Chương 326: Ôn Dịch Kết Thúc


Trương Văn Trọng cùng các nhân viên y tế cùng nhau nỗ lực, trận ôn dịch xảy ra trong Đại Học Thành của Ung Thành đã được khống chế. Thời gian trôi qua năm ngày liên tục, cũng không còn xuất hiện người bị nhiễm bệnh hay nghi ngờ bị nhiễm bệnh, mà ba trăm bệnh nhân bị nhiễm ôn dịch, dưới sự dốc lòng trị liệu của các nhân viên y tế, thành công thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, trên cơ bản đã không còn bệnh trạng lâm sàng nghiêm trọng, chỉ tạm thời còn cần tiếp thu một đoạn thời gian cách ly trị liệu mà thôi.
Cho tới bây giờ, trận chiến dịch chống lại trận ôn dịch, có thể nói thập phần thành công, thậm chí có thể được ghi chép vào tài liệu điển phạm về sự thành công đối kháng cùng ôn dịch.
Ở dưới tình huống này, căn cứ quy định tương quan "dự án khẩn cấp khống chế ôn dịch quốc gia", trải qua tiểu tổ do các chuyên gia truyền nhiễm học cấu thành khảo sát ước định, cho rằng Đại Học Thành của Ung Thành đã đạt được yêu cầu giải phóng sự cách ly. Vì vậy Ung Thành tuyên bố ra ngoài, rốt cục trận ôn dịch đã được tiêu diệt, giải trừ việc cách ly của Đại Học Thành, lại đưa ba trăm bệnh nhân vẫn còn cần cách ly trị liệu một đoạn thời gian, chuyển dời đến bệnh viện bệnh truyền nhiễm chuyên môn.
Sự cách ly của Đại Học Thành vừa được giải trừ, các ký giả đã sớm chờ đợi bên ngoài đã lâu, giống như nước thủy triều tràn vào Đại Học Thành. Mục tiêu phỏng vấn hàng đầu của bọn họ chính là Trương Văn Trọng, nhưng làm bọn họ thất vọng chính là, khi bọn họ tiến vào bên trong Đại Học Thành, đã sớm không còn nhìn thấy hình bóng của Trương Văn Trọng. Nhưng bọn họ cũng không quá mức thất vọng, nhanh chóng cầm microphone trong tay, nhắm ngay những nhân viên y tế còn chưa kịp rút lui, cùng với những thầy cô giáo đã bị cách ly mấy ngày với thế giới bên ngoài, vây quanh bọn họ chật như nêm cối để phỏng vấn những gì đã trải qua trong trận ôn dịch lần này. Dù sao, trận ôn dịch lần này phát sinh tại Ung Thành, có thể nói trong nhiều năm qua là lần liên quan đến số người bị nhiễm bệnh lớn nhất, không chỉ được quốc nội quan tâm, ở trên quốc tế cũng được quan tâm không ít.
Lúc vừa mới bắt đầu, những nhân viên y tế cùng thầy cô giáo bị vây quanh cũng hoảng sợ, không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Thế nhưng khi bọn họ hồi phục lại tinh thần, mới hướng cameras cùng những cây bút ghi âm chậm rãi kể lại. Nhưng ngoại trừ nhân viên y tế, mặc kệ là thầy cô giáo hay học sinh, khi được phỏng vấn, đều nói nhiều nhất chỉ là hai từ "cảm ơn".
Rất nhanh, một tin tức liên quan đưa tin, liền xuất hiện trên các trang web, tòa soạn báo cùng với đài truyền hình.
"Đây là một lần kỳ tích được ghi vào lịch sử y học về lần bạo phát ôn dịch bên trong Đại Học Thành có nhân số hơn mười vạn người, nhưng lại không có một người tử vọng!"
"Cảm tạ toàn thể các nhân viên y tế" Đây là một câu nói của toàn bộ thầy cô giáo lẫn học sinh bên trong Đại Học Thành muốn nói nhất."
"
Trong khoảnh khắc, tôi chỉ cách bệnh ôn dịch một lằn ranh mong manh." Đây là một học sinh tên Mã Tiểu Khiêu, là học sinh của thương học viên nói với các bạn về tình huống ôn dịch bạo phát!"
"
Ngoại trừ một mình cậu ấy, những người bên trong phòng ngủ đều bị nhiễm bệnh ôn dịch." Bí mật về ôn dịch trong một phòng ngủ ký túc xá."
"
Người chúng tôi nên cảm ơn nhất chính là Trương Văn Trọng, nếu không có anh ấy, trận ôn dịch này rốt cục đã có một dáng dấp khác." Người được phỏng vấn: Ngô Thủ Chí, Nhạc Tử Mẫn."
