Chương 517: Ba kiện linh khí


Sau khi dạy phương pháp vun trồng Dao Trì Bàn Đào cho Thiềm Thử Tinh xong, Trương Văn Trọng lại căn dặn nó cần phải chú ý một số việc: "Trong quá trình vun trồng Dao Trì Bàn Đào, một khi xảy ra sự cố. Bất kể như thế nào, đều phải hướng ta bẩm báo trước tiên, nhớ chưa?"
"Nhớ rõ." Thiềm Thử Tinh dùng sức gật đầu nói: "Thỉnh tông chủ an tâm, tôi nhất định sẽ trông nom hạt đào này cẩn thận. Cho dù có phải mất mạng cũng không nề hà đâu."
Trương Văn Trọng thỏa mãn vuốt cằm. Theo sau ngoảnh mặt nhìn Tiêu Đồ thương thế chưa khỏi hẳn, nói: "Ngươi cùng Minh Xà theo ta ra ngoài một chuyến."
Tuy rằng không biết vì sao Trương Văn Trọng lại muốn mình ra bên ngoài. Nhưng Tiêu Đồ cũng không dám hỏi nhiều. Vội vàng cùng Minh Xà, bám theo phía sau hắn rời khỏi thế giới trong Càn Khôn Hồ.
Trong hồ bơi, đám đệ tử Phong Sơn phái đứng canh gác cách đó không xa. Đột nhiên trông thấy Tiêu Đồ xuất hiện thì đều giật mình cả kinh. Mặc dù không có nhiều người nhận ra Tiêu Đồ, nhưng cái bộ dạng xấu xí hung ác của nó, cũng đã khiến cho mọi người biết, nó không phải là cái thứ gì dễ chọc. Huống chi, trên người Tiêu Đồ còn tản mát ra uy khí cường đại, thiếu chút nữa đã áp bức cho bọn hắn hụt hơi.
"Con yêu quái khủng bố này từ đâu hiện ra thế nhỉ?" Trong lúc đang kinh ngạc, chúng đệ tử Phong Sơn phái cơ hồ theo bản năng, đều tự xuất pháp bảo, phù chú ra phòng vệ. Tuy biết mình không phải là đối thủ của con yêu quái khủng bố này, nhưng bọn hắn lại không hề sợ hãi chút nào.
Khi chúng đệ tử Phong Sơn phái chuẩn bị xông lên liều mạng. Thì một cái thanh âm quen thuộc đột ngột vang lên: "Đừng khẩn trương, Tiêu Đồ là người một nhà. Mau thu hồi pháp bảo trong tay các ngươi về hết đi."
Chúng đệ tử Phong Sơn phái đưa mắt nhìn lên, người đang nói cũng không phải ai khác, mà chính là Trương Văn Trọng. Giờ phút này, hắn đã xuất hiện ở bên cạnh Tiêu Đồ.
"Hóa ra là sủng vật của tông chủ..."
Chúng đệ tử Phong Sơn phái lúc này mới hiểu ra. Theo sau bình tĩnh thu hồi pháp bảo về. Đồng thời, bọn hắn cũng nhịn không được, tò mò trộm liếc nhìn bộ dạng xấu xí hung ác của Tiêu Đồ, âm thầm tự nhủ: "Không biết con yêu thú này, đã tới cấp bậc nào rồi. Mà khí thế nó phát ra, thực khiến cho người ta cảm thấy bị áp bức. Tuy nhiên, lợi hại nhất vẫn là tông chủ, ngài ấy có thể thuần dưỡng con yêu thú khủng bố kia làm sủng vật cưng chiều, đến khi nào thì ta mới lợi hại như tông chủ đây ah..."
Trương Văn Trọng cũng không biết suy nghĩ trong lòng đám đệ tử. Hắn vừa dẫn Tiêu Đồ cùng Minh Xà ra khỏi Càn Khôn Hồ, tức thì đã muốn bắt tay vào công việc luyện chế pháp bảo.
Chứng kiến hành động này của Trương Văn Trọng, ban đầu Tiêu Đồ hơi ngạc nhiên, theo sau mới tỉnh ngộ. Ở trong lòng âm thầm cảm kích: "Đây là chủ nhân muốn thực hiện lời hứa ngày trước, luyện chế cho ta một bộ giáp lưng hoàn mỹ, xem ra hắn cũng có chút đạo nghĩa! Mặc dù ta bị hắn đánh trọng thương, đồng thời còn mất đi Cửu Phẩm Tiên Liên. Nhưng không thể nghi ngờ, chỉ cần ta theo sát hắn, ta sẽ có được những thứ còn trân quý hơn cả Cửu Phẩm Tiên Liên đi!"
