Chương 117: Khai Lô Giải Phẫu


Tôn Nguy được Nhạc Tử Mẫn đưa tới phòng giải phẫu chuẩn bị trước, hai bảo tiêu tự nhiên cũng cùng đi theo hắn. Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng thay đổi quần áo giải phẫu, cùng chuẩn bị cho việc khử trùng. Trước đó, điện thoại di động của Trương Văn Trọng đã từng reo qua một lần. Bất quá khi đó, hắn đã bỏ điện thoại cùng toàn bộ đồ vật khác vào trong ngăn tủ, cho nên cũng không lấy ra tiếp điện thoại, chỉ chờ giải phẫu cho Tôn Nguy xong mới gọi điện lại cho người đó.
Khi Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng đi vào phòng giải phẫu, Tôn Nguy đã được gây mê. Ở trong phòng giải phẫu, ngoại trừ Nhạc Tử Mẫn và mấy hộ sĩ khoa giải phẫu thần kinh ra, còn có một vị bác sĩ trung niên đeo kính viền vàng. Khi nhìn thấy Trương Văn Trọng và Tô Hiểu Hồng đi vào trong phòng giải phẫu, trong ánh mắt vị bác sĩ trung niên không khỏi hiện lên một tia ngạc nhiên và chần chờ.
Vị bác sĩ trung niên lôi kéo Nhạc Tử Mẫn, ghé sát bên tai hắn, đè thấp thanh âm nói: "Nhạc phó viện trưởng, chữa bệnh cho Tôn Nguy chính là hai người bọn họ? Tuổi tác của bọn họ cũng còn quá trẻ đi thôi? Có được không? Tuy nói bệnh ung thư não của Tôn Nguy đã tới thời kỳ cuối, thế nhưng cũng không thể vì tuyệt vọng mà thử lung tung như thế a?" Hiển nhiên hắn cũng không hoàn toàn tin tưởng Trương Văn Trọng. Điều này cũng rất bình thường, dù sao Trương Văn Trọng còn quá trẻ tuổi, lại không có chút danh tiếng, nếu như chỉ lần đầu tiên gặp mặt mà hắn có thể tin tưởng được Trương Văn Trọng, như vậy mới thật là quái sự.
Nhạc Tử Mẫn chỉ vào Trương Văn Trọng, nhẹ hồi đáp: "Lâm Đống, anh đừng coi thường hắn, tuy rằng hắn còn trẻ tuổi, thế nhưng có tạo nghệ rất sâu trong y thuật. Anh còn không biết đi? Hiện tại hắn được Ngô Thủ Chí đặc biệt mời làm danh dự giáo thụ của đại học Ung Thành! Bệnh của Tôn Nguy là ung thư não thời kỳ cuối, đừng nói là chúng ta bất lực, các chuyên gia ung bướu trong ngoài nước cũng đều bó tay hết cách. Đã như vậy, còn không bằng để hắn thử xem. Hắn đã sáng tạo được kỳ tích vài lần, nói không chừng lần này đây, cũng có thể tiếp tục sáng tạo ra kỳ tích!" Bác sĩ trung niên được Nhạc Tử Mẫn gọi là Lâm Đống, chính là chủ nhiệm khoa giải phẫu thần kinh của bệnh viện Ung Thành. Đồng thời cũng là chuyên gia giải phẫu thần kinh nổi danh của toàn bộ Ung Thành, thậm chí là tỉnh Thiên Nam. Trong lĩnh vực y học trong và ngoài nước, đều có chút danh tiếng. Hắn am hiểu nhất, chính là trị liệu chấn thương sọ não và u não. Thế nhưng khi đối mặt với người bệnh ung thư não thời kỳ cuối như Tôn Nguy, hắn cũng chỉ đành bó tay hết cách, lắc đầu than thở.
Vì thế, khi nghe Nhạc Tử Mẫn giới thiệu Trương Văn Trọng, Lâm Đống kinh ngạc không ngớt: "Cái gì? Hắn là danh dự giáo thụ của y học viện đại học Ung Thành? Điều...điều này sao có thể? Hắn bao nhiêu tuổi a? Nhiều lắm chừng hai mươi tuổi, thế nào trở thành danh dự giáo thụ của y học viện đại học Ung Thành? Điều này quả thực là khó tin."
Ngay khi Nhạc Tử Mẫn và Lâm Đống còn đang nhẹ giọng nói chuyện, Trương Văn Trọng dẫn Tô Hiểu Hồng đi tới bên giường giải phẫu, nhưng hắn cũng không vội vã bắt đầu giải phẫu, mà đưa ánh mắt nhìn về phía Bạch Quang Minh đang đứng ngay góc tường.
Lúc này Bạch Quang Minh cũng đã thay vào một bộ đồ giải phẫu vô khuẩn, không nói một tiếng đứng ngay góc tường phòng giải phẫu. Khi hắn thấy ánh mắt Trương Văn Trọng nhìn tới, mới nhếch miệng cười, nói: "Đừng để ý, tôi chỉ đứng nơi này để nhìn, sẽ không gây trở ngại cho anh, anh coi như không thấy tôi tồn tại là được rồi."
