Chương 279: Tam yêu thủ trận


Trương Văn Trọng nhìn con Bán Thận Long phủ phục cầu xin mình! Bộ dạng thực linh hoạt khiến cho hắn nhịn không được lắc đầu mỉm cười hỏi: "Ngươi hiểu được tiếng người sao?"
Bán Thận Long không ngừng gật đầu, miệng bi ba bi bô phát ra thanh âm, dùng phương thức này để bày tỏ nó có thể nghe hiểu được ngôn ngữ của nhân loại, chỉ tạm thời chưa biết nói mà thôi. Nó sợ mình phản ứng quá chậm, sẽ chọc giận Trương Văn Trọng, bị hắn đem ra giết thịt.
Bình thường nhàn hạ, Bán Thận Long cũng từng bật chiếc ti vi Palsma treo ở trên vách tường ngoài phòng khách lên xem qua, từ trong đó ngạc nhiên phát hiện nhân loại thường yêu thích ăn thịt mấy loài chim bay cá nhảy cổ quái. Hiển nhiên trong tâm tưởng nó nghĩ mình chính là dòng dõi trân cầm dị thú, cho nên Bán Thận Long không dám khẳng định, gã nhân loại vô cùng lợi hại trước mắt này, có cái ham mê đáng sợ kia không. Chẳng may lúc này hắn đói bụng thèm ăn, liền đem nó ra giết thịt chế biên thì phải làm sao bây giờ?
Kì thật, Bán Thận Long tâm tư có chút đơn thuần, nên đã bị những chương trình trong ti - vi lừa gạt. Trên đời này người thích ăn đặc sản trân cầm dị thú không phải là không có, bất quá số lượng hẳn là cũng không nhiều lắm đâu.
Ít nhất Trương Văn Trọng không phải hạng người như vậy, hơn nữa thủy chung trong đầu hắn cũng không có ý niệm gây tổn hại cho Bán Thận Long. Bởi vì Trương Văn Trọng còn đang muốn Bán Thận Long đảm đương nhiệm vụ thủ trận cho mình.
Một loại hình trận pháp phòng ngự, nếu như có được một con linh thú thủ trấn, vậy thì uy lực sẽ gia tăng hơn rất nhiều. Mà theo Trương Văn Trọng nghĩ, Bán Thận Long có khả năng phóng ra ảo ảnh, hiển nhiên chính là nhân vật trấn thủ trận pháp tốt nhất! Tuy rằng trước mắt thực lực của nó vẫn còn yếu kém, bất quá chỉ cần truyền thụ cho nó một bộ công pháp thích hợp dùng để thổ nạp linh khí, hiển nhiên thực lực của nó cũng sẽ đại tiến!
"Nghe hiểu tiếng người là tốt rồi." Trương Văn Trọng thỏa mãn gật đầu, nói: "Căn biệt thự này giờ thuộc quyền sở hữu của ta. Bất quá ngươi có thể yên tâm, ta sẽ không đả thương đến tính mạng của ngươi. Hơn nữa, ngươi vẫn có thể tiếp tục lưu lại xung quanh căn biệt thự này, thậm chí ta còn truyền thụ cho ngươi một bộ công pháp, để ngươi sớm tiến hóa thành Thận Long chân chính."
Bán Thận Long đầu tiên hơi sững sờ, theo sau vui mừng quá đỗi, nguyên bản nó tưởng lần này mình sẽ gặp phải thảm kịch kinh hoàng, nhưng thật không ngờ, bất tri giác quanh co một hồi, ngạnh sanh sanh đem bi kịch xoay chuyển thành hài kịch.
"Ta...ta không có nghe lầm chớ? Hảo sự như vậy, thế nhưng tự nhiên lại rơi xuống trên đầu của ta?"
Trong lúc đang phi thường kinh hỉ, Bán Thận Long lại nghe thấy Trương Văn Trọng nói: "Bất quá vẫn sẽ có một điều kiện. Đó là ngươi phải trở thành linh thú trấn trận cho ta."
