Chương 443: Nhữ Diêu Thanh Từ Bình


Khi Trương Văn Trọng ngồi xe đi tới đường vào con đường chuyên bán đồ cổ, kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh tượng nhiệt náo người người rộn ràng. Người tới lui không chỉ chen chúc đầy đầu đường đồ cổ, còn che kín cả những lối đi chung quanh không còn đường vào.
Không có biện pháp tiếp tục chạy về phía trước, tài xế taxi cho xe dừng lại bên đường, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Mấy ngày nay bên trong tiệm đồ cổ này hình như đang tổ chức đại hội gọi là Dân Gian Giám Bảo, đã nhiều người tới mức hơn cả người đi lễ chùa mừng năm mới, người anh em, anh chỉ đành đi bộ vào thôi."
Trương Văn Trọng thanh toán tiền xe, đi nhanh vào con đường bán đồ cổ, nhìn cảnh tượng náo nhiệt rầm rĩ, khóe miệng thoáng nhếch lên, thầm nghĩ: "Xem quy mô của đại hội này, thật có vẻ lớn, nói vậy đồ cổ cất giữ được đem ra cũng không ít, đối với ta mà nói, là một tin tức thật tốt đây. Hay thật, ở đây càng cất giữ nhiều đồ cổ, khả năng ta phát hiện linh tài liệu hay pháp bảo càng cao."
Chính bởi vì có ý nghĩ như vậy, Trương Văn Trọng đối với mục đích hành trình lần này cũng cảm thấy bội phần chờ mong.
Nhưng khi hắn dạo qua một vòng trong một tiệm đồ cổ, kết quả cũng làm hắn cảm giác sâu sắc thất vọng.
Ở trong tiệm đồ cổ này, đích thật có không ít đồ cổ, tranh vẽ thơ họa, trong đó cũng không ít chân phẩm và trân phẩm. Nhưng đáng tiếc chính là, bên trong mấy thứ này, không có dính dáng gì tới linh tài liệu hay pháp bảo.
Trương Văn Trọng ôm nhiều hi vọng mà đến, lúc này không khỏi cảm thấy thật thất vọng.
"Xem ra, linh tài liệu và pháp bảo đích xác không phải dễ dàng gặp được như vậy. Chỉ hi vọng một ngày như thế này mà tìm được thì không quá khả năng." Trương Văn Trọng xoay người hướng một con đường nhỏ bán đồ cổ đi tới. Ngay lúc này, một thanh âm quen thuộc đột nhiên vang lên bên cạnh, xuyên qua sóng người chen chúc, truyền vào trong lỗ tai hắn: "Trương tiên sinh? Hay thật, quả nhiên là anh. Không nghĩ tới, lại có thể gặp được anh ở nơi này. Thế nào, anh cũng có hứng thú với đồ cổ?"
Trương Văn Trọng theo thanh âm nhìn qua, lập tức phát hiện hai thân ảnh quen thuộc trong đám người đông đúc. Một người là người đại lý Ngô Phẫn của Hà Phi Quan trong phàm tục, một người là đồ đệ Trác Thanh Liên của quan chủ Hà Phi Quan Xích Hà đạo trưởng. Nguồn: http://truyenyy.com
Tách qua đám người đông đúc, Trương Văn Trọng hiếu kỳ hỏi thẳng: "Vì sao hai người cũng ở đây?"
Tuy rằng Ngô Phẫn biết Trương Văn Trọng là một nhân vật trọng yếu trong lòng những thần tiên sống của Hà Phi Quan, nhưng cũng không biết có nên đem nguyên nhân đến nơi này nói cho hắn hay không, trong khoảnh khắc có vẻ ấp úng.
Trác Thanh Liên lại không chút do dự, hồi đáp: "Bởi vì là lần đầu tiên cùng hợp tác với Phong Sơn phái, cho nên chúng tôi đặc biệt mượn đại hội Dân Gian Giám Bảo lần này để luyện tập, xem như bồi dưỡng khả năng hòa hợp lẫn nhau."
"Nguyên lai đại hội Dân Gian Giám Bảo lần này là do các vị và Phong Sơn phái hợp tác làm ra." Trương Văn Trọng bừng tỉnh hiểu ra nói. Trong mấy ngày nay, hắn đem chuyện tổ chức hội đấu giá tu chân toàn quyền giao cho Trần gia đến phụ trách. Vì vậy bọn họ cùng Hà Phi Quan câu thông giao lưu, cũng do Trần gia làm ra, bởi vậy hắn cũng không rõ giữa hai bên cùng hợp tác thực hiện đại hội lần này để luyện tập trước.
