Chương 104: Gặp Phải Đánh Lén


Đi ra khỏi phòng khám nghiệm tử thi, Lý Triêu Dương lập tức gọi người mang tới giấy bút, đưa cho Trương Văn Trọng.
Tài vẽ của Trương Văn Trọng tự nhiên là không thể hoài nghi, chỉ vài nét bút, đã đem gương mặt của tên cao thủ nội gia quyền trong hoa cỏ quỷ thị vẽ ra, rất sống động, y hệt người thật.
"Chính là hắn." Trương Văn Trọng đưa tờ giấy cho Lý Triêu Dương.
Ngay lúc này, điện thoại của Lý Triêu Dương vang lên, hắn vừa chuyển máy, nghe thấy được bên trong truyền đến tiếng nói, sắc mặt nhất thời liền âm trầm xuống tới.
"Làm sao vậy? Không phải lại xảy ra chuyện nữa chứ?" Đợi khi Lý Triêu Dương kết thúc cuộc trò chuyện, thu hồi điện thoại, Đàm Thanh mới hỏi.
"Cô nói đúng rồi, thật đúng lại xảy ra chuyện. Ở đường Nhân Dân Tây, lại phát hiện một hiện trường gây án. Tôi phỏng chừng là có quan hệ tới người kia." Lý Triêu Dương cầm bức vẽ do Trương Văn Trọng đưa qua, giận dữ nói: "Chỉ trong thời gian hai ngày ngắn ngủi, đã giết chết năm người, tên này cũng quá cuồng vọng! Thật xem cảnh sát của Ung Thành chúng ta là phế vật ăn không ngồi rồi sao? Hừ!" Hắn cầm bức vẽ trong tay giao cho một cảnh sát, tự mình dẫn theo mấy người cảnh sát hướng ra phía ngoài đi đến.
Đàm Thanh vô ý thức cũng muốn theo sau.
Lý Triêu Dương chợt quay đầu, nhìn nàng nói: "Đàm Thanh, cô đưa Trương tiên sinh trở về trước, rồi hãy tới đường Nhân Dân Tây hội hợp với chúng tôi."
"Được." Đàm Thanh gật đầu đáp.
Lý Triêu Dương dẫn theo một người hình cảnh rất nhanh chui vào xe cảnh sát, bật còi, hướng đường Nhân Dân Tây chạy đi.
Đàm Thanh cũng nói: "Đi thôi, Trương ca, tôi đưa anh về."
Trương Văn Trọng vừa cười vừa nói: "Kỳ thực một mình trở về cũng được, cô tự làm việc của mình quan trọng hơn."
Đàm Thanh nói: "Là tôi mời anh tới hỗ trợ, tự nhiên phải do tôi tiễn anh về. Đợi tôi đưa anh về xong, lại chạy tới đường Nhân Dân Tây cũng không trễ.
Trương Văn Trọng cũng không tiếp tục cự tuyệt, bây giờ đã hơn sáu giờ chiều, tuy rằng sắc trời còn sáng, thế nhưng đã qua thời gian tan tầm, cho nên Trương Văn Trọng để Đàm Thanh đưa hắn về tiểu khu Hoa Hàng mà hắn ở trọ.
Trên đường đưa Trương Văn Trọng quay về tiểu khu Hoa Hàng, Đàm Thanh đột nhiên nói: "Trương ca, trong khoảng thời gian này, anh hay nhất cũng phải nên cẩn thận một chút."
Trương Văn Trọng đạm mạc cười, tự tin tràn đầy nói: "
Tên kia muốn đả thương tôi, chỉ sợ cũng không dễ dàng."
Đàm Thanh thấy hắn có lòng tin mười phần, cũng nở nụ cười, nói: "
Tôi suýt chút đã quên, Trương ca cũng là một cao thủ. Nói không chừng, chúng tôi còn phải nhờ anh mới có thể bắt được người kia."
Trương Văn Trọng đạm nhiên cười, cũng không nói thêm gì nữa. Nhìn thấy hắn như vậy, Đàm Thanh cũng không nói, chỉ tăng nhanh tốc độ xe tới cực hạn. Dù một đường chạy như bão táp, nhưng khi Đàm Thanh đưa Trương Văn Trọng về tới tiểu khu Hoa Hàng ngay dưới lầu hắn thuê ở thì cũng đã là ban đêm trăng sáng sao thưa.