Linh thú trấn trận? Cái này là đồ vật gì? Phải chăng là tên gọi của một loại đồ chơi nào đó, nhưng ta chưa từng nghe qua ti - vi lão đại nói bao giờ nha!
Đôi nhãn cầu đỏ ửng của Bán Thận Long tràn ngập biểu tình mê mang khó hiểu. Mặc dù nó không biết linh thú trấn trận là cái quái gì, nhưng nó vẫn liên tục gật đầu không ngừng.
"Ngươi đồng ý." Trương Văn Trọng đối với phản ứng của Bán Thận Long phi thường hài lòng, hắn duỗi ngón tay chỉ về hướng Bán Thận Long, bất thình lình một đạo chân nguyên quang mang thôi xán chói lọi phóng ra từ trong đầu ngón tay, đánh trúng vào sau ót của Bán Thận Long.
Bán Thận Long chỉ cảm thấy sau ót truyền đến một cơn đau đớn kịch liệt. Tiếp theo trông thấy một viên huyết châu đỏ tươi bắn ra từ trong ót, lơ lửng bay về phía của Trương Văn Trọng, rồi bị hắn há miệng một ngụm nuốt trôi luôn xuống dưới bụng.
Bán Thận Long liếc mắt nhìn theo viên huyết châu bị Trương Văn Trọng nuốt xuống bụng, cuối cùng mới nhận ra đó chính là nguyên đan bổn mạng của nó. Kể từ thời khắc này tính mạng của nó cũng triệt để nằm ở trong tay Trương Văn Trọng. Một khi Trương Văn Trọng phá hủy nguyên đan, như vậy nó sẽ hồn phi phách tán, thậm chí ngay cả cơ hội chuyển kiếp đầu thai cũng không còn.
Cái ý niệm này nhất thời hù cho Bán Thận Long rụng rời tứ chi. Nhưng theo sau Trương Văn Trọng lại mở miệng khuyên giải, nói: "Đừng sợ, chỉ cần ngươi thành thật bảo vệ Linh Khí Nhãn thay ta, không làm ra những chuyện tình phản bội ta. Ta chẳng những không hủy diệt nguyên đan bổn mạng của ngươi. Mà còn trợ giúp ngươi chứng được đại đạo, phi thăng thành tiên!"
Ngộ chứng đại đạo?
Phi thăng thành tiên?
"Ta không nghe lầm chớ? Ta cũng có ngày phi thăng thành tiên sao?"
Nhất thời nỗi hoảng sợ ở trong lòng Bán Thận Long bị quét sạch. Thay vào đó chính là biểu tình hưng phấn cùng kích động, trải qua cơn hưng phấn tột đỉnh, nó lại hơi có chút hoài nghi: "Gã nhân loại này thật sự có bản lĩnh cao cường như vậy sao? Để cho một yêu vật như ta có thể chứng ngộ đại đạo, phi thăng tiên giới ư?"
Dường như nhìn thấy nghi hoặc ở trong lòng Bán Thận Long, Trương Văn Trọng liền mỉm cười, lần thứ hai vươn ngón tay ra, nhất thời một đạo chân nguyên thôi xán quang mang từ đầu ngón tay truyền thẳng vào trong đại não của Bán Thận Long. Lúc này đây, chính là Trương Văn Trọng đang truyền công pháp thích hợp cho yêu vật tu luyện, đưa vào trong đầu của nó.
Bỗng dưng Bán Thận Long cảm thấy trong đại não xuất hiện tin tức, vốn chưa kịp thích ứng nên nó khẽ lắc đầu. Nhưng sau khi thích ứng rồi thì lại vui mừng hớn hở, quên hết tất cả những chuyện buồn phiền lúc trước, đương trường dựa theo môn công pháp này chỉ dẫn, vận khởi một tia linh lực mỏng mảnh ở trong nội thể, bắt đầu hấp thu linh khí tản mát ra từ Linh Khí Nhãn.
