Chương 174: Thanh Trúc Xà Cổ


"Điều này sao có thể?" Nghe Vưu Giai nói, Trương Văn Trọng dù rất trầm tĩnh, cũng không khỏi kinh hãi, vội vàng nói: "Vưu Giai, rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Cô cũng đừng sốt ruột, trước tiên đem sự tình nói rõ cho tôi nghe. Dù có sốt ruột cũng không giải quyết được bất luận vấn đề gì, chỉ có bảo trì bình tĩnh mới có thể giúp được ông nội cô."
"Ân." Vưu Giai lên tiếng, hít sâu một hơi, nỗ lực để tình tự nôn nóng bất an của mình bình tĩnh trở lại, nói: "Kỳ thực từ một tuần trước, thân thể ông nội đã xuất hiện dấu hiệu không khỏe. Nhưng bởi bệnh trạng lúc đó, là cảm lạnh phát sốt, đau đầu nhức mình, cho nên chúng tôi đã mời bác sĩ riêng đến khám, bác sĩ cho rằng vì khí trời thay đổi nên bị cảm mạo. Nhưng mấy ngày nay, vẫn trị liệu cho bệnh cảm mạo phát sốt mà thôi. Nhưng ngay vừa rồi, ông nội đột nhiên nôn ra một ngụm máu đen thui tanh tưởi, bên trong máu, còn hỗn loạn một con rắn nhỏ màu xanh, lại có tính công kích rất mạnh, suýt chút đã làm bị thương tôi và cha tôi. Nhìn nó cũng giống như lần trước anh giải phẫu lấy ra con sâu cổ quái kia. Vì thế tôi nghĩ, nếu như sâu là chung độc, như vậy con rắn nhỏ này cũng có thể là chung độc. Cho nên liền gọi cho anh, muốn mời anh qua giúp ông nội tôi nhìn xem. Bởi vì tôi không biết bên trong thân thể ông nội, còn có loại chung độc như thế tồn tại hay không."
"Không ngờ còn có chuyện như vậy?" Vùng lông mày Trương Văn Trọng hơi nhướng lên. Lần trước lúc khu trừ chung độc cho ông nội Vưu Giai, hắn cũng từng dùng chân nguyên tỉ mỉ kiểm tra vài lần trong thân thể Vưu Thiên Hải. Nếu như lúc đó bên trong thân thể Vưu Thiên Hải vẫn còn tiềm tàng loại chung độc khác, thì tuyệt đối không có khả năng lẩn trốn khỏi sự kiểm tra của hắn. Như vậy chỉ còn một loại khả năng: Vưu Thiên Hải lại bị người tiếp tục hạ loại chung độc mới.
Rốt cục là ai, lại đối với một lão nhân như ông ấy liên tục hạ chung?
Nghe Vưu Giai miêu tả, chung độc bị Vưu Thiên Hải ói ra là một con rắn màu xanh, rất có khả năng là Thanh Trúc Xà Chung đã được trải qua phương pháp luyện chung đặc thù chế ra. Thanh Trúc Xà Chung, ở bệnh trạng ban đầu cũng đúng là cảm lạnh phát sốt, đau đầu nhức mình, loại bệnh trạng có bề ngoài rất giống cảm mạo phong hàn.
So sánh với Miệt Phiến Chung ẩn giấu hơn mười năm, loại Thanh Trúc Xà Chung này trí mạng hơn rất nhiều. lúc trúng chung độc, nếu trong vòng mười ngày không được cứu trị, người bị trúng chung độc sẽ vì trái tim bị Thanh Trúc Xà Chung ăn mòn mà đau tới chết. Đây là loại chung trong số đông đảo chung độc, thuộc loại âm hung ác độc kinh khủng nhất. Thậm chí rất nhiều Miêu Vu am hiểu chung thuật Miêu Cương, cũng không nguyện ý sử dụng chung độc như vậy, cho rằng nó vi phạm thiên đạo, nếu đem sử dụng, sẽ rước lấy ác quỷ triền thân, cả quãng đời còn lại vô cùng bi thảm.
Rốt cục là ai, lại không tiếc rước lấy ác quỷ triền thân, đối với Vưu Thiên Hải hạ xuống Thanh Trúc Xà Chung?
