Chương 50: Honda và BMW


Ngụy Nhạc không khỏi có chút tức giận, hắn nghĩ Trương Văn Trọng là đang cố tình coi rẻ chính mình. Sau khi nói lầm bầm một tiếng, trên mặt Ngụy Nhạc hiện lên dáng tươi cười dối trá, ha hả vừa cười vừa nói: "Tiểu Trương, tuổi của tôi lớn hơn anh vài tuổi, thì xem như gọi anh một tiếng tiểu Trương vậy. Anh làm việc bên trong tập đoàn Lam Thuẫn, một tháng được bao nhiêu tiền lương? Nói vậy cũng không hai ba ngàn nguyên phải không? Hiện tại giá thực phẩm và phòng ở, thế nhưng còn đang liên tục tăng giá, nếu chỉ dựa vào một chút tiền lương của anh, nuôi sống chính mình thì e rằng được rồi, thế nhưng muốn ở tại Ung Thành mua nhà mua xe, còn thiếu thốn một chút đó. Chúng ta tốt xấu coi như quen nhau một hồi, con người của tôi lại nhẹ dạ, không quen nhìn người khác khổ sở. Nếu không như vậy đi, anh thẳng thắn từ chức đến chỗ tôi làm việc. Tiệm trà của tôi vừa thiếu một người quản lý, về phần tiền lương sao, làm anh như tôi khẳng định sẽ không bạc đãi, cậu làm việc lãnh lương trong tập đoàn Lam Thuẫn bao nhiêu một tháng? Nói cho anh, anh cho cậu gấp đôi!"
Giọng nói của Ngụy Nhạc tuy rằng nghe như đang thành thật với nhau, nội dung của lời nói cũng giống như đang lo lắng cho tương lai của Trương Văn Trọng, thế nhưng chỉ cần tinh tế suy nghĩ, là có thể phát hiện ra chỗ ác độc của hắn. Đây rõ ràng hắn đang nhắc nhở Lâm phụ Lâm mẫu, tiểu tử này ngoại trừ còn trẻ tuổi, không còn ưu thế gì khác. Nếu như các ngươi tuyển chọn hắn, đừng nói là mua nhà mua xe, nói không chừng còn phải nhờ con gái các ngươi đến nuôi sống hắn.
Nói đến đây Ngụy Nhạc không đợi Trương Văn Trọng hỏi, mà bắt đầu huyền diệu tự giới thiệu: "Kỳ thực tôi cũng không có bản lĩnh gì, chỉ mở một tiệm trà và một tiệm matxa chân, lên làm một ông chủ nhỏ. Ác, bác trai bác gái, còn có Tử Mạn, mời mọi người cứ yên tâm, tôi làm toàn là làm ăn đàng hoàng, quyết định sẽ không để những chuyện bậy bạ dính dáng tới làm ăn." Sau khi vỗ ngực bảo chứng một phen, hắn tiếp tục dùng loại giọng nói khoe khoang huyền diệu: "Kỳ thực tôi cũng không có tiền gì, chỉ ở đường ven biển mua một căn nhà, cùng mấy ngày trước mới đổi một chiếc xe mới." Nói đến đây, hắn móc ra chuỗi chìa khóa của chiếc Honda CR - V, đặt trên ngón trỏ nhẹ nhàng lay động lên.
"Lại nữa rồi, lại nữa rồi, người này quả thực đúng là vua huyền diệu!" Lâm Tử Mạn không biết nói gì chỉ lắc đầu, hiển nhiên trước đó nàng đã gặp qua thế tiến công theo kiểu huyền diệu của Ngụy Nhạc. Nàng lén lút đá vào chân Trương Văn Trọng, nhìn hắn mấp máy môi nói: "Anh còn suy nghĩ cái gì? Dựa theo lời kịch về thân phận đã chuẩn bị tốt trước đó mà nói, ngàn vạn lần đừng cho tên này tiếp tục kiêu ngạo nữa."
Trương Văn Trọng còn chưa mở miệng nói, Ngụy Nhạc cũng đã chủ động tìm tới hắn.
"Chiếc xe của Nhật Bản này, là chiếc Honda CR - V, cũng tiêu mất của tôi hai mươi vạn. Ai, tiểu Trương nha, cậu có lái qua chiếc xe giá hai mươi vạn sao?" Nói đến đây, Ngụy Nhạc giả ra vẻ mặt chợt nhớ, tay vỗ trán, gương mặt như áy náy nói: "Yêu, cậu xem tôi quá thẳng tính, có gì nói đó, thật không biết ngụy tạo. Tiểu Trương người ta vừa mới đi làm không lâu phải không? Đừng nói là xe giá hai mươi vạn, sợ rằng ngay cả Alto hay QQ còn chưa từng sờ qua đi?"
Ngụy Nhạc thật sự ác độc, trong lúc nâng bản thân mình lên, cũng không quên đạp Trương Văn Trọng hai cái.
"Ân, tôi không có lái qua loại xe hai mươi vạn, tôi cũng không lái qua xe Alto hay QQ." Trương Văn Trọng gật đầu, đáp như thực chất. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Ngụy Nhạc đối với câu trả lời của hắn rất là thỏa mãn, ha hả cười xong, lại thừa thắng xông lên nói: "Ai, tiểu Trương, cậu có lái xe sao?"
