Chương 85 : Nhân Duyên Thụ


Nhân Duyên Thụ
Tung BLG 100 rải thảm Lầu năm góc ăn mừng endlesskid huynh đệ đả thông huyệt Trung cực.
Nội dung thu gọn
Triệu Tử Văn không nói gì lắc lắc đầu, tên Hạ Văn Đăng này cái tốt không học cái xấu thì học rất nhanh, thơ từ thì đọc không nghe, nhưng mấy câu dâm thơ mình ngẫu nhiên đọc thì hắn lại nhớ kỹ toàn bộ…..ai….
Thanh danh Tứ Đại Sài Lang toàn bộ bị huy trên tay hắn…
Kỳ thật các tiểu thư đều biết họ không phải Giang Nam Tứ Đại Tài Tử, Giang Nam Tứ Đại Tài Tử mỗi người ở một nơi, không thể nào hội tụ cùng một chỗ. Ở đây chỉ có Mã công tử là một trong Giang Nam Tứ Đại Tài Tử, tuy nhiên bốn người này quần áo hoa lệ đầu đội mũ thư sinh, tay cầm quạt xếp, thật sự rất có phong vận của Giang Nam Tứ Đại Tài Tử, nhưng không ngờ trong bọn lại có một tài tử dâm tục như vậy.
Tiêu thư, tài tử đối với Giang Nam Tứ Đại Tài Tử giả cảm thấy rất thất vọng, dần dần họ tản đi hết, người đi xem cũng đã bỏ đi, khung cảnh trống vắng thật …..thương cảm.
Phương Thiên Vũ trừng mắt nhìn Hạ Văn Đăng:
- Ba người chúng ta vất vả tạo uy danh, tất cả đều bị ngươi làm hỏng cả.
Hạng Tử Hiên cười ha hả nói:
- Quên đi, chúng ta không phải Giang Nam Tứ Đại Tài Tử, chúng ta là Giang Nam Tứ Đại Sài Lang, bị hủy thì bị hủy, không phải câu thơ của Hạ huynh rất kinh thế hãi tục sao, ha ha
Hạ Văn Đăng cẩn thận suy nghĩ một chút, chợt hiểu ý tứ trong đó, khuôn mặt không khỏi đỏ bừng, ngượng ngùng vò vò đầu:
- Câu thơ này là ta nghe thấy Hạ Văn từng đọc qua, không ngờ là không dùng được, đâu biết đó là dâm thơ đâu
Rồi hắn cười ha hả nói:
- Hạng huynh nói rất đúng, chúng ta không phải là Giang Nam Tứ Đại Tài Tử, cần gì khoe tài văn chương, chúng ta là Giang Nam Tứ Đại Sài Lang, đọc dâm thơ mới đúng.
Câu thơ này tuy là dâm thơ nhưng cũng có vài phần ý thơ, hóa ra là thơ của Hạ Văn làm, chứ với tài văn chương của Hạ Văn Đăng thì đâu thể nào làm được thơ như vậy, Hạng Tử Hiên thầm nghĩ, rồi cười:
- Không ngờ Hạ Văn ngươi cái gì cũng biết, quả thực ta phải lãnh giáo ngươi thật tốt…..
Trước đây khi đi học, ba trăm bài Đường thi ta cũng thuộc hết, để lừa lũ người cổ đại các người thì không khó, Triệu Tử Văn cười gian xảo:
- Cái gì biết ta sẽ giúp, mời các huynh lãnh giáo….
Hạ Văn Đăng thấy mọi người ban nãy còn vây quanh xem tầng tầng lớp lớp nhưng giờ lại không còn ai, nhìn như vườn không nhà trống, chỉ còn bốn người bọn họ đứng nhìn mây trắng, thật mất ý nghĩa, hắn liền nói:
- Chúng ta vào trong thôi, đứng đây làm gì nữa ?
Ba người nghe thấy đồng ý gật đầu.
Triệu Tử Văn đi vào trong chùa, cổng chùa màu hồng, to lớn, hai bên có hai chiếc lư hương lớn, phía trong nội thật giống như tạo hình của học viện Bắc Kinh, có ba tòa nhà cao khoảng 67 thước, mái cong, bên trong có những bức tượng phật to lớn, đồ sộ, rất nhiều người đang ở trong bái lạy, hương khói nghi ngút.