Không tự chủ được, nó lại nghĩ tới lời hứa hẹn lúc trước của Trương Văn Trọng ở trong Càn Khôn Hồ. Thì nhiệt huyết trong lòng không khỏi trào dâng, âm thầm hạ quyết tâm: "Vì có thể trở thành yêu tiên. Ta phải theo sát bên cạnh chủ nhân, đem hết khả năng hoàn thành những việc mà hắn giao phó mới được!"
Ngay khi Tiêu Đồ đang thất thần mơ mộng cảnh tượng mình phi thăng tiên giới, trở thành yêu tiên. Thì Trương Văn Trọng đã kêu Minh Xà phóng xuất Đại Tảo hung hỏa, thiêu đốt Hỗn Độn Lô đỏ rực lên. Theo sau lại ném số địa cấp thất phẩm linh tài vào trong đỉnh lô. Cũng khoanh chân ngồi xuống, chuyển hóa số linh tài ở trong đỉnh lô trở thành linh khí.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Trương Văn Trọng tựa như một lão tăng nhập định, ngồi im không hề nhúc nhích. Lúc này, Tiêu Đồ cũng theo trong ảo tượng thanh tỉnh lại, mở to hai mắt ra nhìn Hỗn Độn Lô, trong ánh mắt lộ vẻ mong chờ tột đỉnh.
Hai giờ rất nhanh trôi qua, Trương Văn Trọng vẫn luôn nhắm mắt khoanh chân, lúc này đột nhiên đứng lên, tay phải bắt quyết chỉ về phía Hỗn Độn Lô, trong miệng quát nhẹ một tiếng.
Nhất thời nắp lô bắn thẳng lên, một chiếc giáp lưng màu xích hoàng cũng theo trong lô bay ra, rơi xuống ở trước mặt Tiêu Đồ.
Trương Văn Trọng ném bình đan dược cho Minh Xà, để nó bổ sung linh khí tiêu hao, chuẩn bị luyện chế pháp bảo lần kế tiếp. Đồng thời cũng xoay người lại, nhìn Tiêu Đồ hỏi: "Tiêu Đồ, cái giáp lưng này ngươi có hài lòng không?"
"Hài lòng, ta phi thường hài lòng. Chủ nhân, cảm tạ ngài đã ban ân." Tiêu Đồ quan sát chiếc giáp lưng do Trương Văn Trọng mới luyện chế ra, trên mặt nó lộ vẻ hưng phấn tột đỉnh.
Trên bề mặt chiếc giáp lưng này, phủ đầy những đường hoa văn huyền ảo. Tuy rằng Tiêu Đồ không hiểu rõ ý nghĩa của những đường hoa văn này, nhưng nó có thể cảm ứng được linh khí tinh thuần sung mãn tản mát ra từ đó. Không thể nghi ngờ, cái đồ án này hẳn sẽ phải là một cái trận pháp uy lực bất phàm đi?
"Đây là Liệt Diễm Vẫn Tinh Trận." Nhìn ra nét nghi hoặc trong ánh mắt của Tiêu Đồ, Trương Văn Trọng liền chỉ vào chiếc giáp lưng, giải thích: "Trên bề mặt tầng giáp này, được sở hữu ba mươi sáu hoa văn phù chú thuật. Mỗi đạo hoa văn chú thuật là một tử trận, ba mươi sáu tử trận hợp thành trận pháp, có công năng thuộc tính của hai tầng Thổ - Hỏa. Mà Liệt Diễm Vẫn Tinh Trận còn rất nhiều diệu dụng, chỉ dựa vào ta giải thích là không được, còn phải do ngươi tự mình suy ngẫm, nắm giữ, mới thấu triệt được nó."
Tiêu Đồ chính là yêu quái thuộc tính Thổ. Khi Trương Văn Trọng luyện chế ra cái giáp lưng này cũng đã tính toán trước cả rồi. Sở dĩ công năng của chiếc giáp lưng là hai tầng Thổ - Hỏa, ngoại trừ vì thuộc tính của Tiêu Đồ ra, thì còn dựa theo Ngũ Hành, hỏa thổ tương liên nhau nữa.
Tiêu Đồ dùng sức gật đầu, hồi đáp: "Thỉnh chủ nhân yên tâm! Ta sẽ nghiên cứu thấu triệt những hoa văn ở trên giáp lưng này trong khoảng thời gian nhanh nhất."