Không đợi Trương Văn Trọng trả lời, sắc mặt Lâm Tử Mạn biến đổi xấu xí lên. Bởi vì nàng đột nhiên nhớ rõ kẽ hở lớn nhất trong kế hoạch lần này chính là - xe!
Một nhân viên trung tầng của tập đoàn lớn lại không có xe, như vậy thân phận quản lý của hắn khẳng định sẽ bị nghi vấn. Nhất là còn có tên Ngụy Nhạc này ở đây, hắn khẳng định sẽ cắn chết chuyện này không buông ra. Cho đến lúc này, chuyện nàng thông đồng với Trương Văn Trọng gạt cha mẹ rất có khả năng sẽ bị hấp thụ ánh sáng.
Ngay khi Lâm Tử Mạn khẩn trương có chút không biết làm sao, tiếng đập cửa đột nhiên vang lên.
"Ai nha? Ai ở lúc bữa cơm thế này lại chạy tới gõ cửa vậy?" Lâm mẫu đứng dậy, chuẩn bị đi mở cửa.
"Mẹ, mẹ ngồi đi, để con đi mở cửa xem." Lâm Tử Mạn vội vã đứng lên đi mở cửa, đồng thời nhân cơ hội này suy nghĩ cách ứng đối.
Khi Lâm Tử Mạn vừa mở cửa, mới phát hiện người gõ cửa chính là nhân viên công tác quản lý bên trong Ung Thúy Hoa Đình.
"Có chuyện gì sao?" Lâm Tử Mạn có chút kinh ngạc hỏi.
Nhân viên công tác rất khách khí nói: "Chào Lâm tiểu thư, là như vậy, có một chuyện BMWs màu hồng rượu đang đỗ trên chỗ đỗ xe của người khác, tôi nghe nói chủ nhân của chiếc xe là khách nhân của gia đình cô, cho nên muốn đến mời hắn đỗ xe sang nơi khác."
"BMWs số 7?" Lâm Tử Mạn hơi sửng sốt, người có xe ngồi trong nhà, cũng chỉ có một mình Ngụy Nhạc. Mà xe của hắn cũng không phải BMWs số 7 gì, mà là Honda CR - V. Nàng cau mày, nói: "Các vị lầm rồi phải không? Trong khách nhân chúng tôi mời, không có ai lái BMWs số 7 nha."
"Tử Mạn, ai gõ cửa vậy? Có chuyện gì?" Lâm mẫu ở phía sau thò đầu ra, hiếu kỳ hỏi.
Lâm Tử Mạn nói lại lời của nhân viên công tác khu nhà, sau đó nói: "Chắc là bọn họ lầm rồi, Ngụy...Ngụy tiên sinh lái không phải chiếc BMWs số 7, mà là Honda CR - V." Suýt chút nữa nàng đã đem tên hiệu Ngụy "huyền diệu" nói ra, may là đúng lúc đổi giọng.
"Ác, nguyên lai là như vậy." Lâm mẫu gật đầu, không nói gì nữa.
Trương Văn Trọng cũng nói lời xin lỗi, đứng lên đi ra cửa.
Ngụy Nhạc cười khúc khích một tiếng, có chút ít đùa cợt nói: "Tiểu Trương, cậu làm cái gì vậy? Người ta muốn tìm chủ nhân chiếc BMWs số 7, mà không phải cậu."
Trương Văn Trọng quay đầu lại nhìn hắn cười, nói: "Chiếc BMWs số 7 màu hồng rượu là tôi lái tới."
"Cái...cái gì?" Ngụy Nhạc khiếp sợ há to miệng: "Cậu không phải đang nói giỡn đi?" Ngụy Nhạc trong sự khiếp sợ cao độ, hiển nhiên cũng không nhận thấy được, Trương Văn Trọng nói chiếc xe kia là do hắn lái tới, mà không phải nói là xe của hắn.
Trương Văn Trọng mỉm cười, không hề để ý tới hắn, trực tiếp đi tới cửa, hướng nhân viên công tác gật đầu tạ lỗi: "Rất xin lỗi đã làm các anh gặp phiền phức, tôi sẽ lập tức dời xe đi."
"Phiền phức ông." Nhân viên công tác cũng trả lời thập phần khách khí.
Trong lúc Trương Văn Trọng đi xuống lầu dời xe, bầu không khí trong phòng cũng biến thành quái dị.
Lúc này Ngụy Nhạc thật sự muốn tát cho mình một bạt tai.
Cái gì không so? Không ngờ đi so sánh xe với người ta? Người ta lái là chiếc BMWs số 7, một chiếc cũng đã đủ mua sáu bảy chiếc Honda CR - V. Buồn cười mà mình còn mới đi hỏi người ta có lái qua xe hai mươi vạn chưa, còn hỏi người ta lái qua xe Alto hay QQ chưa...
Ngụy Nhạc đã cảm thấy mặt mũi mình hôm nay thật đúng là hoàn toàn mất sạch.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #50


Báo Lỗi Truyện
Chương 50/708