Chương 283: Xông Vào Đám Cháy


Trương Văn Trọng biến sắc nhìn Lý Triêu Dương dò hỏi: "Lý đội trưởng vừa nói gì? Tiểu Đàm đang ở trong đám cháy? Anh...anh không phải đang nói giỡn với tôi đó chứ?"
Lý Triêu Dương cười khổ lắc đầu, thở dài hồi đáp: "Tôi cũng rất mong đang nói giỡn với anh, đáng tiếc là không phải. Tiểu Đàm đích thật đang ở bên trong đám cháy."
Vùng lông mày của Trương Văn Trọng cau chặt lại, hắn kinh nghi dò hỏi: "Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Đàm Thanh lại ở bên trong đám cháy? Theo tôi được biết, nhà của nàng cũng không phải ở trong tiểu khu Nguyệt Quang?"
Lý Triêu Dương lắc đầu đáp: "Tình huống cụ thể tôi cũng không rõ ràng, nhưng theo tôi suy đoán, hẳn tiểu Đàm đi ngang qua nơi này, phát hiện tòa lầu dân cư tiểu khu Nguyệt Quang xảy ra hỏa hoạn. Cho nên sau khi gọi điện thoại báo cảnh sát, liền liều lĩnh chạy vào trong muốn cứu người. Bác sĩ Trương, anh cũng là bạn của tiểu Đàm, anh cũng hiểu rõ tính cách của nàng phải không, gặp phải chuyện như vậy khẳng định nàng sẽ là người xông vào đầu tiên."
Trương Văn Trọng chậm rãi gật đầu, đúng như lời của Lý Triêu Dương, với tính cách của Đàm Thanh, khi nhìn thấy trận hỏa hoạn này, tuyệt đối sẽ không đứng nhìn bàng quan.
Lý Triêu Dương đưa tay chỉ chỉ vào hai người già đang ngồi dưới đất còn sợ hãi, vẻ mặt đen thui, đang thở hổn hển, nói: "Bác sĩ Trương, trước khi anh tới, tôi đã hỏi qua tình huống của tiểu Đàm với những người này. Ngoại trừ một người đã được xe cảnh sát đưa tới bệnh viện vì bị thương quá nặng, hai người già này cũng do tiểu Đàm cứu ra từ bên trong tòa lầu bị cháy."
Hai người già cũng nghe được cuộc nói chuyện của Trương Văn Trọng và Lý Triêu Dương, vội vàng bò dậy, không khỏi nắm lấy tay Trương Văn Trọng cùng Lý Triêu Dương khóc ròng nói: "Nữ cảnh sát kia đúng là cô gái tốt nha, nếu không có cô ấy, hai người già chúng tôi chỉ sợ đã bị táng thân bên trong biển lửa này rồi. Sau khi cứu ra hai chúng tôi, cô ấy lại tiếp tục chạy vào trong đám cháy, tới giờ này vẫn chưa trở ra. Hiện tại thế lửa càng lúc càng mạnh, càng lúc càng vượng, chúng tôi chỉ sợ cô ấy đã gặp bất hạnh. Chúng tôi van cầu hai vị, nhất định phải nghĩ biện pháp cứu cô gái tốt bụng kia ra, chúng tôi quỳ xuống xin hai vị." Nói tới đó, hai người già liền quỳ gối xuống. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Trương Văn Trọng và Lý Triêu Dương vội vã nâng hai người già đứng dậy, cũng không cho bọn họ quỳ trên mặt đất, đồng thời liên tục khuyên: "Hai vị lão nhân gia, hai vị đừng làm như vậy, yên tâm đi. Chúng tôi nhất định sẽ nghĩ biện pháp cứu Đàm Thanh ra thôi!"
Ngay lúc này, hai chiếc xe cứu thương của phòng y tế đại học Ung Thành cũng vừa chạy tới, mười mấy bác sĩ và hộ sĩ cầm theo dụng cụ cấp cứu, thuốc men cùng túi dưỡng khí nhảy xuống tới. Bọn họ không chút chậm trễ, lập tức chạy tới chỗ người bị thương, bận rộn chữa trị.
Nhìn thấy các bác sĩ và hộ sĩ đúng lúc chạy tới, Trương Văn Trọng âm thầm thở dài một hơi, hắn quay đầu dặn dò Tô Hiểu Hồng: "Tiểu muội, chuyện ở đây giao cho cô và Trần Nhàn phụ trách. Hai người trước tiên tổ chức người, đem nạn nhân bị thương nặng đưa đến bệnh viện trước. Mặt khác, nếu nhân viên cứu hộ của các bệnh viện lớn đến kịp, mọi người chủ động phối hợp bọn họ cứu trị những người bị thương này."
Tô Hiểu Hồng vội vã hỏi: "Lão sư, không phải thầy muốn xông vào đám cháy đi cứu Thanh tỷ đi?"
