Chương 391: Chứng Rối Loạn Tâm Lý Tập Thể


Lý Minh Hiên giới thiệu Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng bọn họ cho cha nàng, lại đem chuyện đến khảo sát đất đai kể lại một phen.
Sau một phen khách sáo, Lý phụ vẻ mặt ngượng nghịu nói với Trương Văn Trọng: "Theo lý chúng tôi nên khoản đãi lão sư cùng các vị bạn học, thế nhưng hiện tại, thôn Long Hóa chúng tôi thật sự không yên ổn, thứ dơ bẩn kia đã tai họa không ít trẻ nhỏ, không chừng còn có thể tai họa đến các vị. Cho nên các vị mau nhanh rời khỏi Long Hóa thôn, chờ thêm mấy ngày, thứ dơ bẩn kia bị diệt trừ xong, tôi và thôn trưởng sẽ tự mình đến nội thành, mời lão sư và các vị bạn học trở lại Long Hóa thôn làm khách! Tôi bảo chứng, đến lúc đó nhất định sẽ khoản đãi lão sư cùng các vị, xem như bù đắp sự thất lễ lần này của chúng tôi."
Lý Minh Hiên nhất thời không vui, bậm đôi môi nhỏ nhắn, hơi làm nũng nói: "Cha, lão sư và các đồng môn của con mới vừa tới, sao cha lại muốn chúng tôi quay về ngay chứ? Con vốn đang dự định để cha và mọi người cùng nhau đến địa phương mà nhóm thương nhân từng khảo sát để xem đó."
Lý phụ than thở nói: "Ai, con gái, không phải cha muốn mọi người trở về, chỉ là gần đây Long Hóa thôn chúng ta thực sự không yên ổn, chọc phải thứ dơ bẩn. Cha cũng vì sợ mọi người bị thứ dơ bẩn kia quấn lên, thật giống như mấy đứa trẻ kia, như vậy sẽ không hay đâu."
Lý Minh Hiên nói: "Cha, cha cũng quá mê tín đi thôi? Trên thế giới này, làm gì có yêu ma quỷ quái hay thứ dơ bẩn gì chứ."
Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng liếc mắt nhìn nhau, tuy rằng không ai nói gì, thế nhưng đều hiểu rõ ý tứ của đối phương. Trên thế giới này, có yêu ma quỷ quái hay không, chỉ sợ trong số những người có mặt tại đây, chỉ có hai người họ là rõ ràng nhất.
Lý phụ trừng mắt nhìn Lý Minh Hiên, làm ra thủ thế đừng lên tiếng, cẩn thận nói: "Hư, con gái, nói cũng không thể nói lung tung. Nếu như không có thứ dơ bẩn, vì sao các học sinh đều biến thành điên khùng như vậy? Đạo sĩ đều đã nói, những bệnh trạng kia chính là bệnh điên dại, là bị thứ dơ bẩn làm u mê tâm hồn, trúng tà mà ra."
Lý Minh Hiên cũng không sợ chút nào, nói: "Theo con nghĩ, những học sinh là bị bệnh, mà không phải trúng tà." Nói đến đây, nàng đưa ánh mắt nhìn về phía Trương Văn Trọng, muốn nghe biết ý kiến của lão sư.
Trương Văn Trọng thoáng trầm ngâm, hướng Lý phụ nói: "Lý tiên sinh, không biết có thể đưa chúng tôi đến gặp những học sinh đó không?"
"Cái này..." Lý phụ có chút do dự.
Lý Minh Hiên nhanh miệng nói: "Cha, cha còn do dự điều gì? Còn không mau dẫn mọi người đến xem những học sinh kia. Vạn nhất bọn nhỏ bị bệnh trầm trọng nguy hiểm mà lại bộc phát nặng, nhưng bởi vì cha do dự mà làm lỡ thời cơ trị liệu tốt nhất, vậy chẳng phải cha đã vô tình gây nên tội?"
Lý mẫu ở một bên cũng xen vào khuyên nhủ: "Cha đứa nhỏ, con gái nói không phải không có lý, ông dẫn lão sư bọn họ đi xem đi. Nói không chừng, thật đúng là có thể giúp đỡ được gì đó. Những đứa trẻ thật sự cũng rất thương cảm."
Lý phụ bị thuyết phục, đành gật đầu nói: "Vậy được rồi, tôi đưa mọi người đến xem mấy đứa trẻ. Nhưng mọi người phải nên cẩn thận một chút, một khi cảm thấy thân thể xuất hiện bệnh trạng gì khó chịu, phải mau nhanh nói cho tôi biết, tôi sẽ để các đạo sĩ trị bệnh cho mọi người."