Chứng kiến Bán Thận Long vội vàng tu luyện bộ công pháp thổ nạp linh khí, Trương Văn Trọng không khỏi bất đắc dĩ, lắc đầu nói: "Được rồi, trước tiên không cần phải vội sử dụng bộ công pháp này hấp thu linh khí, ta còn vài chuyện đang muốn hỏi ngươi đây."
Bán Thận Long không dám chậm trễ, mau chóng đình chỉ tu luyện, mở to đôi nhãn châu đỏ rực nhìn Trương Văn Trọng, chờ đợi câu hỏi của hắn.
Trương Văn Trọng nói: "Biết trong căn biệt thự này có chứa Linh Khí Nhãn, ngoại trừ ngươi ra, còn có Tu Chân giả hay yêu ma quỷ quái nào biết được không?"
Bán Thận Long học theo bộ dạng vừa rồi của Trương Văn Trọng, giơ chân trước lên chỉ vào Trương Văn Trọng, ngừng một lát rồi lại chỉ chỉ sang Tam Túc Ô đậu ở trên bệ cửa sổ.
Trương Văn Trọng lắc đầu: "Cũng phải trừ bỏ ta và Tam Túc Ô ra."
Bán Thận Long suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu.
Trương Văn Trọng không khỏi thở phào một hơi nhẹ nhõm, chỉ cần Linh Khí Nhãn giấu ở trong này còn chưa bị Tu Chân giả hay yêu ma quỷ quái biết được, như vậy bản thân hắn sẽ có nhiều thời gian để bố trí trận pháp phòng ngự. Sau khi hoàn thành trận pháp trấn thủ, cho dù Tu Chân giả hay yêu ma quỷ quái phát hiện ra Linh Khí Nhãn, thì cũng chỉ dám đứng ngắm nhìn từ xa mà thôi.
Trương Văn Trọng lại hỏi: "Trừ ngươi ra, xung quanh căn biệt thự này có phi cầm thú loại nào, bởi vì hấp thu linh khí của Linh Khí Nhãn mà phát sinh chuyện tình biến dị hay không?"
Bán Thận Long gật gật đầu.
Trương Văn Trọng nhíu mày, sửng sốt nói: "Ách? Vậy chúng nó ở nơi nào? Mau dẫn ta đi nhìn xem."
Trương Văn Trọng hỏi câu này, kì thật cũng chỉ là tùy tiện hỏi như vậy thôi, không dám ôm hi vọng quá lớn. Bởi vì đa số phi cầm thú loại đều chưa mở được khiếu. Dù một mực sinh hoạt ở xung quanh Linh Khí Nhãn, thì vẫn khó khăn xuất hiện tình huống biến dị. Chẳng qua thân thể của bọn chúng sẽ trở nên cường hãn hơn thú loại sống ở nơi khác mà thôi.
Nguyên bản Trương Văn Trọng nghĩ...ở gần nơi chứa chấp Linh Khí Nhãn, có thể tìm được một con thú loại biến dị giống như Bán Thận Long đã là rất không tệ rồi. Nhưng thật không ngờ, cư nhiên vẫn còn thêm cơ số nữa.
Bất quá, khiến cho Trương Văn Trọng mừng hụt chính là, theo sau Bán Thận Long lại lắc đầu cự tuyệt.
Ngay khi Trương Văn Trọng đang buồn bực khó hiểu, thì đột nhiên thân mình của Bán Thận Long rung lên, há miệng phát ra một tiếng gáy "te te" vang vọng.
Tiếng gáy vừa dứt không được bao lâu, thì một con chó lông vàng cùng một con rắn nhỏ màu xanh biếc chẳng biết trốn ở chỗ nào, liền xuất hiện ở bên trong phòng khách.
