Chương 260: Sự Lạnh Giá Cuối Thu


Chỉ trong nháy mắt công phu, Trương Văn Trọng đã bị nhóm người tụ tập vây kín xung quanh. Cả khu phòng y tế cũng chật như cối nêm.
Dưới tình huống nguy khốn, có dấu hiệu không thể khống chế nổi cục diện, Trương Văn Trọng đành phải nhíu lông mày lại, hung hăng phun ra một ngụm chân nguyên, lớn tiếng quát: "Tất cả đều dừng lại, không được chen lấn xô đẩy nhau nữa."
Tiếng quát ẩn chứa chân nguyên vang lên như sấm nổ bên tai mọi người. Khiến cho tâm thần bọn họ run rẩy không thôi. Ngoại trừ sóng âm ra, trong tiếng quát còn hàm chứa cả hiệu lực thôi miên của Chúc Do Thuật, bởi vậy nên mọi người cũng lập tức đình chỉ, đồng loạt đưa mắt nhìn về phía Trương Văn Trọng.
Trương Văn Trọng cao giọng nói: "Hôm nay tôi sẽ khám bệnh cho tất cả mọi người có mặt ở đây. Chỉ hi vọng mọi người hãy xếp hàng trật tự, không chen lấn xô đẩy nhau như vậy đâu."
Bởi hiệu lực thôi miên của Chúc Do Thuật, nên tất cả bệnh nhân đều dựa theo phân phó của Trương Văn Trọng. Bắt đầu xếp thành hàng lối cẩn thận.
...
Đêm thu lạnh giá luôn đến rất nhanh, chỉ vừa đến sáu giờ rưỡi bầu trời đã tối đen, đồng thời còn nổi lên từng trận gió lạnh thấu xương, có vẻ thê lương với từng cơn gió mùa thu cuốn lá. May là lúc này Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng đã khám bệnh xong cho các bệnh nhân, tránh cho họ phải chầu chực khổ sở trong gió lạnh ban đêm.
Sau khi đưa tiễn người bệnh nhân cuối cùng, Tô Hiểu Hồng thở ra một hơi thật dài, nói: "Cuối cùng cũng đã xong." Cả người nàng giống như xụi lơ, dựa vào mặt bàn khám bệnh ngay trước mặt.
Trong một thời gian ngắn ngủi như vậy, xem bệnh cho quá nhiều bệnh nhân, đối với Tô Hiểu Hồng cũng chỉ là lần đầu. Nàng vô cùng mệt mỏi, sự mệt mỏi về tinh thần cũng không phải do thân thể. Bởi vì lúc xem bệnh cho bệnh nhân, ngoại trừ phải bảo trì tinh thần cao độ tập trung, còn phải liên tục suy nghĩ lo lắng, căn cứ những tin tức khám chẩn để tiến hành phân tích tổng hợp, sau đó đưa ra phương thức điều trị.
So sánh với Tô Hiểu Hồng, Trương Văn Trọng lại có vẻ dễ dàng hơn rất nhiều. Tuy rằng hắn khám số lượng bệnh nhân nhiều hơn Tô Hiểu Hồng, nhưng vô luận là y thuật, kinh nghiệm hay tu vi đều cao hơn Tô Hiểu Hồng rất nhiều lần, cho nên hắn dù bận rộn vẫn thành thạo, cũng không phải là chuyện gì đáng kỳ quái.
Nhìn Tô Hiểu Hồng uể oải dựa lên mặt bàn, Trương Văn Trọng mỉm cười đứng dậy cầm ly đi rót nước nóng, bỏ vào một ống đường gluco.
Đường gluco là năng lượng duy nhất cho hệ thống trung khu thần kinh, không ít nhà khoa học nghiên cứu biểu hiện, đường gluco đích thật có thể đề cao lực tập trung cho ký ức, làm phản ứng càng tăng thêm hiệu quả mẫn tiệp. Có thể nói, đường gluco là sự giúp đỡ tỉnh táo cho người có tinh thần không phấn chấn, so với cà phê hay trà đậm càng tốt hơn nhiều. Lúc này nhìn vẻ mặt uể oải của Tô Hiểu Hồng, Trương Văn Trọng tự nhiên là muốn giúp nàng tiêu trừ uể oải. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Lúc đưa ly nước cho Tô Hiểu Hồng, Trương Văn Trọng cũng không quên thân thiết dặn dò: "Thế nào, bị mệt muốn chết rồi phải không? Nào, uống ly nước này, cô sẽ thoải mái hơn rất nhiều."