Nếu như cứ ở đây tự hỏi, thì vĩnh viễn cũng không tìm ra được nguyên nhân. Đến tột cùng có phải là Thanh Trúc Xà Chung hay không, đến tột cùng là ai hạ chung cho Vưu Thiên Hải, cũng là một nghi vấn. Chỉ chờ khi Trương Văn Trọng gặp được Vưu Thiên Hải, mới có thể tìm hiểu rõ ràng.
Trương Văn Trọng dò hỏi: "Vưu Giai, cô và ông nội bọn họ, hiện tại đang ở đâu? Đang ở biệt thự ngoài ngoại thành sao?"
"Không có." Vưu Giai vội vàng hồi đáp: "Bởi vì hôm qua bệnh tình của ông nội trở nặng thêm, chỉ dựa vào thuốc men và dụng cụ chữa bệnh tại nhà không thể khống chế được bệnh trạng của ông nội, cho nên chúng tôi đưa ông đến bệnh viện Ung Thành. Trọng ca, anh đang ở đâu? Trong nhà sao? Tôi qua đón anh nhé?"
"Không cần, tôi tự mình đến, cô tới đón tôi sẽ tốn thời gian càng nhiều." Trương Văn Trọng nói, sau thoáng trầm ngâm, hắn lại hỏi: "Vưu Giai, cô có biết, trước khi ông nội cô xuất hiện hiện tượng không khỏe, ông ấy có gặp qua người ngoài hay không?"
"Người ngoài?" Vưu Giai không khỏi sửng sốt, tuy rằng không giải thích được vì sao Trương Văn Trọng lại đột nhiên hỏi vấn đề này, nhưng nàng vẫn tỉ mỉ hồi tưởng lại: "Ở trong ấn tượng của tôi, hình như không có gặp qua người ngoài gì đâu? A...Trọng ca, anh đang hoài nghi ông nội tôi gần đây mới bị người hạ chung sao?"
"Không sai, tôi có hoài nghi như vậy." Trương Văn Trọng hồi đáp, lúc này hắn đã đi ra khỏi nhà, đồng thời đã sắp ra khỏi tiểu khu Hoa Hàng.
Nếu như không phải bây giờ trong tiểu khu còn nhiều người đi lại, chỉ sợ hắn đã sớm cấp tốc phóng chạy.
"Lần trước khi trị liệu Miệt Phiến Chung cho ông nội cô, tôi đã thay ông kiểm tra toàn thân, thế nhưng không hề phát hiện có chung độc khác tồn tại. Cho nên lần này có chung độc, có thể là do bị người hạ chung trong khoảng thời gian gần đây nhất. Cô tốt nhất nên hỏi ông nội cô một chút, nhìn xem gần đây ông đã gặp qua người nào."
Vưu Giai nói: "Hiện tại không hỏi ông nội được rồi, bởi vì từ mười giờ sáng hôm nay, ông đã lâm vào hôn mê."
Vào thời khắc này, dòng người đang đi tràn đầy trên đường, để tránh gặp phiền phức không cần thiết, Trương Văn Trọng ngăn một chiếc taxi, lúc đi vào trong xe, hắn trầm giọng nói: "Vậy hỏi người nhà của cô một chút, hỏi xem người hầu chăm sóc cho ông nội cô, xem bọn họ có biết gần đây ông nội cô có gặp qua người ngoài nào hay không."
"Được." Vưu Giai lập tức đáp, sau đó lại dò hỏi: "Trọng ca, anh còn gì cần dặn dò tôi nữa không?"
Trương Văn Trọng nói: "Trước khi tôi đến, đừng để cho ai chạm vào ông nội cô, nếu như người đó không muốn chết. Toàn bộ mọi chuyện phải chờ tôi tới rồi hãy nói."
"Dạ...tôi hiểu." Vưu Giai bị những lời này của Trương Văn Trọng làm hoảng sợ. Nhưng nàng cũng không hề hoài nghi lời của Trương Văn Trọng có khoa trương hay không, sau khi cắt điện thoại, nàng dựa theo lời dặn dò của Trương Văn Trọng, báo cho người nhà đang ở trong phòng bệnh, dặn bọn họ ngàn vạn lần không nên đến chạm vào Vưu Thiên Hải. Đồng thời nàng lại hỏi người nhà, cùng những người hầu đã chăm sóc cho Vưu Thiên Hải, trước khi ông nội nàng phát bệnh, có từng gặp mặt với người ngoài hay không.
