Chương 10: Muốn khôi phục đầu lưỡi ư? Tự kiểm điểm lại đi!


Chứng kiến Triệu viện trưởng ngã khụy trên nền nhà, ba người đồng thời ngây dại. Cuối cùng vẫn là Nhạc Tử Mẫn có phản ứng đầu tiên, hắn vội vàng ngồi xuống nắm lấy cổ tay bắt mạch cho Triệu viện trưởng.
"Ông ta chỉ là thịnh khí công tâm hôn mê đi thôi, không có việc gì cả." Trương Văn Trọng thản nhiên nói.
Nhạc Tử Mẫn cười khổ đứng lên, trông thấy nữ y tá vẫn còn sững sờ ở bên cạnh, liền phân phó: "Đừng khẩn trương, mau chóng kêu người đưa Triệu viện trưởng đi trị liệu. Thịnh khí công tâm dẫn đến khó thở cũng nguy hại, nặng nhẹ chẳng biết đâu được, ngàn vạn lần không nên coi thường."
"Dạ..." Lúc này nữ y tá mới tỉnh hồn, vội vàng xoay người chạy ra ngoài ban công.
Vừa nghe nói Triệu viện trưởng cư nhiên lại bị người khác mắng cho hôn mê bất tỉnh, đám bác sĩ cùng y tá đều không kìm nổi lòng tò mò, muốn đến xem rõ ràng đầu cua tai nheo. Vì thế cả đám người liền chạy tới đây, bọn họ một bên luống cuống chân tay đưa Triệu viện trưởng nằm lên giường bệnh, một bên tò mò đánh giá Trương Văn Trọng.
Người này cũng không có gì nổi bật nha, sao lại có thể mắng cho Triệu viện trưởng hôn mê bất tỉnh đây? Người dám mắng viện trưởng như vậy cũng không có nhiều, chẳng lẽ thân phận của người thanh niên này cường đại lắm sao?
Đám bác sĩ cùng y tá đều sôi nổi võ đoán thân phận của Trương Văn Trọng.
Bởi vì lúc này Nhạc Tử Mẫn vẫn còn ở đây, nên không ai dám chậm trễ, càng không dám nói ra nghi hoặc trong lòng. Sau khi chuyển Triệu viện trưởng đến phòng bệnh xa xỉn nhất, cả đám người liền tự động rút lui. Bất quá vài người có tâm kế, vẫn tìm cách lưu lại phòng bệnh chăm sóc cho Triệu viện trưởng. Bọn họ hy vọng sau khi viện trưởng tình dậy, người đầu tiên nhìn thấy sẽ chính là mình, do đó có thể tạo ra một cái ấn tượng phi thường tốt đẹp ở trong lòng thượng cấp.
"Đám người này...hừ..." Nhạc Tử Mẫn nhẹ giọng thở dài, hiển nhiên đối với hành động của đám bác sĩ cùng y tá kia phi thường bất mãn, đồng thời cũng có một chút tự trách.
Trương Văn Trọng cười nhạt một tiếng nói: "Nhạc lão, ông không nên tự trách bản thân mình, đây không phải vấn nạn của ông, mà là vấn nạn của xã hội. Phải rồi, lúc trước tôi đã nói qua sẽ cấp cho ông một phương thuốc thoa ngoài da, trợ giúp hai bệnh nhân kia mau chóng lành xương. Nơi này có giấy bút gì không? Tôi bị chậm trễ thời gian nhiều quá rồi, nhanh lên tôi còn phải trở về nữa."
Nhạc Tử Mẫn vội vàng đáp: "Uhm, được! Vậy anh chờ thêm một chút, tôi sẽ đi chuẩn bị giấy bút luôn." Nói xong, hắn xoay người bước ra khỏi phòng bệnh, chạy đến phòng y tá trực ban lấy vật dụng.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại Trương Văn Trọng và Trần Kiến.
