Chương 376: Liều Mình Cứu Viện


Dưới cơn mưa tuyết cùng giá lạnh, Trương Văn Trọng chỉ vài bước đã chạy ào vào khu vực bị đất đá trôi bao trùm.
Hơn mười chiếc xe gặp phải đất đá bao phủ vùi lấp, tình hình nguy hiểm hoàn toàn khác nhau.
Vài chiếc xe còn cách khoảng giữa trung tâm bị đất đá trôi bao phủ, tình hình nguy hiểm rõ ràng còn nhẹ. Đất đá trôi từ sườn núi chảy xuống chỉ vùi lấp bánh xe tới sàn xe, còn chưa bao phủ thân xe. Người bên trong xe còn có thể tự đẩy cửa xe cùng mở cửa sổ để leo xuống thoát khốn.
Những người này bước xuống khỏi xe, không biết nên làm thế nào cho phải. Chỉ đành đứng run rẩy trong cơn mưa tuyết cùng gió lạnh, vẻ mặt kinh hồn hoàn toàn không biết làm sao, có chút người nhát gan, thậm chí hoảng sợ đến gào khóc lên.
Trương Văn Trọng quét mắt nhìn những người này, chỉ biết bọn họ chỉ vừa gặp sự sợ hãi vì bị đất đá trôi thình lình tuôn xuống, đại đa số cũng không bị thương, dù có người bị thương, cũng bởi vì lúc leo xuống xe, vô ý bị trầy xước mà thôi. Cho nên Trương Văn Trọng cũng không để ý tới những người này, chỉ nhìn bọn họ kêu lên: "Các vị cũng đứng ngây ra đó, nhanh rời khỏi đây, đến chỗ an toàn mà đợi."
Lúc này mưa tuyết thật sự rất lớn, sườn núi tùy lúc sẽ lại bị lở đất lần thứ hai, có khả năng lại hình thành đất đá trôi.
Nghe Trương Văn Trọng nhắc nhở, những người đang kinh hãi không biết làm sao, cuối cùng cũng hồi phục lại tinh thần, lập tức bỏ chạy khỏi nơi đó, chạy về giải đất an toàn.
Đương nhiên, trong đó cũng có một ít người có tâm huyết, không chỉ không chạy đi, trái lại còn không quan tâm an nguy bản thân, cũng giống như Trương Văn Trọng bọn họ, ngược lại gia nhập vào chuyện cứu người.
Trương Văn Trọng rất nhanh vọt tới ngay giải đất bị đất đá trôi vùi lấp nghiêm trọng nhất.
Ở chỗ này, có một chiếc xe đò đường dài bị đất đá trôi chảy xuống từ trên sườn núi lật ngang trên đường cái. Đất đá cuồn cuộn trôi xuống, không chỉ bao phủ chiếc xe đò, đồng thời còn có rất nhiều tảng đá lớn, đập nát vài cửa sổ xe, làm đất đá có thể theo cửa sổ xe bị nghiền nát cuồn cuộn không ngừng tràn vào trong xe, mắt thấy sắp sửa tươi sống vùi lấp hành khách trên xe.
Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng thét chói tai kinh khủng, tiếng khóc rống tuyệt vọng, tiếng kêu cứu không cam lòng liên tiếp vang vọng bên trong xe đò. Cùng lúc đó, những hành khách đang kinh hoàng hướng những cửa sổ xe nhào tới, muốn thoát khỏi xe. Bởi vậy càng dẫn phát ra sự hỗn loạn cùng giẫm đạp làm cho một bộ phận hành khách bởi vì như vậy đã bị thương.
Khi Trương Văn Trọng và Vương Tư cùng với vài người chạy tới nơi này, chiếc xe đò đang ở trong thời khắc hỗn loạn nhất.
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên trong xe đò, Trương Văn Trọng không khỏi nhíu mày. Ở dưới tình huống hỗn loạn này, dù có thể cứu được một số người bên trong xe ra ngoài, nhưng cũng sẽ càng làm cho nhiều người bị đè ép và giẫm đạp do sự hỗn loạn mà thụ thương, thậm chí tử vong! Dù sao, tình trạng giống như vậy cũng không phải chưa từng xảy ra. Vương Tư hít sâu một hơi, cả kinh nói: "Bên trong xe đò này thật sự quá hỗn loạn. Phải nghĩ biện pháp giúp bọn họ tỉnh táo lại." Hắn lập tức lớn tiếng, hướng hành khách bên trong xe đò kêu lên: "Bình tĩnh một chút, tất cả mọi người bình tĩnh một chút! Không nên hoảng loạn, không nên gấp gáp, đừng chen lấn nhau! Mọi người đều sẽ được cứu ra! Hiện tại hãy nghe tôi nói, trước tiên hãy nhường cho người già trẻ em cùng phụ nữ đi ra trước."
