Chương 217: Luyện Khí Cảnh


Truyền thông hiện đại rất phổ biến cùng mạnh mẽ, chỉ buổi chiều có người phát hiện mùi máu tươi cùng án mạng xảy ra trong đại viện Bàng gia liền báo cảnh sát, không tới một hai tiếng đồng hồ, tin tức trọng đại này cũng đi qua ti vi và internet truyền khắp toàn quốc.
Vào thời gian cơm tối, đồng thời cũng là thời gian tiết mục tin tức liên tiếp thông báo. Rất nhiều người ngồi bên bàn cơm, hoặc xem hoặc nghe được tin tức rợn cả người này. Dân chúng bình thường chỉ khiếp sợ số người chết nhiều, còn những ai biết gốc gác của Bàng gia, cảm thấy vô cùng khiếp sợ. Đến tột cùng là môn phái hoặc thế gia nào đã diệt môn Bàng gia. Phải biết rằng, Bàng gia có bốn thiên cấp cao thủ và sáu địa cấp đỉnh kỳ cao thủ, muốn diệt sạch bọn hắn, thực lực chí ít cũng phải mạnh hơn bọn hắn mới được! Thực lực như vậy, hiện nay thật đúng chưa nghe nói qua có môn phái hoặc thế gia nào có được.
Khi tin tức này truyền ra, Trần Nhàn và Trần Hi đang ngồi trên bàn ăn cơm chiều xem ti vi.
Trần Hi vốn đang thò tay gắp đĩa rau, vừa nghe thấy tin tức này, không khỏi liền há to miệng. Miếng rau gắp trên đũa cũng rơi luôn xuống dưới. Khi ngơ ngác ngây người xem xong tin tức, vẻ mặt hắn khiếp sợ nghiêng qua nhìn Trần Nhàn hỏi: "Bàng gia đại viện bị người diệt môn? Đây thật đúng là khó tin. Tuy rằng tác phong của Bàng gia kiêu ngạo từ trước tới nay, đắc tội không ít người, thế nhưng bởi vì thực lực bọn hắn hùng hậu, cho nên vẫn không ai dám trả thù bọn hắn. Nhưng không có nghĩ đến, sáng nay lại bị người giết sạch. Ai, chị, chị cảm thấy là môn phái hay thế gia nào động thủ?"
"Không...không biết." Trần Nhàn cũng vẻ mặt khiếp sợ.
Đừng xem số người của Trần gia đông hơn Bàng gia không ít, nhưng đại bộ phận cũng không luyện được công phu ra trò, chân chính luyện được đến hơn địa cấp trung kỳ, còn kém hơn Bàng gia một ít.
Bất tri bất giác, Trần Nhàn chợt nghĩ tới Trương Văn Trọng.
Ngày hôm nay Trương Văn Trọng không đi làm. Mà Bàng gia bị người diệt môn cũng phát sinh trong ngày hôm nay. Hai chuyện này có liên quan gì không? Bàng gia...Bàng gia có thể do Trương Văn Trọng giết chết?
Nghĩ tới đây, Trần Nhàn nhất thời cảm thấy mồ hôi tuôn rơi như mưa, toàn thân trên dưới đã bị mồ hôi lạnh toát ra nhễ nhại.
"Hẳn không phải là hắn làm đâu, tuy rằng hắn là thiên cấp cao thủ, thế nhưng Bàng gia cũng có bốn thiên cấp cao thủ và sáu chuẩn thiên cấp cao thủ. Dù tu vi của hắn ở thiên cấp hậu kỳ hay đỉnh kỳ, cũng không có khả năng giết sạch Bàng gia chứ? Không phải hắn làm! Đúng, nhất định không phải hắn làm! Đều do ta quá mức mẫn cảm!"
Lúc này Trần Hi phát hiện nàng không thích hợp, vội vã buông chén xuống, thân thiết hỏi: "Chị, chị làm sao vậy? Sắc mặt tái nhợt quá, chị không sao chứ?"
"Không có việc gì, đại khái công việc hôm nay làm chị quá mệt mỏi thôi." Trần Nhàn gượng cười, cầm chén lên, nói: "Được rồi, chúng ta cũng đừng quản đến tột cùng Bàng gia do ai diệt môn, điều này cũng không quan hệ tới chúng ta, nhanh ăn cơm đi."
"Ân." Trần Hi đáp.
Ngay khi Trần Nhàn và Trần Hi đang ngạc nhiên không biết ai diệt Bàng gia, trong Đàm Hoa Am nằm ngoại ô Cẩm Kim Thành, tiểu sư thái Vô Âm đang ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, trong tay cầm một chuỗi tràng hạt bằng gỗ mới tinh, ngay trên bàn đặt trước mặt, có một chiếc ti vi kiểu cũ, bên trong cũng đang truyền phát tin tức Bàng gia bị diệt môn.
