Chương 221: Âm Tinh Bị Thải Tẫn


Trương Văn Trọng dùng thời gian ngắn nhất chạy về phòng y tế, trực tiếp chạy tới lầu hai, nhìn thấy hắn xuất hiện, Lâm Tử Mạn và hai bác sĩ trực vẻ mặt lo lắng đều đồng loạt thở ra một hơi.
Bên trong phòng bệnh, ngoại trừ bệnh nhân cùng giáo y ra, còn có ba người có dáng dấp như nữ sinh viên. Nghĩ ra các nàng hẳn đều là bạn cùng phòng hoặc bạn học của nữ bệnh nhân này.
"Văn Trọng, rốt cục anh đã trở về, bệnh chứng của cô gái này thật quá kỳ quái, chúng tôi đều không thể chẩn đoán chính xác." Lâm Tử Mạn liền nói, có mấy lần kinh lịch trước kia, nàng đối với y thuật của Trương Văn Trọng đã đạt được một loại sùng bái mù quáng. Bởi vậy nàng tin tưởng, loại chứng bệnh cổ quái này, tuy rằng làm cho bọn họ sứt đầu mẻ trán, nhưng tuyệt đối cũng không làm khó được Trương Văn Trọng.
"Tình huống thực tế ra sao?" Trương Văn Trọng nhẹ giọng nhìn nàng dò hỏi, đồng thời cất bước đi tới bên giường bệnh.
Lâm Tử Mạn theo sát bên người hắn, nhỏ giọng hồi đáp: "Bệnh nhân tên là Vương Na, là học sinh của văn học hệ. Tình huống của nàng có chút giống như vong âm thể khô quắt, làn da đầy nếp nhăn, viền mắt hãm sâu, môi khô cùng răng khô, đồng thời hôn mê bất tỉnh. Nhưng mạch tượng cùng bệnh trạng khác của nàng, lại có sự bất đồng với vong âm chứng. Hơn nữa chúng tôi dựa theo cách trị liệu vong âm chứng trị liệu cho nàng, nhưng không thấy hiệu quả. Cho nên tôi mới nhanh chóng gọi điện thoại cho anh." Trương Văn Trọng hơi vẫy tay biểu thị đã hiểu, tay phải vươn ra đặt lên cổ tay của bệnh nhân đang hôn mê bất tỉnh, híp mắt lại chẩn đoán bệnh trạng của nữ sinh viên. Khoảng hai ba phút sau, hắn buông lỏng tay bắt mạch, lật mí mắt bệnh nhân, nhìn một chút tình huống của con ngươi cùng tròng trắng, cuối cùng hắn mở miệng nàng nhìn xem tình huống của lưỡi.
Sau một loạt kiểm tra xong xuôi, Trương Văn Trọng lui về phía sau một bước, nhìn nữ sinh viên nằm trên giường bệnh, trầm ngâm lên.
Lâm Tử Mạn đứng bên người hắn nhìn thấy biểu tình ngưng trọng trên mặt hắn, không khỏi có chút kinh ngạc, vội vã dò hỏi: "Văn Trọng, làm sao vậy? Lẽ nào chứng bệnh kỳ quái này, làm cho anh cũng bị vướng tay chân sao?"
Nghe lời nói của Lâm Tử Mạn, ba nữ sinh viên bên trong phòng bệnh nhất thời đều luống cuống tay chân. Các nàng đều đọc được tin tức trên online trường học, nghe nói qua uy danh hiển hách của Trương Văn Trọng, biết y thuật của hắn cực kỳ cao minh, thậm chí cả viện trưởng y học viện Ngô Thủ Chí cùng phó viện trưởng bệnh viện Ung Thành Nhạc Tử Mẫn cũng phải cảm giác bội phục sâu sắc. Nếu như ngay cả hắn cũng bó tay hết cách, vậy chẳng phải nói rõ bệnh của Vương Na, thực sự không ai trị được hay sao?