Thật lòng, nếu không phải bởi vì đã thử qua rất nhiều biện pháp, mà vẫn chưa thể khôi phục lại đầu lưỡi cứng nhắc của mình, thì Trần Kiến cũng sẽ không ở nơi này cùng Trương Văn Trọng đâu. Lúc này thấy Trương Văn Trọng quẳng ném ánh mắt về phía mình, Trần Kiến tâm tình hơi bất mãn nhưng vẫn phải nặn ra nụ cười nghênh đón trên khuôn mặt. Dù sao lúc trước Nhạc Tử Mẫn đã từng nói qua, nếu muốn khôi phục đầu lưỡi trở lại bình thường, đi khắp thiên hạ đại khái cũng chỉ có một mình Trương Văn Trọng mới có khả năng mà thôi.
"Anh muốn tôi hồi phục lại chức năng đầu lưỡi của anh không?" Trương Văn Trọng nhìn Trần Kiến hỏi.
Trần Kiến vội vàng gật đầu, hiện tại hắn không thể nói chuyện, chỉ biết dùng động tác để biểu đạt suy nghĩ của mình.
Trương Văn Trọng thản nhiên nói: "Không phải anh cho rằng Đông Y chỉ là tà thuật đầu đường xó chợ thôi sao? Còn tìm tôi làm gì nữa?"
Trần Kiến sầu mi khổ não, thầm oán trong lòng: "Nếu dùng kĩ thuật khoa học hiện đại mà hữu hiệu, thì ta cần gì phải đi cầu ngươi?"
Trương Văn Trọng nhìn hắn một cái nói: "Hiện tại nhất định anh đang oán thầm trong lòng rằng, nếu kĩ thuật khoa học hiện đại mà hữu hiệu, thì ta cần gì phải đi cầu ngươi, đúng không?"
Trần Kiến không ngờ được Trương Văn Trọng lại có thể nhìn thấu suy nghĩ của mình, nhất thời hắn kinh hồn táng đởm.
Vừa lúc đó, Nhạc Tử Mẫn cầm bút máy cùng đơn thuốc kí tên quay trở về phòng bệnh, trông thấy biểu tình trên mặt Trần Kiến, liền đoán được ở nơi này vừa xảy ra chuyện gì. Mặc dù Nhạc Tử Mẫn không ưa thái độ kì thị Đông Y của Trần Kiến, nhưng dù sao hắn cũng là chủ nhiệm phòng hồi sức cấp cứu, nếu như không thể nói chuyện thì sẽ phát sinh rất nhiều phiền toái. Bởi vậy, Nhạc Tử Mẫn tuy rằng trong lòng bất mãn, nhưng vẫn mở miệng hướng Trương Văn Trọng cầu tình: "Trương tiên sinh, tôi gỡ lớp da mặt dày này xin anh một cái nhân tình, phiền toái anh trị liệu đầu lưỡi cho Trần chủ nhiệm đi! Hắn là cán bộ trong ban lãnh đạo tại bệnh viện, nếu không thể nói chuyện, sẽ có ảnh hưởng rất nhiều tới công việc."
Thấy Nhạc Tử Mẫn muốn thay mặt Trần Kiến cầu tình, Trương Văn Trọng liền chậm rãi nói: "Muốn trị liệu hồi phục đầu lưỡi cũng không phải chuyện khó, nhưng hắn ta phải đáp ứng một cái điều kiện của tôi mới được."
Bởi vì hiện tại Trần Kiến không thể nói chuyện, cho nên hắn chỉ có thể áp dụng phương thức riêng biệt. Trần Kiến tiếp nhận giấy bút từ trong tay của Nhạc Tử Mẫn, lật mặt sau lên viết: "Điều kiện gì?"
Trương Văn Trọng nói: "Tôi đã từng đọc qua sách báo giảng thuật về ngành y học trong nước, đọc qua bài luận văn của anh! Anh tuyên bố rằng những người chữa bệnh theo Đông Y là phản khoa học, đúng không? Trải qua va chạm ngày hôm nay, chắc hẳn rằng anh đã có nhận thức riêng của mình, Đông Y thực sự rất thần kỳ, khoa học còn chưa thể lí giải hết được đâu. Yêu cầu của tôi chính là, anh phải đăng một bài báo xin lỗi và thu hồi những lời khinh thị Đông Y trước kia. Chỉ cần anh cam đoan, tôi sẽ lập tức trị liệu cho đầu lưỡi của anh trở lại bình thường."