Vô Âm từ nhỏ đã dưỡng thành thói quen xem tin tức, dù đã xuất gia làm ni, nàng vẫn bảo lưu thói quen này. Cho nên ở trong Đàm Hoa Am mới có một ti vi đời cũ như thế. Nhưng chỉ thời gian xem tin tức mới mở ra, không thì Vô Âm cũng không bao giờ chạm tới nó. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nhìn một mảnh cảnh tượng cát đá bao phủ thật quái dị bên trong đại viện Bàng gia, Vô Âm nhẹ niệm một tiếng phật hiệu, thở dài nói: "Đây là Kim Cương Nộ Mục của ông sao? Người của Bàng gia đã làm gì làm cho ông nổi lên lửa giận xung thiên đến thế? Mong rằng ông có thể đúng lúc khống chế được lửa giận bản thân, không nên để tâm ma thừa cơ mà vào mới tốt."
Đợi sau khi tin tức kết thúc, nàng tắt ti vi, sửa sang lại tăng y mặc trên người, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Đã tới thời gian."
Lời của Vô Âm vừa hạ xuống, cửa am đang đóng chặt của Đàm Hoa Am, đột nhiên tự động mở vào trong. Một cỗ đàn hương thấm tận ruột gan từ bên ngoài tràn vào, tràn ngập bên trong Đàm Hoa Am. Sắc trời đã tối dần, thế nhưng ngay khi đàn hương tràn ngập, từng sợi kim quang cũng xuất hiện bên trong Đàm Hoa Am, đem toàn bộ Đàm Hoa Am chiếu rọi thành cảnh tượng màu vàng rực rỡ. Xung quanh Đàm Hoa Am đều là rừng đào, rừng hạnh rậm rạp, cho nên dị cảnh hiện tại ngoại trừ Vô Âm, cũng không còn ai nhìn thấy. Bằng không bị người dùng máy chụp hay điện thoại ghi lại, truyền lên internet, tất nhiên lại nhấc lên một lần sóng triều thảo luận.
Vô Âm đã sớm đi ra khỏi phòng, đứng ngay giữa sân Đàm Hoa Am.
Một người mặng tăng y, mặt mũi hiền lành, tuổi tác khoảng ba mươi, xuất hiện bên trong Đàm Hoa Am. Khi bà nhìn thấy Vô Âm đứng ngay giữa sân Đàm Hoa Am, đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó chợt cười lên. Chậm rãi tiêu sái đi tới trước người Vô Âm, bà mới mở miệng hỏi: "Nguyện ý đi cùng bần ni rồi chứ?"
Nữ ni này, chính là ni cô trong Phổ Đà sơn Diệu Tâm Am. Ngày xưa khi Vô Âm còn chưa xuất gia, hàng năm vào ngày này bà luôn xuất hiện trước mặt nàng, chỉ vì muốn mời Vô Âm đến Diệu Tâm Am tu hành. Đừng xem bề ngoài của bà chỉ chừng ba mươi, Vô Âm cũng biết, bà sinh ra vào thời vua Thanh Quang Tự năm mười sáu, năm nay bà đã được một trăm hai mươi tuổi.
Vô Âm đạm nhiên hồi đáp: "Tôi từng nói qua, chỉ cần chị của tôi có được phương pháp hóa giải huyết chú, tôi sẽ đi theo bà." Nữ ni này cũng đã từng nói qua, chỉ cần nàng chịu đi Phổ Đà sơn Diệu Tâm Am tu hành, như vậy huyết chú trên người nàng tự nhiên sẽ biến mất. Nàng cũng từng cầu qua vị nữ ni này, giúp chị mình hóa giải huyết chú. Nhưng nữ ni chỉ lắc đầu thở dài, nói chính bà cũng đành bất lực. Chị của nàng cũng không có căn duyên tu hành, dù có mang về Phổ Đà sơn Diệu Tâm Am, cũng sẽ bởi vì không cách tu hành phật pháp, mà hóa giải không được huyết chú. Cho nên nàng cũng lập một lời thề: "Huyết chú của chị một ngày không giải, tôi sẽ không rời khỏi chị ấy một ngày." Hiện tại có Trương Văn Trọng bảo chứng, nàng cũng có thể cởi ra đoạn khúc mắc này, đi theo nữ ni đến Phổ Đà sơn Diệu Tâm Am chuyên tâm tu hành phật pháp.
Trên mặt nữ ni lộ ra một tia mỉm cười, Vô Âm là người tu phật có tư chất tốt nhất mà bà từng gặp qua. Bằng không bà cũng không hàng năm đều đến một chuyến, muốn nhận Vô Âm mang về Phổ Đà sơn Diệu Tâm Am để tu hành phật pháp.
Ở trên không quan sát Vô Âm một phen, trên mặt nữ ni hiện lên một tia kinh ngạc, hỏi: "Tiểu ni cô đã động lòng phàm?"
Vô Âm đạm nhiên đáp: "Kiếp số trong vận mệnh."