Tuy rằng thanh âm của Vương Tư rất lớn, thế nhưng bên trong xe đò hỗn loạn tiếng thét chói tai, tiếng khóc rống cùng tiếng kêu cứu bao phủ, cũng không có bao nhiêu người nghe được tiếng gọi lớn của hắn. Hơn nữa bởi vì quá độ sợ hãi, đại đa số người tinh thần đều ở vào loại trạng thái cực đoan, dù có thể nghe được tiếng gọi của hắn, cũng không nhất định hiểu được. Nhìn thấy tình cảnh như vậy, Vương Tư không khỏi có chút luống cuống, miệng không ngừng kêu lên: "Làm sao bây giờ? Hiện tại làm sao bây giờ?"
Trương Văn Trọng hít sâu một hơi, sau đó dùng một loại thanh âm nhu hòa, làn điệu thẳng nhập lòng người nói: "Mọi người không nên gấp gáp, mọi người đều có thể được cứu vớt. Hiện tại mọi người nên tỉnh táo lại, xem bên cạnh mình có người già trẻ em cùng phụ nữ hay người bị thụ thương hay không, trước tiên giúp đỡ họ đi ra ngoài trước đã." Lời của hắn cũng không lớn lắm, thế nhưng lại xuyên thấu qua sự rầm rĩ náo loạn bên trong chiếc xe đò đường dài, truyền vào trong tai mỗi người khách bị kẹt bên trong. Hơn nữa trong thanh âm của hắn còn ẩn chứa một loại ma lực thần kỳ, thực sự có thể làm cho những người khách đang thất kinh khôi phục lại sự bình tĩnh, dừng việc chen lấn, đồng thời bắt đầu dựa theo lời hắn phân phó, giúp đỡ người già trẻ em cùng phụ nữ và người bị thương bên cạnh, đưa bọn họ thoát ra ngoài trước.
Nguyên lai, Trương Văn Trọng vừa đem linh lực còn sót lại trong cơ thể thúc đẩy lên, thi triển Chúc Do Thuật. Lúc này mới có thể giúp cho những hành khách bên trong xe đò khôi phục sự bình tĩnh. Mà chính bởi vì vậy làm linh lực mới khôi phục được chút ít trong cơ thể hắn lại hao hết, huyệt Thái Dương của hắn nhất thời xuất hiện sự đau đớn như bị kim châm. Đồng thời trước mắt hắn như hoa lên, thân thể nhoáng lên, suýt nữa đã ngã quỵ trên mặt đất.
"Thủ trưởng, anh không sao chứ?" Vương Tư nhìn ra Trương Văn Trọng có vẻ không thích hợp, nhanh miệng thân thiết dò hỏi.
Trương Văn Trọng lắc đầu, miễn cưỡng nở nụ cười, nói: "Tôi không sao, nhanh lên cứu người." Lập tức, hắn lấy ra một viên Linh Khí Hoàn, ném vào miệng, bù đắp lại linh lực vừa bị hao hết. Cũng không quan tâm vận chuyển Y Giám Tâm Kinh hấp thu linh khí bổ sung linh lực, hắn lại cùng mọi người triển khai cứu viện hành khách còn bị kẹt bên trong xe đò. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Từng hành khách được cứu ra ngoài, bởi vì bị lật xe, đất đá trôi cùng với bị đè ép giẫm đạp, trên người những người này hoặc nhiều hay ít đều mang theo một ít vết thương, nhưng may mắn chính là đại đa số người thương thế cũng không nghiêm trọng. Mà ngay lúc này, những xe cộ ngừng trong khu vực an toàn, cũng đều mở ra cửa xe nhường những người xe lạ có thể lên xe mình tránh né mưa tuyết cùng giá lạnh.
Trong một buổi mưa tuyết lạnh giá rít gào, trong lòng mọi người tràn ngập một cỗ dòng nước ấm nhàn nhạt.
Không bao lâu, xe cấp cứu và xe cảnh sát nhận được điện thoại cũng lần lượt chạy tới.
Nhân viên y tế đem người bị thụ thương trong tai nạn đất đá trôi lên xe cứu thương, đưa đến bệnh viện gần đây tiến hành trị liệu, những cảnh sát trước tiên liền chạy tới tham gia vào hàng ngũ cứu viện người bị nạn.
Rất nhanh, vài chiếc xe bị đất đá vùi lấp được mọi người lần lượt cứu ra. Dưới sự nỗ lực của mọi người, ba mươi mấy hành khách bị kẹt trong xe đò bị lật cũng được cứu ra. Ngay khi Trương Văn Trọng cùng Vương Tư mọi người còn chưa kịp thở dốc nghỉ ngơi, chuẩn bị đi cứu người bị nạn còn kẹt trong xe khác, một nữ hành khách được cứu ra từ trong xe đò lại đột nhiên lớn tiếng khóc rống lên.
Trương Văn Trọng nhanh miệng hỏi: "Đại tỷ, chị sao vậy? Vì sao đột nhiên lại khóc?"
