Chương 105: Chuẩn Bị Hành Động


Tuy rằng lúc này đã là ban đêm, thế nhưng trong cửa hàng vật liệu xây dựng tại đường Vi Thành vẫn sáng rực ánh đèn.
Xà ca và hai đồng sự cùng nhau khiêng những ống thép cứng rắn dời ra xe ba bánh đậu ngay trước cửa hàng vật liệu xây dựng. Sau khi làm xong công việc, hắn mới dừng lại lau mồ hôi trên trán, đồng thời mở bình nước bên cạnh uống ừng ực vài ngụm nước trà.
Từ lần trước bị Trương Văn Trọng dùng Sinh Tử Phù giáo huấn, cảm nhận được cảm giác muốn sống không được muốn chết không yên, Xà ca và mười một tên lưu manh khác vừa kinh khủng sợ hãi đồng thời cũng không dám không làm theo lời của Trương Văn Trọng. Dù sao cảm giác đau đớn ngứa ngáy khi Sinh Tử Phù phát tác, bọn họ thật sự không muốn lại tiếp tục trải qua.
Nếu không thể tiếp tục lừa lọc cướp giật để kiếm được tiền tài, Xà ca và mười một tên lưu manh khác cũng chỉ đành dựa vào sức lực tay chân để nuôi sống chính mình. Những người khác đi tìm công việc gì để làm Xà ca cũng không biết, bởi vì gần đây hắn bận rộn làm việc bên trong cửa hàng vật liệu xây dựng, mệt đến mức như con chó chết nằm bệch trên đất, thậm chí thời gian để gọi điện thoại thăm hỏi đám huynh đệ ngày trước cũng không có. Nói ra cũng kỳ quái, tuy rằng sinh hoạt hiện tại khổ cực hơn trước đây không ít, thế nhưng không biết vì sao, Xà ca luôn luôn cảm giác tâm tình hiện tại của chính mình tốt đẹp hơn trước đây rất nhiều.
Xà ca trước đây, mỗi ngày đều ngây ngốc mù mịt mà trôi qua. Không có mục tiêu, càng đừng nói tới cái gì là mộng tưởng. Sống một ngày thì tính thêm một ngày, thế nhưng hiện tại, hắn cũng có mục tiêu, đó chính là kiếm tiền về gặp cha mẹ, mua nhà rồi kết hôn. Tuy rằng mục tiêu rất khuôn sáo cũ kỹ, thế nhưng cũng rất thực tế.
Có đôi khi trong lúc có nhàn hạ, Xà ca thỉnh thoảng cũng sẽ ngẫm lại, nếu như không gặp phải người kia, hiện tại hắn sẽ có dáng dấp như thế nào? Ăn mặc trang phục tự cho là phong cách, trong miệng ngậm thuốc lá, mở miệng chửi tục, đi chung quanh tìm người gây sự. Thời gian có tiền, lại dẫn một đám huynh đệ đi ăn uống cờ bạc, thời gian không tiền, lại ngủ vùi trong căn phòng bừa bộn mà ôm bụng chịu đói.
Hiện tại ngẫm lại, sinh hoạt như vậy thật đúng là chẳng có gì thú vị. Nguồn: http://truyenyy.com
Ngay khi hắn ngồi xổm chỗ góc tường, cùng đồng sự của cửa hàng vật liệu hút loại thuốc lá chỉ cần dùng năm nguyên là mua được một bao. Một thanh âm đột nhiên vang lên trong cửa hàng vật liệu xây dựng: "Dư Thanh, có người tìm anh."
Xà ca vốn có tên là Dư Thanh, sở dĩ hắn được xưng là Xà ca, ngoài việc trên cánh tay hắn có xăm hình rắn, đồng thời cũng bởi vì tên của hắn mà ra.
"Ác, đã biết." Dư Thanh lên tiếng, vừa ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy Trương Văn Trọng và Đàm Thanh đang đi vào cửa hàng xây dựng. Sau năm giây sửng sốt, điếu thuốc lá của hắn run run rơi xuống đất, đứng dậy nghênh hướng Trương Văn Trọng và Đàm Thanh, vẻ mặt kinh hoàng và không biết làm sao.
