Chương 231: Luyện Chế Pháp Bảo


Lời đề nghị thình lình của Tô Hiểu Hồng dọa Trương Văn Trọng giật mình, hắn liền cười khổ lắc đầu cự tuyệt, nói thẳng mình không biết khiêu vũ. Nhưng làm kẻ khác ngoài ý muốn chính là, ngoại trừ một mình hắn, những người còn lại đối với lời đề nghị này của Tô Hiểu Hồng không ngờ lại vạn phần tán thành và hưởng ứng. Nhìn thấy Trương Văn Trọng cự tuyệt, bọn họ đều vây quanh bên người hắn, bắt đầu ồn ào khuyên bảo.
"Không biết khiêu vũ thì sao? Lúc mới bắt đầu, chúng tôi cũng không phải không biết khiêu vũ sao? Trải qua vài ngày luyện tập, chúng tôi cũng đã khiêu vũ đẹp như thế."
"Nói rất đúng, Trương phó viện trưởng, lý do này của anh thật không đủ nha. Anh cũng đừng nên tiếp tục cự tuyệt, nhanh gia nhập vào với chúng tôi đi. Tôi cam đoan với anh, dưới sự chỉ dẫn của chúng tôi, không tới vài ngày anh sẽ học được những động tác vũ đạo này thôi."
"Phải nha, Trương phó viện trưởng, anh đáp ứng lời đề nghị của tiểu muội đi thôi. Có sự gia nhập của anh, những khuyết điểm của chúng tôi sẽ càng giảm bớt."
"Được rồi, được rồi, Trương phó viện trưởng cũng đừng nên tiếp tục từ chối nữa. Chuyện này chúng ta cứ quyết định như thế! Anh chịu làm vẫn phải làm, anh không chịu làm cũng phải làm."
Dưới sự ồn ào đề nghị của mọi người, thậm chí còn mang theo tính cách mạnh mẽ, cuối cùng Trương Văn Trọng cũng không thể vượt qua ý nguyện của bọn họ, đành cười khổ gật đầu, gia nhập vào trong đội vũ đạo của phòng y tế. Ngoại trừ Trương Văn Trọng, Tô Hiểu Hồng còn cùng những nữ bác sĩ hộ sĩ lại nghiêm ngặt chọn ra vài nam bác sĩ có dáng dấp cùng vóc người miễn cưỡng đạt yêu cầu, để cho bọn họ cùng tham gia vào trong đội vũ đạo.
Mấy nam bác sĩ được chọn lựa còn vui vẻ ra mặt, bọn họ thậm chí còn cho rằng, chính mình rất có khả năng nhờ vào cơ hội tốt lần này, sẽ cáo biệt được số phận độc thân trạch nam của chính mình. Bọn họ thậm chí còn siết chặt nắm tay, âm thầm nỗ lực, nhất định phải nắm chắc cơ hội lần này, hảo hảo mà tán gái...a, không, hảo hảo mà khiêu vũ mới đúng...
Những nam bác sĩ không được lựa chọn, tuy rằng cảm thấy có chút thất vọng, thế nhưng cũng không đến nỗi ủ rũ. Nhìn dáng dấp mấy nam bác sĩ được tuyển có vẻ đắc ý dào dạt, bọn họ cũng rất khó chịu, thậm chí còn âm thầm quyết tâm từ phương hướng khác tranh thủ tình cảm của những nữ bác sĩ hộ sĩ mà họ đã nhìn trúng từ lâu, để cho họ trở thành tù binh trong tình yêu của chính mình...
Trong mấy ngày kế tiếp, có thể nói sóng êm gió lặng, không có sự kiện gì đột nhiên.
Chỉ là lúc tan sở, Trương Văn Trọng cũng không trực tiếp đi về nhà như trước, mà ở lại trong phòng y tế, theo Tô Hiểu Hồng bọn họ ở trong phòng họp trên lầu hai luyện tập vũ đạo. Hiện tại cách học kỳ mới không còn bao lâu, cho nên bọn họ phải gia tăng thêm sự luyện tập.