"Đúng vậy." Trương Văn Trọng cũng không phủ nhận, gật đầu nói: "Ngoại trừ Đàm Thanh bị kẹt bên trong đám cháy, hẳn cũng còn người khác bị vây bên trong, tôi muốn vào xem thử có thể cứu được bọn họ ra không!"
Trong ánh mắt Tô Hiểu Hồng hiện lên thần sắc lo lắng, nàng đè thấp thanh âm, dùng thanh âm chỉ có Trương Văn Trọng nghe thấy được nói: "Lão sư, em nghĩ ngọn lửa thiêu đốt tòa lầu này cũng không đơn giản, rõ ràng xe cứu hỏa phun nước vào cũng không thể dập tắt lửa, đồng thời linh khí chung quanh tiểu khu Nguyệt Quang thật sự quá mức thô bạo, quá mức hỗn loạn. Nếu như lão sư muốn tiến nhập đám cháy, ngàn vạn lần phải cẩn thận, không thể phớt lờ!"
Kỳ thực Trương Văn Trọng cũng đã sớm phát giác trận hỏa hoạn này cũng không đơn giản, bằng không hắn đã sớm lặng lẽ thi triển Vân Vũ Thuật, triệu hồi một trận mưa lớn để tiêu diệt trận lửa lớn này. Lúc này nghe được Tô Hiểu Hồng nói, hắn không muốn làm cho nàng quá mức lo lắng, cho nên chỉ mỉm cười hồi đáp: "Yên tâm đi tiểu muội, tôi tuyệt đối sẽ không đem chính tính mạng của mình ra vui đùa đâu!"
Tuy rằng Lý Triêu Dương không nghe được lời nói của Tô Hiểu Hồng, nhưng hắn đại khái có thể đoán ra được một chút. Vì thế nhìn thấy Trương Văn Trọng định cất bước đi về phía tòa lầu, hắn vội vã nói: "Tôi đi vào cùng anh!"
Nếu đã phát giác trận hỏa hoạn của tòa lầu cũng không đơn giản, như vậy Trương Văn Trọng tự nhiên cũng không muốn để Lý Triêu Dương đi theo hắn vào trong đám cháy, bằng không hắn sẽ phải phân tâm chiếu cố cho Lý Triêu Dương, hơi có vô ý sẽ khiến cho hai người đều táng thân trong biển lửa. Cho nên hắn lập tức tìm một lý do để cự tuyệt Lý Triêu Dương: "Không, Lý đội trưởng, anh ở lại đây giúp duy trì trật tự tốt hơn. Anh không biết võ công, nếu tiến nhập đám cháy sẽ phi thường nguy hiểm. Thậm chí còn có thể liên lụy..."
Lý Triêu Dương cũng biết lời của Trương Văn Trọng có lý, cho nên hắn cũng không kiên trì, chỉ nắm chặt tay Trương Văn Trọng, nói: "Mặc kệ có thể cứu được người hay không, tôi đều mong anh có thể sống đi ra!"
"Yên tâm đi, tôi nhất định có thể sống đi ra!" Trương Văn Trọng cười đáp, có vẻ lòng tin mười phần.
Lý Triêu Dương cũng không tiếp tục dây dưa, chỉ nói một câu cuối cùng: "Tốt lắm, chờ sau khi anh đi ra, tôi mời uống rượu!" Sau đó hắn liền xoay người đi chỉ huy cảnh sát duy trì trật tự.
Trương Văn Trọng cũng không làm chậm trễ thêm thời gian, mạnh mẽ hít sâu một hơi, sau đó khom người nhanh như một con liệp báo, hướng tòa lầu đang bốc cháy rừng rực phóng nhanh đi.
Đại đội trưởng phụ trách đội chữa cháy ngạc nhiên nhìn thân ảnh Trương Văn Trọng đang lao vào trong đám cháy, vội vã nhìn hắn lớn tiếng quát to: "Hắc, người nọ đang làm gì? Không muốn sống nữa sao? Không phát hiện lửa lớn thế nào à? Sao còn hướng đám cháy chạy vào? Muốn chết hả?" Đồng thời hắn hướng về những đội viên chữa cháy chung quanh lớn tiếng mệnh lệnh: "Còn suy nghĩ cái gì? Ngăn cản hắn cho tôi!"
Lý Triêu Dương vội vã nhìn hắn nói: "Mã đội trưởng, để hắn đi vào, ở trong đám cháy khẳng định vẫn còn người sống sót, để hắn đi vào đem người còn sống sót cứu ra."
"Ai nha, lão Lý, anh đúng là hồ đồ. Anh cho rằng đám cháy này dễ tiến vào lắm sao?" Mã đội trưởng gấp đến giậm chân, nói: "Tôi làm đội viên chữa cháy nhiều năm như vậy, còn chưa gặp qua loại lửa nào tà môn như thế. Vô luận dùng cách gì, đều không thể giảm bớt sức cháy. Không chỉ có như vậy, độ nóng của lửa còn cao đến kinh người, cho dù có mặc phòng hộ chuyên dụng cũng khó có thể tiến vào trong đó. Hắn không trang bị bất cứ thứ gì, cứ như vậy xông vào, có khác gì đi chịu chết?"
