Chương 3: Tâm Lý Chiến


Chưởng quầy bỏ giày ra đếm, tổng cộng mười lăm đôi, sau đó cầm chín lạng bạc trắng đưa cho Bảo Nhi
Bảo Nhi có nằm mơ cũng không nghĩ tới hôm nay có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, đôi tay có chút run rẩy tiếp nhận bạc.
Chưởng quầy cười nói:
-Vị kia hẳn là tướng công của tiểu thư, hắn thật sự có bản lĩnh, quả thực rất hợp với việc kinh doanh
- Bảo Nhi, nhanh lên
Triệu Tử Văn đứng ngoài cửa gọi
Hai má Bảo Nhi ửng đỏ, vừa định giải thích lại nghe thấy Triệu Tử Văn gọi. Chưởng quầy cười ha hả nói:
- Nhanh lên thôi, tướng công tiểu thư gọi.
Việc giải thích lại càng tinh vi hơn, hơn nữa nhất thời không thể giải thích rõ, Bảo Nhi bụm khuôn mặt đang nóng bừng chạy vội ra ngoài
Trong tay Triệu Tử Văn lúc này bê đầy muối và gạo, còn mua thêm mấy cân thịt, có thể thấy đang Bảo Nhi đang rất cao hứng. Hai người đi dọc theo Tây hồ, trên đường trở về nhà, làn gió nhẹ nhàng khua động vài sợi tóc của Bảo Nhi, cái váy của nàng cũng nhẹ nhàng đung đưa, dáng người lả lướt, yêu kiều như bông hoa sen mới nở.
Triệu Tử Văn nhìn tiểu mỹ nhân này, lại nghĩ tới bạn gái trước của mình. Ngày ấy hắn hẹn nàng tới Tây hồ đi du thuyền, chuẩn bị cho nàng một sinh nhật thật lãng mạn. Vốn hắn muốn làm bộ không cẩn thận rơi xuống nước, dọa nàng một chút, sau đó đột nhiên nổi lên, hôn một cái thật lãng mạn vào đôi môi thơm của nàng ! Nhưng thế sự khó đoán, chính hắn vừa chuẩn bị ngã vào trong nước, không nghĩ tới nàng đột nhiên quay lại nói với hắn
- Chúng ta chia tay đi !
Một câu nói này khiến hắn thực sự ngã xuống nước, thảm hại hơn là trong nước đột nhiên xuất hiện dòng xoáy, bất kể hắn có cố gắng thế nào cũng không thoát khỏi dòng xoáy, bị cuốn trôi.
Cũng không biết nàng lúc đó thế nào, còn Triệu Tử Văn bị nước cuốn, đầu váng mắt hoa, nhưng vẫn nhớ tới nàng, có thể lúc này nàng đã sớm nằm trong vòng tay người khác.
Thấy Triệu đại ca ngơ ngác nhìn mình, bộ dạng như đang suy nghĩ điều gì đó, đôi lông mi thanh tú của Bảo Nhi khẽ nhíu, cười nói:
- Triệu đại ca, có phải huynh rất giỏi buôn bán không, có thể dạy cho muội chứ?
Triệu Tử Văn đang tập trung suy nghĩ, thấy thần tình Bảo Nhi cùng vẻ khâm phục của nàng, hăn đắc ý nói:
- Kỳ thật buôn bán cũng không có gì khó, chỉ là một trò tâm lý chiến mà thôi.
- Tâm lý chiến?
Triệu Tử Văn cười nói:
- Đúng, không chỉ nắm tâm lý đối phương, còn phải quan sát những thứ rất nhỏ nhặt, phải rất kiên nhẫn, ai mở miệng nói chuyện mua bán trước, rất dễ rơi xuống hạ phong
Hắn liếc Bảo Nhi đầy thâm ý nói:
- Muội không phát hiện, cửa hàng của chưởng quầy cái gì cũng có, trừ giày thêu là không?
Đôi mắt đẹp của Bảo Nhi lập tức sáng ngời, nàng đưa tay gạt vài sợi tóc đã bị gió thổi rủ xuống:
- Muội biết chưởng quầy rất cần giày thêu, nhưng lại giả bộ không muốn mua, nhìn như muốn ép giá chúng ta tới chết.
Không nghĩ tới cô bé này vẫn có điểm thông minh, một chút đã hiểu. Triệu Tử Văn cười cười:
- Là thế này, chúng ta là người bán, đương nhiên phải chú ý là người mua có ý mua đồ của chúng ta hay không. Nếu ý mua mãnh liệt, chúng ta có thể đề cao giá cả. Khi chúng ta tiến vào, trong mắt chưởng quầy đó vui mừng như điện, chứng tỏ hắn rất muốn mua giày của chúng ta. Cho nên ta mới giả bộ không bán gì, chính là muốn cho hắn biết, chúng ta cũng không cần bán cho hắn, để tâm lý hắn buông lỏng, sau đó nói bán cho người cạnh tranh của hắn, tâm lý hắn càng thêm lo lắng, lúc này hắn nhất định sẽ đưa ra giá cao nhất.
- Hóa ra đây là tâm lý chiến, Triệu đại ca thật sự là quá lợi hại.
Bảo Nhi vẫn chỗ hiểu chỗ không hỏi:
- Nhưng nếu chưởng quầy không ngăn cản, thì chúng ta phải làm gì?
