Chương 254: Bước đầu hành động


Ánh mặt trời buổi sớm tán lạc trên mặt sông Thames, từng làn gió nhẹ nhàng xua tan đi hết mọi sương mù. Để con sông màu bạc phơi bày ra giữa không trung.
Trương Văn Trọng nắm tay Vưu Giai, từ trong một gian phòng khách sạn ở bên cạnh bờ sông Thames đi ra nghênh đón ánh ban mai sáng sớm. Còn ông chủ khách sạn ở phía sau bọn họ, lại dùng ánh mắt kính nể cùng hâm mộ nhìn theo bóng lưng của Trương Văn Trọng. Nhịn không được thấp giọng cảm khái: "Tuổi trẻ thực tốt."
Mặc dù chuyện đêm qua hơi có vẻ hoang đường, bùng nổ ngay trên bãi cỏ cạnh bờ sông Thames. Nhưng Trương Văn Trọng cùng Vưu Giai đều chưa đủ thỏa mãn, cuối cùng bọn họ liền đem chiến trường chuyển dời đến gian phòng khách sạn này.
Tuy hai người giằng co suốt đêm, nhưng vô luận Trương Văn Trọng vừa mới nếm thử trái cấm hay là Vưu Giai, trên mặt đều không hề toát ra một chút ủ rũ. Bởi suốt đêm qua, Trương Văn Trọng không chỉ đem công pháp Minh Vương Hoan Hỉ Thiện Công, Song Tu Đan Pháp cùng Âm Dương Song Tu Thuật truyền thụ cho Vưu Giai. Đồng thời còn cùng nàng nghiên cứu thảo luận "Âm Dương Song Tu Thuật", cho nên hai người lăn lộn suốt đêm, nhưng tinh thần vẫn phấn chấn, sảng khoái dị thường. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến cho ông chủ nhà khách sạn kia hâm mộ.
Sau khi ra khỏi khách sạn, Trương Văn Trọng và Vưu Giai cũng không giống như đôi tình nhân đang yêu nhau cuồng nhiệt, lưu luyến khó rời. Hai người bọn họ đều phi thường lí trí, đồng thời cũng hiểu đối phương còn có chính sự trọng yếu phải đi làm. Hơn nữa, ngày sau về nước hai người sẽ có rất nhiều thời gian, cho nên không cần phải tận dụng sớm chiều.
Đưa Vưu Giai lên taxi trở về khách sạn nàng thuê lúc trước, Trương Văn Trọng cũng đón một chiếc taxi khác. Dưới ánh nắng ban mai thản nhiên, quay trở lại cung điện Buckingham.
Khi Trương Văn Trọng đi vào cung điện Buckingham, thì vô luận Tôn Nguy hay là Tô Hiểu Hồng cũng đã rời giường từ sớm rồi.
Chứng kiến Trương Văn Trọng đi suốt đêm mới trở về, Tôn Nguy đang ở trong hoa viên tập luyện bộ dưỡng sinh nội gia quyền mà Trương Văn Trọng truyền thụ. Lúc này cũng vội vàng dừng tay, lau mồ hôi trên mặt, thần tình tươi cười xấu xa nghênh đón. Đang tính chòng ghẹo vài câu, thì đột nhiên lại nghe thấy Trương Văn Trọng nói vọng đến: "Tôn Nguy, an bài xuống, hôm nay chúng ta sẽ rời khỏi Anh quốc."
Tôn Nguy nhất thời sửng sốt, theo bản năng đoán mò, đêm qua Trương Văn Trọng đã trộm sạch bảo tàng Anh quốc, cho nên mới vội vàng rời đi như vậy. Nhưng rất nhanh hắn liền loại bỏ phán đoán này. Bởi vì nhân viên tình báo rải chung quanh bảo tàng Anh quốc không có phản hồi tin tức gì cả. Bất quá hắn chẳng cần suy nghĩ nhiều, mà lập tức dò hỏi: "Sáng hôm nay nữ hoàng Elizabeth đã khôi phục thần trí, cùng tổng giám mục Thánh Công Hội muốn đến cảm tạ anh. Trương ca, chẳng lẽ anh vẫn muốn đi gấp như vậy sao?"