Trương Văn Trọng liếc mắt nhìn qua đã biết, hai con vật này đều đang ở trạng thái sắp mở linh khiếu, hiện tại chỉ có thể tính là thú loại biến dị mà thôi, vẫn chưa đủ tư cách làm yêu tinh được. Chỉ sau khi mở khiếu, bọn nó mới có tư cách làm yêu.
Đầu tiên Bán Thận Long hướng về phía Hoàng Cẩu cùng Thanh Xà gáy te te hai tiếng. Theo sau lại ngẩng đầu, dùng ánh mắt tranh công nhìn Trương Văn Trọng.
Hiển nhiên Hoàng Cẩu cùng Thanh Xà không ngờ rằng ở trong phòng khách lại có con người. Vốn chúng nó hơi lưỡng lự bày ra tư thế công kính, trong miệng Hoàng Cẩu không ngừng phát ra những tiếng gầm gừ dữ tợn. Còn Thanh Xà thì cuộn tròn thành một đoàn, chiếc đầu rắn nghênh ngang nhỏm về phía Trương Văn Trọng, vừa nhả nuốt xà tín, đồng thời còn lộ ra hai khỏa răng nanh sắc bén.
Trương Văn Trọng căn bản không đem hai con dị thú chưa mở khiếu này để vào trong mắt, thờ ơ ra mệnh lệnh: "Lại đây."
Bất thình lình Hoàng Cẩu cùng Thanh Xà liền cảm thấy, một cỗ khí thế như thái sơn áp đỉnh từ trên người Trương Văn Trọng phóng ra, bao quanh lên trên người chúng nó, khiến cho tụi nó không thể thở nổi. Trong thế giới tự nhiên, vốn kẻ mạnh làm vua, Hoàng Cẩu cùng Thanh Xà tuy là dị thú nhưng còn chưa mở khiếu, cho nên cũng đều phải tuân thủ theo quy luật của tự nhiên. Hiện tại chúng nó đã không dám lãnh đạm, vội vàng nối đuôi nhau chạy tới trước người Trương Văn Trọng, thân mình run rẩy lập cập, không còn dám lộn xộn bát nháo nữa.
Trương Văn Trọng ngắm Hoàng Cẩu, lại nghía Thanh Xà, thỏa mãn gật gật đầu. Mặc dù hai đứa này chưa mở linh khiếu, nhưng chuyện như vậy đối với Trương Văn Trọng căn bản không phải là cái việc khó khăn gì, chỉ cần cấp cho tụi nó một khỏa Linh Khí Hoàn, lại chỉ truyền dạy phương pháp đặc thù, là sẽ có thể mở khiếu cho tụi nó, từ thú loại dị biến trở thành yêu tinh.
Nếu như có ba con tiểu yêu mở khiếu, dựa theo trận pháp do Trương Văn Trọng bố trí trấn thủ Linh Khí Nhãn. Vậy thì cho dù là Tu Chân giả Kim Đan kỳ phát hiện ra nơi này, muốn xông vào bên trong cũng đừng mong được thỏa mãn tâm nguyện. Trương Văn Trọng không chút do dự, lập tức móc từ trong túi quần ra một chiếc bình sứ nhỏ, đổ hai khỏa Linh Khí Hoàn ra, ném vào trong miệng Hoàng Cẩu cùng Thanh Xà. Đồng thời cũng tặng cho mỗi con một đạo chân nguyên để dẫn phát linh lực mỏng manh trong nội thể của chúng nó, dưới Linh Khí Hoàn tá trợ, khai thông nhãn khiếu của hai con vật dị biến này.
Lúc này đây, Bán Thận Long đứng bên cạnh cũng tha thiết mong chờ nhìn chằm chằm vào chiếc bình sứ ở trong tay của Trương Văn Trọng, xuôi theo khóe miệng nó chảy ra một dòng nước miếng nhớm nháp. Bởi vì nó đã mở khiếu, nên cũng phi thường mẫn tuệ đối với linh khí, lập tức đoán ra, hai viên tròn tròn mà Trương Văn Trọng vừa mới đút cho Hoàng Cẩu cùng Thanh Xà ăn, có ẩn chứa linh khí tinh thuần cực kì dồi dào. Một quả nho nhỏ kia, so với linh khí nó hấp thu cả tháng từ Linh Khí Nhãn còn muốn dồi dào hơn.
