Chương 49: Rượu Thuốc Bảo Vệ Sức Khỏe.


"Uy, anh làm sao biết những thứ này?" Trương Văn Trọng vừa ngồi trở lại vị trí của mình, Lâm Tử Mạn đã khẩn cấp nghiêng người thấp giọng hỏi.
Trương Văn Trọng cười thấp giọng nói: "Nếu như tôi nói, đêm qua tôi vừa lúc đọc được tin tức này trên internet, cô có tin tưởng không?"
"Không tin." Lâm Tử Mạn lắc đầu. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Thế nhưng sự thực là như vậy." Trương Văn Trọng xòe tay: "Bằng không, cô nghĩ vì sao tôi lại hiểu được những thứ này đây?"
Lâm Tử Mạn suy nghĩ một chút, Trương Văn Trọng cũng giống như nàng, đều là giáo y mới vào làm trong phòng y tế đại học Ung Thành, ngoại trừ đọc được tin tức trên internet, thật đúng là nghĩ không ra còn có lý do nào khác. Bất quá nàng rất nhanh liền nổi lên lòng nghi ngờ: "Động tác rót rượu của anh rất tao nhã, vừa từ chỗ nào học được? Lẽ nào cũng là trên internet?"
"Không sai." Trương Văn Trọng gật đầu nói: "Cô không phải nói, cha của cô rất thích uống rượu sao? Tôi tự nhiên phải tra xét những tư liệu liên quan tới rượu, bằng không sẽ giống như hắn, bị mất mặt ngay trước cha mẹ của cô."
"Không nghĩ tới anh là một người có lòng." Lâm Tử Mạn đối với lời giải thích của hắn cũng phi thường thỏa mãn.
Bầu không khí trên bàn ăn bởi vì hai chai rượu Lafite giả, mà có chút xấu hổ và áp lực.
Lâm phụ và Lâm mẫu ông nhìn tôi, tôi nhìn ông, cũng không biết tiếp theo nên nói lời gì mới hợp.
Cuối cùng chính Lâm Tử Mạn mở miệng, đánh vỡ loại không khí áp lực cùng xấu hổ trên bàn ăn.
"Nếu là rượu giả, chúng ta cũng đừng uống, gần đây tin tức trên ti vi và báo chí hay nói uống rượu giả sẽ xảy ra vấn đề." Lâm Tử Mạn nói, lại đứng dậy cầm lấy năm ly rượu chân dài thu lại đem vào phòng bếp.
Ngụy Nhạc cũng đã hồi phục lại tinh thần, tuy rằng vừa rồi đã bị đánh mất mặt mũi, thế nhưng da mặt hắn cũng đã dầy tới mức làm kẻ khác phải nghẹn họng nhìn trân trối, cũng không hề lưu ý một chút nào, trái lại còn giả ra vẻ mặt chân thành và hổ thẹn, hướng Lâm phụ Lâm mẫu xin lỗi, giành được không ít sự đồng tình.
"Cậu cũng là bị người lừa gạt, chúng tôi làm sao lại trách cậu chứ? Ai...một vạn tám nha, thật không phải là một số tiền nhỏ. Tiểu Ngụy, tôi khuyên cậu mau báo cảnh sát, có thể còn lấy lại được số tiền bị gạt." Nói đến một vạn tám, vẻ mặt Lâm mẫu thật đau lòng.
"Ân, cháu sẽ nghe lời bác gái, sẽ đi báo cảnh sát." Ngụy Nhạc gật đầu nói, vẻ mặt thành khẩn.
"Da mặt người này sao lại dầy đến như vậy? Nếu như là tôi, đã sớm mượn cơ hội cáo từ, không ngờ hắn vẫn còn mặt mũi lưu lại chỗ này." Lâm Tử Mạn vẻ mặt tràn đầy không vui.
"Rốt cục hắn đang có mưu đồ gì?" Trương Văn Trọng cũng hiểu được biểu hiện của Ngụy Nhạc có chút khác thường.
Trong lúc ăn cơm Lâm phụ rất thích uống vài ly rượu, sau khi bỏ đi hai chai rượu Lafite giả của Ngụy Nhạc, hắn vốn định lấy rượu Ngũ Lương cất trong nhà ra uống, thế nhưng Trương Văn Trọng lại mở nắm chai rượu thuốc, rót đầy một chén cho hắn.
Hương vị rượu say lòng người thấm vào tận ruột gan, hương thuốc cũng phát tán từ bên trong chén rượu tràn ra. Làm cho người ta vừa ngửi thấy, không khỏi thần thanh khí sảng, trong miệng mát rượi.
Lâm phụ khẩn cấp cầm chén rượu, đầu tiên đưa lên mũi ngửi, khen: "Ân, thơm, thật sự là thơm. Hương rượu và hương dược hoàn mỹ dung hợp cùng nhau, rượu thuốc có thể ngâm ra hương vị như vậy, coi như là nhất tuyệt. Tiểu Trương, thuốc rượu này thực sự là cậu ngâm ra sao?"
"Múa rìu trước cửa Lỗ Ban, làm bác trai chê cười." Trương Văn Trọng mỉm cười nói. Chai rượu thuốc này, chính là hắn ngâm ra đêm qua. Nói như vậy, rượu thuốc chí ít phải được ngâm hai tuần, mới có thể ngon miệng. Thế nhưng Trương Văn Trọng lại dùng chân nguyên trong cơ thể, thúc đẩy nhanh dược lực dung nhập vào trong rượu, nên chỉ cần dùng một buổi tối, đã ngâm ra được một chai rượu thuốc như thế.