"
Trương ca, ngày hôm nay thật sự rất cảm ơn anh, hôm nay chờ khi tôi rảnh rỗi, sẽ mời anh đi ăn xem như cảm ơn." Chờ Trương Văn Trọng bước xuống xe, Đàm Thanh cười hướng hắn biểu thị lòng biết ơn, sau đó lại nhấn chân ga, chạy về hướng đường Nhân Dân Tây.
Ngay lúc này, dị biến phát sinh!
Một thân ảnh đột nhiên từ trên một thân cây thật tươi tốt nằm ngay bên cạnh khu lầu nhảy xuống, lao thẳng về hướng Trương Văn Trọng.
Tốc độ của người này cực nhanh, giống như liệp báo vồ tới, lại thêm chuyện phát sinh đột nhiên, người bình thường căn bản không kịp né tránh.
Thế nhưng Trương Văn Trọng cũng không phải là người bình thường.
Ngay khi người này từ trên cây nhảy tới, Trương Văn Trọng đã liền nhận ra. Hắn nhanh chóng xoay người đối diện người kia, sau khi nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của người nọ, không khỏi cười nhạt lên, quát to: "Quả nhiên là ngươi!"
Người nhảy xuống từ trên cây chính là cao thủ nội gia quyền mà Trương Văn Trọng đã nhìn thấy trong khu hoa cỏ quỷ thị!
Người này bị phát hiện hành tung, cũng không chút nào thấy kinh hoảng, hắn thầm vận nội kình, thi triển ra một loại công pháp cùng loại với Thiên Cân Trụy, làm tốc độ đánh về phía Trương Văn Trọng trong nháy mắt tăng thêm vài phần. Đồng thời hai tay hắn cũng chụp mạnh vào ngực Trương Văn Trọng.
Chỉ là một động tác như thế, để Trương Văn Trọng phán đoán ra, thực lực của người này đã đạt được địa cấp hậu kỳ!
Không thể hoài nghi, người thường nếu chưa đạt được địa cấp võ giả, nếu trúng phải một chưởng này của hắn, tất nhiên sẽ giống như năm người bị hại, bởi vì trái tim bị tổn thương mà mất mạng tại chỗ.
"Hung thủ quả nhiên là ngươi!" Trương Văn Trọng quát lạnh một tiếng, chân phải đạp về phía trước một bước, một chiêu xuất ra nghênh hướng đôi tay người kia đang chụp tới.
"
Muốn chết." Người này thấy thế cười lạnh nói, hiển nhiên đối với thực lực của mình cực kỳ tự tin.
"
Phanh."
Bốn chưởng giao nhau!
Hai đạo kình lực âm nhu đột nhiên từ trong hai tay người này tuôn ra, giống như hai con rắn độc chui vào trong cơ thể Trương Văn Trọng, hướng trái tim của hắn lộ ra răng nanh dữ tợn.
Khóe miệng người này lộ ra một tia cười nhạt dữ tợn.
Ở trong mắt của hắn, Trương Văn Trọng đã biến thành một người chết.
Ngay lúc này, chân nguyên trong cơ thể Trương Văn Trọng chợt phát động phản kích.
Trong nháy mắt, đạo chân nguyên đã đem hai đạo nội kình âm nhu xâm nhập vào trong cơ thể Trương Văn Trọng thôn phệ sạch sẽ, đồng thời thuận thế phản công vào trong cơ thể người kia.
Người này hiển nhiên không hề ngờ tới, nội kình âm nhu của mình không chỉ đã bị thôn phệ, lại còn có thêm một cỗ lực lượng vô cùng tinh thuần nghịch tập tới trong cơ thể của hắn. Cỗ lực lượng mạnh mẽ trong nháy mắt chấn thương tạng phủ của hắn. Hắn há mồm "Oa!" một tiếng liền phun ra một ngụm máu tươi, vô cùng kinh hãi, hắn liền bức ra định bỏ chạy. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"
Muốn chạy?" Trương Văn Trọng tự nhiên không muốn để cho hắn chạy mất, kêu lên một tiếng trầm lạnh, hai tay mở thành như chộp tới, muốn bắt cổ tay của người nọ.
