Chương 315: Một Đêm Bận Rộn Không Ngủ


Phan Văn Đào vốn đang ngủ say, thế nhưng khi nhận được điện thoại của Trương Văn Trọng, nhất thời hoàn toàn tỉnh ngủ, thậm chí mồ hôi lạnh còn toát ra trên trán. Hắn bật dậy khỏi giường, trầm giọng hỏi: "Bác sĩ Trương, anh nói là sự thật? Bên trong Đại Học Thành sắp bạo phát ôn dịch? Các anh ở bên trong Đại Học Thành phát hiện người bệnh bị nhiễm, hay chỉ là nghi ngờ? Có cho cách ly chưa?"
Bên trong Đại Học Thành, nhân khẩu đông đảo dày đặc, nếu như thật sự bạo phát ôn dịch đồng thời không kịp ứng đối, không thể nghi ngờ sẽ làm cho cả ngàn người, thậm chí cả vạn người bị nhiễm bệnh. Kể từ đó hậu quả thiết tưởng không chịu nổi. Cho nên Phan Văn Đào thân là thị trưởng, vừa nghe được tin tức này, mới biểu hiện khẩn trương cùng sầu lo như vậy.
Nhưng câu trả lời của Trương Văn Trọng, cũng làm Phan Văn Đào sửng sốt, không hiểu chuyện gì.
"Cũng không phải."
Phan Văn Đào không khỏi nhíu mày, không giải thích được dò hỏi: "Nếu không phát hiện được người bị nhiễm bệnh hoặc nghi ngờ bị nhiễm bệnh, như vậy anh làm sao biết bên trong Đại Học Thành sẽ bạo phát ôn dịch?" Nếu như không phải hiểu rõ tính cách của Trương Văn Trọng, hắn thật sự hoài nghi Trương Văn Trọng có phải đang nói đùa với hắn hay không. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Trương Văn Trọng do dự một thoáng, không biết có nên đem chân tướng sự tình nói cho hắn nghe hay không. Nhưng khi nghĩ lại, Phan Văn Đào đã từng làm thư ký riêng của Tôn lão gia tử, nói vậy có thể cũng đã biết một ít chuyện mà người thường không thể biết. Cho nên sau thoáng do dự, hắn hỏi thử: "Phan thị trưởng, ông đã từng làm thư ký riêng cho Tôn lão gia tử, như vậy ông hẳn có nghe nói qua về tên của đặc cần tổ thuộc cục cảnh vệ bộ tổng tham mưu phải không?"
Sắc mặt Phan Văn Đào nhất thời thay đổi: "Anh nói gì? Đặc cần tổ cục cảnh vệ bộ tổng tham mưu?" Tuy rằng nhìn không thấy sắc mặt biến hóa của Phan Văn Đào, thế nhưng Trương Văn Trọng có thể nghe ra tâm tình khiếp sợ ẩn chứa bên trong câu nói của hắn.
Trương Văn Trọng không khỏi thầm nghĩ: "Xem ra Phan Văn Đào này thật đúng từng tiếp xúc qua rất nhiều tình báo cơ mật."
Trương Văn Trọng đoán không sai, làm thư ký riêng của Tôn lão gia tử, Phan Văn Đào đích thật từng tiếp xúc qua một ít tư liệu tình báo của đặc cần tổ cục cảnh vệ bộ tổng tham mưu, cũng biết tính đặc thù của đặc cần tổ, cùng công việc đặc biệt họ đang làm. Chính bởi vì như vậy, vừa nghe được Trương Văn Trọng nhắc tới, hắn mới có thể khiếp sợ như vậy.
Hít sâu một hơi, không khí lạnh lẽo cuối thu kích thích xoang mũi Phan Văn Đào. Đồng thời cũng làm tâm tình khiếp sợ của hắn bình tĩnh xuống tới. Sau một thoáng trầm ngâm, hắn lại dò hỏi: "Bác sĩ Trương, ý của anh là nói, chuyện ôn dịch lần này chính do...do yêu ma quỷ quái tạo thành sao?"
