Chương 395: Tuyết lở cùng núi lở


Những lời rống to của Tô Hiểu Hồng làm gia đình Lý Minh Hiên đều ngây ngẩn cả người.
Lý phụ cũng không tin tưởng lời của Tô Hiểu Hồng, vẻ mặt nghi hoặc nói: "Tuy rằng năm nay tuyết rơi trên núi lớn hơn năm rồi rất nhiều, thế nhưng cũng không đủ để dẫn phát tuyết lở đâu? Còn núi lở, nơi này đã nhiều năm không có phát sinh qua."
Thấy gia đình Lý Minh Hiên cũng không tin tưởng lời mình nói, Tô Hiểu Hồng không khỏi khẩn trương, lớn tiếng reo lên: "Lý thúc, chú còn nhiều lời vô ích như vậy làm gì? Đây thật sự là tuyết lở và núi lở, cháu không có lừa mọi người! Chạy mau đi, đừng đứng ngây ngốc ở chỗ này nữa!"
Trương Văn Trọng cũng mở miệng nói: "Tiểu muội nói không sai, đích thật là tuyết lở và núi lở! Lý Minh Hiên, cô cũng đừng đứng yên chỗ này, nhanh cùng người nhà chuyển dời đến nơi an toàn! Mặt khác theo ven đường đi, mọi người cũng đừng quên lên tiếng kêu gọi mọi người mau rời khỏi nhà, cùng nhau chuyển qua nơi an toàn một thể!"
Lý Minh Hiên biết, mặc dù có lúc Tô Hiểu Hồng như điên điên khùng khùng, làm việc không nghiêm túc, thế nhưng nàng tuyệt đối sẽ không nói đùa trong sự việc nghiêm chỉnh. Huống chi, ngay cả Trương Văn Trọng tính tình luôn luôn nghiêm cẩn, cũng nói lần này đúng là đang phát sinh núi lở cùng tuyết lở. Nhưng vậy rõ ràng chắc chắn không thể nghi ngờ!
"Cha, mẹ, lão sư và Tô tỷ tuyệt đối sẽ không nói lung tung, lần này tám chín phần mười đất lở là sự thật, chúng ta mau nhanh chạy a." Lý Minh Hiên nhất thời cảm giác một sự sợ hãi nảy lên trong lòng, vội vàng túm cha mẹ nàng chạy ra khỏi nhà, lại tràn đầy kinh khủng không biết phải làm sao đành kêu lên: "Chúng tôi...chúng tôi nên chạy tới chỗ nào a?"
Trương Văn Trọng cũng không quay đầu lại nói: "Chạy về hai bên sườn núi! Chỉ cần chạy thoát phạm vi tuyết núi lở, vậy sẽ an toàn."
Lúc này Lý Minh Hiên đã kéo cha mẹ chạy ra khỏi nhà, quay đầu lại nhìn Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng vẫn đứng trong sân nhà, nhanh hỏi: "Lão sư, Tô sư tỷ, sao hai người không chạy?"
Trương Văn Trọng trả lời: "Mọi người chạy trước, chúng tôi sẽ đến ngay!" Sau đó hắn đè thấp thanh âm, nhìn Tô Hiểu Hồng phân phó nói: "Tiểu muội, cô mau nhanh chạy đến gọi mọi người tranh thủ thời gian chuyển dời qua nơi an toàn."
Tô Hiểu Hồng cũng không vội vàng làm theo, mà trong lòng tràn đầy lo lắng dò hỏi: "Vậy còn thầy?"
Trương Văn Trọng híp mắt lại, nhìn lên băng tuyết cùng đất đá trên đỉnh núi đang tuôn xuống, trầm giọng nói: "Uy thế tuyết núi lở quá nhanh lại mạnh, tôi phải nghĩ biện pháp ngăn trở chúng nó! Dù không thể tiêu trừ tai nạn này, cũng phải làm chậm lại tốc độ tuôn xuống của chúng. Bằng không toàn bộ các phòng ốc nhà cửa cùng với người bên trong, sẽ bị vùi lấp hoàn toàn."
Tô Hiểu Hồng vội vàng nói: "Em đi cùng thầy được không?"
Trương Văn Trọng lắc đầu nói: "Không, cô ở lại nơi này giúp thôn dân dời đi. Tối nay có rất nhiều người uống say, tôi sự bọn họ ngủ mê mệt, không phát hiện được dị dạng cùng tiếng kêu của gia đình Lý Minh Hiên. Nếu như bỏ qua cơ hội chạy thoát, sẽ bị băng tuyết vùi lấp, lúc đó sẽ dữ nhiều lành ít!"