"Cảm tạ lão sư." Tô Hiểu Hồng đang dùng hai tay xoa huyệt Thái Dương, nhìn thấy Trương Văn Trọng đưa ly nước cho nàng, vội vã vươn hai tay nhận lấy, trong lòng dâng lên sự ngọt ngào, âm thầm nói: "Lão sư cũng quan tâm ta lắm nha."
Trương Văn Trọng lại không biết trong lòng cô gái nhỏ này đang suy nghĩ điều gì, vừa cười vừa nói: "Cảm tạ cái gì? Nhanh uống đi, uống xong cô sẽ thấy thoải mái hơn."
"Ân." Tô Hiểu Hồng gật đầu, hai tay bưng ly nước uống từng ngụm lớn, lúc này nàng đúng thật là khát vô cùng, cả ngày bận rộn xem bệnh cho bệnh nhân, vốn không uống hớp nước nào, tiếng nói đã khàn khàn, lúc này ôm ly nước uống một mạch cạn sạch sẽ.
Trương Văn Trọng cũng cầm lấy chén trà trên bàn, uống một ngụm, nhuận nhuận cổ họng có chút khô khốc.
Lúc này Ngô Thủ Chí và mấy chuyên gia giáo thụ vẫn đang ở trong phòng y tế hỗ trợ, đi tới bên cạnh Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng, cõi lòng đầy cảm khái nói: "Trương phó viện trưởng, Tô Hiểu Hồng, hai người hôm nay thật đã dạy cho những lão già chúng tôi một bài học khắc sâu vào ký ức a."
Tô Hiểu Hồng buông ly nước trống trơn, cười hì hì nói: "Ngô viện trưởng, ông đừng nói như vậy, bằng không tôi sẽ kiêu ngạo lắm."
Lời nói của nàng nhất thời làm cho Ngô Thủ Chí bọn họ cảm thấy vui vẻ.
Cười một lúc, Ngô Thủ Chí nghiêm sắt mặt, nói: "Trương phó viện trưởng, có thể dự liệu sáng mai cùng với mỗi tuần đều sẽ có không ít bệnh nhân chạy tới bệnh viện Ung Thành tìm cậu khám bệnh, thậm chí còn có không ít bệnh nhân từ khắp nơi trong toàn quốc thậm chí toàn cầu đều tìm tới, chỉ nhờ vào cậu và Tô Hiểu Hồng hai người, sợ là khó có thể ứng phó đúng không?"
Trương Văn Trọng gật đầu, nói: "Tôi cũng nghĩ như vậy, chỉ nhờ vào tôi và Tô Hiểu Hồng hai người, đích thật là không đủ lực. Cho nên tôi dự định nhận thêm thực tập sinh."
"Trương phó viện trưởng dự định nhận thực tập sinh? Đây chính là tin tức tốt! Tôi tin tưởng, tin tức này một khi rải ra ngoài, trong y học viện chúng ta có khả năng đều bị điên cuồng!" Ngô Thủ Chí nhất thời kích động, theo hắn xem ra, Trương Văn Trọng vô luận là tri thức lý luận hay kỹ năng lâm sàng, đều thật nổi tiếng, có thể nói là thần kỳ, về phần khả năng giáo dục học sinh của hắn, cũng không cần nghi vấn, chỉ cần nhìn y thuật hiện tại của Tô Hiểu Hồng, là có thể xem hiểu ngay.
Ngô Thủ Chí bọn họ cũng có khả năng suy nghĩ, bọn họ tự nhiên có thể nghĩ ra, y thuật của Tô Hiểu Hồng hiện tại, thậm chí còn muốn cao minh hơn một ít chuyên gia y học trong quốc nội!
Trong lòng kích động, Ngô Thủ Chí cũng không quên hỏi: "Trương phó viện trưởng, không biết điều kiện chọn lựa thực tập sinh của cậu có yêu cầu ra sao?"