Gật đầu, Trương Văn Trọng không hề để ý tới Bạch Quang Minh, đưa ánh mắt nhìn trở lại trên người Tôn Nguy.
Lúc này Tôn Nguy sau khi tiếp nhận gây mê, đã lâm vào trạng thái ngủ say.
Trương Văn Trọng mở hộp ngân châm đã được khử trùng hoàn toàn mở ra, cầm lên ngân châm, dùng Cố Bổn Bồi Nguyên Châm Pháp, đâm vào huyệt vị toàn thân Tôn Nguy để củng cổ chính khí trong cơ thể, tăng cường xác suất thành công của lần trị liệu này. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Thi châm xong, Trương Văn Trọng nhìn Tô Hiểu Hồng đảm nhiệm trợ thủ, phân phó: "Tiểu muội, mỗi mười lăm phút, dùng bổ pháp hành châm cho hắn một lần."
"Được, em đã biết." Tô Hiểu Hồng dùng lực gật đầu, tinh thần tập trung cao độ.
Trương Văn Trọng thay đổi vị trí đứng, dùng viết lông vẽ da đầu Tôn Nguy, sau đó cầm lấy khí cụ, chuẩn bị mở nắp sọ cho Tôn Nguy.
Lâm Đống đi tới, hắn cảm thấy mình cần phải nói cho Trương Văn Trọng, vị trí cụ thể bị ung bướu của Tôn Nguy. Nhưng khi hắn vừa đi tới bên cạnh Trương Văn Trọng, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Trương Văn Trọng đã dùng khí cụ mở nắp hộp sọ của Tôn Nguy.
Trong khoảng thời gian ngắn, bốn lỗ hổng liền xuất hiện trên não bộ của Tôn Nguy. Lâm Đống nhìn vị trí bốn lỗ hổng, lại đưa mắt nhìn Trương Văn Trọng, không mở miệng nói, lặng lẽ lui về bên người Nhạc Tử Mẫn, đè thấp thanh âm nói: "Trước đó hắn có xem qua hình chụp của não bộ, cùng hình chụp cộng hưởng từ của Tôn Nguy rồi sao?"
Nhạc Tử Mẫn hơi sửng sốt, không giải thích được vì sao Tôn Nguy lại hỏi vấn đề này. Nhưng hắn chăm chú hồi ức lại một chút, mới lắc đầu nói: "Không có đâu? Tôi nhớ ngoại trừ ngày hôm nay ra, mấy ngày trước hắn có tới một lần. Nhưng lúc đó hắn cũng không kiểm tra hình chụp não bộ và cộng hưởng từ của Tôn Nguy."
"Kỳ quái." Lâm Đống nhíu mày, trong ánh mắt hiện nỗi khiếp sợ: "Nếu như hắn không có xem qua não bộ của Tôn Nguy, cùng cộng hưởng từ, vì sao hắn lại biết vị trí khối u cụ thể trong não của Tôn Nguy? Tôi xem thấy hắn mở bốn lỗ hổng, vừa vặn ngay vị trí của khối u."
"Ha hả." Nhạc Tử Mẫn cười khẽ, nói: "Điều đó có gì là kỳ quái? Tiểu Trương là người tinh thông Quan Khí Bát Pháp a! Huống chi, chẩn mạch thuật của hắn cũng không tầm thường. Cho nên theo ý tôi, hắn có thể chuẩn xác phán đoán ra vị trí cụ thể của khối u, là chuyện rất bình thường."
"Quan Khí Bát Pháp?" Lâm Đống cũng không phải xuất thân từ Trung y thế gia, đối với Trung y mặc dù có đọc lướt qua, nhưng chỉ đọc qua những sáng tác Trung y học phổ thông. Đối với Quan Khí Bát Pháp, vọng chẩn thuật này, cũng không hiểu biết. Bất quá hắn cũng biết hiện tại không phải thời gian hỏi việc này, cho nên sau khi nhắc lại, cũng liền im miệng không nói tiếp. Hắn chỉ hiếu kỳ đến tột cùng Trương Văn Trọng muốn làm gì, ở thời gian này, Lâm Đống đối với Trương Văn Trọng đã có chút lòng tin và chờ mong.
Trong lòng Lâm Đống âm thầm nói: "Có thể, người trẻ tuổi làm kẻ khác khiếp sợ này, thật có thể sáng tạo ra một đoạn kỳ tích cũng nói không chừng."
Trương Văn Trọng đã đưa lưỡi cưa thâm nhập vào giữa hai lỗ của xương sọ, sau đó lại kéo ra. Tay hắn vừa ổn lại nhanh, rất nhanh đã cưa ra một khe hở mặt trên xương sọ. Ngay sau đó, hắn lại dùng phương pháp tương đồng tiếp tục làm như thế, chỉ chốc lát sau, giữa bốn lỗ hổng trong xương sọ, đã hiện ra bốn khe hở liên kết.
Sau đó hắn lấy một dụng cụ kềm gắp, trong một tiếng vang giòn lộp bộp, đã đem nắp xương sọ lấy xuống, đặt vào trong khay bên cạnh.