Lần này Tôn Nguy đến Anh quốc với thân phận là trợ lí cho Trương Văn Trọng. Nên những chuyện tình vụn vặt đều do một mình hắn xử lí.
Trương Văn Trọng trầm ngâm, thần bí nói: "Có một số việc làm càng sớm thì càng tốt. Để lâu quá ngược lại sẽ không ổn! Cậu đi chuẩn bị đi, ngay tối hôm nay chúng ta sẽ lên chuyến bay rời khỏi Anh quốc. Chuyện tình mua vé máy bay, hãy để lộ phong thanh cho bọn họ biết...!"
Nghe Trương Văn Trọng phân phó, Tôn Nguy nhíu mày suy nghĩ một hồi, cuối cùng đã hiểu ra dụng tâm của Trương Văn Trọng, hắn lập tức gật đầu nói: "Được, chuyện này cứ giao cho tôi làm, tôi cam đoan sẽ an bài thỏa đáng."
Dứt lời, hắn đưa ánh mắt cảnh giác nhìn chung quanh, đè nén thanh âm xuống tới mức chỉ hai người có thể nghe được, dò hỏi: "Trương ca, anh có chuyện gì khác cần phân phó nữa không?"
Trương Văn Trọng hạ giọng xuống, thần tình nghiêm túc hỏi: "Tôn Nguy, cậu có nắm chắc vận chuyển được văn vật ra khỏi Anh quốc mà không?"
"Có!" Tôn Nguy dùng sức gật đầu, trịnh trọng hồi đáp: "Rốt cuộc là dùng phương pháp gì vận chuyển văn vật trở về quốc nội, tạm thời tôi không thể giải thích cho anh biết được. Nhưng tôi dám lấy đầu mình cam đoan với anh, hành động này nhất định sẽ thuận lợi. Nếu văn vật bị thất lạc! Tôi sẽ lấy cái chết của mình để chuộc tội."
Trương Văn Trọng thỏa mãn gật đầu nói: "Tôn Nguy, cậu chiếu theo phân phó của tôi mà đi an bài nhé! Nhớ căn dặn người của cậu, kêu bọn họ chuẩn bị sẵn sàng, đêm hôm nay tiếp nhận văn vật."
"Dạ." Tôn Nguy đáp ứng một tiếng, liền xoay người đi an bài hành động.
...
Sân bay quốc tế Heathrow, London.
10 giờ tối.
Ba người Trương Văn Trọng, Tô Hiểu Hồng cùng Tôn Nguy đứng ở cửa khoang hạng nhất đăng kí vé máy bay. Hoàng thân Charles cùng vài quan viên cao cấp trong chính phủ Anh quốc đi theo tiễn khách.
Hoàng thân Charles biểu tình áy náy nhìn Trương Văn Trọng nói: "Trương tiên sinh, hôm trước ông mới đến Anh quốc. Hôm nay liền đã rời đi, đâu cần phải gấp gáp như thế đây? Bằng không, ông lưu lại chơi vài ngày, để cho tôi có thể tận tình địa chủ, bồi tiếp ông du ngoạn Châu Âu một phen?"
"Hảo ý của ông tôi xin lĩnh nhận, bất quá lần này đến đây thôi. Ngày sau chúng ta vẫn còn nhiều cơ hội khác mà." Trương Văn Trọng khẽ mỉm cười, "Được rồi, Charles tiên sinh, chúng tôi lên máy bay đây! Tái kiến."
Thấy Trương Văn Trọng đã quyết định, hoàng thân Charles cũng không níu kéo thêm nữa, chỉ bắt tay chào hắn: "Được rồi, Trương tiên sinh, tái kiến! Hi vọng tương lai rảnh rỗi, ông đến Châu Âu du lịch, tôi nhất định sẽ tận tình khoản đãi. Để cho ông có thể thưởng lãm hết được phong cảnh mỹ lệ của Châu Âu."