Tô Hiểu Hồng cũng nhịn không được nữa, nàng bật cười khúc khích, nàng hiển nhiên cảm thấy làm như vậy là không tốt, lại nhanh tay che miệng lại, đem tiếng cười nghẹn trở lại. Nàng làm như vậy nhưng trong lòng âm thầm nói: "Đám đạo sĩ kia, đại khái đều là những kẻ lừa gạt giang hồ, làm gì có bản lãnh thật sự? Nếu như thôn Long Hóa thật sự có thứ dơ bẩn, tám chín phần mười bọn hắn sẽ nhanh chân bỏ chạy. Muốn giở trò trước mặt ta và lão sư, có khác gì múa rìu trước cửa Lỗ Ban?"
Lý phụ không rõ Tô Hiểu Hồng đang cười chuyện gì, chỉ nghĩ nàng không tin lời mình nói, tận tình khuyên bảo giáo huấn: "Cô gái, cháu đừng không tin, trên thế giới này đúng thật là có thứ dơ bẩn tồn tại đó."
Tô Hiểu Hồng sợ nhất có người lải nhải bên tai nàng, nàng vội vàng cắt đứt lời Lý phụ nói: "Lý thúc, cháu tin, cháu thật sự tin, chú nhìn thấy biểu tình vẻ mặt chân thành của cháu không? Được rồi, chú đừng nói, mau nhanh dẫn mọi người đến xem các học sinh thôi." Cùng lúc đó, nàng nhịn không được trong lòng lầm bầm nói: "Ta tự nhiên là tin tưởng, trên thế giới này có yêu ma quỷ quái các loại tồn tại. Bởi vì trước đó ta từng gặp qua không ít hàng thật giá thật đây. Thậm chí ở trong nhà lão sư của ta, còn nuôi dưỡng vài con yêu quái thành tinh nữa kìa."
Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng, cùng Lý Minh Hiên các nghiên cứu sinh đi theo sau Lý phụ rời khỏi nhà, hướng về trường Long Hóa cách đó không xa đi đến. Vừa đi Lý phụ vừa giới thiệu: "Từ lúc trúng tà, mấy học sinh trở nên điên điên khùng khùng, có mấy đứa còn đánh người hủy vật. Cho nên để phòng ngừa bọn trẻ nháo ra chuyện lớn, đồng thời còn để các đạo sĩ dễ dàng giúp bọn nhỏ trừ tà tiêu tai, nên thừa dịp hai ngày nghỉ, đành nhốt bọn trẻ lại bên trong trường học."
Đường núi sau mưa tuyết rất khó đi, Lý phụ, Lý mẫu và Lý Minh Hiên đều là người miền núi, đi quen những con đường như vậy, mà Trương Văn Trọng cùng Tô Hiểu Hồng đều là người tu chân nên cũng không cảm thấy đường khó đi, chỉ có mấy nghiên cứu sinh đúng là phải chịu tội. Nhưng lúc này bọn họ trong lòng đều đang lo lắng hai mươi mốt học sinh đang bị nhốt trong trường học, cho nên cũng bất chấp tất cả, theo sát phía sau. Dù ngẫu nhiên có người té trên mặt đất, cũng nhanh chóng đứng dậy đi về phía trước không chút chậm trễ.
Được Lý phụ dẫn đường, Trương Văn Trọng bọn họ rất nhanh đi tới trường học đã bị những thôn dân bao quanh.
Nhìn Lý phụ dẫn tới một đám người xa lạ, những thôn dân vây quanh trường học liền chạy tới, hiếu kỳ hỏi thăm Lý phụ về thân phận và mục đích của nhóm người Trương Văn Trọng. Khi bọn họ nghe nói, Trương Văn Trọng bọn họ đến xem học sinh bị trúng tà, liền đồng thanh nói: "Vừa rồi mới mời tới mấy đạo sĩ, đang cúng bái hành lễ bên trong trường học, giúp học sinh trừ tà tiêu tai, lúc này đi vào chẳng phải quấy rối bọn họ làm phép?"
Trương Văn Trọng mỉm cười nói: "Không có việc gì, chúng tôi chỉ đi vào nhìn xem mà thôi, sẽ không quấy rối các đạo sĩ làm phép. Mời tin tưởng chúng tôi, tuyệt đối sẽ không làm cho các vị thêm phiền phức." Khi hắn nói những lời này, đã dùng tới Chúc Do Thuật, làm cho những thôn dân Long Hóa không tự chủ được sản sinh hảo cảm đối với hắn, đồng thời vô cùng tin tưởng lời nói của hắn, liền tự phát lui ra hai bên nhường một con đường.
Nhìn thấy tràng cảnh như vậy, Lý phụ gật đầu nói: "Không nghĩ tới, thôn dân Long Hóa chúng tôi lại hợp ý với lão sư như vậy. Xem ra lão sư nhất định là người tốt. Con gái tôi có thể theo thầy học tập, là phúc khí của nó."
