Chương 232: Vương Tử Phóng Hoa


"Chào ông, Charles tiên sinh, tôi là Trương Văn Trọng." Trương Văn Trọng cũng không có cảm giác ngoài ý muốn đối với người gọi điện thoại tới, bởi vì tất cả những việc này đều nằm trong sự dự liệu của hắn. Nhớ ngày trước Vưu Thiên Hải cũng từng đi khắp nơi chữa bệnh, nhưng cuối cùng đành thất vọng mà về. Dù sao loại chung độc như Miệt Phiến Chung, cũng không phải dựa vào kỹ thuật chữa bình phổ thông là có thể trị hết.
"Thế nào, chân tật của mẹ ông có chuyển biến tốt đẹp chứ?"
"Hoàn toàn không có chút chuyển biến tốt." Hoàng thân Charles yếu ớt thở dài một hơi, đầy ngập bất đắc dĩ nói: "Không chỉ có ngự y của vương thất cùng chuyên gia của y học viện hoàng gia bó tay hết cách với chân tật của mẹ tôi, dù là các chuyên gia y học nổi danh Âu Mỹ sau mấy lần liên hợp hội chẩn vẫn không có chút đầu mối với bệnh của bà. Tuy rằng bọn họ cũng từng chế định ra mấy phương án trị liệu, nhưng không có phương án nào hữu hiệu, thậm chí còn làm chân của mẹ tôi có dấu hiệu chuyển biến xấu..."
"Chuyển biến xấu? Chuyển biến xấu thế nào?" Trương Văn Trọng hơi có chút ngạc nhiên, theo lý thuyết, sau khi Phù Văn Giản đền tội, Miệt Phiến Chung đã không còn chủ nhân, cũng chỉ có thể dựa vào bản năng để hoạt động. Tuy rằng nó cũng sẽ nổi bạo đánh thương người, nhưng chỉ biết ký sinh bên trong chân của nạn nhân, tuyệt đối không thể dẫn phát ra chuyển biến xấu nào khác.
Hoàng thân Charles nói: "Ngoại trừ ban đầu xuất hiện bệnh trạng ở hai chân, hiện tại trên người mẹ tôi còn nổi lên những cục u cổ quái. Những bọc nhỏ cũng không cố định ở một nơi, mà chạy tán loạn toàn thân bà. Tuy rằng chúng tôi đã dùng loại máy móc tiên tiến nhất để kiểm tra, tiến hành kiểm tra toàn diện, nhưng vẫn không có thu hoạch."
"Nga? Không ngờ xuất hiện biến hóa như vậy?" Trương Văn Trọng nhíu mày, từ tình huống hoàng thân Charles miêu tả, Miệt Phiến Chung đang ký sinh bên trong cơ thể nữ hoàng Elizabeth hẳn đã sản sinh sự biến dị. Nhưng loại biến dị này đến tột cùng do nguyên nhân nào dựng lên, cuối cùng sẽ diễn biến thành hình dạng thế nào, trước khi chưa kiểm tra cho nữ hoàng Elizabeth II, hắn còn không thể xác định. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hoàng thân Charles điều chỉnh tình tự cũng thái độ của mình, mới dùng giọng nói thành khẩn nói: "Trương tiên sinh, đầu tiên tôi vì lời mời thiếu thành ý khi trước đối với ngài, cùng với sự hoài nghi về y thuật của ngài mà hướng ngài xin lỗi, còn mong muốn ngài có thể khoan hồng độ lượng, tha thứ sự lệch lạc của tôi. Ngoài ra tôi cũng hi vọng ngại không phiền chuyện lúc trước, hạ mình đến Anh quốc một chuyến. Trị liệu chân tật cho mẹ tôi, đương nhiên lần này tôi sẽ xuất ra thành ý, tôi đã cùng em trai tôi là Andrew lên chuyên cơ, chuẩn bị tự mình đến Ung Thành thỉnh ngài."
Trương Văn Trọng kinh ngạc nói: "Cái gì? Các vị định đến Ung Thành?"
Ngay lúc này, Trương Văn Trọng đang đi trên hàng hiên, đột nhiên nghe thấy được từ trong ti vi của một hộ gia đình truyền ra tin tức buổi sáng: "Người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao nhân hôm qua trong buổi họp ký giả đã tuyên bố, ứng với lời mời của Bộ Ngoại Giao, thứ tử của nữ hoàng Anh, hoàng tử Andrew đại biểu cho đầu tư và mậu dịch quốc tế của Anh quốc đã viếng thăm từ ngày 2. 9 đến ngày 11. 9. Trong lúc viếng thăm, hoàng tử Andrew đã cùng lãnh đạo của Quốc Vụ Viện, cùng các bộ tương quan, ủy ban trung ương và xí nghiệp có sự gặp gỡ để mở rộng vấn đề cách nhìn trao đổi giữa Trung - Anh. Ngoài ra hoàng tử Andrew còn làm đội trưởng đại biểu cho đoàn khách nước Anh, dự họp hoạt động..."