Ba nữ sinh viên luống cuống vội vã khẩn cầu:
"Bác sĩ Trương, van cầu anh, vô luận như thế nào nhất định phải chữa tốt cho Vương Na!"
"Phải nha, bác sĩ Trương, van cầu anh đó!"
"Thần tượng ca, anh là hi vọng duy nhất của chúng tôi!"
"Mọi người đừng có gấp, tôi chưa nói không trị được bệnh của nàng." Trương Văn Trọng khoát khoát tay, để ba nữ sinh viên tỉnh táo lại, sau đó lại hỏi: "Bệnh nhân tên Vương Na này, là do các cô đưa tới sao?"
"Đúng vậy." Ba nữ sinh viên đồng thời gật đầu, hồi đáp.
Trương Văn Trọng lại hỏi: "Mọi người phát hiện cô ấy không thích hợp lúc nào? Làm sao phát hiện được cô ấy không thích hợp?"
Một nữ sinh viên hồi đáp: "Kỳ thực vào buổi sáng hôm nay, chúng tôi đã nhận ra cô ấy không thích hợp. Bởi vì cô ấy luôn luôn thức giấc rất sớm. Rất ít có chuyện ngủ lâu không thức như thế. Thế nhưng vào sáng hôm nay, khi mọi người trong phòng cùng rời giường, cô ấy vẫn còn nằm trên giường ngủ say. Vốn chúng tôi còn tưởng rằng, cô ấy bởi vì thức đêm chơi trò thế giới ma thú nên mệt mỏi ngủ muộn, cho nên cũng không hề lưu ý. Đợi đến thời gian ăn trưa, chúng tôi mới gọi cô ấy rời giường, nhưng dù chúng tôi có gọi thế nào, cô ấy cũng không phản ứng. Đến tận đây chúng tôi mới phát hiện, nguyên lai cô ấy đã sinh bệnh, nhưng còn bệnh nghiêm trọng tới mức lâm vào hôn mê."
Trương Văn Trọng gật đầu, lại hỏi: "Ngoài ra, ở trên thân thể cô ấy, có phát hiện ra chuyện gì cổ quái, có lẽ nói hoàn toàn không giống như thường ngày?"
Ba nữ sinh viên không khỏi sửng sốt, hiển nhiên cũng không khỏi nghĩ đến Trương Văn Trọng lại đột nhiên hỏi vấn đề này. Các nàng vội vã ghé vào cùng nhau, hồi ức thương lượng, sau đó có một người đáp: "Cũng chỉ có một việc, rất có vẻ cổ quái. Khi chúng tôi gọi Vương Na thức dậy, phát hiện cô ấy ngủ trần truồng. Theo chúng tôi biết, cho tới bây giờ Vương Na chưa từng có thói quen ngủ không mặc quần áo. Trước đây khi ngủ cô ấy đều mặc áo ngủ, nhưng vì chúng tôi cũng quá sợ hãi luống cuống, cũng không lưu ý qua chuyện này. Nếu như không phải anh nhắc tới, chúng tôi cũng không nhớ được chuyện đó."
Một nữ sinh viên đột nhiên nhớ ra một việc, vội vã bổ sung: "A, được rồi, tôi nhớ kỹ đêm qua Vương Na thức đêm chơi game, vẫn mặc áo ngủ đàng hoàng, vì sao lúc đi ngủ lại cởi ra thế?"
Sau khi nghe xong ba nữ sinh viên kể lại, Trương Văn Trọng kéo tay một giáo y nam tính đi ra ngoài phòng bệnh, đồng thời dặn dò Lâm Tử Mạn: "Tử Mạn, cô kiểm tra âm đạo của Vương Na, xem cô ấy có bị xâm phạm hay không?"
Lâm Tử Mạn hơi sửng sốt, không giải thích được vì sao Trương Văn Trọng lại hoài nghi đến việc Vương Na bị xâm phạm tình dục, nhưng vẫn gật đầu đáp: "Được."