Chứng kiến thần thái của Bán Thận Long, Trương Văn Trọng dở khóc dở cười, đành phải xuất ra một khỏa Linh Khí Hoàn ném cho nó, theo sau mới phân phó nói: "Tìm một nơi hẻo lánh, dựa theo công pháp ta vừa truyền thụ, cùng Hoàng Cẩu, Thanh Xà, tự hấp thu linh khí ẩn chứa trong Linh Khí Hoàn cho mình dùng đi."
Bán Thận Long há miệng nuốt chửng Linh Khí Hoàn. Theo sau ngoảnh mặt nhìn Hoàng Cẩu cùng Thanh Xà gáy "te te" một tiếng, xoay người phóng ra ngoài căn biệt thự. Hoàng Cẩu, Thanh Xà cũng vội vàng đuổi theo sau lưng nó.
Lúc này Trương Văn Trọng mới nhìn Tam Túc Ô đâu trên bệ cửa sổ, phân phó: "Ngươi đi thay chúng nó hộ pháp, đừng để chúng nó bị tẩu hỏa nhập ma."
"Dạ, chủ nhân." Tam Túc Ô đáp ứng, lập tức vỗ cánh bay ra ngoài căn biệt thự.
Đợi cả đám bỏ đi xong, Trương Văn Trọng mới rút điện thoại ở trong túi quần ra, bấm số của Trần Nhàn, phân phó nàng đem những tài liệu kia, vận chuyển tới nơi này.
Mặc dù Trần Nhàn mới về tới trường đại học Ung Thành, mà vị trưởng lão Trần gia thì lái xe đến tiểu khu hai chị em bọn họ cư ngụ nghỉ tạm. Nhưng Trần Nhàn cũng không dám thờ ơ mệnh lệnh của Trương Văn Trọng, vội vàng gọi điện thoại thông tri cho vị trưởng lão Trần gia, dặn dò hắn đem những tài liệu kia, vận chuyển đến căn biệt thự của Trương Văn Trọng mới mua, nằm ở trong tiểu khu Hải Vận. Còn nàng, cũng đi tìm Trần Kiến xin phép nghỉ ốm, chạy ra khỏi đại học Ung Thành bắt xe đến tiểu khu Hải Vận.
Một tiếng đồng hồ sau, Trần Nhàn cùng Trần trưởng lão đều xuất hiện ở trước cổng căn biệt thự của Trương Văn Trọng mới mua.
Khi trông thấy hai người bọn họ, Trương Văn Trọng cũng gật đầu hài lòng, tán thưởng nói: "Không sai, tác phong của các vị rất nhanh nhẹn."
Trần Nhàn cùng Trần trưởng lão nhất thời thở phào một hơi nhẹ nhõm, không dám chậm trễ thời gian, vội vàng động thủ đem những tài liệu thuốc thang chất đống ở trên xe tải, toàn bộ đều chuyển vào trong căn biệt thự này.
Mà sau đó, Trương Văn Trọng cũng giữ đúng lời hứa, liền đem phần hạ của Tứ Tướng Hỗn Nguyên Chưởng truyền thụ cho bọn hắn.
Ngay khi Trần Nhàn cùng Trần trưởng lão muốn cáo từ rời đi. Thì Trương Văn Trọng lại đưa cho bọn họ một tờ giấy có ghi chép tài liệu thuốc thang, chậm rãi nói: "Trong vòng một tháng nếu các vị thu thập đủ những tài liệu ghi ở trong tờ giấy này. Tôi sẽ đem trọn bộ Trần gia Phích Lịch Kiếm Pháp truyền thụ lại cho các vị. Nếu trong hai tháng sẽ chỉ còn nửa bộ, nếu vượt quá thời gian hai tháng thì cũng đừng mộng tưởng đến nó nữa!"