Lúc này hoàng thân Charles nói: "Đúng vậy, chúng tôi chuẩn bị đến Ung Thành. Bởi vì chỉ có tự mình đích thân đến bái phỏng, mới có thể biểu đạt ra thành ý của chúng tôi. Nếu như không phải vì mẹ tôi bị bệnh không thể đi đường xa, bà sẽ tự mình đến Ung Thành tìm ông, như tới cửa cầu y."
Nói đến đây, hắn đột nhiên nhớ tới Eric đã từng nói qua, tính cách Trương Văn Trọng tương đối điệu thấp, cũng không thích rầm rộ khoe khoang. Cho nên hắn lập tức liền đoán, Trương tiên sinh có phải đang lo lắng vì sự viếng thăm bái phỏng của mình cùng Andrew, sẽ rước lấy một đống ký giả truyền thông, do đó quấy rầy sinh hoạt bình tĩnh an tường của hắn?
Nghĩ tới đây, hoàng thân Charles nhất thời biến thành thấp thỏm. Hiện tại, Trương Văn Trọng đã trở thành niềm hi vọng cuối cùng của vương thất Anh quốc, hắn cũng không muốn bởi vì vậy mà đắc tội Trương Văn Trọng, làm chậm trễ việc trị liệu của nữ hoàng Anh. Cho nên hắn vội vã giải thích: "Trương tiên sinh, chúng tôi biết tính cách của ngài thích điệu thấp, không thích rình rang, cho nên sau khi tiến hành câu thông với chính phủ quý quốc, lần này viếng thăm đều mượn danh nghĩa của em trai Andrew của tôi mà thôi. Đến lúc đó, Andrew sẽ phụ trách dự họp các trường hợp ngoại giao, mà tôi sẽ bí mật không kinh động bất cứ nhà truyền thông nào, đi đến Ung Thành gặp mặt ngài. Cho nên ngài cũng không cần lo lắng sẽ bởi vì chuyện tôi đến gây ảnh hưởng sinh hoạt an tường bình tĩnh của ngài."
Trương Văn Trọng hỏi: "Hiện tại ông đã lên máy bay rồi sao?"
"Đúng vậy." Hoàng thân Charles hồi đáp.
Trương Văn Trọng cười khổ nói: "Nếu đã đang trên đường đến, tôi còn có thể buộc mọi người quay về sao? Mà thôi, cứ đến đi."
"Đa tạ Trương tiên sinh." Hoàng thân Charles vui mừng, vội vã nói: "Tôi lần nữa bảo chứng, tôi đến tuyệt đối sẽ không làm ảnh hưởng sinh hoạt bình thường của ông. Mong ông hãy thoải mái..."
Sau khi cắt điện thoại, trong lòng Trương Văn Trọng yên lặng tính toán một chút. Nếu như vào ngày hai tháng chín khởi hành đến nước Anh, thời gian đi tới đi lui, hơn nữa thêm thời gian chữa bệnh cho nữ hoàng Elizabeth, hẳn có thể kịp quay về Ung Thành để tham gia buổi tiệc chào đón các sinh viên mới. Thời gian khai giảng của đại học Ung Thành năm nay là ngày tám tháng chín, tiệc đón người mới hẳn là được tổ chức một tuần sau đó. Nhưng thời gian cùng mọi người tập luyện vũ đạo cũng sẽ không có, điều này làm cho Trương Văn Trọng thoáng cảm thấy có chút tiếc nuối. Bởi vì những ngày tập luyện vũ đạo tràn ngập tiếng cười cùng tiếng hoan hô, sinh hoạt như vậy, Trương Văn Trọng thật sự không muốn bỏ qua chút nào.
Mặc kệ thế nào, ngày hai tháng chín cũng phải đến.
Nhưng sáng sớm xuất hiện bên cạnh phòng Trương Văn Trọng, không phải là hoàng thân Charles, mà là Tôn Nguy đã lâu không gặp.
Từ khi thân thể hoàn toàn bình phục, mỗi ngày Tôn Nguy đều tập luyện công pháp luyện tập thể hình do Trương Văn Trọng truyền thụ, hiện tại nhìn hắn thấy dáng người đã cao ngất. Tuy rằng không thể hình dung vóc người khôi ngô, gương mặt hiên ngang gì đó, nhưng so sánh với trước đây, thật có vẻ dương cương không ít.
Lúc này Tôn Nguy cũng không ăn mặc phục sức hàng hiệu xa hoa như trước, mà mặc loại quần áo nhẹ, đi vào phòng của Trương Văn Trọng, nhìn thấy Trương Văn Trọng đang ngồi trên ghế tay cầm một quyển Ngọc Y Thập Tam Quyển để xem, hắn lập tức mỉm cười bắt chuyện chào hỏi: "Trương ca, đã lâu không gặp, anh vẫn suất khí như trước đây."