Nếu Trác Thanh Liên đã đem mọi chuyện nói với Trương Văn Trọng, Ngô Phẫn cũng không còn gì để do dự, hắn cũng đã biết trong cảm nhận của những thần tiên sống trong Hà Phi Quan, địa vị của Trương Văn Trọng rất cao. Sau khi điều chỉnh ý nghĩ, hắn khiêm cung vừa cười vừa nói: "Trương tiên sinh, anh đã thích đồ cổ, như vậy buổi đấu giá anh hẳn sẽ hứng thú tham gia chứ?"
"Hội đấu giá?" Trương Văn Trọng đang định rời đi, chợt nghe Ngô Phẫn nói vậy, tạm thời bỏ đi ý niệm rời khỏi, hỏi: "Hội đấu giá thứ gì?"
"Khẳng định đều là thứ tốt!" Ngỗ Phẫn cười đáp: "Lần này đúng là thứ tốt, đều được đem ra trong buổi đấu giá. Đừng xem một tiệm đồ cổ đã bán ra rất nhiều bảo bối trong buổi triển lãm, thế nhưng nếu so sánh với buổi đấu giá, chỉ là như rác rưởi mà thôi."
"Tốt như vậy? Thực sự là thế sao? Vậy không ngại đi xem thử, dù sao tôi cũng có thời gian."
Đi theo sự dẫn dắt của Trác Thanh Liên và Ngô Phẫn, Trương Văn Trọng đi về hướng hội đấu giá.
Đi một vài bước, hắn chợt ngừng lại, trong ánh mắt khó hiểu của Ngô Phẫn và Trác Thanh Liên, đưa tay chỉ một người đang từ trong tiệm đồ cổ đi ra, nói: "Ngô tiên sinh, anh xem có phải là Vưu Văn đó không?"
Nhìn theo hướng tay đang chỉ của Trương Văn Trọng, Ngô Phẫn nhất thời bật cười: "Hắc, thật đúng là tiểu tử này. Thế nào hắn cũng chạy tới Vân Thai thị?" Sau đó hắn hít sâu một hơi, hướng Vưu Văn còn chưa nhận ra ba người họ hô lên: "Vưu Văn, tiểu tử nhìn đâu thế? Nhìn xem ai ở chỗ này!"
"Yêu, lão đầu trọc! A nha còn có Trương ca và Trác tiên tử." Vưu Văn nhìn thấy Ngô Phẫn, sau đó lại thấy Trương Văn Trọng và Trác Thanh Liên, liền nhanh chân chạy tới bên cạnh họ. Thẳng đến lúc này, ba người Trương Văn Trọng mới phát hiện, Vưu Văn cũng không phải đi một mình, ở bên người hắn còn có một người khác, chính là đạo diễn nổi danh Thần Quan Tây.
Chờ Vưu Văn đi tới, Trương Văn Trọng liền hỏi: "Sao cậu chạy tới Vân Thai thị?"
Vưu Văn cười hồi đáp: "Thần Quan Tây cùng Mã Hiểu Toa bọn họ đến đây quay ngoại cảnh, thân là người sản xuất, tôi tự nhiên cũng phải tới xem, nghe nói có đại hội Dân Gian Giám Bảo nên tôi thuận tiện chạy tới mua một kiện lễ vật mừng năm mới cho lão gia tử."
Lúc này Thần Quan Tây cũng đã đi tới, tuy rằng hắn không nhận ra Ngô Phẫn và Trác Thanh Liên, nhưng nhận thức Trương Văn Trọng, liền nhanh tiến lên ân cần thăm hỏi. Ở trong hai ngày này, hắn đã từ trong miệng Vưu Văn hỏi thăm ra thân phận của Trương Văn Trọng. Biết hắn không chỉ là anh rể tương lai của Vưu Văn, đồng thời còn là một danh y tài danh được các vị lãnh đạo trung ương thưởng thức, vì vậy thái độ với hắn càng thêm cung kính và nịnh bợ hơn cả trước đây.
Sau khi khách sáo một phen, Thần Quan Tây đưa ánh mắt nhìn về phía Trác Thanh Liên, đôi mắt chợt sáng ngời, cảm khái nói: "Ôi, vị tiểu thư này đúng thật là đẹp a! Khí chất thoát tục như sương!"
Sắc mặt Trác Thanh Liên nhất thời tối sầm lại, nếu không phải có Trương Văn Trọng ở nơi này, chỉ sợ nàng đã lập tức trừng trị Thần Quan Tây.
Vưu Văn hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh toát ầm ầm sau lưng, rất sợ Trác Thanh Liên trừng phạt Thần Quan Tây còn có thể liên lụy đến hắn, liền nhanh chân đá Thần Quan Tây một cước, mắng: "Nói bậy gì vậy? Đây là Trác tiểu thư, sao là người đi làm diễn viên? Được rồi, anh cũng đừng ở mãi chỗ này vướng chân vướng tay, mau nhanh cút đi cho tôi!"
