Chương 304: Biến hóa ngoài ý muốn.


Khúc mắc quả này cũng làm cho Trương Văn Trọng phi thường đau đầu. Bởi vì ở trong nội thể Đàm Thanh không hề phát hiện thấy dấu vết độc tố của Cửu Anh Độc Diễm lưu lại.
Trương Văn Trọng khẽ nhíu mày, tại trong lòng âm thầm tự nhủ: "Chẳng lẽ, triệu chứng bệnh trạng của Đàm Thanh đêm hôm qua, cùng độc tố của Cửu Anh Độc Diễm không có liên quan gì sao?"
Trầm ngâm suy nghĩ một hồi, lúc này Trương Văn Trọng mới hỏi: "Tiểu Đàm, trước kia cô có từng cảm thấy bị đau ngực khó thở hay không?"
"Không có." Đàm Thanh không cần phải suy nghĩ nhiều, lắc đầu hồi đáp: "Người ta dẫu sao cũng là con nhà võ, tuy rằng bản lĩnh không cao, nhưng khối thân thể này coi như vẫn còn hữu dụng. Nhiều năm qua...ngoại trừ một vài thứ bệnh linh tinh, cũng chưa thấy xuất hiện bệnh trạng gì nghiêm trọng cả."
Trương Văn Trọng trầm ngâm nói: "Đúng vậy, luận tố chất thân thể cô, quả thật là không dễ dàng mắc bệnh. Bất quá..." Ngay lúc này, đột nhiên Trương Văn Trọng phát hiện ra, động mạch vành tim của Đàm Thanh tựa hồ như đang xuất hiện dị tượng bất thường.
Trương Văn Trọng liền rải chân nguyên chạy tới vành tim.
Thông qua một phen kiểm tra cẩn thận xong, Trương Văn Trọng phát giác, trong bề mặt vành tim của Đàm Thanh có một lớp mô tế bào không bình thường. Bởi vì lớp tế bào này sinh trưởng ngay trong bề mặt động mạch vành, hơn nữa phi thường mỏng manh. Cho nên các loại thiết bị vô tuyến không thể phát hiện ra được điểm này.
Nếu không phải Trương Văn Trong có khả năng đem chân nguyên đưa vào trong nội thể Đàm Thanh, hình thành tác dụng nội thị, chỉ sợ bản thân hắn cũng khó lòng mà phát hiện ra được điểm dị thường này.
Trương Văn Trọng híp mắt, ở trong lòng âm thầm suy đoán: "Theo lý thuyết, lấy tu vi Nhân cấp đỉnh phong của Đàm Thanh, tuy rằng chưa đạt tới trình độ bách bệnh bất xâm nhưng tuyệt đối cũng không có khả năng mắc bệnh xơ cứng động mạch ở độ tuổi này. Cho nên, lớp màng tế bào sinh trưởng trong động mạch vành kia, tám chín phần mười là độc tố của Cửu Anh Độc Diễm còn sót lại ở trong cơ thể nàng! Nếu bài trừ lớp màng tế bào bám trên động mạch vành của nàng ra bên ngoài, hẳn là bệnh tình của Đàm Thanh sẽ được chữa khỏi."
Theo bản năng, Trương Văn Trọng đem chân nguyên của mình hóa thành dạng lưỡi dao, vươn đến tầng tế bào sinh trưởng bất thường này. Muốn thử xem, có thể tách chúng nó ra khỏi động mạch vành hay không?
Thế nhưng khiến cho Trương Văn Trọng trăm triệu lần thật không ngờ chính là, ngay khi chân nguyên đao vừa mới chạm đến tầng tế bào sinh trưởng, còn chưa kịp tách lớp màng đó ra, thì thân thể của Đàm Thanh đột nhiên lại phát sinh tình huống biến hóa.