Tuy rằng Tô Hiểu Hồng rất muốn đi theo bên người Trương Văn Trọng, nhưng nàng cũng biết lời của Trương Văn Trọng nói rất có đạo lý, cho nên sau thoáng do dự, cuối cùng nàng gật đầu, nói: "Vậy được rồi, em ở lại đây. Thế nhưng lão sư, thầy cũng phải cẩn thận, ngàn vạn lần không thể xảy ra điều gì ngoài ý muốn!"
Trương Văn Trọng nói: "Yên tâm đi tiểu muội, tuyết núi lở này dù tôi không ứng phó được nhưng bỏ chạy không thành vấn đề. Việc này không nên chậm trễ, chúng ta phân công nhau hành sự!" Dứt lời hắn tung người nhảy, sau mấy lần tung người, đã biến mất bên trong màn đêm.
Tô Hiểu Hồng cũng không tiếp tục chần chờ, xoay người chạy về những dãy nhà gần bên, vận linh lực vào trong miệng, há mồm la to. Bởi vì có linh lực truyền vào, thanh âm từ trong miệng nàng truyền ra điếc tai giống như sấm sét, đem không ít người còn đang ngủ say phải giật mình tỉnh giấc. Bởi vì đột nhiên giật mình tỉnh giấc, thần trí bọn họ còn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, đều xoa xoa mắt, vẻ mặt ủ rũ và mê man lầm bầm: "Làm sao vậy? Làm sao vậy? Tiếng sét đánh hay sao?"
"Mẹ ơi, thanh âm khuê nữ nhà ai lớn đến như thế? Không ngờ còn vang dội hơn cả sấm sét?"
"Lớn giọng như vậy, thực sự ai cưới được sẽ không may nha. Một khi cãi nhau, thanh âm này có thể làm người ngất xỉu."
"Hơn nửa đêm, rốt cục là ai đang kêu la? Đang kêu la gì vậy?"
Rất nhanh, bọn họ chợt nghe rõ ràng nội dung Tô Hiểu Hồng kêu to, nhất thời cả kinh toát ra một thân mồ hôi lạnh. Vẻ ủ rũ trong nháy mắt biến mất sạch sẽ, đều lăn lóc bò khỏi giường, mặc áo vào chạy ra khỏi nhà, vừa chạy còn không quên kêu to sợ hãi, toàn bộ tràng diện có vẻ dị thường hỗn loạn:
"Tuyết lở rồi! Núi lở rồi! Mọi người chạy mau a!"
"Chạy đi đâu? Ai biết chúng ta nên chạy đi đâu?"
"Anh ngốc sao? Người chỗ nào đông chạy tới đó, cho dù chết cũng có bạn."
Ngay khi Tô Hiểu Hồng đánh thức các thôn dân ngủ say, Trương Văn Trọng đã vọt lên tới sườn núi, đối diện với núi tuyết cùng đất đá đang gào thét tuôn xuống, dưới ánh trăng chiếu rọi, băng tuyết đất đá giống như một con rồng đen trắng giao nhau, điên cuồng rít gào, như muốn đem tất cả những thứ gì ngăn cản trước mặt nó đều hoàn toàn thôn phệ!
Trước khi tới nơi này, Trương Văn Trọng cũng đã thúc đẩy linh lực, niệm tụng chú ngữ, làm xong công tác chuẩn bị ngăn trở tuyết núi lở. Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, hắn cũng không dám chần chờ, hai tay vội vã hợp cùng một chỗ, kết xuất ra một thủ ấn, lớn tiếng quát: "Huyền Thổ Thạch Tường khởi."
Nương theo một tiếng quát chói tai của Trương Văn Trọng, một đạo quang mang màu vàng đất nhất thời từ giữa thủ ấn kết thành trong hai tay hắn phóng ra, đầu nhập lên đất đá ngay sườn núi. Ngay lúc đó, một vách tường đất phạm vi cao khoảng một thước, rộng nửa thước trống rỗng dựng lên ngay đường đi của núi tuyết đang lao xuống, chặn ngang đất đá cùng băng tuyết đang cuồn cuộn lao xuống tới.
"Oanh...răng rắc..."
Băng tuyết và đất đá từ trên đỉnh núi gào thét tuôn xuống nhất thời va vào vách tường đất do Trương Văn Trọng dùng đạo pháp triệu hồi ra tới, bộc phát ra một tiếng đánh đinh tai nhức óc kịch liệt.
Băng tuyết cùng đất đá đang cuồn cuộn nhất thời liền bị kiềm hãm, có khả năng bị ngăn trở được.
Nhìn thấy tình cảnh này, Trương Văn Trọng không khỏi thở dài một hơi, trong lòng còn sợ hãi nói: "Hoàn hảo đã phát hiện đúng lúc, nếu như chậm trễ một lát, chỉ sợ tuyết núi lở sẽ đem thôn Long Hóa chôn vùi hoàn toàn."