Trong ánh mắt người nọ hiện lên một đạo tinh mang âm ngoan, há mồm liền phun ra hai đạo phong mang màu đen, bắn thẳng đến ngay mặt Trương Văn Trọng.
Hai đạo phong mang màu đen tản mát ra mùi tanh hôi gay mũi, hiển nhiên đều được thoa kịch độc. Dù là Trương Văn Trọng cũng không dám tùy tiện đón đỡ, chỉ có thể nghiêng người né tránh.
Người này thừa dịp Trương Văn Trọng né tránh, xoay người nhảy, đã lập tức chạy trốn. Một loạt biến cố xảy ra liên tục nhìn qua như phức tạp, nhưng trên thực tế chỉ hoàn thành trong vòng mấy phút ngắn ngủi. Cảnh sát bình thường nếu đột nhiên gặp phải kinh biến như thế, chỉ sợ căn bản sẽ không kịp phản ứng. Thế nhưng Đàm Thành lại khác, nàng tốt xấu cũng từ Đàm thối thế gia đào tạo đi ra, không chỉ gặp loạn không sợ hãi, đồng thời khả năng ứng biến cũng cực nhanh.
Ngay khi người này chiến đấu cùng Trương Văn Trọng, Đàm Thanh cũng đã kịp rút súng ra, vừa nhìn thấy người kia muốn chạy, đưa tay liền bóp cò súng.
"Phanh!"
Trong tiếng súng nổ, thân ảnh người kia hơi khựng lại, ngay lưng hiện ra một đoàn máu tươi. Thế nhưng sau đó tốc độ của hắn liền khôi phục, thậm chí còn nhanh hơn trước vài phần, sau mấy lần nhảy mạnh, đã biến mất khỏi tầm mắt của hai người.
"
Ghê tởm, không ngờ để hắn trốn thoát!" Đàm Thanh ảo não không ngớt, nhìn thấy những cư dân trên khu lầu chung quanh có người hiếu kỳ từ sân thượng lan can ló đầu ra nhìn xung quanh, nàng vội vã liền thu súng trở lại.
"
Nhìn cái gì vậy? Chưa thấy qua xe máy bị nổ bánh sao?" Đàm Thanh nhất thời khẽ động làm ra vẻ phẫn nộ quát. Những cái đầu vừa ló ra khỏi sân thượng nhất thời liền biến mất hơn phân nửa. Những cái đầu còn dư lại, sau một thoáng cũng không nhìn ra được điều gì, cũng đều rụt trở vào.
Lúc này Đàm Thanh mới thở phào nhẹ nhõm, vội vã lấy điện thoại di động gọi cho Lý Triêu Dương hồi báo tình huống nơi này.
Trương Văn Trọng nói: "
Đầu tiên hắn bị tôi làm bị thương tạng phủ, sau đó lại trúng một phát súng của cô, hiện tại thân chịu trọng thương, tùy thời đều sẽ bị nguy hiểm sinh mạng. Cho nên hắn nhất định sẽ tìm bác sĩ, các vị có thể bắt tay vào phương diện này. Nhìn xem có thể tìm được tung tích của hắn hay không." Hắn xoay người đi tới bên thân cây, ngồi xổm xuống chỗ hai đinh sắt màu lam âm u ghim trên thân cây xem xét.
Đàm Thanh cũng vừa gọi xong điện thoại, nàng tự nhiên là không quên nhắc tới lời kiến nghị vừa rồi của Trương Văn Trọng chuyển đạt lại cho Lý Triêu Dương. Lúc này nhìn thấy Trương Văn Trọng ngồi xổm bên thân cây, không khỏi hiếu kỳ đi qua, dò hỏi: "
Trương ca, anh đang nhìn gì vậy? Ám khí này là hai cây đinh sắt từ trong miệng người nọ phun ra sao? Là thứ gì thế?"
Trương Văn Trọng hồi đáp: "
Âm Dương Tử Mẫu Tang Hồn Đinh!"