"Đau...đau...đau ngực quá...a...á..." Đột nhiên Đàm Thanh hét lên một tiếng, sau đó dùng tay ôm chặt trước ngực. Nguyên bản sắc mặt hồng hào lập tức biến thành xám trắng, đôi môi trở nên thâm tím. Nương theo bộ dạng thống khổ của nàng, từng mảng mồ hôi lạnh cũng xuất hạn ra từ trong lỗ chân lông, chẳng qua bao lâu, trên dưới toàn thân Đàm Thanh đã ướt sũng mồ hôi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Cha mẹ của Đàm Thanh chứng kiến tình cảnh này, không khỏi giật mình lo lắng hỏi: "Làm sao vậy, Thanh Thanh? Tiểu Trương, Thanh Thanh gặp phải chuyện gì vậy? Cậu mau chóng cứu nó đi."
Căn bản không cần cha mẹ Đàm Thanh phải nhắc nhở. Đầu tiên Trương Văn Trọng xuất hộp ngân châm ra, dùng thủ pháp cực nhanh cầm lấy mấy cây kim, đâm vào huyệt Nội Quan, Bộ Môn, Âm Bộ, Cự Khuyết cùng Khang Trung, đồng thời nhìn cha mẹ Đàm Thanh, giải thích nói: "Đàm Thanh đau tim là do tắc nghẽn động mạch vành." Theo sau lại ngoảnh mặt nhìn về phía nữ y tá đứng ở bên cạnh, phân phó: "Mau đi lấy nửa viên Nitroglycerin, đặt vào trong đầu lưỡi của nàng."
"Dạ..." Nữ y tá đáp ứng, theo sau nhanh chóng đi lấy Nitroglyerin, đặt vào trong đầu lưỡi của Đàm Thanh.
Được Trương Văn Trọng dùng kim châm trợ giúp, chẳng bao lâu sau Đàm Thanh mới thoát khỏi cơn đau tim tra tấn, nàng hộc ra một ngụm trọc khí, hơi suy yếu nói: "Cơn đau vừa rồi xuất hiện thật bất ngờ. Tôi cứ tưởng mình phải xuống chầu diêm vương rồi chứ."
Nghe vậy, mẹ của Đàm Thanh vội vàng nói: "Tiểu Thanh, con đừng nói những lời dọa người như vậy. Nếu con xảy ra chuyện gì trắc trở, vậy thì ta cũng chẳng muốn sống ở trên cõi đời này nữa." Dứt lời, Đàm mẫu liền khóc nức nở.
Đàm Thanh yếu ớt an ủi: "Mẹ đừng khóc nữa! Con chỉ nói vậy thôi mà."
Lúc này Trương Văn Trọng đã rút hết ngân châm trên người Đàm Thanh ra, lui về phía sau nửa bước, híp mắt trầm ngâm suy nghĩ đối sách. Vừa rồi, hắn thật không ngờ độc tố của Cửu Anh Độc Diễm lại nhạy cảm như vậy, khi chân nguyên đao chạm đến lớp màng độc tố kia, còn chưa kịp tách nó ra khỏi vành động mạch, cư nhiên nó lại phản ứng mãnh liệt như thế.
Trương Văn Trọng không hề nghi ngờ, nếu như hắn không kịp thu hồi chân nguyên đúng lúc, hơn nữa sử dụng biện pháp trị triệu hành khí thông dương, vậy thì tám chín phần mười là Đàm Thanh sẽ bị lên cơn đau tim, co thắt động mạch vành mà sống dở chết dở.
Trải qua một lần như vậy, Trương Văn Trọng đã hiểu, muốn bài trừ độc tố của Cửu Anh Độc Diễm ra khỏi cơ thể, nhất định phải làm giảm quá trình hóa chứng của nó. Nhưng, phải làm như thế nào nó mới giảm chậm quá trình biến chứng đây?