Trương Văn Trọng lần đầu khiêu vũ, trải qua ban đầu không thích ứng, lập tức bày ra thiên phú kinh người. Dù sao hắn tu luyện Y Giám Tâm Kinh, chính là bắt đầu từ việc luyện thể. Hiện tại các loại cơ năng và phản ứng của thân thể hắn đã được rèn luyện cực kỳ kinh người.
Huống chi, hắn còn có được rất nhiều bộ võ thuật tinh diệu, lúc này liền đem võ thuật liên kết cùng vũ đạo.
Chính bởi vì đủ loại nguyên nhân này, trước kia tuy rằng Trương Văn Trọng không có khiêu vũ qua, nhưng bằng vào tố chất thân thể cường hãn của hắn, cũng dễ dàng đem những động tác vũ đạo của Tô Hiểu Hồng đưa ra dễ dàng hoàn mỹ biểu hiện. Đồng thời bởi vì có rất nhiều động tác vũ đạo của hắn đều là dùng hành động võ thuật tạo thành, cho nên khi giở tay nhấc chân, liền hiển lộ một cỗ khí tức bưu hãn dũng mãnh cuồng dã, nhất là trong đó có một đoạn vũ đạo, là Trương Văn Trọng liên tục lộn ngược ra sau bảy lần, sau đó nương theo thế rơi xuống, trực tiếp tạo ra một tư thế Thomas xoay vòng hệ số cực cao cực nhanh, đồng thời nương theo lực lượng cánh tay làm thân thể mình nhảy lên cao lần nữa, lại dựa thế hướng về phía trước làm ra động tác xoay tròn vùng ngực.
Một loạt động tác làm kẻ khác trợn mắt líu lưỡi, quả nhiên làm các bác sĩ cùng hộ sĩ than thở không ngớt. Thậm chí còn có không ít người còn nói đùa giỡn: Nếu như Trương phó viện trưởng không hành nghề y mà chỉ tuyển chọn đi khiêu vũ, nói không chừng có thể trở thành một đời vũ vương cũng không phải không có khả năng.
Bởi vì biểu hiện kinh diễm của Trương Văn Trọng, cùng với phát huy xuất sắc của những người khác, mọi người bên trong phòng y tế đều tràn ngập lòng tin với buổi biểu diễn của họ trong ngày tiệc đón sinh viên mới.
Thời gian chậm rãi trôi qua, ngày khai giảng cũng càng ngày càng đến gần.
Một ngày chạng vạng, sau khi Trương Văn Trọng tập luyện vũ đạo xong định chuẩn bị đi về nhà, Trần Nhàn đi tới bên người hắn, thừa dịp không ai chú ý, dùng thanh âm cực kỳ nhỏ nói: "Tông chủ, tài liệu của ngài cần chúng tôi đều đã chuẩn bị xong."
"Ác? Tài liệu trong trang giấy, các ngươi nhanh như vậy đã tìm đủ sao? Thực sự không nghĩ tới, hiệu suất làm việc của Trần gia cô còn rất cao." Trương Văn Trọng có chút ngoài ý muốn, hắn không ngờ tới lộ số của Trần gia lại rộng lớn như thế, chưa tới thời gian một tháng, bọn họ đã thu thập đầy đủ tài liệu. Nguyên bản hắn cho rằng dù Trần gia có là võ học thế gia, muốn thu thập đủ số tài liệu cũng phải tiêu tốn hơn một tháng thời gian. Hiện tại xem ra, hắn đã đánh giá thấp năng lực của Trần gia. Bất quá đối với hắn mà nói cũng là một chuyện tốt, năng lực của Trần gia càng lớn, sự giúp đỡ đối với hắn tự nhiên cũng càng lớn.