Ba người kia dường như đã tới đây rất nhiều lần, cũng là ngựa quen đường cũ, nhưng Triệu Tử Văn thì lại mờ mịt, tò mò, vừa nhìn đã biết hắn chưa từng tới nơi này, ba người thầm nghĩ, tên Hạ Văn này không phải là người từ trong núi ra chứ, nhưng một thân tài học của hắn quả không hiểu làm sao có, thắc mắc nhưng họ vẫn kéo Triệu Tử Văn đi vào trong. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- A, bọn họ đang làm gì vậy ?
Triệu Tử Văn thấy một đám tiểu thư vây quang một cây đại thụ trong viện, không ngừng cúng bái, hắn có chút tò mò hỏi.
Phương Thiên Vũ đảo cặp mắt trắng dã :
- Đây là Nhân Duyên Thụ, có tới mấy trăm năm tuổi, nghe nói chỉ cần đứng dưới tàng cây thành tâm khấn nguyện thì nguyện vọng sẽ được thực hiện, rất nhiều nam nữ thường đến đây lễ bái, hy vọng cầu được nhân duyên tốt.
Nữ tử cổ đại đa số đều như vậy, bởi vì hôn nhân đại sự của họ phụ thuộc vào cha mẹ, họ không có quyền tự chủ, chỉ có thể cầu khẩn cho bản thân có được nhân duyên tốt, có thể gả cho một phu quân tốt. Triệu Tử Văn thở dài, pchợt phát hiện ra một tiểu thu đang leo lên một cái thang, sau đó buộc cái gì đó lên cây, hắn liền hỏi:
- Bọn họ đang làm gì vậy ?
Hạng Tử Hiên dùng cây quạt nhỏ chỉ vào mấy cái dây nhỏ trên cây nói:
- Bọn họ buộc túi hương, bên trong có mảnh giấy nhỏ, bọn họ viết nguyện vọng lên miếng giấy, rồi dâng túi hương lên buộc vào cây, hi vọng nguyện vọng sẽ được thực hiện.
Cái trò này không phải cũng giống thả đèn lục bình trôi sông sao, không hiểu ai nghĩ ra mấy cái trò này, Triệu Tử Văn thầm nghĩ.
Hạ Văn Đăng thấy Triệu Tử Văn ngẩn người nhìn cây nhân duyên, hắn cười nói:
- Hạ Văn, chẳng lẽ ngươi cũng có hứng sao ?
Phương Thiên Vũ phe phẩy quạt xếp cười ha hả nói:
- Hắn có thể có hứng thú gì chứ, hắn có hai thê tử chưa cưới, lại cọn muốn thêm người vợ nữa chăng ?
- Cũng còn tùy, biết đâu ta lại muốn
- Còn tùy ? Ý gì ?
Lời nói của ten Hạ Văn này luôn khiến người ta khó hiểu, ta chưa từng nghe thấy từ này, ba người ngạc nhiên nói.
Nếu mỗi từ ta đều phải giải thích thì không phải sẽ mệt chết sao ? Triệu Tử Văn không thèm để ý bọn họ mà nói:
- Đi, chúng ta đến đó xem, xem thật sự linh như vậy hay không.
- Từ từ, ta nói cho hai ngươi biết, không nên theo tên Hạ Văn này
Gần hai ngày Hạ Bình chăm sóc chiếu cố cho hắn, Hạ Văn Đăng đương nhiên biết quan hệ của hai người, phu nhân cũng ngầm đồng ý, chỉ chờ Hạ tướng quân gật đầu, hắn nghe Phương Thiên Vũ nói vậy, không kìm nổi, căm giận nói.
- Có chuyện gì ?
Hạng Tử Hiên và Phương Thiên Vũ kinh ngạc hỏi
Hình như ta không có lỗi gì với thiếu gia ? Triệu Tử Văn trong mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc.
Hạ Văn Đăng mặt mày biến sắc, giận dữ:
- Ta thích ai có cần phải nói cho ngươi biết hay không hả
Nhưng ánh mắt gian giảo của hắn đã bán đứng hắn, ai cũng biết là hắn đang đùa.
Phương Thiên Vũ lúc này bừng tỉnh đại ngộ nói:
- Ngươi muốn nói về tiểu thư đồng bên cạnh tỷ tỷ ngươi ? Quả thật rất xinh đẹp, có điều ai bảo ngươi chậm chân.
Hóa ra là chuyện này, ta còn tưởng có sự tình gì, không phải là ta cố tình câu dẫn Hạ Bình, là nàng….câu dẫn ta đấy chứ, Triệu Tử Văn thầm kêu oan, rồi nói với hai người:
- Đừng nghe hắn, chúng ta đến Nhân Duyên Thụ xem một chút đi, đứng đây làm gì.