"
Rất lợi hại?" Tuy rằng xuất thân từ võ thuật thế gia, thế nhưng Đàm Thanh cũng không quá hiểu biết về ám khí.
Trương Văn Trọng hồi đáp: "
Là một loại ám khí rất thâm độc, nếu như bị nó bắn trúng, dù chỉ bị rách chút da, đều bị kịch độc xâm nhập tâm mạch mà mất mạng!"
"
Thật đáng sợ." Đàm Thanh chỉ cảm thấy dựng đứng tóc gáy, cực kỳ sợ hãi.
Trương Văn Trọng để Đàm Thanh ở lại canh chừng Tử Mẫu Tang Hồn Đinh, miễn cho việc có người không biết mà bị ngộ thương. Còn hắn chạy nhanh lên lầu, vào nhà lấy một cái nắp và một bình thủy tinh, rút Tử Mẫu Tang Hồn Đinh ra khỏi thân cây, bỏ vào trong bình thủy tinh. Đồng thời còn dùng chân nguyên bóp nát vài vị thuốc Đông y thành bột phấn, rắc lên miệng vết thương của thân cây để hóa giải độc tố bị dính trên thân cây.
"Anh lấy loại ám khí thâm độc này làm gì vậy?" Nhìn thấy Trương Văn Trọng cất giữ Tử Mẫu Tang Hồn Đinh, Đàm Thanh không giải thích được nói.
"
Nghiên cứu." Trương Văn Trọng tùy ý tìm một cái cớ, kỳ thực Âm Dương Tử Mẫu Tang Hồn Đinh là tài liệu tốt nhất để luyện chế một kiện bảo khí, nhìn thấy thứ mình thích là thèm như hắn, tự nhiên sẽ không dễ dàng chịu buông tha.
Vốn Âm Dương Tử Mẫu Tang Hồn Đinh là vật chứng, không thể đưa cho Trương Văn Trọng lấy làm của riêng. Thế nhưng suy nghĩ một chút, Đàm Thanh cũng không mở miệng phản đối, như ngầm đồng ý hành vi này của hắn. Đồng thời nàng không giải thích được hỏi: "Nếu như Âm Dương Tử Mẫu Tang Hồn Đinh phi thường âm độc, vừa rồi người nọ làm sao ngậm vào trong miệng để phun ra đả thương người?"
"
Đây là điều đáng sợ nhất của Âm Dương Tử Mẫu Tang Hồn Đinh!" Trương Văn Trọng hồi đáp: "Bởi vì sự xuất hiện của nó, thường thường làm cho đối thủ bất ngờ không kịp đề phòng. Đồng thời muốn luyện được chiêu này, thì phải nếm khổ, chịu tội, cũng là chuyện mà người thường khó có thể tưởng tượng. Từ nhỏ phải ngậm đủ loại độc vật bên trong miệng, lại đi qua phương pháp dùng thân thể thử độc để tăng cường khả năng kháng độc của bản thân."
Đàm Thanh than thở: "
Người này đối với bản thân mình còn tàn nhẫn như thế, thảo nào lại phát điên chạy đi giết chết cả năm người!"
Trương Văn Trọng nói: "
Chỉ sợ trước kia hắn cũng từng giết người!"
Đàm Thanh đột nhiên nhớ tới một việc, vội vã nói: "
Trương ca, tôi còn cần anh giúp một chuyện."
"
Chuyện gì?" Trương Văn Trọng hỏi.
Đàm Thanh nói: "
Còn nhớ rõ những tên lưu manh anh thu thập lần trước không? Tôi cần mượn mạng lưới quan hệ của bọn họ để đám lưu manh trong Ung Thành hỗ trợ tìm kiếm trong những phòng khám bệnh đen của những đường lớn hẻm nhỏ, để tìm kiếm tung tích của người kia. Nói thật ra, có đôi khi luận về việc tìm người, cảnh sát chúng tôi so ra còn kém mấy tên lưu manh kia."
"
Không thành vấn đề." Trương Văn Trọng gật đầu đáp.
Hắn cũng muốn nhanh chóng đem tên gia hỏa dám can đảm đánh lén hắn đưa ra công lý...

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #104


Báo Lỗi Truyện
Chương 104/708