Trần Nhàn nở nụ cười, khiêm tốn nói: "Mấy thứ này do tông chủ cần, Trần gia chúng tôi sao dám chậm trễ? Tự nhiên phải toàn lực đi tìm kiếm. Phải hao phí nhiều thời gian như thế mới thu thập đầy đủ tài liệu, chúng tôi còn cảm thấy thẹn với tông chủ, mà không dám nhận lời khen."
Trương Văn Trọng cười hỏi: "Như vậy tài liệu mà tôi cần hiện tại đang ở đâu? Là ở bên huyện Ẩn Ngạc, hay đã vận chuyển đến Ung Thành?"
"Toàn bộ đều đã vận chuyển đến Ung Thành." Trần Nhàn vội vã hồi đáp: "Những tài liệu hiện tại đang để trong nhà của tôi. Do em trai tôi Trần Hi, cùng một vị trưởng lão có tu vi thiên cấp trong Trần gia trông giữ. Bởi vì không được tông chủ cho phép, cho nên chúng tôi cũng không trực tiếp đem tài liệu đưa tới trong nhà của ngài. Nếu như tông chủ cần, hiện tại tôi sẽ gọi điện cho Trần Hi bọn họ để họ mang tài liệu đến nhà ngài."
Trương Văn Trọng suy nghĩ một chút, lắc đầu nói: "Cũng đừng vội vàng đưa qua, tự tôi đi xem những tài liệu này trước đã."
"Ác, tốt." Trần Nhàn gật đầu đáp, nhưng biểu tình cũng có vẻ xấu hổ. Nàng lại cho rằng Trương Văn Trọng đang hoài nghi gia tộc nàng lừa gạt...
Nhìn biểu tình biến đổi có vẻ xấu hổ của Trần Nhàn, Trương Văn Trọng đạm nhiên cười, giải thích: "Yên tâm đi, tôi cũng không hoài nghi Trần gia của cô, chỉ là bởi vì...những tài liệu này rất dễ bị nhìn lẫn lộn với thứ khác, lần đầu các vị mới tiếp xúc những loại tài liệu như vậy, cho nên tôi phải tự mình đi xem." Mặc kệ nói như thế nào, hiện tại đối với Trương Văn Trọng mà nói, Trần gia trợ lực cho hắn rất lớn, hắn cũng không hi vọng vì việc này làm lạnh lòng người của Trần gia.
Nghe Trương Văn Trọng giải thích, vẻ xấu hổ trên mặt Trần Nhàn nhất thời biến mất, cung kính dò hỏi: "Như vậy tông chủ, hiện tại ngài muốn đến nhà tôi sao?"
"Tự nhiên là hiện tại đi ngay, đi thôi." Trương Văn Trọng cười đáp, hắn và Trần Nhàn đi ra khỏi đại học Ung Thành, ngăn cản một chiếc taxi, chạy tới tiểu khu Trần Nhàn ở trọ.
Khi Trương Văn Trọng xuất hiện trong phòng thuê của Trần Nhàn, vốn Trần Hi cùng một vị trưởng lão tóc trắng xóa của Trần gia đang ngồi xem ti vi, vội vã đứng lên, hướng Trương Văn Trọng khom người chào thật sâu, cung kính hô: "Tông chủ, ngài đã tới."
"Các vị khổ cực." Trương Văn Trọng đầu tiên hướng hai người chào hỏi, sau đó lại nói: "Tài liệu đâu? Đều đặt ở đâu?"
"Hồi bẩm tông chủ, những tài liệu ngài cần, toàn bộ đều nằm trong rương này." Trưởng lão Trần gia kéo ra một chiếc rương, mở ngay trước mặt Trương Văn Trọng. Ở trong rương chứa đầy đủ loại gỗ, đất, kim thạch...
Trương Văn Trọng cúi người kiểm tra một chút, ở trong rương chứa những tài liệu quả nhiên đều là những tài liệu hắn cần thiết. Tuy rằng những tài liệu này rất dễ bị lẫn lộn với những vật bình thường, tuy rằng Trần gia lần đầu tiên tiếp xúc những loại tài liệu này, thế nhưng trong những tài liệu không hề có vật nào sai lầm, đều là hàng thật giá thật.