Ngay lúc này, luồng khí lãng khô nóng lại hiện ra thêm lần nữa, cũng như vừa rồi, luồng khí lãng khô nóng duy trì liên tục vài giây liền biến mất. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Sắc mặt Trương Văn Trọng nhất thời biến đổi, thầm mắng một tiếng: "Chết tiệt!" Giờ khắc này, hắn đã hiểu rõ tuyết núi lở hơn phân nửa do luồng khí lãng khô nóng gây ra. Luồng khí lãng khô nóng xuất hiện tuy thời gian rất ngắn, thế nhưng lại dẫn đến tình cảnh băng tuyết hòa tan trong nháy mắt. Mà loại tuyết tan kiểu này, chính là một trong những nguyên nhân gây ra núi tuyết lở!
Quả nhiên, ngay trong lúc luồng khí lãng biến mất, lại một thanh âm "băng" nổ vang trên đỉnh núi truyền xuống, lại một lần băng tuyết tan bạo phát tràn xuống núi!
Càng nhiều băng tuyết cùng đất đá với uy thế sấm sét từ trên đỉnh núi cuồn cuộn chảy xuống tới. Bởi vì ven đường những cây cối có thể ngăn trở đã bị trận tuyết tan đầu tiên cuốn sạch, cho nên lần này băng tuyết tan chảy xuống với tốc độ nhanh hơn lần đầu tiên rất nhiều. Cỗ khí thế chạy chồm lao xuống dù Trương Văn Trọng cũng cảm thấy run sợ trong lòng.
Trương Văn Trọng liếc mắt liền nhìn ra, chỉ nhờ vào vách tường đất sợ không thể chống đối nổi băng tuyết đất đá đang gào thét lao xuống, hắn liền nhanh chóng thối lui ra sau, đồng thời lần thứ hai niệm tụng chú ngữ, lại lần nữa dựng lên một vách tường đất, cố gắng ngăn trở làm chậm bớt tốc độ lao xuống của băng tuyết tan.
Còn không đợi Trương Văn Trọng kịp thở dốc, luồng khí lãng khô nóng lại xuất hiện, tiếp tục dẫn phát ra tuyết lở lần thứ ba.
Lần này, Trương Văn Trọng ngay cả tâm tư thầm mắng cũng không có, liền nhanh chóng triệu hoán thêm vách tường cản phía trước.
Trước trước sau sau, luồng khí lãng khô nóng đã xuất hiện qua chín lần, mà tuyết lở cũng phát tác chín lần. Tuy rằng mỗi lần uy lực khác nhau, thế nhưng số lượng lại cực kỳ kinh người! Tuy rằng Trương Văn Trọng đã trước trước sau sau lập ra không biết bao nhiêu vách tường ngăn cản, chặn lại phần lớn băng tuyết cùng đất đá tuôn xuống. Nhưng vẫn có rất nhiều băng tuyết cùng đất đá lướt qua sự ngăn trở của vách tường, gào thét trôi xuống thôn Long Hóa, nhất thời đã vùi lấp những căn nhà nằm bên dưới, ở trong đó có cả trường học Long Hóa thôn dựa vào chân núi kiến tạo!
Lúc vừa mới bắt đầu, Trương Văn Trọng còn chưa hiểu rõ khí lãng khô nóng mà yêu quái gì thả ra, thế nhưng sau chín lần khí lãng thổi xuống, hắn đã biết được, yêu quái xuất hiện trên ngọn núi này, thả ra khí lãng khô nóng chính là Minh Xà!
Bên trong quyển Sơn Hải Kinh, có ghi chép về Minh Xà, nói: Thân thể to lớn như rắn, nhưng có bốn cánh, âm thanh khàn khàn, có thể tùy ý biến hóa lớn hay nhỏ."
Cho nên chín đạo khí lãng khô nóng phóng xuất ra, lúc này Trương Văn Trọng cũng đã hiểu được, đó chính là vì Minh Xà đã từ loại rắn thường biến thành Minh Xà.
Ở thế giới linh khí loãng như hiện nay, một con rắn bình thường chuyển hóa trở thành Minh Xà, nếu có thể tìm tòi nguyên nhân, vậy chỉ có một khả năng: Ở trong ngọn núi này có giấu dị bảo!
Thế nhưng lúc này Trương Văn Trọng cũng không có tâm tình để ý tới dị bảo và Minh Xà giấu trong núi, hắn xoay người phóng về Long Hóa Hương, chạy tới ngôi trường bị băng tuyết đất đá vùi lấp. Bởi vì trước khi trường học này bị vùi lấp, hắn rõ ràng nghe được có tiếng thét chói tai, tiếng khóc và tiếng kêu cứu từ trong đó truyền ra. Mà lúc trường học bị vùi lấp, toàn bộ thanh âm đều đột nhiên ngừng bặt!

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #395


Báo Lỗi Truyện
Chương 395/708