Lâm phụ vừa cười vừa nói: "Có thể ngâm ra được rượu thuốc như vậy, xem ra cậu cũng là người cùng sở thích. Ân, không tệ, sau này có người theo tôi uống rượu rồi. Hương vị của rượu thuốc này không tệ, để tôi nếm thử mùi vị làm sao." Dứt lời hắn nhấc chén rượu uống nhẹ một ngụm, hơi nhắm mắt thưởng thức mùi vị.
Mấy phút đồng hồ sau, Lâm phụ mới mở mắt, nhưng trầm ngâm không nói.
"Cha, rượu thuốc này...thế nào?" Nhìn phản ứng của cha, Lâm Tử Mạn có chút thấp thỏm.
Lâm phụ cũng vẫn không nói chuyện, chỉ hơi lắc đầu.
Trong lòng Lâm Tử Mạn giật mình, nhìn Trương Văn Trọng với ánh mắt oán giận, cặp mắt ẩn chứa giận dữ, rõ ràng đang muốn nói: "Xong, lần này sợ là xong. Đều do anh, không chịu mang theo rượu Ngũ Lương tôi chuẩn bị sẵn, tự chủ trương đem rượu thuốc gì đó, lần này lại phá hủy hết sự tình!"
Trương Văn Trọng lơ đễnh, chỉ đạm mạc cười, dùng ánh mắt ý bảo Lâm Tử Mạn đừng khẩn trương.
Ngay lúc này, Lâm phụ đột nhiên thở dài, ngửa đầu uống cạn chén rượu thuốc, sau đó đặt mạnh chén rượu lên bàn ăn.
"Rót đầy!" Lâm phụ rốt cục mở miệng nói: "Tôi chưa từng uống qua rượu thuốc ngon như vậy!"
Lâm phụ đối với rượu thuốc do Trương Văn Trọng ngâm ra cực kỳ tôn sùng, cho rằng vị ngọt thuần có thể so sánh với danh rượu, thậm chí còn hoài nghi hắn dùng loại dược liệu tốt để ngâm thành. Mà Lâm mẫu sau khi nghe được rượu thuốc này còn có thể bảo vệ sức khỏe, cũng muốn uống thử một chén. Dù sao những người có tuổi tác lớn như bọn họ, mong muốn nhất chính là thân thể khỏe mạnh an khang.
Đến tận đây, tâm tình khẩn trương của Lâm Tử Mạn rốt cục mới thả lỏng xuống tới, nàng ghé vào bên tai Trương Văn Trọng, nhẹ giọng nói: "Xem ra cả cha mẹ đều phi thường thích rượu của anh, tôi sẽ không tính toán việc anh tự chủ trương lần này."
Mắt thấy Trương Văn Trọng đã biến thành diễn viên chính trên bàn ăn, còn cùng Lâm phụ Lâm mẫu trò chuyện vui vẻ, làm hai người già hảo cảm tăng nhiều, Ngụy Nhạc ngồi ngay phía đối diện, oán hận đến nghiến răng nghiến lợi. Ánh mắt xoay động, hắn quyết định ở phương diện khác kéo vỡ xu hướng suy tàn, đánh bại Trương Văn Trọng.
"Trương tiên sinh, không biết anh đang làm việc ở đâu?" Ngụy Nhạc mở miệng hỏi.
"Ác, tôi đang làm việc trong tập đoàn Lam Thuẫn." Trương Văn Trọng hồi đáp. Chuyện làm việc trong tập đoàn Lam Thuẫn, là kết quả sau khi thương nghị với Lâm Tử Mạn. Tập đoàn Lam Thuẫn này ở trong Ung Thành phát triển, trải qua phát triển mấy chục năm, đã trở thành đại tập đoàn, thậm chí rất nhiều địa phương ở nước ngoài cũng có nghiệp vụ lui tới. Có người nói gần đây còn muốn thu mua một công ty nước Mỹ, danh tiếng có thể nói vô cùng nổi tiếng.
Ngụy Nhạc căn cứ vào tuổi tác còn quá trẻ của Trương Văn Trọng, cùng rượu thuốc hắn đưa cho Lâm phụ, suy đoán chức vụ của hắn ở trong tập đoàn Lam Thuẫn cũng sẽ không cao, rất có khả năng chỉ mới đi làm không lâu. Điều này làm cho hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm, vốn hắn còn đang chờ mong, Trương Văn Trọng có thể chủ động hỏi về công việc của hắn, sau đó hắn có thể thuận thế huyền diệu một chút, để xem như đả kích đối phương. Dù sao, tuy rằng tập đoàn Lam Thuẫn là đại tập đoàn tài chính, thế nhưng chỉ làm một nhân viên nhỏ, tiền lương so ra khẳng định thua kém hơn thu nhập của hắn.
Nhưng làm cho hắn thất vọng chính là, Trương Văn Trọng trả lời xong vấn đề của hắn, cũng không tiếp tục để ý tới hắn, ngược lại lại tiếp tục nói chuyện với Lâm phụ Lâm mẫu.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #49


Báo Lỗi Truyện
Chương 49/708