Triệu Tử Văn cười ha hả nói:
- Chúng ta sẽ bán cho tiệm giày Kim Linh
Bảo Nhi lắc đầu:
- Không được, rất nhiều tỷ tỷ đều đã tới cửa tiệm của Lý chưởng quầy mua giày của ta, nếu ta bán đi chỗ khác, bọn họ sẽ không mua được. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Triệu Tử Văn cũng không có biện pháp đối với tâm địa thiện lương của Bảo Nhi, chỉ có thể giải thích một cách ngờ ngệch đáng yêu cho nàng:
- Nếu hắn thật sự không chịu đáp ứng, chúng ta sẽ đi vài bước rồi quay lại bán cho hắn bốn trăm văn một đôi
Mặc kệ thế nào, hôm nay cũng kiếm được nhiều, Bảo Nhi vô cùng kính nể liếc nhìn hắn một cái
Gió lạnh buổi sáng thổi vào mặt Triệu Tử Văn khiến hắn sảng khoái vô cùng. Hôm nay lại giúp cho Bảo Nhi buôn bán lời như vậy, hiện tại tâm tình, cảm giác hắn rất vui sướng, sự sợ hãi khi đi vào thế giới này cũng phai nhạt.
- A......
Triệu Tử Văn hướng về Tây hồ hét lớn một tiếng, giải phóng sự buồn bực từ lâu trong lòng
- Tên quỷ mặt đen kia, không có phẩm đức….
- Thật là làm nhục sự văn nhã….
-Chúng ta tránh xa hắn một chút, đề phòng bị tha hóa.
Các tài tử nhìn thấy Bảo Nhi dịu dàng, động lòng người đứng cạnh hắn, tưởng là thê tử hắn, tâm lý có chút khó chịu. Nhìn bộ dạng nghèo túng, hủ lậu kia của hắn, cảm giác rất đáng ghét, lại thấy hắn không quản lễ nghĩa hét to, ai nấy đều ồn ào bàn tán.
Triệu Tử Văn vừa giải phóng được tức giận, lại đụng tới màn này, vốn định xắn tay tới dạy dỗ đám thư sinh thối này thì bị Bảo Nhi kéo áo. Nhìn ánh mắt cầu xin của Bảo Nhi, hắn đành phải thôi, trong miệng hừ một tiếng.
Các tài tử bị hắn dọa hoảng sợ, trong lòng đều sợ hãi, tên hắc quỷ thân thể cao ngất, rắn chắc thế kia, nếu bị hắn đánh, chỉ sợ chết vài lần cũng không đủ
Nam tử thế giới cổ đại đại đa số chỉ cao khoảng 1thước 7, còn Triệu Tử Văn lại cao tới 1 thước 83, vốn rất hiếm thấy, trong đám người này rất nổi bật.
- Ta bảo thùng cơm ngươi, để lại cho ta một chén biết không
Lý Thiên Chính nghe Bảo Nhi nói Triệu Tử Văn mặc cả với chưởng quầy thế nào, trong lòng cũng có vài phần bội phục, nhưng vẫn không quen nhìn bộ dạng ăn uống của hắn.
Bảo Nhi mất hứng nói:
- Ca ca, sao huynh lại nói Triệu đại ca như vậy. Hôm nay huynh ấy giúp chúng ta buôn bán lời rất nhiều tiền, hơn nữa có thể ăn được cũng là phúc mà !
"Rốt cuộc ta cũng tìm được tri kỷ"
Triệu Tử Văn cảm động suy nghĩ, muốn cầm hai tay Bảo Nhi, không nghĩ tới lại có một đôi tay cầm tay Triệu Tử Văn
-Ta thay xá muội cảm ơn Triệu huynh
Lý Thiên Chính nói
Gã láu cá này hóa ra vẫn đề phòng mình. Ta là người như thế hả?
Gã sắc ma này, quả nhiên mình đoán không nhầm, xem ra phải nhanh chóng đuổi hắn đi, bằng không muội muội sẽ bị sắc ma này tàn phá.
Tâm tư hai người đều có những hoài nghi khác nhau.
Bảo Nhi vì giải quyết cục diện xấu hổ này, hỏi Triệu Tử Văn:
- Huynh, sao tóc huynh lại ngắn vậy?
- A, việc này ! Thật ra tóc của huynh và cũng dài như mọi người vậy, nhưng lúc ngủ dậy không nghĩ bị cánh cửa kẹp, rồi khiến tóc ta thành thế này
Triệu Tử Văn giải thích bậy bạ. Lý Thiên Chính ở một bên ăn cơm, nghe thấy mắt trợn trắng.
-Triệu đại ca thật đáng thương
Bảo Nhi chân thật, đôi mắt nhìn Triệu Tử Văn đầy thông cảm
Triệu Tử Văn nhìn đôi mắt đẹp nhu tình đầy thương hại của Lý Bảo Nhi, sống mũi nhỏ, đôi môi anh đào khẽ cắn, có chút xúc động, muốn lập tức ôm muội muội thuần khiết như một học sinh này ngay tại chỗ. Trong lòng hắn cảm khái, cô nàng này cũng quá dễ lừa, nếu nàng ở niên đại của ta, chