Chương 19: Trương Văn Trọng và Trúc Thạch Đồ.


Mấy cửa hàng lúc trước mặc dù giá cả ngọc khí tương đối cao, nhưng tốt xấu gì người ta đều bán hàng thật. Đương nhiên về chất lượng của ngọc, thì không đúng theo giá trị của số tiền mà chủ quán đặt ra.
Thế nhưng của hàng này lại tự ngược, cư nhiên bày bán đều là ngọc giả.
Chẳng qua ngọc giả này làm rất tinh xảo, nếu không phải người trong nghề, dùng công cụ chuyên nghiệp để kiểm tra thì cũng thật khó phân biệt được thực hư. Hơn nữa ở bên cạnh mỗi món đồ cổ đều có giám định thư cũ kĩ. Thế nên ngọc khí ở đây thoạt nhìn cũng phi thường chính quy. Nhưng thật ra chỉ là đang dùng vải thưa che mắt thánh, khiến cho những người không hiểu biết bị mắc mưu, mua phải cái mớ hàng giả giống thật này.
Gã nam tử trẻ tuổi không biết Trương Văn Trọng đã nhìn ra toàn bộ ngọc khí đều là hàng giả, hắn vẫn thao thao bất tuyệt hướng Trương Văn Trọng giới thiệu sản phẩm. Tài ăn nói của hắn tương đối khá, khi mở miệng thì nước bọt vương vãi tứ trung, đem ngọc khí ở trong cửa hàng thổi phồng thành trân bảo độc nhất vô nhị. Nếu người nào không có sự hiểu biết sâu sắc, chỉ sợ đã tin tưởng theo lời nói của hắn, ngoan ngoãn bỏ tiền ra mua mất rồi.
Trương Văn Trọng chen ngang gã nam tử đang thao thao bất tuyệt, lắc đầu nói: "Được rồi, cậu không cần phải giới thiệu sản phẩm nữa, trong cửa hàng này không có loại ngọc khí nào ưng ý tôi cả."
Nói dứt lời, Trương Văn Trọng xoay người tính toán rời đi.
Tuy rằng vụ buôn bán này bất thành, nhưng gã nam tử trẻ tuổi cũng không cam tâm bỏ phí một đại nhân vật tầm cỡ như Trương Văn Trọng, nên gã khẩn trương nói: "Chẳng hay anh thích chơi loại ngọc khí nào? Có thể lưu số điện thoại của anh lại đây không! Ngày sau nếu như vô tình gặp được người bán loại ngọc mà anh ưa thích, cửa hàng chúng tôi sẽ lập tức thông báo cho anh biết ngay."
"Không cần, cửa hàng này vĩnh viễn sẽ không có loại ngọc khí mà tôi ưa thích." Trương Văn Trọng nhìn thẳng vào trong mắt gã nam tử trẻ tuổi, thản nhiên cười nói.
Gã nam tử trẻ tuổi bị ánh mắt của Trương Văn Trọng làm cho hoảng sợ, bởi vì hắn cảm thấy ánh mắt của Trương Văn Trọng phảng phất như là đã hiểu rõ tất cả. Điều này không khỏi làm cho hắn giật mình cả kinh, ở trong lòng âm thầm suy đoán: "Chẳng lẽ người này đã nhìn ra...ngọc khí...đều là giả ư?"
Trương Văn Trọng cười nhạt một tiếng, không thèm quản đến thần tình cả kinh của gã nam tư trẻ tuổi, xoay người định bước ra khỏi cửa hàng.
Ngay lúc này, thanh âm mê hoặc của ông chủ cửa hàng truyền vào trong tai hắn: "Cô hãy an tâm, chúng tôi là một trong những cửa hàng đồ cổ có uy tín nhất tại khu phố tây Ung Thành. Tôi dám vỗ ngực cam đoan với cô rằng, tấm Trúc Thạch Đồ này chính là hàng thật giá thật, tuyệt đối là bút tích của Trịnh Bản Kiều! Được rồi, coi như cô không tin lời tôi thì cũng nên tin tưởng vào giám định thư của hiệp hội di sản văn hóa đã công bố chứ? Tấm Trúc Thạch Đồ này là một món đồ cổ phi thường trân quý, bình thường tôi luyến tiếc có dám trưng bày ra đâu. Hôm nay nếu không phải cô nói ở trong cửa hàng chúng tôi không có bảo bối gì tốt, thì tôi cũng không nỡ đem nó ra khoe khoang đâu."
"Trúc Thạch Đồ của Trịnh Bản Kiều?" Trương Văn Trọng không khỏi nảy sinh hứng thú, ngừng bước quay đầu nhìn lại phía ông chủ cửa hàng đồ cổ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Giờ khắc này ông chủ cửa hàng đang giơ tấm Trúc Thạch Đồ trong tay lên cao, nước miếng tung bay quảng cáo sản phẩm cho khách hàng nghe. Tài ăn nói của ông ta so với cái gã nam tử trẻ tuổi tiếp đón Trương Văn Trọng còn dẻo quẹo hơn gấp mười lần. Vị khách nhân đứng ở trước mặt hắn, thoạt nhìn rõ ràng đã có chút động tâm.