Sau một phen chào hỏi tạm biệt, Trương Văn Trọng, Tô Hiểu Hồng cùng Tôn Nguy tiến vào trong thông đạo đăng kí. Hoàng thân Charles cũng không vội vàng rời đi, mà đứng tại cửa sổ dưới tầng quan sát, tận mắt chứng kiến cảnh tượng chiếc máy bay ba người trèo lên cất cánh xong, lúc này bọn hắn mới chịu xoay người rời đi.
Nhưng mà khi đám người hoàng thân Charles vừa mới rời đi. Thì Trương Văn Trọng, Tô Hiểu Hồng cùng Tôn Nguy một lần nữa lại xuất hiện ở cửa ra vào phi trường quốc tế Heathrow London. Đưa mắt nhìn theo đoàn xe đã đi khuất xa, khẽ nhếch miệng mỉm cười.
Giờ khắc này, vô luận Trương Văn Trọng hay là Tô Hiểu Hồng cùng Tôn Nguy, đều đã khác với bộ dạng trước kia rất nhiều. Lúc này ba người không chỉ thay đổi trang phục quần áo, mà còn nhờ thuật dịch dung thay đổi dung mạo của người Châu Âu.
Tôn Nguy đứng bên cạnh nhìn Trương Văn Trọng, vô luận từ dung mạo hay hành vi cử chỉ đều giống nhân sĩ người Châu Âu, tự đáy lòng khâm phục nói: "Trương ca, thật không ngờ, anh cư nhiên còn am hiểu thuật dịch dung. Bất quá chuyện tình ba người chúng ta không có mặt trên chuyến bay. Chỉ sợ rất nhanh sẽ bị nhân viên trên phi cơ phát hiện. Nói không chừng, chính phủ Anh quốc còn cho người đi theo giám sát chúng ta. Chuyện tình chúng ta đột nhiên biến mất, chỉ sợ cũng sẽ truyền đến tai chính phủ Anh quốc đi? Nếu như vậy, chẳng phải là giấu đầu lòi đuôi sao?"
Trương Văn Trọng cười nhạt một tiếng, hồi đáp: "Chuyện này cậu không cần lo lắng. Khi chúng ta vừa bắt đầu đăng kí, tôi cũng đã thi triển Chúc Do Thuật thôi miên bọn họ. Ở trong tiềm thức của bọn họ, chúng ta đều đang ngồi trên phi cơ rồi."
Tôn Nguy kinh ngạc há miệng, không dám tin nói: "Hiệu quả thôi miên của Chúc Do Thuật lợi hại như vậy sao? Dễ dàng thôi miên tập thể cả một trăm người ở trên máy bay ư?"
Tô Hiểu Hồng đeo một chiếc kính to trên mặt, nàng đối với Tôn Nguy phi thường bất mãn, hừ lạnh một tiếng, nói: "Như thế nào, không tin tưởng sư phụ của tôi sao? Vậy anh có muốn nếm thử Chúc Do Thuật không? Mặc dù Chúc Do Thuật tôi thi triển uy lực kém xa sư phụ, nhưng vẫn có thể thôi miên được anh. Bằng không, tôi dùng Chúc Do Thuật, cho anh trải nghiệm một lần khoái cảm 3P khắc cốt minh tâm nhé?"
Tôn Nguy hai mắt bừng sáng, hưng phấn nói: "Để cho tôi trải nghiệm một lần khoái cảm 3P khắc cốt minh tâm sao? Thật không vậy?"
Trương Văn Trọng cười khổ lắc đầu, nói: "Tốt lắm, hai người đừng náo loạn thêm nữa. Tôn Nguy, mau kêu người của cậu tới đón chúng ta đi."
"Dạ." Tôn Nguy gật đầu. Theo sau rút di động từ trong túi quần ra, bấm một dãy số, nhỏ giọng phân phó vài câu. Chẳng bao lâu sau, một chiếc taxi dừng lại trước mặt ba người. Tài xế chính là vị Cao ca lúc trước đưa Trương Văn Trọng đến bảo tàng Anh quốc.