Các tiểu thư đang đứng ở cây nhân duyên thấy bốn vị tài tử phong lưu phóng khoáng chậm rãi đi về phía họ, khuôn mặt xinh đẹp có chút ửng hồng, có tiểu thư còn thầm nói, chẳng lẽ Nhân Duyên Thụ hiển linh, không ngờ lại….cho ta tới bốn vị tài tử.
Triệu Tử Văn tinh tế quan sát cây cổ thụ, thấy cũng không có gì đặc biệt, chẳng qua chỉ là một cây cổ thụ lâu đời, rõ ràng là chẳng có gì đáng chú ý, căn bản chỉ là mê tín mà thôi.
Hạng Tử Hiên thấy trong mắt Triệu Tử Văn tràn đầy vẻ nghi ngờ, đây chính là sự bất kính đối với thần linh, hắn thì thầm:
- Ngươi đừng có làm loạn, cẩn thận thần linh trừng phạt.
Xem ra tư tưởng phong kiến cổ đại thâm căn cố đế, ngay cả loại người như tên Hạng Tử Hiên này cũng nói vậy, chả trách cái cây này có nhiều tiểu thư vây quanh như vậy, có điều Triệu Tử Văn là người hiện đại, sao có thể tin được, trong lòng có chút khó chịu nói:
- Ngươi đã tin tưởng thì ta cũng tin tưởng, để ta thử một chút.
Muốn lạy cứ lạy đi, ai cấm ngươi đâu, ba người gật gật đầu
Triệu Tử Văn quì gối, hô lớn:
- Xin thần ban cho ta một cô bé !!!
Bùm !!!! Bùm !!!
Mọi người đều há mồm nhìn, không ai ngờ lại có người thẳng thắn như hắn, trực tiếp xin một cô bé, có người bị hắn dọa ngã xuống đất, có người thì trợn mắt há mồm nhìn, mấy nữ tử bên cạnh Triệu Tử Văn đã sớm mất hút, vài người đỏ mặt lui ra ngoài, ngay cả mấy tiểu hòa thượng cũng bị hắn dọa tới kinh hãi, hai tay chắp lại liên tục…. A di đà phật…..
Thấy cả đám người đều bị hắn dọa, Triệu Tử Văn cười nhạt nói:
- Chỉ là muốn dọa bọn ngươi một chút, lũ ngu ngốc vô tri các ngươi, nếu thực ta được ban thưởng một cô bé thì ta sẽ tin
Triệu Tử Văn đứng dậy, phủi phủi bụi đất ở đầu gối, bất chợt hắn thấy dưới chân mình có một túi hương, lập tức kinh ngạc thầm nghĩ, không phải thực là ban thưởng cho ta một cô bé chứ, ngay cả túi hương mà nàng cầu nguyện cũng cho ta ?
Triệu Tử Văn sợ có người nhìn thấy, vội vụng trộm liếc nhìn xung quanh, thấy ba tên kia không biết từ bao giờ đứng tít ra xa, ra vẻ không biết gì, lại đang cười nói bang quơ:
- Thời tiết hôm nay thật là đẹp !!!
- Đúng, đúng vậy …..
Hạng Tử Hiên và Hạ Văn Đăng cũng thản nhiên hưởng ứng.
Ba tên khốn này, giả bộ như không biết mình, tuy nhiên bọn chúng không ở bên cạnh cũng tốt, để ta mở thử túi hương nhìn xem, có phải thật sự ông trời ban cho ta một mỹ nữ hay không, Triệu Tử Văn vụng trộm mở miếng giấy trong túi hương đọc:
- Ta hi vọng hắn có thể hiểu được lòng ta, hi vọng hắn thi đỗ Trạng Nguyên, cưới ta làm vợ - Hạ Vũ Tình….
A …. Hạ Vũ Tình ….Đại tiểu thư ? Triệu Tử Văn không tin vào mắt mình, đưa tay dụi dụi mấy cái, cẩn thận nhìn kỹ lại, mẹ nó, không phải trùng hợp vậy chứ, lão thiên ngươi cũng trêu đùa ta sao, ta không cần cô bé này, ngươi cứ coi như ta vừa….đánh rắm đi….
Triệu Tử Văn sợ hãi lẩm bẩm.

Siêu Cấp Thư Đồng - Chương #85


Báo Lỗi Truyện
Chương 85/424