Dứt lời, nó nhe hàm răng sắc nhọn, phun một cỗ yêu khí lên trên chiếc giáp lưng này. Nguồn: http://truyenyy.com
Bỗng nhiên, chiếc giáp lưng màu xích hoàng tản mát ra từng đạo hào quang chói lóa, tựa như một ông mặt trời nhỏ bé. Trong sự bao bọc của ánh hào quang, chiếc giáp lưng chậm rãi bay lên, rơi xuống tấm lưng trỗng rống của Tiêu Đồ, cũng dung hợp cùng nó, trở thành một bộ phận trên người Tiêu Đồ.
Trương Văn Trọng thấy thế, liền gật đầu phân phó: "Được rồi, ngươi hãy quay về Càn Khôn Hồ đi. Nhân tiện cũng tranh thủ thời gian nghiền ngẫm, nắm giữ kĩ năng thao túng chiếc giáp lưng mới này nhé. Trong tương lai, còn có rất nhiều việc phải nhờ ngươi hỗ trợ."
Trong đầu Trương Văn Trọng không tự chủ được hiện ra thân ảnh của nữ tử thần bí áo trắng. Tuy khoảng thời gian này, nàng ta biến mất không để lại một chút dấu vết gì, nhưng Trương Văn Trọng biết, nàng ta nhất định là đang tiềm phục ở đâu đó, chuẩn bị trù hoạch ra một cái hành động lớn hơn.
Cho nên, Trương Văn Trọng phải tranh thủ thời gian, gia tăng thực lực của chính mình cùng bằng hữu.
"Đa tạ chủ nhân ban thưởng." Tiêu Đồ hướng Trương Văn Trọng khấu đầu tạ ơn. Lúc này mới hứng trí quay trở về thế giới bên trong Càn Khôn Hồ. Bắt đầu nghiên cứu công hiệu của chiếc giáp lưng.
Sau khi luyện chế giáp lưng cho Tiêu Đồ xong, Trương Văn Trọng cũng chưa nghỉ ngơi. Mà tiến hành tinh luyện khẩu Desert Eagle, và một bộ khải giáp toàn thân cho sủng vật gấu đen của Tô Hiểu Hồng.
Đến khi Tô Hiểu Hồng dựa theo phương pháp giảng dạy của Trương Văn Trọng, đem con Hắc Hùng Tinh thu phục xong, cũng chạy tới gần hồ bơi. Thì Trương Văn Trọng đã tinh luyện xong mấy thứ pháp bảo này rồi.
Từ xa nhìn thấy Trương Văn Trọng, Tô Hiểu Hồng đã khẩn cấp nói: "Sư phụ, hiện giờ con Hắc Hùng Tinh này đã ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của em rồi! Bất quá trình độ phối hợp còn chưa được ăn ý cho lắm, em muốn ma luyện thêm mấy ngày nữa."
"Không thành vấn đề." Trương Văn Trọng gật đầu cười nói. Bởi vì loại thái độ cầu tiến này của Tô Hiểu Hồng, hắn tương đối ủng hộ!
Đồng thời, hắn còn ném khẩu Desert Eagle mới tinh luyện cho Tô Hiểu hồng, cũng chỉ vào bộ hoàng kim khải giáp nằm dưới mặt đất nói: "Giáp bảo hộ cho Hắc Hùng Tinh đã luyện chế xong rồi! Ta cũng khắc một trận pháp lên trên bề mặt bộ khải giáp này. Chỉ cần nó mặc vô người, lập tức sẽ biến thành một con chó lông vàng. Dùng việc này để che mắt thiên hạ, tránh đưa tới những phiền toái không cần thiết."
Tiếp nhận khẩu Desert Eagle, cảm thụ được linh khí tinh thuần phát ra từ khẩu súng. Tô Hiểu Hồng kinh hỉ kêu lớn: "Oa, khẩu súng của em thăng cấp lên thành tam phẩm linh khí rồi!"
Nàng lại đưa mắt xuống nhìn bộ khải giáp dành cho Hắc Hùng Tinh: "Đây...đây cũng là nhất phẩm linh khí nha!"
Bất quá, Trương Văn Trọng vẫn lắc đầu thở dài: "Đáng tiếc, chúng ta còn thiếu thốn nhiều Địa cấp linh tài liệu. Nếu như có đủ các loại để phục vụ quá trình tinh luyện, thì hai thứ này sẽ còn cao phẩm hơn nữa."
Trong lúc kinh hỉ, Tô Hiểu Hồng làm ra một cái hành động khiến cho Trương Văn Trọng không kịp tránh né...Đột nhiên nàng nhanh chân bước tới trước mặt Trương Văn Trọng, lấy xu thế sét đánh không kịp bưng tai, hôn trộm lên khuôn mặt của hắn.
"Cảm ơn sư phụ!" Tô Hiểu Hồng thần tình đỏ ửng nói.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #517


Báo Lỗi Truyện
Chương 517/708