Cao ca lái xe, một bên thông qua gương chiếu hậu ngắm nhìn Trương Văn Trọng ngồi ở ghế phía sau. Thỉnh thoảng ngoảnh mặt nhìn Tôn Nguy ngồi bên ghế phụ, cuối cùng vạn phần cảm khái thở dài: "Các cậu dùng thuật dịch dung giống như đúc. Ngay cả tôi đều không nhìn ra sơ hở."
Tôn Nguy cười hắc hắc nói: "Cao ca, đại gia hỏa đã chuẩn bị xong chưa thế?"
"Mọi thứ đã chuẩn bị xong hết cả rồi." Cao ca nhanh chóng hồi đáp.
Đột nhiên Trương Văn Trọng ở phía sau mở miệng nói: "Lúc này vẫn còn sớm. Đợi tới khi trời gần sáng, sẽ có một trận sương bao phủ nồng đậm, giơ tay lên mặt không nhìn thấy năm ngón. Tốt nhất mọi người hãy chuẩn bị thật kĩ lưỡng đi. Mặt khác, khoảng hai giờ đêm thời tiết cũng bất ổn, sẽ có sấm chớp kéo đến."
Trương Văn Trọng nói những lời này, ngữ khí mười phần kiên định. Làm cho Tôn Nguy cùng Cao ca đều kinh ngạc, đồng thanh dò hỏi: "Làm sao anh biết."
Trương Văn Trọng cười nhạt một tiếng, đáp lời: "Tôi chỉ đoán thế thôi."
Chiếc taxi cũng không có trực tiếp dừng lại ở trước cửa tòa nhà bảo tàng Anh quốc. Mà đậu ở một quán bar ngay gần cạnh bảo tàng. Ba người Trương Văn Trọng, Tô Hiểu Hồng cùng Tôn Nguy bước xuống xe, chui đầu vào trong quán bar, tựa như những người dân bản xứ đi chè chén với nhau.
Rạng sáng, quả nhiên liền xuất hiện sương mù nồng đậm như lời Trương Văn Trọng nói. May mắn lúc này là giữa đêm khuya thanh vắng, trên đường cơ hồ không có người và xe qua lại. Bằng không, trận sương mù đậm đặc như thế này, không biết là sẽ xảy ra bao nhiêu vụ tai nạn chết người đây. Trong làn sương mù nồng đậm, Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng xuất hiện ở trên quảng trường Russell. Theo ngay phía sau hai người bọn họ cũng chính là Tôn Nguy và Cao ca.
"Hai người ở đây chờ điện thoại của tôi đi." Trương Văn Trọng hướng về phía Tôn Nguy giơ điện thoại lên. Đây không phải điện thoại của hoàng thân Charles đưa cho hắn, mà là một chiếc Nokia do Tôn Nguy cung cấp. Theo sau Trương Văn Trọng xoay người nhanh chân bước đến hưởng bảo tàng Anh quốc, còn Tô Hiểu Hồng cũng nhắm mắt bước theo.
Nhìn hai người chớp mắt biến mất trong làn sương mù dày đặc. Cao ca khẽ nhíu mày, lo lắng hỏi: "Tôn thiếu gia, chỉ có hai người bọn họ đi. Hành động này sẽ thành công sao?"
"Cao ca, anh yên tâm đi. Trương ca nhất định sẽ thành công. Nói thật lòng, tôi còn chưa nghĩ ra, trên đời này có chuyện gì làm khó được Trương ca đâu!" Tôn Nguy mười phần tin tưởng nói. Hắn đối với Trương Văn Trọng có một loại sùng bái mù quáng.
"Hy vọng là sẽ thành công." So sánh với Tôn Nguy, lòng tin của Cao ca đối với hai người Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng có lẽ không đủ.
Tôn Nguy mỉm cười, cũng không nói thêm gì cả. Hai người cứ như vậy, dần dần biến mất ở trong làn sương mù dày đặc.