Nhìn Dư Thanh dù bị gầy đi một vòng nhưng lại có vẻ tinh tráng hơn rất nhiều, Trương Văn Trọng mỉm cười, nói: "Tôi muốn nhờ giúp một việc."
Sau khi biết được việc Trương Văn Trọng muốn nhờ, Dư Thanh cũng không nói nhiều, lập tức móc ra điện thoại liên lạc với những người bạn và huynh đệ cùng lăn lộn ngoài đường lúc trước. Tuy rằng hiện tại hắn đã rời khỏi giang hồ, thế nhưng những người đó cũng không biết, cho nên liền bán một chút mặt mũi cho hắn. Rất nhanh liền có người chạy tới, nhận bức hình của tên cao thủ nội gia quyền từ trên tay hắn.
Trương Văn Trọng đưa số điện thoại của mình cho Dư Thanh, phân phó nói: "Chỉ cần có tin tức của người này, liền lập tức gọi điện thoại. Chuyện lần này xem như tôi nhận của cậu một nhân tình. Đợi khi tìm được người kia, tôi sẽ hóa giải Sinh Tử Phù cho cậu. Nhưng tôi phải nhắc nhở cậu, lúc Sinh Tử Phù hóa giải, cũng không nên tiếp tục làm chuyện xấu, bằng không để tôi biết được, nhất định sẽ cho cậu nhận chịu sự thống khổ nhiều hơn!"
Dư Thanh cẩn cẩn thận thận cười, nói: "Anh yên tâm, loại sinh hoạt như trước đây, dù anh có muốn tôi trở lại, tôi cũng không nguyện ý."
"Vậy là tốt rồi." Trương Văn Trọng nhìn hắn thật sâu, vừa cười vừa nói, xoay người cùng Đàm Thanh rời đi.
Biểu tình lúc này của Dư Thanh, như có gì muốn nói lại thôi, cuối cùng hắn cũng mở miệng nói: "Trương tiên sinh, có phải anh từng có đụng chạm tới Rắn Hổ Mang?"
"Rắn Hổ Mang?" Trương Văn Trọng dừng chân lại, xoay người nhìn hắn.
Dư Thanh vội vã giải thích: "Rắn Hổ Mang là một tên hiệu, tên của hắn chính là Ngụy Nhạc, là một tiểu lão đại trên đường, thái độ làm người âm ngoan ác độc, cho nên người ta đặt cho hắn là Rắn Hổ Mang."
"Nguyên lai là hắn." Trương Văn Trọng nhớ tới buổi tối ngày đó, ở trong nhà Lâm Tử Mạn gặp được tên nam tử nhìn qua có vẻ trung hậu nhưng kỳ thực lại âm độc kia.
"Không sai, tôi và hắn đích thật có chút đụng chạm. Thế nào, cậu thu được tin tức gì?"
Dư Thanh gật đầu nói: "Ân, tôi nghe nói thời gian vừa rồi hắn tìm người điều tra thân phận của anh, phỏng chừng là muốn đối phó anh."
"Đối phó tôi? Chỉ bằng hắn?" Trương Văn Trọng đạm nhiên cười, vẻ mặt châm chọc.
"Cảm ơn cậu nói cho tôi biết tin tức này." Lưu lại một câu nói như thế, Trương Văn Trọng và Đàm Thanh lại xoay người đi.
Dư Thanh ngây người đứng ở đó, sau đó đưa tay vỗ gáy, lẩm bẩm: "Sao mình lại quên, với thực lực quỷ thần khó lường của hắn, Ngụy Nhạc tìm tới hắn, có khác gì tự tìm đường chết."
Sau khi rời khỏi cửa hàng vật liệu xây dựng, Trương Văn Trọng cũng không về nhà, mà đi theo Đàm Thanh tới cục cảnh sát. Đối với Trương Văn Trọng mà nói, việc cấp bách là phải mau chóng đưa tên cao thủ nội gia quyền ra công lý. Dù sao ai cũng không thể bảo chứng, hắn bị thương có thể nổi lên hung tính hay không, sẽ đem lửa giận phát tiết lên trên người thường. Hàn Phi Tử có câu nói rất hay: "Nho dùng văn loạn pháp, hiệp dùng võ phạm cấm." Những kẻ nắm giữ tài nghệ giết người siêu cường này, một ngày nổi điên, hậu quả thiết tưởng sẽ không chịu nổi. Mặt khác, Trương Văn Trọng cũng không mong muốn người kia dưỡng thương khỏe lại sẽ tiếp tục chạy tới dây dưa hắn.