Nữ hành khách khóc rống nói: "Con gái của tôi...con gái của tôi hình như còn chưa ra được xe đò..." Nói đến đây, người phụ nữ đột nhiên quỳ xuống trước người Trương Văn Trọng, ngay trên bùn đất tuyết rơi lầy lội lạnh giá, không ngừng dập đầu cầu xin nói: "Van cầu anh, làm ơn cứu con gái tôi đi! Van cầu anh..." Chỉ mới dập mạnh vài cái, trán của nàng đã bị rướm máu, máu tươi đỏ sẫm từ trên vết thương tuôn ra, nhiễm đỏ gương mặt của nàng. Nhưng nàng vẫn như không hề phát giác, chỉ liên tiếp dập đầu cầu xin.
"Đại tỷ, đừng như vậy, mau nhanh đứng lên." Trương Văn Trọng dìu nữ hành khách đứng dậy, bảo chứng: "Chị yên tâm, tôi nhất định sẽ cứu ra con gái chị!" Lập tức hắn phân phó Vương Tư: "Mau nhanh đưa bị đại tỷ này đến giải đất an toàn, đừng cho chị ấy ở lại chỗ này, nơi này quá nguy hiểm."
Vương Tư vẻ mặt lo lắng nói: "Thủ trưởng, để tôi vào xe cứu con gái cô ấy..."
Trương Văn Trọng trừng mắt, quát to: "Bảo anh làm gì thì làm đó, sao nhiều lời vô ích như vậy?"
Vương Tư dù sao cũng là một gã quân nhân, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh, liền nhanh chóng đưa nữ hành khách dời đến nơi an toàn.
Trương Văn Trọng khom người chui vào chiếc xe đò đã đầy đất đá trôi, tỉ mỉ tìm tòi tung tích của cô bé, đồng thời không ngừng gọi to, lắng nghe tiếng trả lời của nó.
"Cháu...cứu...cứu..." Một thanh âm mười phần yếu ớt từ sau đuôi xe đò truyền đến. Trương Văn Trọng nhanh chóng bò tới đuôi xe, quả nhiên ở nơi này phát hiện một cô bé khoảng chừng sáu bảy tuổi. Cô bé đang ngồi ở hàng ghế cuối cùng, sắc mặt tái nhợt, đôi môi bầm tím, gương mặt mờ mịt kinh hoàng. Đất đá trôi vào đã vùi lấp hơn phân nửa thân thể cô bé, không hề nghi ngờ, nếu còn chậm trễ một hồi, đất đá trôi rất có khả năng sẽ chôn sống nó!
"Nguy rồi." Trương Văn Trọng vừa nhìn thấy dáng dấp con bé, chân mày chợt nhíu lại, hắn bò nhanh tới bên cạnh nó, dùng hai tay cào lớp đất đá xung quanh, bế nó lên. Lập tức kiểm tra ngay tại chỗ cho con bé.
"Hô hấp rất yếu, chân tay tím tái, mạch không nhận rõ. Đây là bệnh trạng bị sốc tim! Là sốc cardiogenic! Chết tiệt, cô bé viêm cơ tim cấp tính!"
"Chú ơi...đầu của cháu choáng quá...tim cháu rất đau a...cháu muốn ngủ..." Cô bé nhìn Trương Văn Trọng, đứt quãng thì thào từng câu vô lực, sau đó nhắm hai mắt lại, lâm vào hôn mê.
"Phải nhanh chóng cứu nó ra, sau đó trị liệu viêm cơ tim và tình trạng sốc cho nó!"
Cô bé từ cơn sốc nhẹ vì sợ hãi đã biến thành nặng đến nghiêm trọng, tình huống có thể nói thập phần nguy cấp, Trương Văn Trọng cũng không dám chậm trễ, nhanh ôm nó vào trong ngực, chuẩn bị đập vỡ cửa sổ xe phía trên đầu để chui ra ngoài.
Nhưng ngay lúc này, hắn đột nhiên nghe được tiếng thét to thất kinh của Vương Tư: "Trời ạ, sườn núi lại bị lở đất kìa. Đất đá trôi tới, nguy hiểm! Chạy mau! Mau nhanh rời khỏi đây! Úc, không, thủ trưởng còn bên trong xe đò..."
Không đợi Trương Văn Trọng kịp làm ra phản ứng, đất đá trôi từ trên núi tuôn xuống đã hung hăng đánh vào chiếc xe đò. Lực lượng mạnh mẽ trực tiếp đánh bay chiếc xe đò ra ngoài. Không chỉ đụng ngã lan can bảo hộ ven đường, đồng thời bay ra khỏi đường cái, trong tiếng kinh hô cùng tiếng thét kinh hoàng của mọi người, "oanh" một tiếng rớt vào trong con sông đối diện, trong nháy mắt đã bị nước sông cuộn trào nuốt sống...

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #376


Báo Lỗi Truyện
Chương 376/708