Đi vào trong trường học, Trương Văn Trọng bọn họ cũng đã nhìn thấy hai mươi mốt học sinh bị trúng tà. Lúc này để phòng ngừa các học sinh phát điên đánh người hủy vật, lại chạy loạn làm bị thương chính mình, cha mẹ bọn trẻ chỉ đành bị bức bách dùng dây trói bọn nhỏ lại.
Lúc này các đạo sĩ do thôn dân mời tới, đang ở trong trường học bày đồ cúng kiếng, chuẩn bị làm phép.
Mấy đạo sĩ vừa nhảy tới nhảy lui, nào là "Thiên Thần Câu Quỷ", vừa "Yêu Quỷ Hiện Hình", lại "Chử Quỷ Chém Yêu", múa may khắp trong trường học, làm gia trưởng của hai mươi mốt học sinh, cùng những thôn dân tụ tập xem náo nhiệt, nhìn thấy vô cùng lo lắng, kinh tâm động phách.
Người thường thì xem náo nhiệt, còn Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng là hai người trong nghề, liếc mắt liền nhìn ra những đạo sĩ này chỉ là giang hồ bịp bợm, chỉ làm những trò xiếc lừa gạt người khác. Nguồn: http://truyenyy.com
Tô Hiểu Hồng khoanh tay cười nhạt không ngớt, Trương Văn Trọng cũng không tìm những đạo sĩ phiền phức, mà đưa ánh mắt nhìn về phía hai mươi mốt học sinh bị trói.
Sau khi dùng Quan Khí Bát Pháp quan sát tinh khí thần của hai mươi mốt học sinh, Trương Văn Trọng đã hiểu rõ ràng, hai mươi mốt học sinh vốn không phải bị trúng tà, mà tại thôn Long Hóa cũng không có thứ gì dơ bẩn. Sở dĩ tinh thần bọn trẻ đột nhiên biến thành thất thường, thậm chí đánh người hủy vật, hoàn toàn bởi vì phát sinh bệnh chứng rối loạn tâm lý trầm cảm tập thể.
Gọi là rối loạn tâm lý trầm cảm tập thể, còn được xưng là psychogenic đại chúng, là do tâm tình phản ứng cường liệt hoặc tâm lý ám chí kích phát cấp tính lưu hành tinh thần cản trở. Tật bệnh như vậy, có thể nhìn thấy ở những nhi đồng hoặc thanh thiếu niên có tâm tình không ổn định. Bởi vì trường học là nơi các nhi đồng cùng thanh thiếu niên tập trung học tập và sinh hoạt, cho nên cũng là địa phương lưu hành chứng bệnh tập thể này nhiều nhất. Ở trong thành thị, bởi vì luôn chăm sóc bảo dưỡng tâm lý khỏe mạnh cho nhi đồng và thanh thiếu niên tốt hơn, cho nên tỷ lệ xuất hiện bệnh cũng đã giảm nhiều trên diện rộng. Nhưng ở tại thôn núi có điều kiện sinh hoạt tương đối lạc hậu ở thôn Long Hóa, bệnh này nếu phát tác sẽ được gắn vào cái tên "trúng tà" hay "gặp quỷ".
Mỗi lần bệnh này phát tác, đều có nguyên nhân dẫn đến bộc phát. Chỉ là không biết, lần này bệnh phát sinh tại thôn Long Hóa, là do nhân tố gì tạo thành?
Nghĩ tới đây, Trương Văn Trọng liền nói với Lý phụ: "Lý tiên sinh, không biết lão sư của những hài tử này đang ở đâu? Tôi muốn gặp họ, hỏi họ mấy vấn đề."
Lý phụ cũng không biết lão sư của những học sinh đang ở đâu, tìm người tới hỏi, mới được hồi đáp: "Ác, những lão sư này, bởi vì phản đối việc thỉnh đạo sĩ đến trừ tà tiêu tai cho các học sinh bị trúng tà, cho nên gia trưởng của các học sinh sợ bọn họ đến quấy rối, đã nhốt bọn họ ở trong ký túc xá trường học. Nếu lão sư muốn gặp họ, vậy mời đi theo tôi, tôi đưa anh đi."
"Phiền phức ông." Trương Văn Trọng nói, ngay khi hắn đi theo Lý phụ đến gặp lão sư trong trường học, còn không quên quay đầu lại ra dấu bằng mắt cho Tô Hiểu Hồng, để nàng xem chừng đám đạo sĩ, không cho bọn hắn làm ra chuyện thương tổn các học sinh, cũng đừng để bọn họ bỏ chạy. Đối với loại giang hồ bịp bợm vì kiếm tiền mà làm lỡ bệnh tình người khác, hắn tự nhiên sẽ không dễ dàng buông tha, phải trừng phạt thật nghiêm khắc!

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #391


Báo Lỗi Truyện
Chương 391/708