Chương 102: Có Người Xâm Phạm Tới Cấm Chế


"Làm hình cảnh đúng thật là khổ cực!" Nhìn vẻ hấp tấp của Đàm Thanh, trong nháy mắt đã không còn nhìn thấy hình bóng, Trương Văn Trọng lắc đầu, cảm khái nói ra một câu.
Bước lên xe bus, sau nửa giờ Trương Văn Trọng xuất hiện ngay cửa tiểu khu Hoa Hàng. Hắn cũng không trực tiếp về nhà, mà đi tới ngân hàng gần tiểu khu, lấy ra năm vạn nguyên sau đó đi về hướng tiệm cơm của Uông bá.
Ngày hôm nay sở dĩ hắn cự tuyệt lời mời dùng cơm trưa của Nhạc Tử Mẫn, chính bởi vì hắn cần phải mang tiền tới cho Trần thúc dùng để lắp đặt thiết bị cần thiết cho tiệm cơm. Ngay buổi sáng hôm nay, Trần thúc gọi điện thoại cho hắn, nói đội lắp đặt thiết bị đã bắt đầu thi công. Dựa theo sự dự toán của bọn họ, muốn lắp đặt thiết bị tốt hơn, bao quát khu bếp, các loại bàn ghế vật liệu cần phải mua hết đầy đủ, đại khái phải cần tới năm vạn nguyên.
Khi Trương Văn Trọng đi tới trước cửa tiệm cơm của Uông bá, vừa lúc nhìn thấy công nhân lắp đặt thiết bị đang bận rộn bên trong, Trần thúc cũng không quan tâm chuyện kinh doanh của mình, đang bưng một chén canh đứng ngay cửa, vừa ăn vừa đốc xúc công nhân chăm chú làm việc.
"Tiểu Trương, cậu đã đến rồi." Nhìn thấy Trương Văn Trọng, Trần thúc vội vã đặt chén xuống mặt đất, xoa xoa tay, cười ha hả hỏi: "Thế nào, đã ăn cơm chưa? Có muốn nếm thử tay nghề của vợ tôi không? Đồ ăn bà ấy làm đúng là nhất tuyệt!"
"Không cần đâu." Trương Văn Trọng uyển chuyển từ chối, chỉ công nhân đang bận rộn trong tiệm cơm, dò hỏi: "Bọn họ ăn chưa?"
Trần thúc cười đáp: "Đã ăn xong từ sớm."
Trương Văn Trọng đưa qua xấp tiền bọc bằng giấy báo, giao vào trong tay Trần thúc, nói: "Trần thúc, trong đây là năm vạn nguyên."
"Nhiều, nhiều quá." Trần thúc vội vã xua tay nói: "Dựa theo sự dự toán của chúng ta, ba vạn nguyên đủ rồi, thậm chí còn dư thừa."
Trương Văn Trọng cũng không nói thêm, nhét tiền vào trong tay Trần thúc, thành khẩn nói: "Số tiền còn lại, đều cấp cho hàng xóm láng giềng. Trong khoảng thời gian này mọi người đều vì tiệm cơm của Uông bá mà hao hết tâm tư. Số tiền sau khi tính xong việc lắp đặt thiết bị có lẽ cũng không còn nhiều, nhưng xem như một phen tâm ý của tôi."
"Như vậy sao có thể được chứ? Điều này làm sao được?" Trần thúc không ngừng từ chối, muốn đem xấp tiền trả lại cho Trương Văn Trọng.
Trương Văn Trọng nói: "Trần thúc, chú hãy giữ lấy đi. Ngô, nếu không hay là như vậy, số tiền còn lại xem như tôi mời hàng xóm láng giềng ăn bữa cơm. Trong khoảng thời gian này mọi người vì chuyện của Uông bá mà ra tiền ra sức, đều trút ra không ít khí lực. Làm một trong cổ đông của tiệm cơm Uông bá, tôi tự nhiên phải mời mọi người dùng bữa cơm mới đúng."
Trần thúc không lay chuyển được Trương Văn Trọng, đành nói: "Đã như vậy tôi sẽ thu số tiền này vậy. Tiểu Trương, cảm ơn cậu."
Trương Văn Trọng nở nụ cười: "Chú cảm ơn tôi làm gì? Muốn nói cảm ơn, cũng phải do tôi nói mới đúng."
Sau khi hỏi Trần thúc một ít chuyện liên quan đến việc lắp đặt thiết bị, Trương Văn Trọng liền rời đi. Mà ngay lúc này Trần thúc cũng vỗ gáy, nói: "Yêu, xem trí nhớ của tôi đây, còn có chuyện suýt chút nữa đã quên."
"Còn có chuyện gì?" Trương Văn Trọng ngừng chân, dò hỏi.
"Mấy ngày nay Uông Đình đang tìm cậu, ngày hôm qua cô ấy còn hỏi số điện thoại của cậu." Trần thúc nói tiếp: "Uông Đình, còn nhớ rõ không? Là con gái của Uông bá."