Lúc trước bắt mạch cho Đàm Thanh, Trương Văn Trọng phát hiện dương khí trong cơ thể Đàm Thanh đã đạt tới một loại thịnh vượng tột đỉnh, tùy thời đều có thể dẫn phát tới tình huống cực thịnh mà suy, do âm khí của nàng bị mất cân bằng tự nhiên. Trong "Hoàng Đế Nội Kinh" viết một câu như này: "Cô âm bất sinh, độc dương bất trường*." (*: Âm sinh bởi Dương, Dương sinh bởi Âm, Âm lẻ loi không sinh ra được, Dương trơ trọi không thể phát triển.)
Một khi trạng huống này xảy ra, như vậy cũng chính là thời khắc Đàm Thanh sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Mặt khác, tại thời gian ngắn ngủi khi chân nguyên đao tiếp xúc với lớp màng độc tố bám trên động mạch vành của Đàm Thanh. Trương Văn Trọng cũng phát hiện ra, loại độc tố này là chí dương chi độc, cho nên Đàm Thanh mới lâm vào cảnh "dương thịnh âm suy." Nếu muốn hạ thấp hoạt tính của Cửu Anh Độc Diễm, điều hòa âm dương, thì nhất định phải dùng dược vật mang tính chí âm. Dựa vào dược vật tầm thường, hiển nhiên là không thể phát huy nổi tác dụng chữa bệnh. Xem ra, phải chạy về nhà luyện chế một lò linh đan chí âm, mới cứu được tính mạng của Đàm Thanh ah!
Hạ quyết tâm xong, Trương Văn Trọng xoay người nhìn Nhạc Tử Mẫn nói: "Nhạc lão, tôi nghĩ mình đã hiểu nguyên nhân triệu chứng sốt cao lạ kì rồi. Hiện giờ, tôi cần đi chuẩn bị một số dược liệu đặc thù, để chữa trị cho tất cả mọi người."
Vừa nghe Trương Văn Trọng tìm ra nguyên nhân phát bệnh, Nhạc Tử Mẫn không khỏi mừng rỡ, luôn miệng nói: "Vậy thì ổn cả rồi! Bác sĩ Trương, chúng tôi có thể phụ giúp anh chuyện gì không?"
Trương Văn Trọng lắc đầu nói: "Một mình Tiểu Muội đi theo tôi là được rồi! Những người còn lại ở đây giám thị chặt chẽ tình huống của hai mươi mốt bệnh nhân, tùy thời liên hệ với tôi."
"Được." Nhạc Tử Mẫn gật đầu, theo sau lại ngoảnh mặt nhìn Tô Hiểu Hồng căn dặn: "Tiểu Muội, chăm chỉ một chút, ngàn vạn lần đừng cấp thêm phiền toái cho sư phụ con."
Tô Hiểu Hồng gật đầu đáp: "Ông ngoại an tâm đi, cháu biết phải làm như thế nào mà."
Trương Văn Trọng nhìn hai người nói: "Việc đến nước này không thể chậm trễ nữa. Bây giờ chúng tôi sẽ đi ngay! Nhạc lão, ông có thể cho tôi mượn xe được không?"
"Đương nhiên là được." Nhạc Tử Mẫn không chút do dự, ném chìa khóa xe của mình cho Trương Văn Trọng mượn.
Bắt được chìa khóa xe, Trương Văn Trọng liền nhìn Tô Hiểu Hồng nói: "Đi thôi, Tiểu Muội, đừng chậm trễ thời gian."
Nhưng ngay khi Trương Văn Trọng cùng Tô Hiểu Hồng vừa mới bước ra khỏi phòng ICU*. Thì Nhạc Tử Mẫn lại đuổi theo, vẻ mặt tràn ngập nỗi khiếp sợ nhìn Trương Văn Trọng nói: "Tiểu Trương, bệnh tình của Đàm Thanh đột ngột xuất hiện tình huống xấu! Lúc trước dựa vào châm pháp, miễn cưỡng duy trì được nhiệt độ cơ thể giảm xuống. Nhưng chẳng hiểu đã có chuyện gì xảy ra, mà nhiệt độ cơ thể của cô ấy đang tăng vọt lên rất nhanh!" (*: Phòng chăm sóc đặc biệt.)