"Không sai." Trương Văn Trọng hồi đáp. Nếu Phan Văn Đào biết được tình báo về đặc cần tổ, như vậy hắn cũng không lo lắng, trực tiếp đem mọi chuyện xảy ra ở trong điện thoại đơn giản rõ ràng kể lại cho Phan Văn Đào.
"Anh nói...vụ án mạng ở học viện thể dục Thiên Nam là do yêu tinh làm ra sao? Hơn nữa khi yêu tinh này đối mặt với các vị đuổi bắt, lại còn tự bạo, hóa thành bột xương có chứa vi khuẩn que bệnh than, đồng thời theo gió phiêu tán bên trong Đại Học Thành?" Sau khi nghe xong Trương Văn Trọng giảng thuật, Phan Văn Đào không tự chủ được nuốt nước bọt, trợn mắt líu lưỡi nói: "Chuyện như vậy, cũng quá khúc chiết ly kỳ, thật không thể tin tưởng được a? Quả thực còn mơ hồ hơn xem tiểu thuyết điện ảnh."
Trương Văn Trọng nói: "Phan thị trưởng, tôi nói những câu là thật, nếu như ông không tin lời nói của tôi, tôi có thể cho người của đặc cần tổ nói chuyện với ông, lúc này bọn họ đang ở ngay bên người tôi."
"Vậy thì không cần, tôi tự nhiên là tin tưởng anh. Người khác có thể không biết, nhưng tôi thì biết, bác sĩ Trương đối với quốc gia, đối dân tộc đều đã lập công lao hãn mã!"
Hồi tưởng lại những chuyện Trương Văn Trọng đã làm trước đây, Phan Văn Đào tin tưởng, hắn tuyệt đối sẽ không lừa gạt chính mình. Cho nên hắn cũng không có một tia do dự, liền quyết định phải tin tưởng Trương Văn Trọng, nói: "Bác sĩ Trương, cần tôi làm gì? Cứ việc phân phó."
Ở lúc này, Trương Văn Trọng cũng không có tâm tình khách sáo với Phan Văn Đào, lúc này dùng giọng nói như hạ mệnh lệnh phân phó hắn: "Lập tức mệnh lệnh bộ môn vệ sinh khởi động dự án phòng ôn dịch khẩn cấp, đồng thời phái người phong tỏa toàn bộ Đại Học Thành, nghiêm lệnh cấm bất cứ kẻ nào tùy ý ra vào. Ngoài ra, nhanh điều động nhân viên y tế, nhất là nhân viên y tế sở trường việc trị liệu bệnh truyền nhiễm, chạy tới Đại Học Thành, lập tức bắt đầu tiến hành một lần bài tra, một khi phát hiện người bị nhiễm bệnh hoặc nghi ngờ bị nhiễm bệnh, cấp tốc cách ly trị liệu, lại tiến hành diệt khuẩn tiêu độc triệt để tại nơi ở. Ngoài ra, nhìn xem có thể triệu tập được số lượng đủ số lượng vác - xin để tiêm phòng cho mọi người hay không, tiến hành chích ngừa cho những người chưa bị nhiễm, để giảm bớt khả năng lây nhiễm của bọn họ. Được rồi, còn có, lập tức phái người triển khai tiêu độc cùng diệt cỏ xung quanh Đại Học Thành cùng bên trong Đại Học Thành, cùng việc diệt chuột..."
Trương Văn Trọng ở bên trong điện thoại, đem phương pháp phòng chống ôn dịch, đơn giản rõ ràng dặn dò Phan Văn Đào một phen. Mà đầu kia điện thoại, Phan Văn Đào cũng lấy ra notebook, không sót một từ ghi lại những phương pháp chỉ dẫn của Trương Văn Trọng. Dù sao hắn cũng là người làm chính trị, đối với tri thức y học về phương diện phòng ngừa ôn dịch cũng không hiểu biết nhiều lắm. Bất quá hắn cũng biết, Trương Văn Trọng nói những việc này phi thường trọng yếu, phải ghi rõ lại từng điều một, dù sao đây là quan hệ đến an nguy sinh mạng của hàng vạn người!