Mặc dù khoảng cách hơi xa, nhưng lấy nhãn lực xuất chúng của Trương Văn Trọng thì vẫn trông thấy tấm Trúc Thạch Đồ kia.
Trương Văn Trọng không khỏi cảm thấy buồn cười, hắn nhẹ nhàng lắc đầu, chậm rãi bước về phía ông chủ cửa hàng đang thao thao bất tuyệt thổi phồng sản phẩm.
Không hề nghi ngờ, tấm Trúc Thạch Đồ này là hàng giả.
Vốn dĩ Trương Văn Trọng cũng không có ý định xen vào chuyện làm ăn mua bán của người khác...Nhưng vấn đề là tấm Trúc Thạch Đồ ở trong miệng ông chủ cửa hàng đồ cổ, lại chính là bút tích năm xưa tại một lần say rượu, hắn nhập vào Trịnh Bản Kiều mà vẽ ra.
Cầm bút tích của chính mình năm xưa, đem làm tranh của Trịnh Bản Kiều mà đi lừa gạt người khác, cái loại hành động này khiến cho Trương Văn Trọng bất mãn vô cùng, vậy nên càng không thể ngồi im mặc kệ.
"Vị khách nhân này, anh có chuyện gì sao?" Ông chủ cửa hàng thấy Trương Văn Trọng quay ngược trở lại, hơn nữa còn đang đi tới phía mình, đôi con ngươi lập tức chuyển động, nhất thời vui vẻ mỉm cười hớn hở nói: "Chẳng lẽ anh cũng thích tấm Trúc Thạch Đồ của Trịnh Bản Kiều này ư?"
Đứng ở bên cạnh ông chủ cửa hàng đồ cổ là một người phụ nữ, đại khái nàng khoảng hai mươi chín tuổi. Mặc dù trang điểm hơi nhạt nhưng lại phi thường mỹ lệ, cái loại nữ nhân dựa vào son phấn để hóa trang thì còn xa mới bằng được. Nàng trưng diện một bộ váy tím công sở, trên ngực có đeo một chuỗi vòng cổ bạch kim sang quý, khí độ phải nói là thanh lịch cực điểm.
Giờ phút này, người phụ nữ mỹ lệ kia cũng đang nhíu mày đánh giá Trương Văn Trọng, hiển nhiên đã hiểu lầm ý đồ của hắn, cho rằng Trương Văn Trọng muốn tranh giành tấm Trúc Thạch Đồ với mình.
Người phụ nữ mỹ lệ định lên tiếng, nhưng Trương Văn Trọng đã nhanh hơn một bước, lắc đầu nói: "Tấm Trúc Thạch Đồ này chỉ là hàng giả."
"Cái gì?"
Những lời này của Trương Văn Trọng, khiến cho mọi người có mặt ở trong cửa hàng đều bị chấn động. Còn ông chủ cửa hàng đồ cổ thì sắc mặt trầm xuống.
Nếu không phải hiện giờ người phụ nữ kia vẫn còn ở trong cửa hàng, thì lão chủ tiệm đồ cổ đã phái hai tên tiểu đệ dạy dỗ cho cái tên có mắt không tròng này một bài học rồi. Chẳng biết ăn gan hùm mật gấu gì, cư nhiên chạy đến phá rối sinh ý của mình.
Lão chủ quán biểu tình âm trầm, theo trong kẽ răng nghiến ra một câu: "Anh không mua đồ cũng không sao, nhưng đừng ở đây nói hươu nói vượn làm ảnh hưởng đến danh dự của chúng tôi. Hừ, nơi này không chào đón anh, xin mời anh đi ra ngoài ngay lập tức."
Trương Văn Trọng căn bản không thèm quản tới thái độ của lão chủ quán, hắn thần tình nghiêm túc nhìn người phụ nữ xinh đẹp kia nói: "Cô hãy tin tưởng tôi đi, cái tấm Trúc Thạch Đồ của Trịnh Bản Kiều này thật sự là đồ vật ngụy tạo."
"Vì sao anh dám chắc chắn nó là đồ vật ngụy tạo đây?" Người phụ nữ xinh đẹp sinh lòng tò mò, nghiêng đầu nhìn Trương Văn Trọng hỏi.
Chú thích: Trịnh Bản Kiều tên là Trịnh Tiếp, tự là Khắc Nhu. Bản Kiều là danh xưng của ông. Ông quê ở Giang Tô, Hưng Hóa, làm tiến sỹ dưới thời vua Càn Long đời nhà Thanh. Ông tạm trú ở Dương Châu, được mệnh danh là "Tam tuyệt": thơ, họa, và thư pháp nổi tiếng một đời.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #19


Báo Lỗi Truyện
Chương 19/708