Cùng lúc đó, càng ngày càng có nhiều người, cũng bắt đầu đưa bài post lên trên internet, thảo luận sự kiện bệnh ôn dịch lần này. Trong đó, một bức ảnh nhật ký của một người bệnh ôn dịch được hoan nghênh nhất, trở thành đầu đề được mọi người tìm kiếm nhiều nhất. Suýt nữa cũng đã đưa tới những nhà xuất bản sách muốn hiệp đàm luôn việc xuất bản.
Mà ở chương nhật ký đầu tiên, được viết như thế này: "Khi tôi tỉnh lại, bác sĩ bên cạnh nói cho tôi biết, tính mạng của tôi do bác sĩ Trương Văn Trọng cứu trở về. Từ lúc đó tôi vẫn luôn muốn gặp bác sĩ Trương nói hai tiếng "cảm ơn", đáng tiếc anh ấy vẫn luôn bận rộn, chẳng phân biệt ngày đêm liên tục làm việc, tôi hầu như không thấy anh ấy nghỉ ngơi qua, cho nên tiếng "cảm ơn" tôi vẫn không có cơ hội tự mình thốt ra. Tôi nghĩ, chờ khi bệnh của tôi hoàn toàn lành hẳn, tôi nhất định phải đến phòng y tế, cảm ơn ân cứu mạng của bác sĩ Trương."
Tuy rằng trên truyền thông cùng internet vô cùng náo nhiệt, nhưng Trương Văn Trọng cũng không quan tâm đến những việc này. Ngay khi Đại Học Thành vừa được giải phóng cách ly, các bệnh nhân được đưa tới bệnh viện chuyên môn, Trương Văn Trọng liền rời khỏi Đại Học Thành quay về căn biệt thự bên trong tiểu khu biệt thự Hải Vận.
"Trọng ca, hoan nghênh về nhà." Khi Trương Văn Trọng vừa đi vào nhà, Vưu Giai đeo tạp dề, đang bận rộn dưới bếp liền chạy ra đón hắn. Nàng tiến nhanh tới, mỉm cười thản nhiên nói: "Mấy ngày nay thật cực khổ cho anh, em vừa làm vài món thức ăn anh thích, nhanh qua nếm thử đi."
Thân là tổng giám đốc tập đoàn Vưu thị, Vưu Giai đã sớm biết được tin tức Đại Học Thành được giải tỏa cách ly thì cũng không có gì kỳ lạ. Mắt nhìn vị tổng giám đốc cao cao tại thượng của tập đoàn Vưu thị lúc này mặc trang phục như một bà chủ gia đình, trong lòng Trương Văn Trọng ngoại trừ cảm thấy ấm áp hạnh phúc, còn có sự cảm kích thật sâu. Hắn vừa cười vừa nói: "Cực cho em, Giai Giai."
"
Nói gì vậy chứ, em có gì mà khổ cực? Muốn nói khổ cực, chính là Trọng ca anh đó." Vưu Giai cười dài đáp lại, xoay người muốn đi vào phòng bếp, đem thức ăn đã chuẩn bị xong đưa ra để hắn thưởng thức.
Không cần đoán Vưu Giai cũng biết, mấy ngày nay bên trong khu dịch bệnh, Trương Văn Trọng khẳng định chỉ tùy ý ăn một chút gì đó cho no bụng, cũng không được ăn món ngon gì. Cho nên vừa biết được tin tức hôm nay Đại Học Thành được giải trừ cách ly, nàng liền bỏ xuống công việc, đi đến chợ mua thịt rau đem về làm vài món mà hắn thích ăn nhất. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nhưng khi Vưu Giai vừa xoay người định đi bưng thức ăn, Trương Văn Trọng cũng bước nhanh tới sau lưng nàng, đưa tay ôm nàng vào trong lòng.
Cảm thụ được đôi tay tràn đầy lực lượng của hắn, cùng hơi thở dồn dập bên tai, Vưu Giai cảm thấy toàn thân như nhũn ra, biết rõ còn cố ý hỏi: "Trọng ca, anh muốn làm gì?" Lời vừa thốt ra, gương mặt nàng chợt ửng đỏ lên, bởi vì trong thanh âm cũng bao hàm tiếng thở dốc thật khó xử.
"Em nghĩ anh muốn làm gì?" Trương Văn Trọng bế bổng nàng lên, nhẹ nhàng đặt nàng ngồi lên trên mặt tủ chén bát.
Vưu Giai thở hổn hển, mị nhãn như tơ, miệng khác với lòng: "Chúng ta ăn cơm trước thôi, nếu không thì thức ăn sẽ lạnh...ngô...ngô..." Câu nói kế tiếp cũng không nói ra được, bởi vì Trương Văn Trọng đã áp sát, quấn quýt đôi môi nàng, đem những lời nàng muốn nói che chắn lại.