Trương Văn Trọng thỏa mãn gật đầu, đóng nắp rương lại, ngẩng đầu nhìn Trần Nhàn, Trần Hi và vị trưởng lão Trần gia cười cười, nói: "Trần gia các vị thật không hổ là võ học thế gia, làm việc thật không tệ, thật ngoài sự dự liệu của tôi."
Vừa rồi khi Trương Văn Trọng kiểm tra tài liệu trong rương, Trần Nhàn, Trần Hi cùng vị trưởng lão Trần gia đều căng thẳng trong lòng, rất sợ hắn nói những tài liệu đều là hàng giả. Đã tiêu tiền uổng phí, như vậy cũng chỉ là việc nhỏ, sợ là sợ Trương Văn Trọng bởi vì vậy sẽ có cái nhìn không tốt đối với Trần gia. Lúc này nghe câu nói của Trương Văn Trọng, bọn họ không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang căng thẳng cũng nhẹ xuống tới, đồng thanh nói: "Đa tạ tông chủ khen ngợi." Cùng lúc đó, biểu tình trên mặt bọn họ từ thấp thỏm bất an ban đầu, chuyển biến thành sự chờ mong.
Trương Văn Trọng tự nhiên biết bọn họ đang chờ mong điều gì, đạm mạc cười nói: "Các vị đã trong vòng một tháng tìm được đủ những tài liệu này, như vậy tôi tự nhiên cũng sẽ không nuốt lời. Hiện tại tôi sẽ đưa nửa bộ thượng của Tứ Tướng Hỗn Nguyên Chưởng truyền thụ cho các vị."
Trần Nhàn, Trần Hi cùng vị trưởng lão Trần gia nhất thời vui mừng, lần thứ hai hướng Trương Văn Trọng cúc cung, cùng kêu lên nói: "Đa tạ tông chủ."
Khi Trương Văn Trọng cầm chiếc rương nặng cả trăm cân đựng đầy tài liệu quay về nhà trọ, đã hơn mười giờ rưỡi tối. Sắc trời đã hoàn toàn tối đen, đồng thời còn có từng trận gió lạnh gào thét, không biết vì sao năm nay tiết trời lạnh lẽo đến rất sớm, đây mới bước vào đầu thu, đúng là có điểm giống như mùa đông khắc nghiệt.
Ở mấy tiếng đồng hồ trước, ở trong nhà của Trần Nhàn, Trương Văn Trọng không chỉ đem nửa bộ thượng của Tứ Tướng Hỗn Nguyên Trận truyền thụ cho Trần Nhàn, Trần Hi cùng vị trưởng lão Trần gia, đồng thời còn tiếp tục đưa một danh sách tài liệu mới cần thu thập giao cho bọn họ. Đồng thời đồng ý, chỉ cần trong vòng một tháng họ thu thập đầy đủ tài liệu ghi chép, như vậy hắn sẽ đem phần hạ của bộ Tứ Tướng Hỗn Nguyên Chưởng truyền thụ cho Trần gia, để Trần gia có thể thu thập đủ nguyên bộ như trước kia.
Nửa bộ Tứ Tướng Hỗn Nguyên Chưởng cùng trọn bộ, sự chênh lệch không chỉ là năm mươi hay một trăm đơn giản như vậy. Nếu như nửa bộ trước có khả năng phát huy ra được uy lực không tới phân nửa, thì nguyên bộ sẽ phát huy được hoàn toàn uy lực. Như vậy có thể thấy được sự chênh lệch giữa nửa bộ cùng nguyên bộ. Hai bên vốn không thể so sánh.
Cho nên khi nghe lời đồng ý của Trương Văn Trọng, ba người của Trần gia không chút suy nghĩ liền đáp ứng xuống tới.
