đây đi người anh em, làm thử một vòng. Chạy xe trên đoạn đường núi này, quả thật đúng là vô cùng phấn khích."
"Thật xin lỗi, tôi không biết đua xe." Trương Văn Trọng vẫn lắc đầu cự tuyệt như cũ.
Gã nam thanh niên tỏ vẻ thất vọng, hắn lắc đầu thở dài nói: "Con người của ông anh đúng là nhát chết quá đi. Được rồi, hai người chậm rãi ngửi khói ở phía sau nhé! Chúng tôi phóng trước đây, bye bye!"
Hắn mạnh mẽ đạp chân ga, ngay tức thì chiếc Lamborghini màu vàng xé gió lao đi, rất nhanh liền biến mất ở trong màn đêm.
Lâm Tử Mạn chứng kiến lại không khỏi nhíu mày, líu lưỡi kinh hô: "Người kia lái xe ẩu như vậy không sợ gây ra tai nạn sao? Đây cũng không phải đường cao tốc mà là đường núi nha. Chỉ cần hơi khinh suất một chút liền lao xuống miệng vực ngay."
Trương Văn Trọng nhẹ nhàng lắc đầu thở dài nói: "Lấy thể trạng của người này, coi như không gây ra tai nạn xe hơi. Chỉ sợ cũng chẳng sống quá được mấy năm nữa."
"Tại sao?" Lâm Tử Mạn ngoảnh mặt nhìn sang Trương Văn Trọng, kinh ngạc dò hỏi.
Trương Văn Trọng còn chưa kịp trả lời nghi vấn của nàng, đột nhiên từ phương hướng phía trước vọng lại một chuỗi thanh âm "oanh oanh" mãnh liệt. Hắn và Lâm Tử Mạn sắc mặt đều không khỏi biến đổi, cùng nhau kinh hô lên: "Thực sự đã xảy ra tai nạn rồi sao?"
Trương Văn Trọng vội vàng đạp mạnh chân ga, gia tăng tốc độ đuổi tới chỗ truyền ra tiếng va chạm. Rất nhanh hắn và Lâm Tử Mạn liền nhìn thấy được hiện trường.
Vụ tại nạn phát sinh ở ngay khúc cua, khi chiếc Lamborghini chạy tới thì cũng không có giảm tốc. Lại nói khúc cua này mười phần gấp khúc, cậu thanh niên điều khiển chiếc Lamborghini không hề nhìn thấy chiếc xe vận tải chuyên chở quặng ở phía đối diện. Cho nên hai bên đã đâm thẳng vào nhau.
Xe vận tải phần đuôi bị đụng lõm sâu, đầu chiếc Lamborghini cũng tứ phân ngũ liệt. Mấy thanh sắt trên thùng xe tải bung ra, chọc thủng nóc mái che của chiếc Lamborghini. Để khoang xe biến dạng nhúm nhó thành một đoàn. Chứng kiến tình cảnh như thế, cho dù là Trương Văn Trọng cũng không dám khẳng định là người bên trong xe đã chết hay chưa.
Trương Văn Trọng khẩn cấp dừng lại ven đường, cùng Lâm Tử Mạn bước xuống ô tô. Nhanh chân đi tới chiếc Lamborghini đã hoàn toàn bị biến dạng.
Người lái xe vận tải sớm cũng đã bước xuống bên dưới. Đó là một gã nam thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi, mặc áo lót màu xanh lam. Cả người tràn ngập mồ hôi, cũng không biết là do khí trời mùa hè nóng nực hay là do thảm họa tai nạn dọa cho chảy mồ hôi lạnh. Từ trước đến giờ hắn chưa từng gặp qua vụ tai nhạn khủng khiếp như thế này, nên không khỏi ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, thần tình kinh hồn chưa định, trong đầu chỉ còn lại một mảnh trống rỗng. Hoàn toàn không biết đến tột cùng chính mình nên làm cái gì cho phải.
Trương Văn Trọng nhíu mày, nhìn người thanh niên kia quát: "Cậu còn thất thần ra đó làm cái gì Mau chóng gọi điện thoại kêu xe cứu thương đi! Hắn là vượt quá tốc độ mà gây tai nạn. Nếu truy tố ra pháp luật thì hắn sẽ phải chịu toàn bộ tránh nhiệm, cậu còn sợ hãi cái gì?"
"Phải rồi...Chuyện này là do hắn chịu toàn bộ trách nhiệm, tôi không có gì mà phải sợ hãi cả." Người thanh niên điều khiển chiếc xe vận tải hoảng hốt nói. Theo sau móc di động từ trong túi quần ra, cố gắng bấm số. Nhưng bỗng nhiên lại ngây người, biểu tình nhăn nhó hỏi: "A...số điện thoại báo cảnh cùng số cấp cứu là bao nhiêu vậy? Tôi đây căng thẳng quá nên đều quên hết mất rồi."