Ba nữ sinh viên khác cũng kinh ngạc há to miệng, nói:
"Xâm phạm tình dục? Điều này sao có thể? Ngày hôm qua Vương Na đều ở trong phòng đâu có ra ngoài!"
"Đúng nha, đúng nha, nếu như trong phòng ngủ chúng tôi có sắc lang lẻn vào, chúng tôi há có thể không phát hiện?"
"Nếu thật có sắc lang lẻn vào, xâm phạm tình dục Vương Na, vậy ba bó cải trắng như chúng tôi vì sao tránh được tai nạn? Sắc lang kia không có khả năng chỉ ăn một bó cải trắng thôi nha?"
Ngay khi ba nữ sinh viên đang ồn ào thảo luận, biểu thị không tin lời Trương Văn Trọng nói, Trương Văn Trọng đã kéo vị giáo y nam tính kia đi ra khỏi phòng bệnh. Đồng thời còn đóng cửa lại, cùng lúc đó, Lâm Tử Mạn cũng dựa theo lời phân phó của hắn, bắt đầu kiểm tra vùng âm đạo của Vương Na.
Mười lăm phút sau, Lâm Tử Mạn mở cửa phòng bệnh, nàng nhìn thấy Trương Văn Trọng, câu đầu tiên nói với vẻ mặt kinh ngạc: "Sao anh biết cô ấy bị xâm phạm tình dục?"
Ba nữ sinh viên bên trong phòng bệnh lúc này đều ngậm miệng lại, không hề nghi vấn Trương Văn Trọng nữa. Đồng thời trong ánh mắt các nàng nhìn hắn, ngoại trừ khiếp sợ, còn có kính nể thật sâu. Trương Văn Trọng làm sao biết được Vương Na bị người xâm phạm tình dục?
Nghi vấn giống nhau, lúc này đều hiện lên trong đầu mỗi người có mặt tại phòng bệnh. Nguồn: http://truyenyy.com
Trương Văn Trọng cũng không trả lời câu hỏi của Lâm Tử Mạn, mà hỏi: "Tình huống sau khi kiểm tra thế nào?"
Lâm Tử Mạn đáp: "Từ tình huống của âm đạo mà xem, đích thật cô ấy từng bị người xâm phạm tình dục. Hơn nữa âm đạo còn bị xé rách, bởi vậy có thể thấy được đối phương thô bạo cỡ nào. Ngoài ra tôi còn nhìn thấy đầu lưỡi, cùng hai bầu vú của nàng đều bị dấu vết sưng rướm máu thật cổ quái."
Trương Văn Trọng hơi phẩy tay, nói: "Quả nhiên giống như đúc sự suy đoán của tôi."
Lâm Tử Mạn đầy ngập nghi hoặc, liên tục giục nói: "Văn Trọng, anh làm sao đoán được? Cũng đừng giấu diếm nữa, nhanh nói cho chúng tôi biết đi."
Trương Văn Trọng nói: "Nếu như tôi không có đoán sai, xâm phạm Vương Na cũng không phải sắc lang bình thường, mà là một tên hái hoa tặc tinh thông thuật Thải Âm Bổ Dương! Đầu lưỡi, hai vú cùng với âm đạo là thượng, trung, hạ ba nơi trong thuật Thải Âm Bổ Dương nhắc tới. Ở thời Minh triều Đặng Hi Hiền từng viết "Tử Kim Quang Diệu Đại Tiên Tu Chân Diễn Nghĩa", có một đoạn miêu tả: "Phàm giao hợp, hội nữ tình xá mị, diện xích thanh chiến, kỳ quan thủy khai, khí nãi tiết, tân nãi dật. Nam tử thụ khí hấp tân, dĩ ích nguyên dương, dưỡng tinh thần, thử tam phong đại dược dã. Tình huống hiện tại của Vương Na, chính là gặp phải tình huống âm tinh bị hút khô." (*: phàm giao hợp, nữ tính sẽ bị mặt đỏ tiếng run, tinh hoa tiết ra, âm khí dầm dề, nam tử hấp thu, có thể lợi cho nguyên dương, dưỡng tinh thần, giống như thuốc cực bổ)
Ba nữ sinh viên cùng phòng với Vương Na bị hoảng sợ nhảy dựng, cùng kêu lên: "
Thải Âm Bổ Dương? Đây...đây không phải phim võ hiệp mới có hay sao? Lẽ nào...lẽ nào trong sinh hoạt hiện đại thực sự cũng có loại tà thuật này?"