Não của Tôn Nguy lúc này đã được mở ra.
Trương Văn Trọng không có chút chần chờ, liền mở màng não, rất nhanh tìm được khối u trong não Tôn Nguy, lập tức cắt bỏ. Một khối u nhiễm máu liền bị Trương Văn Trọng cắt bỏ, dùng kềm phẫu thuật gắp đi ra, ném vào chiếc khay bên cạnh.
"Tôn Nguy đã bị ung thư não thời kỳ cuối, tế bào ung thư đã sớm khuếch tán, dù là cắt bỏ khối u cũng không có tác dụng gì, đến tột cùng hắn muốn làm gì?" Lâm Đống hơi nhíu mày, không giải thích được ý tứ của Trương Văn Trọng.
Kỳ thực, đúng như ý nghĩ của Lâm Đống, ung thư não thời kỳ cuối, tế bào ung thư cũng đã khuếch tán, dù có giải phẫu cắt bỏ khối u, đích thật cũng không có tác dụng gì. Bằng không, với tạo nghệ trong lĩnh vực giải phẫu khoa ngoại não của Lâm Đống, đã sớm tiến hành giải phẫu cắt bỏ khối u cho Tôn Nguy, đâu cần phải bó tay hết cách?
Trương Văn Trọng cũng biết điểm này, mà cuộc giải phẫu hắn muốn làm, cũng không chỉ đơn thuần cắt bỏ khối u trong não Tôn Nguy, hắn còn có một việc thật trọng yếu cần làm.
Ngay khi cắt bỏ toàn bộ khối u trong não Tôn Nguy xong, Trương Văn Trọng dùng tốc độ cực nhanh, dưới tình huống không có bất luận kẻ nào nhìn thấy, đem một viên Địch Thể Đan cố ý luyện chế trước cho Tôn Nguy, bỏ vào trong não của hắn, lại chôn vào địa phương vừa được cắt bỏ khối u.
Sau đó, Trương Văn Trọng thúc đẩy chân nguyên trong cơ thể, truyền vào trong não Tôn Nguy, luyện hóa Địch Thể Đan, để linh khí trong Địch Thể Đan có thể dọc theo tế bào ung thư khuếch tán khắp màng não, cùng tế bào ung thư tiến hành chiến đấu.
Tuy rằng Trương Văn Trọng vẫn mở mắt, thế nhưng thần thức của hắn đã tiến nhập vào chân nguyên đang di chuyển trong não Tôn Nguy, chỉ huy linh khí của Địch Thể Đan, hướng tế bào ung thư khởi xương sự tiến công mãnh liệt.
Linh khí của Địch Thể Đan và tế bào ung thư thật giống như hai phe quân đội ở trận doanh đối địch, đang ở trong thân thể Tôn Nguy triển khai sự chém giết liều chết. Sự công sát mãnh liệt như vậy, tuy rằng có thể sát thương tế bào ung thư trong diện tích lớn, nhưng đồng thời cũng sẽ cấu thành hao tổn cực đại đối với chính khí trong cơ thể Tôn Nguy. Nếu như chính khí trong cơ thể Tôn Nguy, một lúc nào không chịu nổi, xuất hiện sự tan vỡ, như vậy Tôn Nguy cũng lập tức chết trên giường giải phẫu.
Giờ này khắc này, mới là then chốt nhất của cuộc giải phẫu, cũng là thời khắc hung hiểm nhất!
Cuộc giải phẫu cuối cùng có thể thành công hay không, ngoại trừ phải xem Trương Văn Trọng có thể chỉ huy được linh khí Dịch Thể Đan ở trong thời gian ngắn nhất tiêu diệt toàn bộ tế bào ung thư còn sót lại, đồng thời còn phải xem chính khí trong cơ thể Tôn Nguy có thể chống được tới phút thành công cuối cùng hay không.
Lúc này, Trương Văn Trọng trước khi phẫu thuật đã sử dụng Cố Bổn Bồi Nguyên Châm Pháp đâm vào huyệt vị Tôn Nguy, cũng đã phát huy ra tác dụng giúp chính khí trong cơ thể Tôn Nguy bảo trì được trạng thái cường thịnh nhất.
Thời gian trôi qua từng giây.
Tế bào ung thư trong cơ thể Tôn Nguy rất nhanh bị tiêu diệt. Cùng lúc đó chính khí trong cơ thể hắn tuy rằng được Cố Bản Bồi Nguyên Châm Pháp kích thích, vẫn đang duy trì thế thái cường thịnh, thế nhưng vào lúc này cũng đã rơi vào sát biên giới dầu hết đèn tắt, tùy thời đều có khả năng tan vỡ.
Cuộc giải phẫu đến tột cùng thành công hay thất bại, phải xem trong mấy phút cuối cùng này, là do Trương Văn Trọng diệt trừ tế bào ung thư còn sót lại trong cơ thể Tôn Nguy, hay chính khí trong cơ thể Tôn Nguy không thể kiên trì, triệt để biến mất.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #117


Báo Lỗi Truyện
Chương 117/708