Trương Văn Trọng và Lâm Tử Mạn đều không khỏi cảm thấy vừa tức giận lại vừa buồn cười. Cuối cùng vẫn là do Lâm Tử Mạn bấm điện thoại báo án. Bình tĩnh đem địa chỉ phát sinh tai nạn, thông tri cho cơ quan chức năng.
Trong nháy mắt công phu này, Trương Văn Trọng cũng chạy tới bên cạnh chiếc xe Lamborghini.
Bên trong chiếc Lamborghini, túi khí an toàn đã được phóng ra, đôi nam nữ trẻ tuổi còn chưa bị thiệt mạng, bất quá tình hình cũng không lạc quan bao nhiêu. Tình hình của cô gái trẻ còn khá hơn, ngoại trừ mấy chiếc xương sườn bị gãy ra, liền chỉ có những vết trầy da không đáng ngại. Chẳng qua tinh thần hoảng sợ quá độ, không gào khóc lên được mà thôi.
Nhưng tình huống của gã thanh niên thì trầm trọng hơn nhiều, hắn không chỉ toàn thân nhiều chỗ gãy xương, hơn nữa động mạch cổ đã bị kính vỡ cắt qua, máu tươi từ miệng vết thương phun ra xối xả. Nguyên bản sắc mặt của hắn tái nhợt lại càng trở nên tím tái hơn. Nếu không được cầm máu kịp thời, chẳng bao lâu sau gã thanh niên trẻ tuổi này sẽ bị sốc vì mất máu quá nhiều, thậm chí cũng có thể tử vong. Nguồn: http://truyenyy.com
Chỉ vì là một người thầy thuốc, Trương Văn Trọng tuyệt đối sẽ không để cho bất kỳ người nào chết ở trước mặt mình. Hắn quan sát một hồi, vươn tay đấm nát cửa kính, lần mò đến trước người của gã thanh niên trẻ tuổi. Theo sau lấy ngón trỏ điểm xuống vài huyệt ở trước ngực hắn, dùng phương thức này áp chế lượng máu chảy ra khỏi động mạch, dần dần cũng bắt đầu giảm bớt.
"Hóa ra là ông anh, may mắn vừa rồi ông anh không đua xe cùng tôi. Bằng không tôi cũng đã hại chết ông anh rồi." Gã nam thanh niên trẻ tuổi hai mắt đang nhắm nghiền, bỗng dưng cảm thấy thân thể hơi khác thường, nên mở mắt ra, trông thấy Trương Văn Trọng sơ cứu cho mình, liền cố hết sức nhếch miệng cười, dùng thanh âm rất nhỏ nói: "Được rồi...đừng cứu tôi...dù sao tôi cũng chẳng sống được bao nhiêu lâu nữa, không bằng cứ để cho tôi chết như thế này đi."
Đột nhiên Trương Văn Trọng nói: "Nếu tôi nói rằng, tôi có thể chữa trị được căn bệnh của cậu. Như vậy cậu còn muốn chết nữa không?"
"Anh nói cái gì? Anh có thể chữa khỏi bệnh cho tôi?" Gã nam thanh niên trẻ tuổi không khỏi có chút kích động. Nhưng rất nhanh hắn lại lắc đầu mỉm cười, nhẹ giọng thở dài: "Anh không cần phải đùa giỡn tôi. Anh biết tôi mắc phải bệnh gì không? Căn bệnh này của tôi, hiện giờ các chuyên gia nổi tiếng Âu Mỹ đều thúc thủ vô sách. Làm sao anh có thể trị được chứ?"
"Người khác không trị được, đâu có nghĩa là tôi cũng không trị được. Quan trọng nhất là cậu có để cho tôi chữa trị hay không thôi." Khi Trương Văn Trọng nói ra những lời này, biểu tình cũng tự tin mười phần.
Ban đầu gã nam thanh niên hơi sửng sôt, theo sau lại cười điên dại: "Dám! Có cái gì mà không dám? Lão tử ngay cả chết còn không sợ, chẳng lẽ lại đi sợ ông anh trị bệnh cho tôi sao?"
"Một khi đã quyết định như vậy thì bây giờ cậu câm miệng lại đi. Trước tiên tôi sẽ kéo hai người ra rồi tính sau." Trương Văn Trọng nhắc nhở nói, trên mặt hắn vẫn tràn ngập một nụ cười thản nhiên. Thật sự đã làm cho trong lòng gã thanh niên dâng lên một loại cảm giác vô cùng tín nhiệm.
"Ông anh này thật đúng là kì quái..." Gã nam thanh niên nghĩ thầm, bất quá cũng dựa theo phân phó của Trương Văn Trọng, ngậm miệng lại dưỡng thần.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #53


Báo Lỗi Truyện
Chương 53/708