Chương 214: Đại Khai Sát Giới


Trong tiềm thức của Bàng Khoan, hắn nhận định Trương Văn Trọng đã bị phá hủy huyệt Khí Hải, gân tay chân bị chặt đứt, đã là một phế nhân mặc cho hắn tùy ý xâm lược. Cho nên hắn cũng thiếu sự phòng bị đối với Trương Văn Trọng. Hơn nữa lần đánh bất ngờ của Trương Văn Trọng, chợt tới thật sự là quá mức đột nhiên, hơn nữa tốc độ cũng thật quá nhanh, nhanh tới mức hắn còn chưa kịp phản ứng thì hai tay của Trương Văn Trọng cũng đã nặng nề nện lên trên hai bên huyệt Thái Dương của hắn.
Trong song quyền của Trương Văn Trọng ẩn chứa lực lượng cực mạnh, không chỉ chấn động tai, miệng, mũi, mắt của Bàng Khoan trong nháy mắt tuôn máu không ngừng, càng chấn đến đầu hắn phát mộng, trong óc trong khoảng thời gian ngắn hoàn toàn trống rỗng. Trong khoảnh khắc, Bàng Khoan không còn kịp chống đỡ, thần tình cứ dại ra đứng ngay trước mặt Trương Văn Trọng.
Trương Văn Trọng tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này.
Trước mặt, hắn đang ở trong thế cục kẻ địch vờn quanh, phải nắm chắc mỗi một cơ hội tích tắc, dùng thủ đoạn sấm sét, mau chóng đánh gục địch nhân. Bằng không, một khi để cho những cao thủ Bàng gia xúm lại, như vậy tình cảnh của hắn chỉ càng thêm nguy cơ.
Trương Văn Trọng đập song quyền vào huyệt Thái Dương của Bàng Khoan, lập tức liền biến thành trảo, chăm chú chế trụ đầu Bàng Khoan, hai chân hắn ngay lúc này vang lên hai tiếng "băng băng", chặt đứt xích sắt dưới hai chân, bỗng nhiên thả người nhảy lên, vung cao đầu gối hung hăng hất mạnh vào ngay hạ bộ của Bàng Khoan. Trong nháy mắt đã phế bỏ hạ bộ yếu đuối của hắn, ngay đũng quần nhất thời tuôn ra đầy máu tươi!
Tuy rằng Bàng Khoan đã sớm rèn luyện thân thể cứng rắn như sắt thép, nhưng vẫn có mấy địa phương trên thân thể không thể rèn luyện được, đây cũng là tử huyệt của hắn. Lúc này Trương Văn Trọng tuyển chọn mục tiêu công kích, ngay huyệt Thái Dương trên đầu, cùng với hạ bộ trong đũng quần, chính là chỗ trí mạng của hắn.
"A!" Bàng Khoan há mồm phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương, thân thể hắn tức thì bị một cú hất chân cực mạnh của Trương Văn Trọng làm bay ngược hai chân lên bầu trời.
Thế nhưng Trương Văn Trọng cũng không hề ngừng thế tiến công, trước tiên hắn buông lỏng tay, lại nắm chặt thành quyền, dùng khí thế dũng mãnh không ngừng đấm mạnh vào mặt Bàng Khoan, tốc độ ra quyền của hắn cực nhanh, ngay trong chớp mắt hắn đã đánh mấy trăm quyền vào mặt họ Bàng! Dưới thế tiến công như mưa rền gió dữ của Trương Văn Trọng, khuôn mặt Bàng Khoan có cứng rắn như sắt thép cỡ nào, cũng bị đánh đến mất cả hình người. Máu tươi nhuộm đầy khuôn mặt hắn, chung quanh đầy vết thương, có thể nhìn thấy rõ cả xương cốt.
Lúc này Bàng Khoan chỉ còn thở yếu ớt, sinh mạng của hắn cũng đã tới nông nỗi dầu hết đèn tắt.
Thân thể Bàng Khoan bị lơ lửng trên bầu trời, thẳng đến lúc này mới rơi xuống dưới.
Trương Văn Trọng cũng không chờ hắn rơi xuống đất, lại nhảy tới, đầu gối lại lần nữa hất lên.
Lần này, lại một cú hất hung hăng giáng vào trong ngực Bàng Khoan. Xương ngực và xương sườn vốn đã được Bàng Khoan rèn luyện cứng rắn như sắt thép, căn bản không thể đỡ được uy lực của cú hất ngược cực mạnh này, trong nháy mắt đã bị chấn gãy từng khúc. Ngay trong tích tắc đầu gối giáng vào ngực Bàng Khoan, hai khuỷu tay của Trương Văn Trọng đã giơ lên, sau đó với uy thế sấm sét hướng ngay huyệt Đại Chuy cùng huyệt Mệnh Môn hạ xuống. Lực lượng ẩn chứa cực mạnh ở hai khuỷu tay, trong nháy mắt liền phá vỡ hai yếu huyệt trên lưng Bàng Khoan, đồng thời xuyên thấu tạng phủ, đưa ngũ tạng lục phủ của hắn cũng chấn thương.