Trương Văn Trọng hồi đáp: "Phẩm đức và tư chất cả hai đều phải tốt. Tôi cũng không muốn bồi dưỡng ra lang băm, cũng không nghĩ bồi dưỡng ra danh y lòng tham không đáy."
"Trong y học viện chúng ta cũng có chút mầm non không tệ." Ngô Thủ Chí vừa cười vừa nói sau đó lại hỏi: "Đối với sự chuyên nghiệp, tuổi tác và tính cách còn có yêu cầu gì nữa không?"
Trương Văn Trọng lắc đầu nói: "Những thứ đó tôi cũng không có yêu cầu gì."
Ngô Thủ Chí gật đầu, nói: "Tốt lắm, như vậy tôi quay về giúp cậu chọn lựa ra một nhóm mầm tốt, lại do cậu tuyển chọn, rốt cục có ai lọt được vào pháp nhãn của cậu."
Trương Văn Trọng nói: "Làm phiền quá, cảm tạ Ngô viện trưởng."
Ngô Thủ Chí vội vã xua tay nói: "Trương phó viện trưởng, cậu đừng cảm ơn tôi, tôi không nhận nổi. Phải do chúng tôi cảm ơn cậu mới đúng." Dứt lời, hắn và Trương Văn Trọng cùng nở nụ cười.
"Ác, được rồi." Ngô Thủ Chí đột nhiên nhớ tới một việc, vội vàng nói: "Trương phó viện trưởng, trước kia cậu từng đáp ứng qua, khi học kỳ mới bắt đầu, sẽ mở một buổi giảng khóa công khai. Không biết chừng nào cậu có thể bắt đầu?"
Trương Văn Trọng suy nghĩ một chút, nói: "Trong mấy ngày này khẳng định không được, hay là ngày thứ hai tuần sau được không?"
"Được, vậy là ngày thứ hai tuần sau, chúng tôi cũng có thêm thời gian chuẩn bị." Ngô Thủ Chí đáp. Sau đó hắn lại nói đùa: "Từ học kỳ mới bắt đầu tới nay, có nhiều người hỏi thăm tôi, chừng nào cậu sẽ giảng bài. Có thể nói nếu như cậu không giảng bài, thì chức viện trưởng y học viện của tôi đại khái sẽ bị bọn họ kéo xuống mất."
Trương Văn Trọng vừa cười vừa nói: "Ngô viện trưởng, ông nói chuyện cũng hơi thái quá đi a?"
"Không có, không hề thái quá một chút nào." Ngô Thủ Chí cũng cười, nói: "Phải biết rằng hiện tại lực ảnh hưởng cùng lực hiệu triệu của Trương phó viện trưởng trong y học viện còn lớn hơn so với những lão già như chúng ta nhiều."
Sau một lúc cười đùa, Ngô Thủ Chí đưa mắt nhìn đồng hồ trên tường, nói: "À, đã đến giờ ăn cơm, không bằng để tôi mời mọi người ăn một bữa cơm được không? Coi như bồi dưỡng mọi người một chút, dù sao hôm nay mọi người đều quá khổ cực."
Không đợi Trương Văn Trọng trả lời, Hồ Cường đi bên cạnh Ngô Thủ Chí cũng cười nói: "Ngô viện trưởng mời khách? Đây quả thật khó có được, chúng ta tự nhiên là muốn đi." Dứt lời hắn quay đầu nhìn các bác sĩ và hộ sĩ trong phòng y tế hỏi: "Đều đi hết chứ? Không có ai không đi nha?"
"Đi! Tự nhiên phải đi!"
"Ngô viện trưởng mời khách có thể nào không đi được?"
"Thuận tiện cũng xem như đón gió cho Trương phó viện trưởng và Tô Hiểu Hồng, thực sự là tiện việc đôi đường!"
Mọi người trong phòng y tế đều cười đáp.
Trương Văn Trọng cũng cười lên, nói: "Bữa cơm này để tôi mời."
Ngô Thủ Chí xua tay nói: "Trương phó viện trưởng, cậu cũng đừng tranh với tôi, buổi cơm tối nay tôi mời là chắc rồi, nếu như cậu muốn mời khách, sau này mời là được. Tôi nghĩ, mọi người hẳn sẽ không phản đối lời kiến nghị này của tôi chứ?"