Lúc này Thần Quan Tây mới kịp phản ứng biết mình đã nói sai lời, tuy rằng trong lòng không muốn, nhưng cũng đành rời đi. Ngay khi hắn đi xa, còn quay đầu lại đưa mắt nhìn Trương Văn Trọng và Trác Thanh Liên, đưa tay tát mình một bạt tai, tự mắng: "Sao ta lại ngốc như thế nha? Đã sớm nên nhìn ra, nữ nhân này có quan hệ lớn lao với Trương tiên sinh, làm sao cô ta nguyện ý đi làm diễn viên đây? Thảo nào Vưu tổng lại tức giận, không được, sau này phải tìm cơ hội xin lỗi Trương tiên sinh mới được, cũng không thể để hắn sinh ra hiểu lầm với ta."
Trương Văn Trọng đối với hắn thật ra cũng không có gì, nhưng hắn đối với Trương Văn Trọng lại sinh lòng sợ hãi.
Khi Thần Quan Tây xám xịt rời đi, Trương Văn Trọng đưa tay chỉ vào cái rương trong tay Vưu Văn, hỏi: "Cậu mua bảo bối gì cho Vưu lão gia tử vậy?"
"Hắc hắc, lần này tôi đã đào được bảo bối tốt." Nói tới đó, Vưu Văn mở nắp rương, đưa qua cho Trương Văn Trọng xem, lại dùng giọng nói huyền diệu: "Trương ca, anh xem, đây chính là Nhữ Diêu Thanh Từ Bình hàng thật giá thật, nơi này còn có giấy chứng nhận."
Trương Văn Trọng cũng không lấy Thanh Từ Bình ra xem, chỉ liếc mắt quan sát, nói: "Cậu mua hết bao nhiêu tiền?"
Vưu Văn cười hì hì đáp: "Bốn trăm năm mươi ngàn, thế nào, tôi chiếm tiện nghi phải không? Tuy rằng tôi không hiểu nhiều về đồ cổ, nhưng cũng biết được, Nhữ Diêu Thanh Từ Bình kiểu cách đều hơn mấy triệu. Lần này nếu không phải do người quen bán, tôi cũng không khả năng mua được với giá tiện nghi như thế. Tôi nghĩ dùng Nhữ Diêu Thanh Từ Bình làm lễ vật mừng năm mới cho lão gia tử, lão gia tử khẳng định sẽ thích."
Trương Văn Trọng bật cười, nói: "Nếu cậu thật sự đem nó tặng cho lão gia tử, chỉ sợ sẽ bị mắng chết."
Dáng tươi cười trên mặt Vưu Văn nhất thời cứng lại, hoảng sợ nói: "Trương ca, lời này của anh là ý gì vậy?"
Trương Văn Trọng nói: "Thanh Từ Bình này, không phải là hàng chính phẩm, nó được phỏng chế tại hiện đại."
Vưu Văn kinh ngạc nói: "Phảng phẩm? Không thể nào? Điều này sao có thể? Trương ca, anh không phải nhìn lầm rồi chứ? Đây chính là giấy chứng nhận giám định nha!"
"Thế đạo bây giờ giấy chứng nhận cũng chưa chắc là thật. Cậu xem vết tích ở dưới đáy bình đây, hàng chính phẩm hẳn phải có dấu vết mài dũa rất nhỏ và tinh tế, còn dấu vết này vừa thô to đồng thời màu sắc cũng không đúng. Nhìn nữa ở đây..." Trương Văn Trọng đem những sơ hở của hàng giả đồng loạt nói ra.
Đối với lời nói của Trương Văn Trọng, Vưu Văn vốn rất tin tưởng. Dù sao tài năng của hắn ở phương diện đồ cổ tranh chữ, dù Vưu Văn thúc ngựa cũng theo không nổi, thậm chí cả ông nội hắn cũng khen không dứt miệng. Mà lúc này nghe Trương Văn Trọng liệt kê một mạch sơ hở, hắn nhất thời tức điên: "Mã lão tam chết tiệt! Miệng mồm nói là anh em với nhau, kết quả đem hàng giả ra lừa gạt tôi. Nếu không gặp Trương ca, tôi thí điên thí điên đem hàng giả này tặng cho ông nội, không những sẽ bị nghe mắng, còn bị mất hết mặt mũi với người nhà thân thích. Không được, tôi phải tìm Mã lão tam tính sổ!" Dứt lời hắn chụp bình sứ giả, xoay người đi trở vào trong tiệm đồ cổ.
Ngô Phẫn sợ Vưu Văn có hại, nhanh miệng nói: "Trương tiên sinh, chúng ta cũng đi nhìn xem thử?"
"Được." Trương Văn Trọng gật đầu, cùng Ngô Phẫn, Trác Thanh Liên đi theo phía sau Vưu Văn, đi vào tiệm đồ cổ kia.
Vừa vào tiệm đồ cổ, ánh mắt Trương Văn Trọng đã rơi vào vài tảng đá được đặt một bên căn tiệm.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #443


Báo Lỗi Truyện
Chương 443/708