Lý Triêu Dương nói: "Người khác xông vào đám cháy này có thể là đi chịu chết, thế nhưng hắn...tôi nghĩ có chút khả năng có thể cứu được người còn sống ra ngoài."
Mã đội trưởng kinh ngạc hỏi: "Hắn là người nào? Không ngờ có thể làm cho lão Lý anh có lòng tin như vậy?"
Lý Triêu Dương hồi đáp: "Anh cũng biết hắn, hắn chính là bác sĩ Trương Văn Trọng nổi danh trên ti vi báo chí gần đây."
"Bác sĩ Trương Văn Trọng?" Mã đội trưởng đầu tiên ngẩn ngơ, sau đó chửi ầm lên: "Lão Lý, con mẹ nó có phải anh điên rồi hay không? Để một bác sĩ nổi danh toàn quốc xông vào đám cháy này sao? Nếu như hắn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, chúng ta nên làm thế nào giải quyết cho xong? Trách nhiệm nặng nề như vậy, hai người chúng ta không đảm đương nổi a!"
Lý Triêu Dương cười khổ chỉ tay nói: "Không đảm đương nổi cũng phải làm, bởi vì bác sĩ Trương đã vào trong rồi kìa."
Mã đội trưởng vội vàng xoay đầu nhìn theo tay chỉ của hắn, nhưng chỉ nhìn thấy được bóng lưng của Trương Văn Trọng bị lửa lớn hừng hực thiêu đốt nuốt hết, hắn nhất thời giận tím mặt, nhìn những đội viên phụ trách ngăn cản Trương Văn Trọng chửi ầm lên nói: "Các anh rốt cục đang làm gì? Sao chỉ một người cũng ngăn không được?"
Những đội viên bị hắn trách mắng tuy rằng không dám cãi lại, nhưng trong lòng đều âm thầm nói: "Tốc độ của người kia nhanh như liệp báo, thân pháp lại trơn trượt như cá chạch, dù chúng tôi muốn cản cũng cản không được nha."
Lý Triêu Dương vội vã an ủi: "Được rồi Mã đội trưởng, thay vì anh ở chỗ này chửi mắng, còn không bằng nghĩ biện pháp dập tắt trận lửa này đi. Mặt khác, anh cũng đừng nên quá mức lo lắng, Trương Văn Trọng cũng không phải là một bác sĩ bình thường, võ công của hắn dù là đội trưởng Tằng Đức Bình của võ cảnh còn kém hơn rất nhiều. Cho nên tôi nghĩ, dù hắn cứu không được người, tự bảo vệ mình cũng được đúng không?"
Mã đội trưởng cười lạnh nói: "Anh cho là đang đóng phim võ hiệp sao? Một võ thuật cao thủ có thể qua lại như thường bên trong đám cháy? Đừng nói giỡn! Lửa lớn như vậy, ngoại trừ siêu nhân mặc quần lót ra ngoài kia, tôi còn thực sự nghĩ không ra còn có ai có thể qua lại như thường! Lão Lý a lão Lý, lần này thực sự là bị các anh hại chết!" Nói đến đây, hắn đột nhiên thở dài nói: "Mà thôi, việc đã đến nước này, dù oán giận thế nào cũng đã vô dụng, mau nhanh nghĩ biện pháp dập đám cháy này mới xong! Con mẹ nó, ngọn lửa này cũng quá tà môn, rốt cục nên dùng biện pháp gì mới có thể dập tắt được nó đây."
Trương Văn Trọng vừa lao vào trong đám cháy, nhất thời liền cảm giác được có một cỗ sóng nhiệt nóng cháy đập vào mặt, trong nháy mắt đã cháy tóc của hắn, không chỉ như vậy, còn làm hắn toát đầy mồ hôi, sau đó kết xuất một tầng muối mỏng.
Vùng lông mày của Trương Văn Trọng nhướng lên, vội vàng kháp một pháp quyết, niệm tụng chú ngữ Tị Hỏa Quyết. Nhưng làm hắn kinh ngạc chính là, Tị Hỏa Quyết cũng không thể làm cho ngọn lửa hoàn toàn lui bước, chỉ làm chúng thối lui ra cự ly khoảng nửa thước. Đồng thời, thường thường vẫn có ngọn lửa liếm lên người hắn.
"Không ngờ cả Tị Hỏa Quyết cũng không phát huy ra được hiệu quả? Đây là loại lửa gì a?" Vùng lông mày Trương Văn Trọng cau chặt, trong lòng thầm nói. Nhưng lúc này không phải lúc suy tư về loại lửa gì, hắn vừa chạy lên lầu, vừa đưa thần thức rải khắp bốn phía để tìm kiếm vị trí cụ thể của dấu hiệu sinh mạng còn sống.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #283


Báo Lỗi Truyện
Chương 283/708