Sau khi nghe xong lời dặn của Trương Văn Trọng, Phan Văn Đào liền tỏ thái độ: "Tốt, tôi hiểu được, tôi lập tức làm theo lời dặn của anh. Điện thoại của tôi sẽ mở suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ cũng sẽ không tắt máy, anh có vấn đề gì, có thể tùy lúc gọi cho tôi. Mặt khác, cũng đừng nên tắt máy của anh, tôi sẽ tùy lúc liên lạc cho anh."
"Được." Trương Văn Trọng đáp.
Sau khi cắt đứt điện thoại, Phan Văn Đào dùng tay nhu nhu huyệt Thái Dương, để hóa giải sự khẩn trương trong lòng, sau đó hắn tìm ra số điện thoại của cục trưởng Ngưu Công Minh thuộc cục vệ sinh, gọi điện qua cho hắn.
Ngưu Công Minh bị điện thoại của Trương Văn Trọng đánh thức, lúc này vừa mới ngủ lại, không nghĩ tới tiếng chuông điện thoại lại vang lên, nhất thời làm hắn tỉnh táo hẳn. Vốn tuổi tác đã lớn, giấc ngủ của Ngưu Công Minh vốn đã không tốt, lúc này liên tục bị điện thoại quấy nhiễu hai lần, hắn nhất thời nổi trận lôi đình, ôm lấy điện thoại di động đặt trên đầu giường, bấm chuyển máy, rống giận lên: "Trương Văn Trọng, anh đến tột cùng là muốn gì? Có để cho người ta ngủ hay không? Nói cho anh, tôi cũng không có thời gian rảnh rỗi mò mẫm với anh!"
"Ngưu cục trưởng, tôi không phải là Trương Văn Trọng, tôi là Phan Văn Đào."
Từ bên trong điện thoại di động truyền ra thanh âm quen thuộc, làm lửa giận đầy ngập của Ngưu Công Minh nhất thời dập tắt, chỉ cảm thấy khắp cả người phát lạnh, vội vàng giải thích: "A, nguyên lai là Phan thị trưởng, hiểu lầm, vừa rồi là hiểu lầm. Xin hỏi Phan thị trưởng, đã trễ thế này còn gọi điện thoại, thế nhưng có chuyện gì quan trọng cần phân phó sao?"
Phan Văn Đào hỏi: "Thế nào, Trương Văn Trọng vừa gọi điện thoại cho ông sao?"
"Đúng vậy." Ngưu Công Minh không đoán ra ý tứ của Phan Văn Đào, không dám chậm trễ, chỉ có thể thành thật đem chuyện đã xảy ra báo lại cho Phan Văn Đào nghe một lần.
"Bác sĩ Trương đem chuyện quan trọng như vậy báo cho ông, ông không báo với tôi thì thôi, không ngờ không thi thố chút biện pháp ứng phó, chỉ nghĩ tới chuyện buồn ngủ? Ngủ cái đầu ông đó! Sao ông không ngủ chết trên giường?" Nghe xong lời nói của Ngưu Công Minh, Phan Văn Đào tức giận không biết làm sao phát tiết, dù trước nay luôn bồi dưỡng tính tình trầm ổn cũng quên mất, chửi ầm lên.
Ngưu Công Minh bị mắng tối tăm mặt mày, cảm thấy ủy khuất, biện hộ: "Bọn họ không hề phát hiện người bị nhiễm bệnh, cũng không phát hiện trường hợp nghi ngờ nhiễm bệnh, vô duyên vô cớ đột nhiên nói bên trong Đại Học Thành sắp bùng phát ôn dịch, ai biết bọn họ nói thật hay giả..."
Phan Văn Đào giận dữ phản cười, nói: "Không biết bọn họ nói thật hay giả, ông sẽ không áp dụng phòng ngừa sao? Ông không chịu ngẫm lại, vạn nhất bọn họ nói là thật thì sao? Lẽ nào phải đợi ôn dịch bạo phát, đợi ngàn vạn người bị nhiễm ôn dịch, Ngưu đại cục trưởng ông mới bằng lòng áp dụng phòng ngừa truyền nhiễm? Nói một câu, dù không biết bọn họ nói thật hay giả, lẽ nào ông không thể gọi đến trung tâm chuyên khoa, phái vài người đến Đại Học Thành nhìn xem tình huống?"