"Cái gì?" Trương Văn Trọng nghe vậy cả kinh, không đợi cho Nhạc Tử Mẫn kịp nói xong, hắn đã xoay người chạy về phía phòng bệnh của Đàm Thanh. Vừa bước vào bên trong, các nữ y tá cũng trăm miệng một lời báo cáo: "Nhạc viện trưởng, không xong rồi. Nhiệt độ cơ thể của bệnh nhân đột ngột tăng vọt."
Nhạc Tử Mẫn kinh ngạc nói: "Sao lại thế này?"
Trương Văn Trọng biết thời gian cấp bách, chẳng thèm quản đến Nhạc Tử Mẫn, nhanh chân bước tới bên cạnh giường Đàm Thanh. Đầu tiên xuất hộp Cửu Châm ra, nhấc cây Phong Châm, đâm xuống ba huyệt Thiếu Thương, Thập Tuyên, Đào Đạo của Đàm Thanh cho đến khi ứ ra máu, lúc này mới buông Phong Châm xuống.
Theo sau Trương Văn Trọng tiếp tục rút một cây ngân châm bình thường, đâm nhẹ xuống huyệt Đại Chuy, Hợp Cốc và Khúc Trì của Đàm Thanh. Trong lúc hành châm, hắn cũng truyền thêm chân nguyên vào đầu mũi châm, hòng phát ra tác dụng hạ nhiệt.
Làm xong tất cả chuyện này, Trương Văn Trọng lại nhìn Tô Hiểu Hồng phân phó: "Tiểu Muội, cô thay tôi hành châm đi, thẳng cho đến khi nào nhiệt độ cơ thể cô ấy giảm xuống mới ngừng."
"Dạ." Tô Hiểu Hồng không chút do dự, gật đầu đáp ứng. Lại dựa theo phân phó của hắn, hành châm cho Đàm Thanh.
"Đi theo tôi." Trương Văn Trọng ngoảnh mặt nhìn nhóm nghiên cứu sinh nói một câu. Liền xoay người chạy ra khỏi phòng ICU, bước sang những gian bên cạnh, dùng phương pháp lúc trước châm cứu giảm nhiệt cho bệnh nhân phát sốt. Mỗi gian phòng, hắn đều nhờ một vị bác sĩ hiểu biết châm cứu, hành châm cho bệnh nhân.
Bởi vì thời gian cấp bách, cho nên tốc độ của Trương Văn Trọng rất nhanh. Hai mươi mốt bệnh nhân, hắn chỉ dùng khoảng nửa tiếng thời gian, liền đã châm cứu xong xuôi hết rồi! Tốc độ kinh người như vậy, khiến cho đám bác sĩ cùng y tá đều choáng váng mặt mũi, bọn họ nhịn không được xì xào bàn tán, kinh hô liên tục:
"Trời ạ, tốc độ hành châm của bác sĩ Trương thật lanh lẹ."
PS: Nitroglyerin là một chất lỏng không màu, phiên âm tiếng Việt: "Nitrôglyxêrin", được dùng cho các ứng dụng thuốc, thuốc nổ và một số ứng dụng khác. Trong ngành dược, nitrôglyxêrin dùng làm thuốc tim với tên thuốc gốc glycerin trinitrat và các tên biệt dược Nitrospan, Nitrostat, Tridil. Nó sử dụng làm thuốc chống đau ngực, tắc thở, các bệnh liên quan đến vành tim. Thuốc được chế dưới dạng viên nén, mỡ, xịt.
Hiệu quả: dừng cơn đau ngực, giảm huyết áp, tăng nhịp tim, chữa ngất hoặc choáng

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #304


Báo Lỗi Truyện
Chương 304/708