Đi vào phòng làm việc của đại đội hình cảnh, Lý Triêu Dương đã từ hiện trường vụ án giết người tại đường Nhân Dân Tây vội vàng trở về, đang ngồi trên ghế, sắc mặt âm trầm, không ngừng hút thuốc.
"Thế nào?" Đàm Thanh hỏi.
Lý Triêu Dương cầm điếu thuốc dụi tắt trong gạt tàn, đứng dậy nói: "Cũng một cách chết tương tự, tình huống phát hiện tại hiện trường cũng giống như ba vụ án trước đó, hẳn cũng là chuyện do hắn làm. Trong vòng một ngày, liên tục xuất hiện năm vụ án giết người, trên tỉnh cũng bị kinh động, hạn cho chúng ta phải trong vòng một tuần đem hung thủ đưa ra công lý! Mặt khác, chúng ta đã tra ra tự liệu của người này. Hắn họ Tiêu tên Hà, là người tỉnh Bắc Lộc, khả năng võ công không rõ, năm năm trước từng xuất hiện qua ở tỉnh Ngân Hạ, cũng trong vòng hai ngày phạm vào sáu vụ án mạng."
"Tên này, đúng thật là vô pháp vô thiên!" Đàm Thanh hận đến cắn răng. Lúc hai giờ sáng, điện thoại di động của Trương Văn Trọng vang lên.
Lấy điện thoại ra nhìn biểu hiện trên màn hình, cũng là một dãy số điện thoại xa lạ. Bấm máy chuyển tiếp, thanh âm Dư Thanh từ bên trong điện thoại truyền ra: "Trương tiên sinh, may mắn không làm nhục mệnh, anh nhờ tôi giúp anh tìm người nọ, hiện tại đã tìm được rồi."
"Ở đâu?" Trương Văn Trọng không có lời vô ích, thẳng vào chủ đề.
"Số hai đường Đức Hưng. Trong một phòng khám bệnh tên Vĩnh An, là chỗ khám bệnh tư nhân."
Đường Đức Hưng, ở Ung Thành cũng được xem là một nơi có tiếng tăm lừng lẫy. Cả con đường đều có những phòng cùng trung tâm tắm rửa matxa loại bình dân, hoặc trung lưu. Bởi vì cả con đường này không chỉ có thể kích thích xài tiền, còn có thể giải quyết vấn đề thất nghiệp. Trọng yếu nhất là, ở đây hàng năm đều có thể nộp lên một số thuế má kếch xù, vì thế những bộ môn liên quan đều mắt nhắm mắt mở, chỉ cần không nháo ra chuyện lớn, cũng sẽ không có chuyện ngừng kinh doanh hoặc chỉnh đốn.
Phòng khám bệnh Vĩnh Yên ở trên đường cũng nổi danh. Trên đường có rất nhiều huynh đệ bị thương, bởi vì nguyên nhân thương thế, không thích hợp đến bệnh viện chính quy. Bởi vì bệnh viện chính quy khi nhìn thấy thương thế của bọn họ, đều sẽ tuyển chọn báo cảnh sát. Cho nên bọn họ đều chạy đến phòng khám bệnh Vĩnh Yên để cứu chữa. Bác sĩ bên trong phòng khám bệnh có y thuật không tệ, then chốt chính là sẽ không làm ra chuyện gọi điện thoại cho cảnh sát. Cho nên dần dần cũng trở thành phòng khám bệnh dành cho đám người hắc xã hội.
Mỗi buổi tối đều là thời gian náo nhiệt nhất của đường Đức Hưng. Lại có tương đồng chính là, mỗi khi đến buổi tối, những nhân vật lưu manh móc túi cũng đầy rẫy trên đường Đức Hưng. Mà cũng chính nhờ mấy tên lưu manh móc túi này, đã phát hiện được tung tích của Tiêu Hà, đồng thời báo cho Dư Thanh, sau đó Dư Thanh chuyển cáo cho Trương Văn Trọng.