Trương Văn Trọng dẫn theo Tô Hiểu Hồng, nghênh ngang đi tới trước cổng bảo tàng Anh quốc. Hắn nhẹ nhàng vuốt đầu Tam Túc Ô đậu trên bả vai, phân phó nói: "Tam Túc Ô, bay lên trên trời cảnh giới bốn phía chung quanh đi. Nếu phát hiện có người tới gần nơi này, lập tức thông tri cho ta biết."
"Tuân mệnh chủ nhân." Tam Túc Ô đáp một tiếng, liền vỗ cánh bay lên không trung. Thay Trương Văn Trọng giám thị tình huống bốn phía xung quanh. Tuy rằng lúc này sương mù khá nồng đậm, giơ tay lên không nhìn thấy năm ngón đâu. Nhưng với đôi mắt săn mồi của Tam Túc Ô mà nói, thì cũng không hề ảnh hưởng chút nào.
Phân phó Tam Túc Ô xong xuôi, Trương Văn Trọng lại thu nhỏ khẩu Desert Eagle ném cho Tô Hiểu Hồng.
"Ủa, sao trên khẩu súng này lại tản mát ra linh khí dồi dào?" Tô Hiểu Hồng tiếp nhận khẩu Desert Eagle, vẻ mặt tràn ngập biểu tình kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc pháp bảo có hình dạng đồ vật.
Trương Văn Trọng nói: "Khẩu súng này là một loại pháp bảo, uy lực coi như tạm được. Từ giờ trở đi, nó hoàn toàn thuộc về cô. Phương pháp sử dụng nó vô cùng đơn giản, chỉ cần đem chân nguyên của cô rót vào trong khẩu súng, là có thể bắn ra đạn linh khí. Đạn linh khí cũng có công năng truy sát tự động, chỉ cần trong lòng cô nghĩ đến mục tiêu gì, thì nó sẽ truy đuổi mục tiêu đó."
Tô Hiểu Hồng vuốt ve khẩu Desert Eagle, lăn qua lộn lại, biểu tình hưng phấn không thôi.
Trương Văn Trọng híp mắt nhìn về phía cánh cổng sát trước cửa bảo tàng, lớp sương mù chung quanh không thể che nổi ánh mắt sắc bén của hắn, hắn trầm giọng nói: "Tiểu muội, lát nữa ở trong viện bảo tàng sẽ không thể tránh được một hồi tranh đấu, cô tốt nhất hãy chuẩn bị tâm lý trước đi!"
Tô Hiểu Hồng trịnh trọng gật đầu: "Yên tâm đi, sư phụ, em tuyệt đối sẽ không làm cho thầy phải thất vọng đâu."
Trương Văn Trọng gật đầu hít sâu một hơi, theo sau duỗi tay phải ra nắm chặt vào song sắt cánh cửa viện bảo tàng. Bỗng nhiên một đoàn hỏa diễm màu tím liền xuất hiện ở trên tay của hắn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Thượng phẩm đạo thuật Ngũ Viêm Chân Hỏa Quyết!
Trương Văn Trọng điều khiển hỏa diễm khoét một lỗ thủng ở trên cánh cửa sắt của viện bảo tàng, đủ để cho hắn và Tô Hiểu Hồng chui qua. Mặc dù ven hai bên tường có camera theo dõi, nhưng dưới làn sương mù dày đặc cùng đạo pháp của Trương Văn Trọng ảnh hưởng, căn bản là không thu thập được hình ảnh gì. Cùng lúc này, toàn bộ nhân viên trông coi bảo tàng cũng đang rơi vào trong mộng đẹp.
Vừa tiến nhập viện bảo tàng Anh quốc, thân thể của Trương Văn Trọng liền căng lên, tựa như một đầu mãnh hổ chuẩn bị tư thế chiến đấu. Nhận thấy được điểm này, nhưng Tô Hiểu Hồng không hề có cảm giác khẩn trương, ngược lại còn thấy hưng phấn tột đỉnh, nàng nắm chặt khẩu Desert Eagle trong tay, bám sát theo phía sau Trương Văn Trọng. Hướng về nơi cất giấu văn vật mà đi tới.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #254


Báo Lỗi Truyện
Chương 254/708