Nhưng vô luận là người nhà hay người hầu đều xác nhận không có làm Vưu Giai vô cùng thất vọng.
"Mấy ngày nay chúng ta đều bận rộn việc kinh doanh, rất ít quay về biệt thự thăm lão gia tử. Cho nên cũng không biết lão gia tử có gặp qua người ngoài hay không." Đây là câu trả lời của người nhà Vưu Giai.
"Tiểu thư, trong khoảng thời gian này lão thái gia đều ở trong phòng sách xem bức Bách Thọ Đồ và bức chân dung của Trương tiên sinh vẽ, cũng không gặp qua người nào." Đây là người hầu phụ trách chăm sóc Vưu Thiên Hải trả lời.
"Không có gặp qua người ngoài?" Vưu Giai không khỏi nhíu mày, trong lòng thầm nói: "Vậy ông nội làm sao lại bị trúng chung độc?" Chuyện Vưu Thiên Hải bị trúng chung độc, ở trong toàn bộ Vưu gia, ngoại trừ bản thân Vưu Thiên Hải, cũng chỉ có một mình nàng biết được. Nàng cũng không đem chuyện này nói ra, nhất là khi không được Vưu Thiên Hải cho phép. Hai là vì chuyện này quá mức không thể tưởng tượng nổi, sợ rằng nàng có nói ra, cũng không có ai chịu tin tưởng.
Ngay khi Vưu Giai không sao hiểu được lý do, một người hầu chăm sóc Vưu Thiên Hải đột nhiên nhớ ra một việc, vội vàng nói: "Ác, được rồi tiểu thư, tôi đột nhiên nhớ ra, thời gian này lão thái gia tuy rằng không gặp qua người ngoài, thế nhưng có nhận được một phong thư gửi bảo đảm cho ông."
"Thư?" Vưu Giai nhướng mày, lập tức nghi vấn, hỏi: "Gửi tới lúc nào? Ai gửi tới? Từ chỗ nào gửi tới?"
Người hầu hồi ức một lúc, hồi đáp: "Khoảng tuần trước gửi tới, là ai gửi thì tôi không biết, ở thời gian này, lão thái gia không có đi ra biệt thự một bước. Muốn nói có tiếp xúc với ai, cũng chỉ có bức thư đó..."
Vưu Giai nghĩ, chuyện ông nội trúng chung độc lần này, rất có khả năng liên quan tới lá thư kia, vì vậy nàng vội vàng hỏi: "Lá thư đâu? Đặt ở đâu?"
Người hầu hồi đáp: "Hẳn là bên trong phòng sách của lão thái gia."
"Anh, phiền anh đi một chuyến đến biệt thự ngoại ô, lấy lá thư trong phòng lão gia tử đến đây dùm em." Vưu Giai xoay người nhìn Vưu Lương đang đứng bên cạnh nói.
"Thế nào, em hoài nghi bệnh của lão gia tử có liên quan tới lá thư kia?" Vưu Lương khẽ cau mày hỏi.
"Không sai. Em đích thật có hoài nghi." Vưu Giai gật đầu thừa nhận.
Tuy rằng Vưu Lương rất hoài nghi, bệnh của lão gia tử vì sao có liên quan tới một lá thư, nhưng hắn thập phần hiểu rõ tính cách của em gái, nếu như nàng nói như vậy, cũng phải có đạo lý của nàng. Cho nên Vưu Lương cũng không hỏi nhiều, gật đầu đáp: "Được, anh về biệt thự lấy." Dứt lời xoay người đi ra bên ngoài.
Vưu Giai đột nhiên nhớ tới một việc, vội vàng gọi hắn: "Anh, chờ một chút."
"Còn có chuyện gì sao?" Vưu Lương quay đầu hỏi.
Vưu Giai nói: "Lá thư này, ngàn vạn lần không nên dùng tay cầm, nên dùng công cụ nào đó gắp nó bỏ vào trong túi mang tới." Nàng cũng không thể khẳng định, có phải lá thư này làm cho Vưu Thiên Hải bị trúng chung độc hay không. Vạn nhất thật sự bởi lá thư, chung độc vẫn còn ở trên đó, như vậy Vưu Lương dùng tay chạm tới, nói không chừng cũng sẽ trúng chung độc, đây là điều mà Vưu Giai không hi vọng nhìn thấy.