Từ góc độ nào đó mà nói, luận khởi công phu tìm người, những người này thật đúng là mạnh hơn cảnh sát.
Sau khi cắt đứt điện thoại, Trương Văn Trọng ngẩng đầu nhìn Lý Triêu Dương và Đàm Thanh nói: "Đã có tin tức của Tiêu Hà, hắn đang ở số 2 đường Đức Hưng, phòng khám bệnh Vĩnh Yên."
Đàm Thanh quá đỗi vui mừng, đứng dậy chạy ra ngoài: "Thật tốt quá! Nhanh lên xuất phát! Lần này cũng không cho hắn chạy!"
So sánh với sự gấp gáp của Đàm Thanh, tính cách Lý Triêu Dương trầm ổn hơn rất nhiều, hắn đầu tiên liên lạc cho võ cảnh, thỉnh cầu võ cảnh hiệp trợ phá án. Sau đó mới cùng Trương Văn Trọng đi ra khỏi cục cảnh sát, mặc thường phục lên một chiếc xe chạy tới đường Đức Hưng.
Lúc này người của đội hình cảnh, toàn bộ đều thay thường phục, lái xe cũng toàn là loại xe bình thường có giấy phép tư nhân. Nếu như chỉ nhìn vào điểm này mà xem, căn bản là nhìn không ra thân phận cảnh sát của bọn họ. Dù là Đàm Thanh, cũng không dùng xe máy của nàng, lại cùng Trương Văn Trọng và Lý Triêu Dương ngồi chung một xe chạy đi.
Bên ngoài đường Đức Hưng, Lý Triêu Dương bọn họ đã hội hợp với võ cảnh vừa chạy tới trợ giúp.
Chi bộ đội võ cảnh, người dẫn đầu là một vị trung giáo. Trên đường đi tới hắn cũng đã đem toàn bộ vụ án đọc qua, có được sự hiểu biết đại khái. Đồng thời hắn cùng Lý Triêu Dương, Đàm Thanh cũng tương đối quen thuộc. Xem ra giữa bọn họ cũng từng có hợp tác không ít.
Ba người gặp nhau thương nghị, vị võ cảnh trung giáo hai sao kia xoay người trở về xe, thay đổi một thân thường phục. Cùng hắn thay đổi thường phục, còn có mấy sĩ quan cấp úy. Sau đó những người này lại thay đổi xe, dẫn đầu đi vào đường Đức Hưng.
Viên trung giáo võ cảnh, ngồi vào xe của Trương Văn Trọng bọn họ.
Nhìn Trương Văn Trọng, hắn cười cười hỏi: "Huynh đệ rất lạ mặt a? Vừa mới đi theo Lý đầu gỗ phải không?"
Lý đầu gỗ?
Trương Văn Trọng dùng khóe mắt nhìn Lý Triêu Dương, thật đúng, vào lúc hắn sầm mặt, rất giống như một khúc gỗ.
Đàm Thanh nở nụ cười, nói: "Tằng đội, lần này anh nhìn lầm rồi, Trương tiên sinh cũng không phải đội hình cảnh chúng tôi, là ngoại viện chúng tôi mời tới."
"Ác?" Võ cảnh trung giáo được xưng là Tằng đội, kinh ngạc quan sát Trương Văn Trọng một phen, vừa cười vừa nói: "Ngoại viện có thể làm cho Lý đầu gỗ cam tâm mời tới, nhất định là cao thủ. Trương tiên sinh, làm quen một chút, tôi là Tằng Đức Bình."
Trương Văn Trọng đưa tay bắt tay hắn, hồi đáp: "Tôi là Trương Văn Trọng."
"Trương tiên sinh quả nhiên là một cao thủ!" Tằng Đức Bình cười nói. Ngay lúc vừa nắm tay, hắn âm thầm vận kình, nhưng hắn cũng không ngờ bàn tay Trương Văn Trọng lại giống như một nắm bông gòn, làm hắn không thể nào phát lực, vô cùng khó chịu.
"Tằng đội thật khách khí, Đại Lực Kim Võng Chưởng của anh thật sự là không kém, hẳn đã luyện được tới tầng thứ năm." Trương Văn Trọng vẫn cười rất thản nhiên, loại mỉm cười đạm nhiên này, cho hắn thêm cảm giác bí hiểm.
