Chương 48: Còn Giả Vờ, Giả Vờ Gặp Sét Đánh!


Đương nhiên, trước khi mưu đồ thành công, Ngụy Nhạc sẽ không lộ ra nửa điểm phong thanh. Năng lực ngụy trang ẩn nhẫn của hắn, ở trên đường vốn có tiếng. Bằng không, cũng sẽ không giành được tên hiệu Rắn Hổ Mang.
Vốn Ngụy Nhạc là muốn thừa dịp đêm nay tranh thủ hảo cảm của vợ chồng Lâm gia, sau đó triển khai tấn công lãng mạn kịch liệt đối với Lâm Tử Mạn. Hắn cũng không tin, bằng năng lực lừa gạt phụ nữ của hắn, bằng miệng mồm xảo quyệt, còn không làm cho Lâm Tử Mạn chỉ vừa bước vào đời này yêu hắn chết đi sống lại.
Thế nhưng hắn vạn lần không ngờ, ở tối hôm nay lại chạy ra một tên Trình Giảo Kim, ý đồ phá hư chuyện tốt của hắn!
"Muốn đấu với ta? Tiểu tử ngươi còn ngây ngốc lắm!" Ngụy Nhạc nhấc kính mắt, trong lòng liên tục cười nhạt.
Người của Lâm gia, vô luận là vợ chồng họ Lâm hay Lâm Tử Mạn, hiển nhiên cũng không hề nhìn ra tâm tư ác độc của Ngụy Nhạc.
"Tôi đã lớn tuổi như vậy, còn chưa từng uống qua loại rượu quý báu như thế, hôm nay tôi xem như được dính chút quang huy của tiểu Ngụy, mở một chai, nếm thử Lafite đến tột cùng có mùi vị gì." Lâm phụ nhìn chai Lafite trong tay, cười toe toét: "Nghe nói uống rượu vang tốt nhất dùng ly chân dài? Chờ, tôi đi lấy."
Lâm phụ lưu luyến bỏ chai Lafite xuống bàn ăn, đứng dậy đi vào phòng bếp, cầm năm ly rượu chân dài quay lại.
Ngụy Nhạc mở ra một chai Lafite, cười ha hả tiếp nhận ly rượu chân dài từ tay Lâm phụ, làm bộ như rót rượu: "Đến, hôm nay chúng ta đều vui vẻ, tôi rót đầy cho mọi người."
"Anh cho là đang uống bia sao? Đều rót đầy?" Trương Văn Trọng cười nhạt, không khỏi thò tay đoạt lấy chai rượu từ tay Ngụy Nhạc. Sức lực bàn tay Ngụy Nhạc cũng rất mạnh, thế nhưng hắn kinh ngạc phát hiện, tên thanh niên nhìn qua như gầy gò sắc mặt trắng nõn này, lực tay còn mạnh hơn hắn, dễ dàng đoạt lấy chai rượu từ tay hắn.
"Rượu vang nha, hay nhất không nên rót qua ba phần. Như vậy mới có thể nhìn thấy được khởi sắc, ngửi được hương khí, thưởng thức được hương vị. Cũng không thể thoáng chốc rót đầy, đó là uổng phí. Chỉ khi uống bia, mới cần hào sảng khí khái như vậy." Trương Văn Trọng vừa nói vừa dùng tư thế ưu nhã rót rượu vào ly. Quả thật đúng như lời hắn, mỗi một ly đều vừa vặn được ba phần. Mà làm kẻ khác kinh ngạc nhất chính là, lúc hắn rót rượu hiện rõ tư thái ưu nhã cao quý, giống như một nhân vật nổi tiếng được tiếp theo qua lễ nghi giáo dục quý tộc.
"Không phải chỉ là biết cách rót rượu thôi sao? Có gì đặc biệt hơn người? Nói không chừng hắn làm kẻ phục vụ trong nhà hàng cơm Tây thôi." Ngụy Nhạc thấy danh tiếng của mình lại bị Trương Văn Trọng không chút tiếng động đoạt đi, không khỏi có chút ảo não, nhẹ giọng nói thầm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trương Văn Trọng cũng không hề để ý tới hắn, trong lúc châm rượu, hắn nhấc lên một ly, nhẹ nhàng lay động một chút, nhìn màu sắc của rượu, sau đó lại đưa lên mũi ngửi nhẹ. Trọn bộ động tác của hắn, hài hòa mà tự nhiên, giống như tiếng đàn dương cầm du dương, làm cho người ta có cảm giác vui vẻ thoải mái.
Nhưng Trương Văn Trọng cũng không uống rượu, mà buông ly rượu xuống, nhẹ nhàng lắc đầu.
Trái tim mọi người nhất thời treo lên, không biết hắn có ý gì.
"Chai Lafite này của anh là giả." Trương Văn Trọng nhìn Ngụy Nhạc, hộc ra một câu nói long trời lở đất.
"Cái...cái gì?" Ngụy Nhạc đầu tiên là sửng sốt, sau đó giận dữ bật cười nói: "Hai chai rượu này, phải dùng một vạn tám mới mua được. Anh chỉ làm ra vẻ lắc lắc, ngửi ngửi, đã nói là giả sao? Ha ha, thực sự là buồn cười. Như vậy tôi vây quanh anh hai vòng, sau đó cũng ngửi thử, có phải nói anh là một người đàn bà hay không? Điều này không phải tôi muốn làm xấu anh, anh có uống qua Lafite sao? Anh biết chỗ sản xuất Lafite à?"