Vưu Lương không khỏi nở nụ cười, nói: "Em không phải cho rằng, lá thư này có độc đó chứ? Ha ha, chuyện như vậy chỉ có khả năng tồn tại trong phim điện ảnh và truyện tiểu thuyết thôi."
"Rất nhiều thời gian, hiện thực thường thường càng thêm đáng tin hơn trong điện ảnh." Vưu Giai nói những lời này, biểu tình vô cùng nghiêm túc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Ngô...Em nói tựa hồ cũng có chút đạo lý." Vưu Lương hơi sửng sốt, nhưng cuối cùng cũng tin lời của nàng, gật đầu nói: "Được rồi, anh đã biết, anh sẽ dùng thứ gì đó bỏ lá thư vào túi mang đến." Sau đó hắn xoay người đi ra khỏi phòng bệnh.
Khi Vưu Lương đi rồi, Vưu Giai chờ bệnh giường bệnh Vưu Thiên Hải, lo lắng chờ đợi Trương Văn Trọng đến. Những bậc cha chú của nàng, sắc mặt âm trầm ngồi bên ngoài phòng khách, cũng không ai nói chuyện, đều chỉ cúi đầu hút thuốc. Tâm tình giờ phút này của họ đều kém tới cực điểm. Bởi vì Vưu Thiên Hải có nhân mạch rộng lớn trong thương giới cùng chính giới, đối với tập đoàn Vưu thị mà nói, chính là tài phú lớn nhất. Vạn nhất Vưu Thiên Hải không được, đối với tập đoàn Vưu thị sẽ là một đả kích rất nặng nề.
Vưu Giai lo lắng chờ đợi Trương Văn Trọng tới, lại chưa chờ được hắn, mà chờ thấy được em gái họ của nàng Vưu Tình.
Vưu Tình đi du học tại Anh quốc, nhưng hiện tại là thời kỳ nghỉ hè, nên nàng đã trở lại quốc nội được vài ngày. Nhưng trong mấy ngày này, nàng vẫn chưa hề ở nhà ngày nào. Nếu không nghe nói Vưu Thiên Hải sinh bệnh phải nằm viện, sinh mạng đe dọa, chỉ sợ nàng vẫn không xuất hiện trước mặt người nhà.
Đi theo nàng cùng tới, là một thanh niên tóc vàng mắt xanh cao lớn điển trai người Anh quốc.
Nhìn thấy con gái của mình, cô của Vưu Giai là Vưu Triêu Lâm đầu tiên chợt vui vẻ, sau đó liền tối sầm mặt, bà cau mày, chất vấn Vưu Tình: "Tình nhi, người ngoại quốc này là ai?"
Vưu Tình giới thiệu: "Hắn là bạn mà con quen tại Anh quốc, tên là Alan Smith, mọi người có thể gọi hắn là Alan."
"Chào mọi người." Thanh niên người Anh tên Alan dùng tiếng Trung cứng ngắc hướng mọi người chào hỏi.
Vưu Triêu Lâm căn bản không để ý đến hắn, vẫn cau mày chất vấn Vưu Tình: "Tình nhi, con thành thật nói cho mẹ biết, con có quan hệ gì với người ngoại quốc này? Con cần phải biết gia quy của Vưu gia chúng ta..."
Vưu Tình không đợi mẹ mình nói hết lời, liền giành nói trước: "Con biết. Gia quy của Vưu gia dù gả cho chó cho gà cũng không được gả cho người ngoại quốc. Từ nhỏ tới lớn, ông nội luôn dùng gia quy nói với con và chị Giai, sao con lại quên được? Mẹ, yên tâm đi, những người thanh niên ngoại quốc này tuy đều rất điển trai, nhưng con vẫn thích người trong nước tóc đen da vàng thôi. Tên Alan ngu ngốc này, là một trong những người đeo đuổi con tại Anh quốc. Lần này con về nhà nghỉ hè, không ngờ hắn còn từ Anh quốc chạy theo. Vốn con không thèm để ý tới hắn đâu, nhưng bởi vì ông nội sinh bệnh nằm viện, mà hắn lại có bằng thạc sĩ viện y học Leicester Anh quốc, đồng thời vẫn luôn nói khoác bên tai con y thuật của hắn giỏi cỡ nào, vượt hơn những bác sĩ của quốc nội chúng ta, cho nên con mới mang hắn đến, nhìn xem có thể giúp đỡ được gì hay không. Sức lao động ngoại quốc miễn phí, cũng không cần lãng phí đâu."