Tuy rằng trước đây bọn họ cũng không có tu luyện qua Tứ Tướng Hỗn Nguyên Chưởng, nhưng cũng đã xem qua ghi chép do tổ tiên Trần gia lưu lại, cho nên đối với bộ chưởng pháp này cũng có chút hiểu biết, cũng không phải hoàn toàn không biết gì cả. Sau khi đem ra so sánh, bọn họ có thể khẳng định, Trương Văn Trọng truyền thụ cho bọn họ bộ công pháp, xác thực chính là Tứ Tướng Hỗn Nguyên Chưởng thật sự.
Nếu như nói ngay lúc ban đầu, những người của Trần gia đối với việc quy phục Trương Văn Trọng có chút không tình nguyện, cho rằng dưới vũ lực đáng sợ của Trương Văn Trọng cưỡng bức, bất đắc dĩ nên mới khuất phục. Như vậy hiện tại, bọn họ đã thật tình quy phục hắn. Không vì điều gì khác, chỉ vì Trương Văn Trọng đã hứa sẽ truyền trọn bộ Tứ Tướng Hỗn Nguyên Chưởng cùng Phích Lịch kiếm pháp của Trần gia cho bọn họ.
Cũng chính vì bọn họ ôm ấp hi vọng này, cho nên bọn họ mới càng thêm nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ Trương Văn Trọng giao phó.
Đôi khi chỉ dựa vào thủ đoạn bạo lực thì không cách nào khiến cho người ta thực sự tín phục. Cho bọn họ một ít ân huệ, để cho bọn họ nhìn thấy hi vọng, trái lại có thể làm cho bọn họ tín phục cùng hiệu lực.
Đúng như cách làm hiện tại của Trương Văn Trọng. Nguồn: http://truyenyy.com
Về đến trong nhà, Trương Văn Trọng đặt chiếc rương đựng đầy tài liệu bên trong phòng khách, sau đó lấy ra Hỗn Độn Lô, ném ra khoảng trống giữa phòng khách. Một đạo quang mang nhàn nhạt hiện lên, Hỗn Độn Lô liền hiện trở lại hình dáng vốn có.
Trong số những tài liệu do Trần gia thu thập được, Trương Văn Trọng có thể đem Phong Thạch Phiên, Tam Xích kiếm cùng khẩu Desert Eagle luyện chế lại lần nữa, đề thăng cấp bậc cùng uy lực của chúng. Ngoại trừ làm cho những vũ khí này thăng cấp, hắn còn phải luyện ra một hai kiện pháp bảo phòng ngự. Từ khi mai ngọc trụy phòng ngự bị vỡ vụn, hắn đã không còn kiện pháp bảo phòng ngự nào khác. Nếu như chỉ đánh nhau với võ giả, có pháp bảo phòng ngự hay không cũng không thành vấn đề. Nhưng nếu gặp phải người tu chân có pháp bảo công kích, thì sẽ khó thể ứng phó.
Đầu tiên Trương Văn Trọng ném một viên Tụ Khí Đan cho Tam Túc Ô, chờ nó nuốt vào, mới áy náy mỉm cười nói: "Tối nay xem như khổ cực cho ngươi."
"Có thể làm việc cho chủ nhân là vinh hạnh của tôi, làm gì có khổ cực hay không chứ?" Tam Túc Ô hồi đáp, lúc này liền hóa thành một con chim lửa thiêu đốt hừng hực, bay xuống dưới Hỗn Độn Lô, lập tức thiêu đốt Hỗn Độn Lô đỏ bừng.
Trương Văn Trọng cũng không chần chờ, lúc này liền đem Phong Thạch Phiên, Tam Xích kiếm cùng khẩu Desert Eagle bỏ vào trong Hỗn Độn Lô, sau đó từ trong rương lấy ra Hàn Âm Tinh Thiết, La Thái Hỏa Thán những loại tài liệu luyện khí, bỏ chúng vào bên trong đỉnh lô, sau đó lại toàn lực thúc đẩy chân nguyên, đem linh khí trong đỉnh lô chia ra ba khu vực khác nhau, để tài liệu hấp thu linh khí, dùng luyện chế Phong Thạch Phiên, Tam Xích kiếm cùng khẩu Desert Eagle.