"Thật không khéo, tôi còn thực sự biết." Trương Văn Trọng vốn không muốn nhắm vào Ngụy Nhạc, thế nhưng thứ nhất Lâm Tử Mạn cầu hắn hỗ trợ, thứ hai tiểu tử này thật không phúc hậu, vẫn muốn đạp lên hắn để phụ trợ bản thân, cho nên Trương Văn Trọng cũng không cần khách khí với hắn.
"Lafite, sản xuất tại Pháp, ở làng Lafite Pauillac Bordeaux. Lafite do một quý tộc có tên là Rafi (Lafite) của tầng lớp quý tộc đã thành lập vào năm 1354, đến 1675, thì được nhân vật đệ nhất trong làng rượu thế giới Xi Gang Duke công tước (JD Segur) mua lại. Vào năm 1755, sau cái chết của vị chưởng quản gia tộc JD Segur đời thứ ba, quyền hưởng tài sản của gia tộc J. D Segur rơi vào một giai đoạn rất hỗn loạn của lịch sử. Cho đến năm 1868 bởi Sir James Rothschild (BaronJamesRothschild) mua lại sở hữu kể từ đó cho đến nay." Gương mặt Trương Văn Trọng mang theo vẻ mỉm cười, chậm rãi nói, sự bác học của hắn ở lúc này chiếm được sự hiển lộ hoàn mỹ nhất: "Mùi hoa của Lafite, mùi hương trái cây nổi tiếng, êm dịu dẻo dai, những người yêu thích rượu đã tôn xưng Lafite như là "nữ hoàng" của vương quốc rượu nho. Nhưng đáng tiếc chính là trong chai rượu Lafite của anh, tôi không cảm thấy được mị lực quyến rũ của một vị "nữ hoàng" nên có."
"Anh nói không có thì không có sao? Anh cho mình chính là ai? Phẩm rượu sư sao? (Người giám định rượu)." Vẻ mặt Ngụy Nhạc căm giận, cười lạnh nói: "Đừng tưởng rằng biết lịch sử của Lafite là đủ khoe khoang, những tư liệu này, ai cũng có thể lên mạng để tra xét."
Ngụy Nhạc nói không hề sai, những tư liệu này thật sự có thể tra được trên online, nhưng nếu không phải là người biết rõ về rượu Lafite, thì làm sao có thể nhớ kỹ chính xác đến như vậy? Trên đời này, sợ rằng sẽ không có ai học thuộc lòng đoạn lịch sử về một vấn đề nào đó để làm tư liệu cho chính mình kiểu này đi? Huống chi, khi Trương Văn Trọng nói về địa danh và tên người, lại dùng tiếng Pháp cực kỳ tiêu chuẩn! Đương nhiên, Ngụy Nhạc nghe không hiểu tiếng Pháp, cho nên hắn cũng không hề biết tiếng Pháp của Trương Văn Trọng đến tột cùng có đúng tiêu chuẩn hay không.
"Anh không hiểu cách thưởng thức rượu, cho dù tôi nói với anh chai rượu này không đúng chỗ nào, anh cũng cảm giác không ra. Mà thôi, tôi sẽ nói cho anh một điều dễ hiểu, phương pháp làm sao phân rõ thật giả của rượu Lafite." Trương Văn Trọng đưa tay cầm chai Lafite còn chưa mở ra, chỉ vào nhãn rượu, nói: "Mọi người nhìn xem nhãn rượu, nhãn rượu của Lafite thật sờ vào sẽ có cảm giác lồi lõm, thế nhưng chai rượu này sờ vào lại rất trơn tuột, cũng không có cảm giác lồi lõm. Hơn nữa, nhãn rượu của Lafite thật sự khi anh dùng móng tay cào đi dòng chữ bên trên, thì màu lót của nó sẽ không xuất hiện sự biến hóa. Thế nhưng chai rượu giả này, anh dùng móng tay cào đi tranh chữ, thì nhãn rượu sẽ bị mất đi, giống như thế này." Dứt lời, hắn dùng móng tay cào lên chữ, quả nhiên trong lúc cào đi, cũng đã mất luôn nhãn rượu.
Nói xong, Trương Văn Trọng cầm chai rượu giả đặt lên bàn ăn, gương mặt mỉm cười nói: "Đương nhiên, anh cũng có thể cho rằng tôi đang nói dối. Nhưng loại phương pháp phân rõ Lafite thật giả này, trên mạng internet cũng có. Nếu như anh không tin, có thể đi lên mạng kiểm chứng một chút."
Ngụy Nhạc sửng sốt chốc lát, sau đó móc ra điện thoại di động của chính mình, lập tức online, quả nhiên tuần tra được phương pháp phân biệt Lafite thật giả.
"Tại sao lại như vậy? Tôi bỏ một vạn tám mua phải hai chai Lafite loại giả sao? Vậy..." Những lời này của hắn, không thể nghi ngờ đã chứng minh tính chính xác của lời nói Trương Văn Trọng.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #48


Báo Lỗi Truyện
Chương 48/708