Nghe lời nói của Vưu Tình, biểu tình Vưu Triêu Lâm lúc này mới đỡ hơn, nhưng vẫn không quên cảnh cáo nàng: "Con đó, con còn nhớ rõ gia quy là tốt rồi, hi vọng con không được nói dối gạt mẹ."
Vưu Tình nở nụ cười, hơi làm nũng nói: "Ai nha, mẹ à, từ nhỏ đến lớn, con có bao giờ nói dối gạt mẹ chứ?"
Vưu Giai nghe thanh âm đi vào trong phòng khách, đi tới trước người Vưu Tình, nhìn một thân trang phục lòe loẹt của nàng, cười khổ lắc đầu, than thở: "Xem bộ dáng của em kìa, lòe loẹt chẳng khác gì một con công. Còn ra thể thống gì, mấy ngày nay em lại chạy đi đâu vậy? Trở lại nhà vài ngày rồi, không ngờ cũng không chịu gặp mặt người nhà."
"Hắc hắc, chị Giai, đã lâu không gặp. Nhìn sắc mặt chị tốt như vậy, không phải đang nói chuyện yêu đương đó chứ?" Vưu Tình cười hì hì nói: "Lần này em về nước, đương nhiên muốn gặp mặt bạn học cũ mà thôi."
Ngay khi Vưu Giai và Vưu Tình đang nói chuyện, nam tử tên Alan kia thấy không ai để ý tới hắn, liền trực tiếp đi tới bên giường bệnh của Vưu Thiên Hải.
Alan là một người Anh quốc tiêu chuẩn, phía dưới vẻ bề ngoài thân sĩ của hắn, cất giấu sự ngạo mạn của người Anh quốc. Ở trong mắt hắn, Trung Quốc là một quốc gia lạc hậu mọi phương diện, nhất là trình độ y học, ở trong mắt của hắn căn bản không đáng nhắc tới. Có thể, mỹ nữ thì đẹp hơn lẫn nhiều hơn Anh quốc một chút mà thôi.
Đúng như lời Vưu Tình, Alan là một trong những người đeo đuổi nàng cuồng nhiệt. Chỉ tiếc Vưu Tình đối với những nam tử ngoại quốc như hắn, luôn luôn khắt khe, lợi dụng thì được, muốn chiếm tiện nghi của nàng thì khỏi bàn. Nhận thức Vưu Tình lâu như vậy, thậm chí tay của Vưu Tình hắn còn chưa được chạm qua. Lần này Vưu Thiên Hải sinh bệnh, theo hắn xem ra đúng là thượng đế ban ân. Hắn cho rằng chỉ cần mình giống như một kỵ sĩ, ở thời khắc then chốt động thân ra, thay Vưu Tình trị hết bệnh cho ông nội nàng, nói không chừng là có thể giành được trái tim của mỹ nhân.
Lúc này nhìn thấy bệnh trạng của Vưu Thiên Hải, Alan chẳng đáng bĩu môi, thầm nghĩ: "Bệnh trạng như vậy, không phải bị nhiễm vi khuẩn cảm mạo thôi sao? Y thuật Trung Quốc thực sự quá lạc hậu, ngay cả bệnh vặt như vậy trị cũng không hết." Hắn đưa tay cầm một ống nghe bệnh hộ sĩ đặt bên bàn, muốn nghe xem vùng phổi của Vưu Thiên Hải có phải bị nhiễm lạnh hay không.
Lúc này, Vưu Giai bị Vưu Tình quấn lấy hỏi han tình huống của Vưu Thiên Hải, rốt cục nhìn thấy hành động của hắn. Nàng không khỏi quá sợ hãi, vội vã dùng tiếng Anh quát to bảo hắn ngưng lại: "Anh muốn làm gì? Ngàn vạn lần không được chạm vào ông nội tôi!"
"Đừng khẩn trương, tôi chỉ là muốn kiểm tra..." Alan nghiêng đầu nói, tay hắn cũng vừa lúc nắm lấy ống nghe đặt lên ngay vùng ngực của Vưu Thiên Hải...

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #174


Báo Lỗi Truyện
Chương 174/708