Trương Văn Trọng đáp: "
Nếu như nam nữ song phương cam tâm tình nguyện, như vậy thuật Thải Âm Bổ Dương đối với song phương đều có ích. Thế nhưng chỉ cần một bên có tâm quỷ, sẽ rất dễ dàng làm cho thuật Thải Âm Bổ Dương biến thành tà thật, áp dụng âm tinh của đối phương để bổ ích cho chính mình. Vương Na đã bị một tên có lòng dạ quỷ quái xâm phạm, nên âm tinh của nàng bị hút hết."
Lâm Tử Mạn lo lắng làm sao trị liệu cho Vương Na, nên nàng vội vàng dò hỏi: "
Như vậy chúng ta làm sao trị liệu cho cô ấy?"
Trương Văn Trọng hồi đáp: "
Vô luận như thế nào, trước tiên phải bổ lại âm tinh cho cô ấy. Bằng không với tình huống cạn khô âm tinh, thì cô ấy sẽ không kiên trì được bao lâu." Sau khi trầm ngâm một thoáng, hắn phân phó nói: "Lập tức truyền dịch vào tĩnh mạch cho nàng, ngoài ra thêm đường glucose vào trong tĩnh mạch."
Ngay khi Trương Văn Trọng đang nói phương pháp trị liệu, Tô Hiểu Hồng thở hổn hển chạy vào phòng bệnh. Nàng cũng nhận được điện thoại của Lâm Tử Mạn, liền trước tiên chạy về phòng y tế.
"
Tiểu muội, cô tới vừa lúc." Trương Văn Trọng liếc mắt nhìn Tô Hiểu Hồng, phân phó: "Lấy giấy bút viết đơn thuốc đi, Tả Quy Hoàn làm thuốc chính, bỏ thêm Thục Địa, Cẩu Kỷ và Sâm Quy, Lộc Nhị Giao."
"
Dạ." Tô Hiểu Hồng gật đầu đáp, hít sâu một hơi, để hô hấp bình tĩnh lại, lập tức lấy ra giấy viết ghi ra phương thuốc, viết xong đưa cho Trương Văn Trọng xem qua.
Đưa mắt nhìn đơn thuốc, Trương Văn Trọng hài lòng gật đầu, lại giao cho Tô Hiểu Hồng, dặn dò: "
Không sai, cô dựa theo đơn thuốc, đến phòng Đông y bốc thuốc, nấu thật nhanh mang đến cho cô ấy uống."
"
Dạ." Tô Hiểu Hồng đáp, lập tức xoay người chạy tới phòng thuốc Đông y.
Trương Văn Trọng lại nói với Lâm Tử Mạn: "
Mọi người lập tức theo phương pháp trị liệu của tôi, trước tiên truyền dịch cho cô ấy."
"
Dạ." Lâm Tử Mạn đáp, lập tức đi chuẩn bị truyền dịch.
Trương Văn Trọng suy nghĩ một chút, cuối cùng lấy ra điện thoại, bấm dãy số của Đàm Thanh: "
Tiểu Đàm, phiền cô đến phòng y tế một chuyến, bên này xảy ra chuyện."

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #221


Báo Lỗi Truyện
Chương 221/708