"Trương tiên sinh nói không sai." Tằng Đức Bình gật đầu thừa nhận, vừa cười vừa nói: "Đợi sau khi vụ án này chấm dứt, nhất định phải tìm một cơ hội, so chiêu với Trương tiên sinh mới được. Đại Lực Kim Võng Chưởng của tôi, đã dừng ở tầng thứ năm nhiều năm rồi."
Bất luận là công phu gì, mấy tầng đầu cực kỳ dễ luyện, thế nhưng càng về phía sau thật sự càng khó luyện vô cùng. Tỷ như Tằng Đức Bình, Đại Lực Kim Võng Chưởng của hắn đã đạt tới tầng thứ nam, cũng không chỉ nhờ vào khổ tu là có tiến triển. Hiện tại hắn cần, là một cuộc quyết đấu với tiêu chuẩn cao. Cho nên hắn mới hướng Trương Văn Trọng phát ra lời mời so đấu.
"Không thành vấn đề, tùy thời xin đến chỉ giáo." Trương Văn Trọng mỉm cười đáp. Hắn biết chỉ cần đáp ứng lời mời so đấu của Tằng Đức Bình, mặc kệ trong cuộc đấu cuối cùng Tằng Đức Bình có lĩnh ngộ được điều gì hay không, có thể đột phá đến tầng thứ sáu hay không thì Tằng Đức Bình đều sẽ ghi nhớ nhân tình này của hắn.
Hơn nữa nói không chừng, bản thân hắn trải qua trận so đấu lần này cũng sẽ lĩnh ngộ ra được điều gì đó.
Chuyện như vậy đối với bản thân hắn không những có chỗ tốt, còn không có chỗ hỏng, không đáp ứng mới là ngu ngốc.
Vào lúc này chiếc xe cũng đã dừng ngay trong một hẻm nhỏ tối đen đối diện phòng khám bệnh Vĩnh Yên. Từ nơi này, có thể tinh tường nhìn thấy tình huống bên trong phòng khám bệnh, thế nhưng từ bên trong phòng khám bệnh cũng không nhìn thấy được tình huống nơi này.
Phòng khám bệnh Vĩnh Yên được chia làm hai bộ phận.
Phía bên trái bộ phận bên ngoài là nơi bác sĩ chẩn đoán bệnh, bên phải là hiệu thuốc, thuốc Đông y thuốc Tây đầy đủ, thế nhưng bán nhiều nhất cũng chỉ là áo mưa (bao cao su), thuốc tráng dương hoặc một ít đồ dùng dành cho tình thú.
Bộ phận bên trong, chia làm phòng truyền dịch, phòng tiêm chích, cùng phòng giải phẫu loại nhỏ.
Từ bên ngoài phòng khám bệnh Vĩnh Yên nhìn vào, vô luận thấy thế nào cũng chỉ nhìn thấy được phòng khám cùng hiệu thuốc, sâu bên trong cũng không thể nhìn thấy.
Lý Triêu Dương dùng bộ đàm để hai nam nữ hình cảnh ngụy trang trở thành tình lữ, mang theo thuốc chích cùng đơn thuốc đi vào phòng khám bệnh Vĩnh Yên yêu cầu hỗ trợ. Loại thuốc chích cùng đơn thuốc lấy được từ bệnh viện này, chạy đến phòng khám bệnh nhờ chích thuốc thì nhiều vô số, nhìn mãi cũng quen mắt. Cho nên bác sĩ cùng hộ sĩ bên trong phòng khám bệnh cũng không hề sinh nghi, liền dẫn bọn họ đi vào bên trong. Mà trong quá trình chích thuốc, hai nam nữ hình cảnh cũng đã đem tình huống bên trong phòng khám bệnh Vĩnh Yên hiểu được rõ ràng.
Đợi đến khi bọn họ đi ra khỏi phòng khám bệnh, lập tức hồi báo: "Tiêu Hà đang ở trong phòng chích, hẳn là vừa mới làm xong giải phẫu, trên người còn băng bó, đang truyền dịch."
"Thật tốt quá!" Lý Triêu Dương trầm giọng nói: "Chuẩn bị hành động!"

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #105


Báo Lỗi Truyện
Chương 105/708