"Tôn Nguy? Cậu vẫn như trước đây, miệng mồm lanh lợi. Ai, cậu không ở tại kinh thành, chạy đến Ung Thành làm gì?" Trương Văn Trọng buông quyển Ngọc Y Thập Tam Quyển, ngẩng đầu nhìn Tôn Nguy, ánh mắt có vẻ kinh ngạc.
Tôn Nguy cũng không quanh co lòng vòng đối với Trương Văn Trọng, mà mỉm cười nói thẳng: "Tôi đến cùng Trương ca thương lượng một việc." Nói đến đây, lại không nói tiếp tục, mà dùng ánh mắt nhìn qua Tô Hiểu Hồng đang ngồi đối diện Trương Văn Trọng. Ý tứ của hắn rất rõ ràng, muốn để Tô Hiểu Hồng đi ra ngoài. Dù sao chuyện hắn muốn nói, không quá thích hợp cho nhiều người nghe.
Tô Hiểu Hồng dù sao cũng là người có trái tim thất khiếu linh lung tâm. Vừa nhìn thấy thần tình của Tôn Nguy, liền hiểu được ý tứ của hắn, lúc này liền đứng dậy nói: "Lão sư, thầy và Tôn tiên sinh nói chuyện, em đi pha trà cho thầy."
"Tiểu muội, cô cứ ngồi, không cần đi." Trương Văn Trọng nhìn Tô Hiểu Hồng gật đầu, sau đó nghiêng đầu nhìn Tôn Nguy nói: "Tôn Nguy, tôi giới thiệu với cậu một chút, vị này là Tô Hiểu Hồng, là đồ đệ của tôi, đồng thời cũng là một người đáng giá tín nhiệm. Cậu muốn nói gì, cứ nói thẳng không sao. Tôi nghĩ cậu muốn nói chuyện, tám chín phần mười là chuyện lần này tôi đến Anh quốc chữa bệnh cho nữ hoàng Elizabeth II có phải không?"
Trước đó Trương Văn Trọng cũng không tiết lộ chuyện này với bất kỳ ai, cho nên khi nghe được câu nói của hắn, Tô Hiểu Hồng thậm chí nhịn không được kinh hô lên: "A? Lão sư, thầy muốn đến Anh quốc chữa bệnh cho nữ hoàng? Đây...đây là thật sao? Thầy cũng quá lợi hại!"
Trương Văn Trọng nhìn nàng làm thủ thế đừng lên tiếng, nói: "Tiểu muội, đừng ồn ào, tôi cũng không hi vọng có quá nhiều người biết được việc này. Lần này tôi dự định cho cô đi theo, một là tôi cần một trợ thủ, hai là tôi muốn nhân cơ hội này truyền một ít y thuật cho cô."
Tô Hiểu Hồng không ngờ Trương Văn Trọng chịu cho nàng theo cùng, vô cùng vui mừng nói: "Oa, thật tốt quá, em cũng có thể đến nước Anh, vào cung điện Buckinghem chữa bệnh cho nữ hoàng nước Anh sao? Đây là một chuyện rất đáng huyền diệu nha!"
Tôn Nguy thoáng do dự, quay người đóng cửa phòng, sau đó đi tới trước người Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng, nhỏ giọng nói: "Trương ca, anh nói không sai, lần này tôi tới tìm anh thương lượng, chính là liên quan tới việc chữa bệnh cho nữ hoàng Anh. Tôi mong muốn có thể cùng anh đến Anh quốc."
Trương Văn Trọng cau mày nói: "Cậu đi Anh quốc làm gì? Hay muốn làm gián điệp?"
Tôn Nguy không khỏi quẫn bách, cười khổ lắc đầu, tự giễu nói: "Trương ca, anh xem tôi như vậy, giống gián điệp sao? Điều khác không nói, bản lĩnh làm gián điệp, tôi không biết. Thật muốn cho tôi đi làm gián điệp, còn không làm cho đám người Anh quốc cười đến rụng răng."
Trương Văn Trọng hiếu kỳ hỏi: "Vậy cậu thật ra muốn làm gì?"
Biểu tình Tôn Nguy trong nháy mắt biến thành nghiêm túc, đáp: "Tôi cũng không gạt Trương ca, tôi phụng mệnh đến can thiệp với anh, mong anh trong chuyện chữa trị cho nữ hoàng Anh, có thể phối hợp với chúng tôi một chút, cho chúng tôi có thể nhân cơ hội này, từ trong tay người Anh lấy về một vài thứ vốn là của chúng ta."

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #232


Báo Lỗi Truyện
Chương 232/708