Mọi người trong phòng y tế đều vừa cười vừa nói: "Hôm nay do Ngô viện trưởng mời khách, hôm nào lại do Trương phó viện trưởng mời, có người mời đi ăn, chúng tôi sẽ không chê ít."
Trương Văn Trọng cũng không tiếp tục kiên trì, vừa cười vừa nói: "Đã như vậy, thôi được rồi, hôm nay để Ngô viện trưởng tiêu pha một bữa."
"Ha ha, nên sớm như vậy, chúng ta đi thôi." Ngô Thủ Chí vừa cười vừa nói.
Ngay khi mọi người đang chuẩn bị đi ra, lại ngoài ý muốn phát hiện bên ngoài cổng phòng y tế xuất hiện hơn mười bóng người.
"Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ vẫn còn người chạy tới tìm Trương phó viện trưởng khám bệnh?" Mọi người có chút kinh ngạc.
Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, những người kia cũng đi vào phòng y tế. Thẳng đến lúc này, mọi người mới nhận ra đó là những bệnh nhân mà Tô Hiểu Hồng cùng Trương Văn Trọng mới khám bệnh khi nãy. Nhưng làm kẻ khác càng kinh ngạc chính là trong tay những người này đều bưng chén bát hoặc nồi niêu, còn có người cầm đũa.
"Những người này đến tột cùng là muốn làm gì?"
Bao quát Trương Văn Trọng bên trong, mọi người đều thấy choáng váng, không rõ những bệnh nhân kia đến tột cùng đang có ý tứ gì.
Một bác gái tay cầm nồi đặt lên mặt đất, xoa xoa tay nói: "Bác sĩ Trương, bác sĩ Tô, các vị bác sĩ, hôm nay mọi người đều quá khổ cực, chúng tôi nghĩ qua mọi người bận rộn cả buổi chiều, hẳn đều rất mệt, đói bụng lắm, cho nên chúng tôi liền làm cơm nước đưa tới mời các vị. Tuy nói những món ăn này cũng không phải món ngon gì, nhưng đều là món ăn quê hương chúng tôi, xem như một mảnh tâm ý, còn thỉnh các vị bác sĩ không nên ghét bỏ." Dứt lời bác gái mở nắp nồi, một hương thơm nồng nặc từ trong nồi khuếch tán bay ra.
Bác gái nói: "Tôi ở huyện Đan, canh thịt dê ở chỗ chúng tôi nổi tiếng toàn quốc, hôm nay tiết trời lạnh giá, tôi làm một nồi canh thịt dê để giải hàn cho các bác sĩ."
"Còn của tôi, của tôi chính là món nổi tiếng tại Thành Đô a!"
"Đây là thịt dê của Thiểm Tây chúng tôi!"
"Đây là thịt heo cùng gà..."
"Đây là thịt dê nướng, thơm thật thơm, các anh là bạn tốt của người tộc Hồi chúng ta, tôi mời ăn thịt dê nướng."
Các bác sĩ trong phòng y tế đều ngây người, tình huống như vậy bọn họ chưa từng gặp qua, trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ có chút không biết làm sao.
Trong lòng Ngô Thủ Chí cảm khái một phen, tiến đến bên người Trương Văn Trọng, nhỏ giọng nói: "Trương phó viện trưởng, chuyện này do cậu quyết định đi."
Trương Văn Trọng suy nghĩ một chút, nở nụ cười cao giọng nói: "Ý tốt của mọi người, chúng ta làm sao có thể cự tuyệt? Tối hôm nay chúng ta cùng mọi người ăn cơm chiều tại đây! Đại thúc dân tộc Hồi, cho tôi một xâu thịt dê nướng. Tôi ngửi hương vị đã nhanh chảy cả nước bọt rồi."
Trương Văn Trọng tỏ rõ ý tứ, mọi người trong phòng y tế cùng hoan hô lên. Lúc này liền dời bàn ghế mọi người cùng nhau ăn uống ngay bên trong phòng.
Tuy rằng gió cuối thu rét lạnh tận xương, thế nhưng trong lòng mọi người, lại thấy ấm áp vô cùng.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #260


Báo Lỗi Truyện
Chương 260/708