"Đương nhiên là nhớ." Trương Văn Trọng gật đầu, trong đầu hắn liền hiện lên thân ảnh của Uông Đình, có chút không giải thích được, hỏi: "Cô ấy tìm tôi làm gì?"
Trần thúc suy nghĩ một chút, nói: "Hình như là nói muốn đem xe đạp gì đó trả lại cho cậu. Ngô, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, tôi cũng không nhớ rõ lắm."
"Xe đạp?" Trương Văn Trọng nhất thời nhớ tới chuyện tai nạn giao thông ngày trước, hắn đích thật có đem chiếc xe đạp cũ nát giao cho Uông Đình, nhờ nàng giúp đỡ xem chừng dùm. Hắn không khỏi nở nụ cười, lắc đầu nói: "Chiếc xe đạp kia hiện tại tôi cũng đã không còn dùng được nữa. Trần thúc, phiền phức chú nói với cô ấy dùm tôi, không cần trả lại."
Trương Văn Trọng vừa nói xong, một thanh âm giòn vang ngay sau lưng hắn vang lên: "Không được, chiếc xe đạp là của anh, tôi nhất định phải trả lại cho anh."
"Yêu, thật đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền xuất hiện." Thấy người đứng sau lưng Trương Văn Trọng, Trần thúc nhất thời nở nụ cười: "Uông Đình, sao cháu lại tới đây? Ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi chú." Uông Đình lễ phép chào hỏi Trần thúc và Trương Văn Trọng, mới đáp: "Cha của tôi không chịu nằm yên, luôn muốn tôi chạy tới xem tình huống lắp đặt thiết bị cho tiệm cơm, cho nên tôi thừa dịp thời gian nghỉ trưa, mới chạy tới nhìn xem."
Trần thúc nở nụ cười, nói giỡn: "Nguyên lai là như vậy. Ai, lão Uông này, cũng giống như tôi, đều có mạng số lao lực, một ngày vừa nhàn rỗi xuống tới, thì cả người liền khó chịu." Hắn đưa mắt nhìn Uông Đình, lại nhìn Trương Văn Trọng, cười tươi, nhặt chén trên mặt đất lên, đi về tiệm thuốc của mình, vừa đi vừa nói: "Hai người trò chuyện, tôi đi ăn xong đã."
Dáng tươi cười quái dị của Trần thúc lúc gần đi, làm Uông Đình cảm giác có chút ngại ngùng, gương mặt chợt ửng đỏ.
Nhưng nàng rất nhanh liền khôi phục bình thường, cầm chiếc xe đạp đẩy cho Trương Văn Trọng, nói: "Đây là chiếc xe đạp hôm đó anh nhờ tôi bảo quản dùm, trả lại cho anh."
Nhìn chiếc xe đạp Uông Đình đẩy qua, Trương Văn Trọng có chút vô cùng kinh ngạc: "Cô xác định chiếc xe đạp này là của tôi sao?" Thảo nào hắn kinh ngạc như vậy, bởi vì chiếc xe đạp của hắn cũ nát tới nỗi tùy lúc đều có khả năng báo hỏng biến thành sắt vụn. Thế nhưng chiếc xe đạp Uông Đình gởi lại cho hắn, tuy nói không phải hoàn toàn mới, thế nhưng còn sáng hơn chiếc xe đạp cũ của hắn rất nhiều.
Uông Đình hồi đáp: "Ân, là của anh. Tôi có giúp anh sửa sang lại, đồng thời thay một ít linh kiện bị hỏng."
Trương Văn Trọng có chút kinh ngạc: "Không nghĩ tới cô còn có thể sửa xe đạp."
Uông Đình cười cười: "Con cái gia đình nghèo đều có thể sớm lo cho gia đình thôi. Trước khi cha tôi mở tiệm cơm này, cũng từng sửa xe đạp một thời gian, cho nên tôi cũng học được chút ít tay nghề."
"Nguyên lai là như vậy." Trương Văn Trọng chợt cười, nói: "Hiện tại chiếc xe đạp này đối với tôi mà nói, đã không còn tác dụng. Cùng với việc để cho nó bám đầy bụi để trong hàng hiên, còn không bằng đưa lại cho cô dùng tốt hơn."
"Chiếc xe đạp rốt cục cũng không phải là thứ đáng giá, cho nên cô cũng đừng nên cự tuyệt. Huống chi hiện tại cô còn bận nhiều việc, bài vở và bài tập, còn phải chiếu cố cho Uông bá. Chạy qua lại giữa trường học và trong nhà, không có công cụ thay chân, thật đúng là không có phương tiện."
Uông Đình do dự chốc lát, lại nở nụ cười: "Tốt lắm, tôi tạm thời lưu lại chiếc xe đạp này vậy. Cảm ơn anh, đại anh hùng." Nói đến mấy chữ "đại anh hùng", gương mặt nàng chợt đỏ ửng.