Một lần luyện đã luyện bốn tiếng rưỡi đồng hồ, thẳng đến ba giờ sáng mới kết thúc khai lô.
Đầu tiên từ trong đỉnh lô bay ra là khẩu Desert Eagle, tuy rằng thể tích của cây súng này, trọng lượng cùng hình dáng bên ngoài cũng không có nhiều biến hóa, thế nhưng uy lực của nó đã lớn hơn trước đây rất nhiều. Đồng thời cấp bậc cũng đã đề thăng thành bát phẩm pháp khí. Nhưng công năng ngắm bắn, có thể làm cho viên đạn có thêm năng lực theo dõi. Mặc kệ mục tiêu chạy trốn ra sao, đạn bắn ra đều có thể đuổi theo được đối phương.
Thứ hai đến Tam Xích kiếm, bởi vì hấp thu hàn âm linh khí ẩn chứa bên trong Hàn Âm Tinh Thiết, cho nên màu sắc của thân kiếm chuyển biến trở thành màu lam, đồng thời trên thân kiếm thường thường còn có một đạo ánh sáng màu lam hiện lên. Nếu người tu chân biết hàng gặp được kiếm này, tất nhiên sẽ vì thủy hệ linh khí dâng trào bên trong mà sợ hãi líu lưỡi.
Biến hóa của Tam Xích kiếm không chỉ bên ngoài, uy lực cùng phẩm giai của nó cũng được đề thăng trên diện rộng. Thậm chí từ lục phẩm pháp khí trực tiếp đề thăng trở thành nhị phẩm bảo khí. Thanh Tam Xích kiếm vô bình thường sau hai lần luyện hóa, nghiễm nhiên đã biến thành phi kiếm thủy hệ thượng giai. Nếu như Trương Văn Trọng chịu mang đi bán đấu giá trong tu chân giới, không đến nỗi gây oanh động, nhưng khiến cho người ta chấn động cùng truy đuổi cũng hoàn toàn không thành vấn đề. Bởi vì trên thế giới hiện nay, một thanh phi kiếm nhị phẩm bảo khí cũng đã trở thành vật hiếm lạ. Huống chi thanh Tam Xích kiếm ẩn chứa thủy hệ linh khí, lại tinh thuần dâng trào như vậy. Nhất là đối với người tu chân am hiểu thủy hệ kiếm quyết, thanhTam Xích kiếm có thể phát huy ra được uy lực của toàn bộ thủy hệ kiếm quyết.
Cuối cùng là Phong Thạch Phiên, tuy rằng nó đã ở giai cấp bảo khí, nhưng cấp bậc đã đề thăng thành ngũ phẩm bảo khí. Đồng thời trên lá cờ còn có một đồ án hình đóa hỏa diễm màu đỏ rực giống như đang hừng hực thiêu đốt. Đồ án hỏa diễm đại biểu cho Phong Thạch Phiên đã được cường hóa thành Phong Lôi Hỏa Thạch Phiên. Sử dụng lá cờ này, không chỉ có thể triệu hồi ra gió đá, đồng thời còn có thể triệu hồi ra sấm sét cùng hỏa diễm. Như vậy uy lực của nó có thể nói càng đề thăng hơn mấy lần.
Trương Văn Trọng thật thỏa mãn đối với ba pháp bảo sau khi cường hóa, nhưng hắn còn phải tiếp tục luyện chế ra hai kiện pháp bảo phòng ngự, cho nên cũng không vội vàng tìm một chỗ không người thí nghiệm uy lực của ba kiện pháp bảo, mà thu chúng lại, sau đó tiếp tục bỏ thêm tài liệu vào Hỗn Độn Lô, bắt đầu luyện chế pháp bảo phòng ngự.