Trên mặt Trần Kiến lộ ra một tia ngượng nghịu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trần Kiến cũng không phải cái hạng người vô danh gì! Trong ngành y học tại quốc nội, hắn cũng được coi như là một nhân vật nổi tiếng. Hơn nữa luôn luôn duy trì chủ trương hủy bỏ Đông Y, nếu quả thật làm theo lời của Trương Văn Trọng, đăng một bài báo thu hồi quan điểm, chỉ sợ danh dự của hắn cũng xuống dốc không phanh.
Trần Kiến phi thường coi trọng mặt mũi, chắc chắn sẽ không muốn chuyện tình như vậy phát sinh qua.
Trần Kiến khẩn trương viết lên trên mặt toa thuốc: "Có thể đổi một điều kiện khác hay không? Hoặc giả như tôi cho anh thêm tiền? Anh muốn bao nhiêu? Mười vạn? Hai mươi vạn? Hoặc là anh trực tiếp kêu một cái giá đi, tôi tuyệt đối sẽ không cò kè mặc cả!"
Trương Văn Trọng lắc đầu cười lạnh nói: "Tuy rằng nhiều tiền có thể sai khiến quỷ xay cối, nhưng lại không thể cải biến chủ ý của tôi. Giải thích xin lỗi hoặc là bị câm suốt đời, anh tự mình lựa chọn đi. Bất quá tôi phải nhắc nhở anh, nếu trong vòng một tuần không được chữa trị, đầu lưỡi của anh sẽ vĩnh viễn cứng rắn. Chẳng những không nói chuyện được, mà ngay cả ăn cơm sinh hoạt cũng đều trở nên khó khăn đó." Dứt lời, hắn vươn tay giật lấy chiếc bút máy, không thèm quản đến biểu tình khổ não của Trần Kiến, cúi đầu chăm chú viết liền một mạch hơn hai mươi vị thuốc Đông Y cùng phương thức điều chế dược liệu.
Nhạc Tử Mẫn vừa tiếp nhận đơn thuốc của Trương Văn Trọng, liền nhịn không được khen ngợi: "Chữ tốt! Thật không ngờ Trương tiên sinh không chỉ y thuật cao minh, ngay cả thư pháp cũng là một hảo thủ chân chính." Trong lúc tán thưởng dăm ba câu, Nhạc Tử Mẫn cẩn thận nhìn lại vị thuốc trong đơn, hắn không khỏi ngây người.
Đơn thuốc Đông Y này của Trương Văn Trọng, bên trong đều là những vị thuốc cực kỳ bình thường. Tổng thể có hơn mười dược vật chuyên trị tan máu đọng, chóng liền xương, hai dược vật cuối cùng chỉ là bồi dưỡng quá trình ăn da non không để lại sẹo. Cả bài thuốc này không hề thấy xuất hiện một loại dược vật trân quý nào.
Mặc dù Nhạc Tử Mẫn không nói gì, nhưng Trương Văn Trọng vẫn phát hiện ra tâm tư của hắn, nên ảm đạm cười một tiếng: "Chưa hẳn chỉ có dược vật trân quý mới hữu hiệu. Quan trọng nhất chính là bài thuốc, phương thức điều chế phối hợp biến hóa những dược vật kia. Nếu như sai lệch thì ngay cả dược vật quý hiếm cũng không phát huy được công dụng. Cho nên không được suy nghĩ, một bài thuốc hay là nhất định phải có dược vật trân quý, càng không nên khinh thị những loại dược vật bình thường."
"Thụ giáo." Nhạc Tử Mẫn nghiêm mặt, thần tình trang trọng đáp. Ở một khắc này, bộ dạng của hắn giống như kiểu học sinh đang chăm chú lắng nghe thầy giáo giảng bài.

Siêu Cấp Tiên Y - Chương #10


Báo Lỗi Truyện
Chương 10/708