"Đại anh hùng?" Trương Văn Trọng đầu tiên là sửng sốt, sau đó nở nụ cười: "Tôi suýt chút đã quên, cô cũng là sinh viên trong đại học Ung Thành. Ai, tôi nghe nói trong diễn đàn của trường đại học, có rất nhiều bài post về tôi? Chưa nói bậy gì về tôi đó chứ?"
"Thế nào, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng lên mạng hay sao?" Uông Đình có chút kinh ngạc, ở trong xã hội hiện nay, không có bao nhiêu người trẻ tuổi không lên mạng tham gia.
Trương Văn Trọng lắc đầu, sau đó cười nói: "Xem ra sau này tôi nên mua máy tính sử dụng trong nhà mới được. Miễn cho người khác nói tôi tách rời ra khỏi thời đại."
Sau khi nói đùa vài câu, Trương Văn Trọng cáo biệt Uông Đình, trong lúc cáo biệt, Uông Đình lại lần nữa cúc cung tạ ơn hắn.
Một cỗ niệm lực cảm kích từ trong thân thể Uông Đình phóng ra, chui vào trong cơ thể Trương Văn Trọng, đồng thời rất nhanh đã bị chân nguyên của hắn hấp thu dung hợp.
Có thể do được người cảm kích, là có thể giúp chân nguyên tăng tiến. Chuyện như vậy làm Trương Văn Trọng vô cùng cao hứng, thậm chí trên đường hắn về nhà, đều mang theo vẻ mặt tươi cười.
Bất quá khi hắn vừa về đến nhà, dáng tươi cười trên mặt trong nháy mắt đã biến mất.
"Có người có ý đồ xông vào nhà của ta, xúc động tới cấm chế do ta bố trí." Vừa về đến nhà, Trương Văn Trọng đã nhận ra biến hóa dị dạng bên trong phòng. Không hề nghi ngờ, đây chính do người xúc động tới cấm chế làm ra.
Trương Văn Trọng kiểm tra một vòng, cuối cùng nhìn thấy trên mặt sân thượng lan can, phát hiện một mảnh vết chân mất trật tự.
Phòng ở Trương Văn Trọng thuê mướn, chính là khu dân cư niên đại 80. Có một nơi lan can chuyên môn dùng để phơi quần áo. Rất nhiều hộ gia đình trong khu dân cư, đều thích ở mặt trên nơi này trồng một ít hoa cỏ gì đó. Vì vậy phòng ốc cũng đã có chút cũ kỹ, hơn nữa còn dùng cho thuê mướn, nên căn cứ tiết kiệm là chính, nên chủ cho thuê cũng không hề lắp đặt hàng rào bảo vệ trên lan can sân thượng.
Xem ra chính là vì nguyên nhân này, nên người kia muốn từ lan can sân thượng đi vào trong nhà của hắn.
Nhưng đáng tiếc chính là, ngay khi người kia vừa bước lên lan can sân thượng, liền xúc động cấm chế của Trương Văn Trọng bố trí. Dẫn đến việc trên sân thượng lan can cứ làm cho hắn phải đi qua đi lại rất lâu vẫn không thể tiến nhập vào trong phòng ốc chỉ gần trong gang tấc.
Trương Văn Trọng thò đầu nhìn bên dưới xung quanh lan can.
Dưới khu dân cư kiểu cũ này, trồng một mảnh vườn hoa cỏ mọc lan tràn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Trương Văn Trọng vừa nhìn, nhưng cũng không nhìn thấy dấu hiệu dị dạng của những hoa cỏ bên dưới.
"Xem ra kẻ trộm muốn vào nhà của ta, chính là một luyện gia tử có thân thủ không kém." Trương Văn Trọng tự lẩm bẩm nói.
Nếu như là kẻ trộm bình thường, sau khi xúc động cấm chế, tất nhiên sẽ bị rơi xuống khỏi sân thượng lan can. Nơi này là lầu ba, dưới lầu còn là một mảnh vườn hoa tươi tốt, kẻ trộm rơi xuống dưới tuy rằng không bị thương tổn tính mạng, thế nhưng sẽ đè hoa cỏ có dấu vết. Thế nhưng mảnh hoa cỏ dưới lầu cũng không hề có chút dấu hiệu bị hư hao, vì thế Trương Văn Trọng liền phán đoán ra, tên trộm có ý đồ xông vào nhà hắn hẳn phải là một luyện gia tử có thân thủ không kém.
"Sẽ là ai đây? Hình như cho tới bây giờ ta cũng không gây lỗi với những nhân sĩ võ lâm a?" Trương Văn Trọng suy tư.
Đột nhiên, trong đầu hắn dần hiện ra thân ảnh cao thủ nội gia quyền cổ quái trong hoa cỏ quỷ thị từng gặp qua.
Chẳng lẽ là hắn?

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #102


Báo Lỗi Truyện
Chương 102/708