Bàng Khoan vốn đã như nỏ mạnh hết đà, cũng không còn kiên trì được nữa. Há mồm phun ra một ngụm máu tươi, thân thể hắn nhất thời xụi lơ xuống tới, triệt để không còn hô hấp cùng ý thức.
Một loạt thế tiến công của Trương Văn Trọng, nhìn như phức tạp, thế nhưng từ lúc đột nhiên tấn công đến lúc đánh gục Bàng Khoan, thời gian tiêu hao cũng chỉ trong nháy mắt. Cho nên thẳng đến khi thi thể Bàng Khoan rơi xuống mặt đất, phát sinh một thanh âm trầm muộn, thì hai mươi bốn người của Bàng gia ở trong tòa nhà phong cách cổ xưa này vẫn còn chưa kịp hồi tỉnh từ trong biến cố bất thình lình.
Người của Bàng gia đưa mắt nhìn Trương Văn Trọng đang đứng thẳng, lại nhìn Bàng Khoan nằm bất động trên mặt đất không còn hô hấp, khiếp sợ há to miệng.
"Đây...đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?"
"Người này không phải đã bị gia chủ phá hủy huyệt Khí Hải, đánh đứt gân tay chân, phế bỏ tu vi toàn thân hay sao? Thế nào còn có thể bứt gãy xiềng xích, khởi xướng tiến công?"
"Gia chủ đã chết! Gia chủ đã bị người này giết chết!"
"Giết hắn! Báo thù cho gia chủ!"
Sau thoáng ngây người vì cực độ khiếp sợ, hai mươi bốn người còn lại của Bàng gia đều đằng đằng lửa giận, lớn tiếng kêu gào: "Giết người kia, báo thù cho gia chủ."
Mười một người vốn đang đứng giữa sân, dẫn đầu rít gào đánh về phía Trương Văn Trọng. Còn lại mười ba người ẩn thân khắp phòng ốc bốn phía quanh sân, cũng chụp lấy vũ khí, thả người phá cửa sổ bay ra, gào thét đánh về phía Trương Văn Trọng đang đứng giữa sân.
Trên mặt Trương Văn Trọng không có chút kinh hãi, hắn quát lạnh một tiếng, bỗng nhiên vung lên xích tay chân, chân nguyên mạnh mẽ tràn ra trên xích sắt, đem chúng chấn đứt thành từng khúc, hóa thành những mảnh xích sắt cỡ ngón cái, giống như mưa rền gió dữ bắn về phía mười một người xông vào đầu tiên.
Mười một người nhất thời kinh hãi, trong tay có vũ khí thì vội vã huy vũ khí cản lại những mảnh xích sắt đang bắn tới. Người không có vũ khí thì gặp tao ương, chỉ đành dựa vào thân pháp tránh né thối lui. Muốn đối kháng hầu như không có khả năng, bởi vì những mảnh sắt dưới chân nguyên tác dụng, uy lực có thể so với những viên đạn bắn ra từ những cây súng. Đối với những người chỉ có tu vi địa cấp trung hậu kỳ mà nói, hạ tràng đối kháng chỉ có con đường chết hay tàn phế!
Nhưng số lượng mảnh sắt bay tới thật sự là quá nhiều, dù có muốn tránh né cũng không phải là một chuyện dễ dàng. Ngay trong lúc sống còn, những người này cũng không còn để tâm đến dáng vẻ, có người bỏ chạy trối chết, có người lăn tròn trên mặt đất, dù có mấy người có vũ khí trong tay, cũng không thể chặn lại toàn bộ những mảnh sắt phóng tới. Chỉ cần có hai ba mảnh xuyên qua phòng tuyến bắn vào người, lập tức phá tan phòng tuyến của họ, để cho bọn họ cũng giống như những người không có vũ khí, kêu thảm thiết liên tục.