Nghe Phan Văn Đào nói như thế, Ngưu Công Minh cũng chợt nghĩ tới nếu như ôn dịch thật sự bạo phát bên trong Đại Học Thành, sẽ xuất hiện tràng cảnh đáng sợ như thế nào, nhất thời mồ hôi lạnh nhễ nhại đầm đìa, run run nói: "Dạ, dạ, Phan thị trưởng dạy rất phải, đây đích thật là tôi sơ sẩy, là sự thất trách của tôi..."
Lúc này Phan Văn Đào cũng không có tâm tình nghe hắn tự trách, trầm giọng phân phó nói: "Được rồi, đừng nói nhiều lời vô dụng như vậy, ông mau nhanh khởi động dự án phòng dịch khẩn cấp, sau đó lệnh cho nhân viên y tế đến Đại Học Thành..." Hắn đem những vấn đề Trương Văn Trọng căn dặn báo lại cho Ngưu Công Minh.
Ngưu Công Minh càng nghe càng ngạc nhiên, nhịn không được âm thầm suy đoán: "Phan thị trưởng không phải xuất thân từ thư ký riêng sao? Thế nào đối với phương án phòng chống bệnh truyền nhiễm cũng quen thuộc đến như thế? Cảm giác so với nhân sĩ chuyên nghiệp như ta còn quen thuộc hơn a..."
Nhưng suy đoán thì suy đoán, sau khi nghe xong Phan Văn Đào phân phó, hắn vẫn nhanh miệng nói: "Thỉnh Phan thị trưởng yên tâm, tôi sẽ dựa theo phân phó của ông lập tức triển khai công tác, có gì cần phân phó nữa không ạ?"
Phan Văn Đào nói: "Tạm thời không có, nhưng ông không được khóa máy điện thoại, tôi tùy thời đều sẽ liên lạc với ông. Mặt khác, Ngưu Công Minh, ông nghe cho rõ, nếu như lần này bởi vì ông chậm trễ, khiến cho bỏ lỡ cơ hội phòng ngừa ôn dịch tốt nhất, như vậy ông cứ chờ đợi pháp luật chế tài đi."
"Dạ, dạ." Ngưu Công Minh toát mồ hôi lạnh, sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Phan Văn Đào, hắn liền nhanh chóng gọi điện cho những người phụ trách hệ thống vệ sinh của Ung Thành.
Trong một đêm khuya cuối thu lạnh giá, hệ thống vệ sinh Ung Thành bắt đầu rơi vào bầu không khí khẩn trương, vận chuyển lên với tốc độ cao nhất.
Từng chiếc xe cứu thương, chở nhân viên y tế của các bệnh viện, trung tâm phòng chống ôn dịch, cùng với dược vật phòng ngừa, thuốc sát trùng, nhanh như điện chớp chạy tới Đại Học Thành.
Cùng lúc đó, cảnh sát Ung Thành các nơi điều động võ cảnh, cũng bắt đầu chạy tới Đại Học Thành, kéo cách ly tuyến, phòng ngừa người mang mầm bệnh từ bên trong Đại Học Thành đi ra, đem khuẩn que bệnh than truyền bá những địa phương khác bên trong Ung Thành.
Mà các vị hiệu trưởng bên trong Đại Học Thành, cũng đều nhận được điện thoại của thị ủy, thị chính phủ gọi tới, bảo bọn họ khởi động chuẩn bị khẩn cấp, khống chế học sinh, đừng cho bọn họ chạy loạn chung quanh, để tránh khỏi việc truyền bá khuẩn que cùng bị nhiễm phải khuẩn que. Không hề nghi ngờ, một đêm cuối thu giá lạnh, đối với rất nhiều người mà nói, đều đã định trước sẽ là một đêm không ngủ.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #315


Báo Lỗi Truyện
Chương 315/708