Lần này luyện chế tiêu hao thêm bốn tiếng đồng hồ, thẳng đến sáng sớm ngày kế tiếp sắc trời chiếu sáng, mới xem như kết thúc luyện chế.
Trương Văn Trọng cũng không vội vã mở lô kiểm tra pháp bảo phòng ngự, mà lấy ra một viên Tụ Khí Đan ném cho Tam Túc Ô đã thu hồi Thái Dương tinh hỏa vừa quay về nguyên hình. Mà chính hắn cũng vừa ăn vào một viên Đại Đạo Như Ý Đan bổ sung chân nguyên vừa tiêu hao trong quá trình luyện chế pháp bảo.
Điều dưỡng khoảng mười lăm phút, dùng Đại Đạo Như Ý Đan khôi phục một ít chân nguyên, lúc này Trương Văn Trọng mới vẫy tay hướng Hỗn Độn Lô, một kiện pháp bảo lập tức từ bên trong đỉnh lô bay ra, rơi xuống trong tay Trương Văn Trọng.
Nếu như chỉ từ ngoại hình đến xem, thứ này thật khó hình dung nó là một kiện pháp bảo. Bởi vì tạo hình của nó giống như loại đồng hồ đeo tay bán ngoài vỉa hè chỉ mười nguyên có thể mua được. Nhưng Trương Văn Trọng lại biết, pháp bảo phòng ngự hình dáng đồng hồ đeo tay có vẻ thấp kém này, một khi bị người tu chân nhìn thấy, sẽ bị thất kinh. Thậm chí khiến cho oanh động, càng cao hơn Tam Xích kiếm. Bởi vì đồng hồ này chính là một pháp bảo phòng ngự nhị phẩm bảo khí. Ở trong tu chân giới, số lượng pháp bảo phòng ngự ít hơn pháp bảo công kích rất nhiều, cho nên giá trị có thể khiến cho chấn động, tự nhiên phải cao cấp hơn Tam Xích kiếm.
Trương Văn Trọng đeo pháp bảo hình dáng đồng hồ lên tay, thỏa mãn gật đầu, cười nói với Tam Túc Ô: "Lần này luyện chế có thể nói thu hoạch rất khá. Tuy chỉ luyện ra một kiện pháp bảo phòng ngự, khác với hai ba kiện ta hình dung, nhưng nó cũng là nhị phẩm bảo khí, cũng đủ cho ta hài lòng."
"Có Thái Dương tinh hỏa của tôi, chủ nhân vô luận luyện chế thứ gì cũng có thể thỏa mãn." Tam Túc Ô đầu tiên tranh công, sau đó lại đưa ra một yêu cầu: "Chủ nhân, tôi nghĩ Tụ Khí Đan không đủ thỏa mãn cho tôi nữa. Ngài xem có lúc nào luyện chế cho tôi một ít đan dược để tu luyện linh lực được không?"
"Không thành vấn đề, chờ ngươi nghỉ ngơi hai ngày, chúng ta bắt đầu luyện đan." Trương Văn Trọng vừa nói, vừa thu lại Hỗn Độn Lô, thu thập lại phòng khách mất trật tự, lúc này mới đi tắm thay quần áo, chuẩn bị rời nhà đi làm.
Ngay khi hắn vừa đi ra khỏi nhà, điện thoại vang lên, lấy ra bấm nút chuyển máy, thanh âm của hoàng thân Charles đã không còn vẻ trầm ổn, ngược lại chỉ còn nôn nóng và kinh hoàng vang lên bên trong điện thoại: "Uy, chào ông, xin hỏi có phải là Trương tiên sinh không ạ?" Lần này xưng hô của hắn đối với Trương Văn Trọng đã hoàn toàn thay đổi.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #231


Báo Lỗi Truyện
Chương 231/708