Vừa làm vỡ nát xích sắt biến thành những mảnh sắt bắn ra đánh thương người, Trương Văn Trọng cũng không dừng thế tiến công. Hắn biết rõ chỉ đem quyền chủ động đoạt vững vàng vào trong tay, thừa dịp những người của Bàng gia còn chưa kịp vây kín, đánh bại bọn hắn, mới có cơ hội giành thắng lợi! Ngàn vạn lần đừng quên, tuy rằng Bàng Khoan đã bị hắn đánh chết, thế nhưng nơi này còn có rất nhiều cao thủ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trương Văn Trọng nhanh chóng cởi ra xâu tràng hạt trên cổ tay, đem mười chín viên tràng hạt toàn bộ nắm chặt trong lòng bàn tay. Bởi vì những tràng hạt này nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, rõ ràng cũng chỉ là một xâu chuỗi tràng hạt bình thường. Cho nên trước đó những cao thủ trong Bàng gia cũng không tháo nó xuống, thẳng đến khi Trương Văn Trọng vung tay bắn ra, bọn hắn mới biết được mình đã sai lầm lớn đến bao nhiêu.
Hơn mười viên tràng hạt, gào thét bắn về mười ba người từ trong phòng lao ra.
Trong đó có chín viên, hướng về ba thiên cấp cao thủ của Bàng gia. Mười viên khác bắn về sáu người có tu vi địa cấp đỉnh kỳ cùng bốn người tu vi địa cấp hậu kỳ!
Trương Văn Trọng biết, chỉ nhờ vào mười chín viên tràng hạt thì không có khả năng đánh bại những người của Bàng gia. Mục đích hắn phóng xuất ra tràng hạt, cũng chỉ muốn trì hoãn lại tốc độ của bọn hắn, đương nhiên, nếu như có thể đạt được hiệu quả sát thương, tự nhiên là quá tốt.
Ngay lúc vừa phóng ra chuỗi tràng hạt, Trương Văn Trọng dùng thân pháp khinh công Bát Bộ Cản Thiền thả người nhảy lên. Đầu ngón chân đạp mạnh lên trên đầu hai gã Bàng gia đang lăn trên mặt đất, trong lúc đạp chết bọn hắn, cũng mượn lực bay thẳng tới sáu cao thủ địa cấp đỉnh kỳ cầm trường đao của Bàng gia.
Sáu gã cao thủ địa cấp đỉnh kỳ của Bàng gia vốn tưởng rằng Trương Văn Trọng bắn ám khí về phía bọn hắn chỉ là những mảnh sắt, cho nên phản ứng đầu tiên chỉ là huy đao đón đỡ.
Nhưng bọn hắn trăm triệu không thể ngờ tới, lần này khi viên tràng hạt tiếp xúc với lưỡi đao lập tức nổ tạc, hóa thành một đoàn hỏa diễm hừng hực thiêu đốt.
Bất ngờ không kịp đề phòng, đường đao trong tay bọn hắn toàn bộ đều bị cắt nát, trong ngực dâng lên một cảm giác đè áp, há mồm phun ra một ngụm máu tươi. Phiến hỏa diễm hừng hực thiêu đốt, lập tức lan tràn lên người bọn hắn, trong nháy mắt đã thiêu cháy vết bỏng rộp thật lớn.
Bọn hắn không kịp dập tắt hỏa diễm trên người, bởi vì Trương Văn Trọng đã bay tới ngay trước mặt.
Tên cao thủ địa cấp đỉnh kỳ cũng là người có tâm huyết, tuy rằng bị thương, nhưng hung tính vẫn không giảm chút nào, gào thét huy vũ thanh đao đã bị gãy trong tay, đâm vào hạ bộ Trương Văn Trọng. Nhưng tốc độ của Trương Văn Trọng nhanh hơn hắn rất nhiều, không đợi hắn kịp huy đao, Trương Văn Trọng đã nhào tới trước mặt hắn, dùng hai chân cuộn lại mạnh mẽ kẹp lấy đầu hắn, dùng lực siết lại, chợt nghe một tiếng vang giòn lộp bộp, xương cổ của hắn đã bị bẻ gãy.
Thế tiến công của Trương Văn Trọng cũng chưa kết thức, mà chỉ vừa bắt đầu!
Nương theo lực quán tính khi tên địa cấp đỉnh kỳ giãy dụa, Trương Văn Trọng nghiêng người đảo lộn đứng lên, nguyên hai chân đang cuộn lại liền mạnh mẽ tung ra: "Bang, bang, phanh..." ba cước đá vào trong ngực của một cao thủ địa cấp đỉnh kỳ, lực đá mạnh mẽ trong nháy mắt đã đem vùng ngực tên cao thủ lõm xuống dưới, làm hắn không kịp cả rên rỉ, đã lập tức mất mạng.
Hai tên cao thủ địa cấp đỉnh kỳ kinh hãi, vội vã cầm đường đao trong tay hướng Trương Văn Trọng ném tới, muốn làm như ám khí, tuy rằng không thể giết chết Trương Văn Trọng, nhưng có thể làm hắn hoảng loạn một chút cũng tốt. Nhưng Trương Văn Trọng vừa mới rơi xuống trên mặt đất, liền dùng hai tay chống dưới đất, hai chân rất nhanh dùng một chiêu giống như trong điệu nhảy hip hop "Thomas quay về", khiến cho hai thanh đao bị gãy lập tức bắn về phía hai tên cao thủ địa cấp đỉnh kỳ đang nhào tới.