Trần gia Phích Lịch Kiếm Pháp? Trọn bộ?
Trần Nhàn cùng Trần trưởng lão hít sâu một ngụm lãnh khí, theo sau vẻ mặt trở nên nghiêm trang dị thường, trịnh trọng nói: "Xin tông chủ yên tâm, Trần gia chúng tôi nhất định sẽ thu thập đủ số liệu ở trong vòng một tháng thời gian!"
Đợi Trần Nhàn cùng Trần trưởng lão rời đi, Trương Văn Trọng mới phất tay xuất Hỗn Độn Lô ra. Chuẩn bị luyện chế tài liệu bố trí trận pháp phòng ngự.
Trương Văn Trọng cũng không triệu hoán Tam Túc Ô, bởi vì nó còn đang hộ pháp cho bán thận long, hoàng cẩu và thanh xà. Bán thận long còn dễ nói, dù sao cũng đã mở linh khiếu, muốn thu nạp linh khí ẩn chứa trong Linh Khí Hoàn cũng không đến nỗi dễ dàng tẩu hỏa nhập ma.
Thế nhưng hoàng cẩu và thanh xà thì khác, chúng nó nhờ vào Linh Khí Nhãn và Linh Khí Hoàn mạnh mẽ mở linh khiếu, hơi vô ý sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, trở thành ma vật hung tàn khát máu, cho nên phải để Tam Túc Ô ở bên cạnh giúp chúng nó hộ pháp, một khi xuất hiện triệu chứng tẩu hỏa nhập ma, là có thể lập tức giết chết trong nôi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tuy rằng không có Thái Dương tinh hỏa của Tam Túc Ô, nhưng với tu vi hiện tại của Trương Văn Trọng, muốn niệm chú đưa tới hỏa diễm phẩm giai cao cũng không phải việc khó. Tay phải hắn kháp một pháp quyết, trong miệng lẩm bẩm, một lúc sau hắn vung hay tay đẩy về phía Hỗn Độn Lô, trong miệng quát nhẹ một tiếng: "Nam Minh Ly Hỏa Nhiên!"
Một đoàn hỏa diễm thiêu đốt hừng hực lập tức xuất hiện dưới đáy Hỗn Độn Lô, trong nháy mắt đã thiêu đốt đỉnh lô đỏ bừng. Đoàn Nam Minh Ly Hỏa Nhiên này, so sánh với Thái Dương tinh hỏa do Tam Túc Ô phóng ra cũng không giống nhau.
Hỏa diễm Thái Dương tinh hỏa hơi có chút màu vàng kim, mà Nam Minh Ly Hỏa Nhiên lại đỏ rực. Tuy rằng luận phẩm giai, Nam Minh Ly Hỏa Nhiên yếu kém hơn Thái Dương tinh hỏa, nhưng dùng để luyện chế tài liệu cấu trúc trận pháp cũng còn dư dả.
Trương Văn Trọng đợi khi Hỗn Độn Lô đạt được loại cao độ thích hợp, lúc này mới đem từng tài liệu ném vào bên trong đỉnh lô.
May là lúc này bên trong căn biệt thự chỉ có một mình Trương Văn Trọng, nếu như có người tu chân khác nhìn thấy ở nơi này chắc sẽ tức giận đến hôn mê. Bởi vì tài liệu bị Trương Văn Trọng ném vào Hỗn Độn Lô, toàn bộ đều ngoài địa cấp ngũ phẩm.
Tại thế giới linh khí thiếu thốn hiện nay, muốn tìm được một hai kiện tài liệu địa cấp ngũ phẩm cũng thật không dễ dàng, huống chi còn nhiều đến chừng này?

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #279


Báo Lỗi Truyện
Chương 279/708