Hai người hôn nhau dữ dội, hai tay cũng không nhàn rỗi, lướt nhanh trên người đối phương. Nương theo nụ hôn nồng nhiệt, quần áo trên người bọn họ rất nhanh rơi xuống, cuối cùng bên trong biệt thự vang lên tiếng rên rỉ cùng thở dốc mê người, âm điệu không ngừng kéo lên cao, cuối cùng biến thành một khúc ca khiến máu huyết người nghe được phải sôi trào...
Sau một phen nồng nàn, cả hai ngồi bên bàn ăn, thưởng thức mấy món Vưu Giai đã làm. Trong lúc đó, Vưu Giai còn lấy ra một chai rượu Ngũ Lương ngon nhất cùng Trương Văn Trọng đối ẩm. Cũng không biết là vì lý do gì, gương mặt Vưu Giai từ lúc chưa uống rượu đến lúc này vẫn đỏ bừng, nhìn qua thật kiều diễm mê người.
Vừa gắp thức ăn cho Trương Văn Trọng, Vưu Giai đột nhiên nhớ tới một việc, nhanh miệng nói: "À, được rồi Trọng ca, ngày mốt là sinh nhật của cha em, anh đừng quên nhé."
Trương Văn Trọng cười, gật đầu nói: "Yên tâm đi, chuyện lớn như vậy sao anh lại quên được? Ai, Giai Giai, dạo này em có biết ở đâu có loại hoạt động đấu giá ngầm như hoa cỏ quỷ thị hay như ở Cẩm Kim Thành không?"
Tuy rằng Trần gia đã dựa theo yêu cầu của hắn tìm tới rất nhiều linh dược tài, nhưng hắn cũng hiểu rõ, không thể đem toàn bộ hi vọng đều ký thác trên Trần gia.
Cho nên hắn mới nghĩ tới chuyện hỏi thăm Vưu Giai, xem có thể từ những buổi đấu giá ngầm ngư long hỗn tạp mua được một ít linh tài liệu cần thiết, nhất là loại tài liệu cần dùng để tạo thành nguyên anh.
Vưu Giai lắc đầu đáp: "Gần đây em cũng không chú ý chuyện này, thế nào, anh lại muốn đi mua kỳ hoa dị thảo gì nữa ư? Hay là như vậy, để em gọi điện hỏi Vưu Văn một chút? Hắn luôn không chịu ngồi yên, là người thích đi đây đó, nói không chừng hắn có tin tức gì đó." Nàng lấy ra điện thoại, gọi cho Vưu Văn, hỏi thăm việc này.
Sau một lát, Vưu Giai nói với Trương Văn Trọng: "Vưu Văn nói, tối nay ở Tinh Thành có một buổi đấu giá hội ngầm, chỉ là hắn cũng không dám xác định, ở trong đấu giá hội bán đấu giá vật gì. Theo hắn nói, trận đấu giá này rất thần bí, rất nhiều phú hào trong tỉnh Thiên Nam cũng không biết được việc này. Nếu không phải bên chỗ tổ chức có quan hệ thân quen với hắn, chỉ sợ hắn cũng không biết được. Hắn nói, nếu như anh có hứng thú, hắn sẽ tới đón anh, cùng anh đi tới Tinh Thành, nhìn xem trong buổi đấu giá có thứ tốt gì đáng giá cho bọn họ thần bí như vậy."
Trương Văn Trọng suy nghĩ một chút, nói: "Cũng được, vậy đi xem sao. Nếu như không có gì anh cần thì trở về liền cũng được."
"
Vậy em bảo hắn qua đón anh." Vưu Giai đáp lại, sau đó gọi cho Vưu Văn báo địa chỉ của Trương Văn Trọng.
Một giờ sau, Vưu Văn đúng hẹn tới. Sau khi dùng ánh mắt dị dạng quan sát Trương Văn Trọng và Vưu Giai, mới cười dài nói: "Trương ca, anh và chị Giai xong rồi chứ? Thời gian không còn sớm, chúng ta nên đi thôi, bằng không chờ khi chúng ta chạy tới Tinh Thành, buổi đấu giá ngầm cũng đã kết thúc."
"
Được, chúng ta đi." Trương Văn Trọng hồi đáp, sau đó quay đầu hỏi Vưu Giai: "Em đi không?"
Vưu Giai đáp: "Em không đi, hai người đi đường cẩn thận một chút, nhất là em, Vưu Văn, lái xe chậm một chút, không được đua xe."
Vưu Văn cười đáp: "Yên tâm đi, có Trương ca ở đây, em làm sao dám đua xe? Nếu như làm cho Trương ca nguy hiểm, chị còn không xử em sao?"

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #326


Báo Lỗi Truyện
Chương 326/708