Nữ ni gật đầu, nói: "Nếu đã là kiếp số vận mệnh, như vậy trước hết theo bần ni về Diệu Tâm Am tu hành phật pháp, đợi khi tu vi có chút thành tựu, lại vào đời kết thúc một đoạn tình kiếp trong kiếp số vận mệnh này đi."
"Dạ." Vô Âm đạm nhiên đáp. Tay phải nữ ni vung lên, một đóa liên hoa tinh xảo từ trong ống tay áo của bà bay ra, dịu dàng xoay tròn giữa không trung mấy vòng, trong từng sợi quang hoa màu hồng nhạt từ từ lớn lên, cuối cùng biến thành một đài sen chín lá. Bà bước lên trên đài sen, sau đó xoay người lại, hướng Vô Âm vươn tay phải. Vô Âm nhẹ nắm tay phải của bà, mượn lực leo lên đài sen.
Từng sợi quang mang màu hồng nhạt từ cửu diệp đài sen phóng ra, trong quang mang, cánh liên hoa từ từ khép lại, đem nữ ni cùng Vô Âm khóa lại bên trong. Đợi khi quang mang màu hồng nhạt tan hết, cửu diệp đài sen đã biến mất khỏi Đàm Hoa Am, ngay cả thân ảnh của nữ ni và Vô Âm cũng đã biến mất.
Gió mát thổi nhẹ qua Đàm Hoa Am, thổi vào trong phòng, thổi tung trang giấy trắng được dằn trên bàn gỗ. Trên tờ giấy trắng, được dùng bút lông viết ra chín chữ nhỏ xinh đẹp: "Thử khứ phổ đà chứng bồ đề, vật niệm."
Ngay khi Vô Âm được nữ ni đưa đi Phổ Đà sơn Diệu Tâm Am, Trương Văn Trọng đang lái xe chạy nhanh về Ung Thành. Vừa xuống khỏi Long Cư Sơn, hắn đã gặp Tam Túc Ô. Có Tam Túc Ô hướng dẫn, hắn cũng đã biết làm sao lái xe quay về Ung Thành.
Vừa lái xe thật nhanh, Trương Văn Trọng vừa thể hội sự biến hóa trong cơ thể.
Sau một trận chiến với Bàng gia, Trương Văn Trọng vui mừng phát hiện, tu vi của hắn đã đột phá Luyện Tủy cảnh, bước vào cánh cửa cuối cùng của Luyện Thể Cảnh, đồng dạng cũng là giai đoạn then chốt nhất: Luyện Khí cảnh! Luyện Khí cảnh không chỉ là cánh cửa cuối cùng của Luyện Thể Cảnh, đồng dạng cũng là giai đoạn then chốt để bước vào Dưỡng Khí Cảnh. Nếu luyện Khí không tốt, như vậy sau này dưỡng khí cũng sẽ khó thành công.
Luyện Khí cảnh cũng không giống Luyện Khí kỳ của người tu chân bình thường khác. Luyện Khí kỳ của người tu chân bình thường, là bắt đầu thổ nạp hấp thu thiên địa linh khí. Mà khi Trương Văn Trọng vừa bắt đầu tu luyện Y Giám Tâm Kinh, cũng đã bắt đầu hấp thu thổ nạp thiên địa linh khí. Khí của Luyện Khí cảnh, cũng không chỉ là thiên địa linh khí, đồng thời còn ngụ ý khí của bản thân. Theo Trung y xem ra, khí không chỉ là thiên địa tinh hoa, đồng thời cũng là năng lượng cơ bản nhất duy trì sinh mạng hoạt động của con người. Luyện Khí cảnh đại thành, hay đạt được thiên nhân hợp nhất, là cảnh giới thiên nhân cảm ứng.
Sau khi bước vào Luyện Khí cảnh, Trương Văn Trọng có thể điều khiển khí của bản thân, thậm chí có thể phóng ra ngoài. Dùng để đạt được dĩ khí ngự kiếm hoặc hiệu quả vận khí đả thương người. Kể từ đó hắn cũng có thể sử dụng được phi kiếm. Hiện tại đừng nói là thiên cấp cao thủ đỉnh kỳ, dù người tu chân Luyện Khí kỳ hay Trúc Cơ kỳ có pháp khí hoặc bảo khí, cũng có nắm chặt sự chiến thắng!
Vừa lái xe nhanh như điện chớp, vừa luyện tập pháp môn khống khí. Có chút bất tri bất giác, Trương Văn Trọng đã lái xe về tới Ung Thành. Lúc này đã hai giờ sáng, thế nhưng Trương Văn Trọng cũng không lái xe về tiểu khu Hoa Hàng, mà trực tiếp đi thẳng tới chỗ khu Phượng Tường mà Trần Hi cùng Trần Nhàn thuê ở.
Mọi chuyện, cũng nên tới lúc làm rõ ràng.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #217


Báo Lỗi Truyện
Chương 217/708