Hai tên cao thủ không kịp né tránh, bị thanh đao gãy cắm xuyên vào cổ họng, ngã xuống bỏ mình.
Ngay khi Trương Văn Trọng vừa nhảy lên khỏi mặt đất, hai gã cao thủ địa cấp đỉnh kỳ còn sót lại vừa lúc nhào tới. Chân phải hắn điểm lên mặt đất, tránh được thanh đao gãy của một tên cao thủ đâm tới, cũng không áp dụng phương thức khác, liền phi thân đến trước mặt tên cao thủ, dùng một chiêu Kim Võng Chàng Chung trong Thiết Đầu Công (dùng đầu đụng đầu), "phanh" một tiếng đã đập vào trên đầu tên cao thủ kia.
Tên cao thủ hiển nhiên chưa từng tu luyện qua công phu Thiết Đầu Công, thất khiếu nhất thời bị chấn tuôn máu không ngừng, thân thể mềm nhũn ngã xuống mặt đất.
Cùng lúc đó, tên cao thủ địa cấp đỉnh kỳ cuối cùng cũng đã vọt tới phía sau Trương Văn Trọng, vung thanh đao gãy trong tay, chém về phía cổ hắn.
Ngay trong lúc chỉ mành treo chuông, Trương Văn Trọng đột nhiên xoay người, đồng thời tay phải thò vào bên hông, đem thanh Tam Xích kiếm rút ra, dùng uy thế sét đánh không kịp bưng tai đâm thẳng vào tên cao thủ địa cấp đỉnh kỳ cuối cùng.
Trước khi thanh đao gãy chém vào cổ Trương Văn Trọng, thanh Tam Xích kiếm của Trương Văn Trọng cũng đã sớm đâm xuyên huyệt Mi Tâm của hắn.
Thân thể tên cao thủ cuối cùng nhất thời mềm nhũn, "phác thông" một tiếng tê liệt ngã xuống trên mặt đất.
Ngay trong khoảnh khắc chớp mắt, Trương Văn Trọng đã dùng uy thế sấm sét một lần đánh chết sáu gã cao thủ địa cấp đỉnh kỳ. Lúc này bên trong sân nhà Bàng gia, ngoại trừ Trương Văn Trọng, cũng chỉ còn ba thiên cấp cao thủ của Bàng gia vẫn không chút bị thương đứng thẳng. Những người còn lại có người đã chết, có người đang nằm trên mặt đất kêu rên thảm thiết, hoàn toàn đánh mất sức chiến đấu. Từ lúc Trương Văn Trọng đột nhiên xuất thủ đến tận bây giờ, cũng bất quá chỉ trải qua năm sáu phút thời gian, nhưng chỉ trong năm sáu phút, Bàng gia đã mất đi một thiên cấp cao thủ, sáu địa cấp đỉnh kỳ cao thủ, cùng mười lăm địa cấp trung hậu kỳ cao thủ, cái giá vô cùng thảm thống!
Dù là ba gã thiên cấp cao thủ của Bàng gia, cũng không khỏi cảm thấy hoảng sợ sâu sắc đối với thực lực của Trương Văn Trọng. Thế nhưng việc đã đến nước này, bọn hắn cũng phải cùng Trương Văn Trọng chiến đấu một mất một còn.
Trong khoảnh khắc không tiếng động, ba gã thiên cấp cao thủ Bàng gia rất nhanh di động bước chân mình, từ ba phương vị khác nhau, mơ hồ hình thành trận pháp, vây quanh Trương Văn Trọng ở giữa.
"Tam Tài Sát Trận?" Vùng lông mày của Trương Văn Trọng nhướng lên, nhìn ra ba gã thiên cấp cao thủ đang bày trận pháp. Nhưng trên mặt hắn vẫn không có chút kinh hoảng, nhẹ nhàng run tay phải, đem máu tươi nhiễm trên Tam Xích kiếm giũ xuống, sau đó chĩa kiếm về phía ba tên thiên cấp cao thủ phía trước, cười lạnh nói: "Đến đây đi, ta cho các ngươi nhìn xem trận này làm sao phá giải!"
Bên trong sân viện Bàng gia, đột nhiên nổi lên một trận gió lạnh, lá rụng khô vàng tung bay, hiện rõ cảnh tượng túc sát tiêu điều xơ xác.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #214


Báo Lỗi Truyện
Chương 214/708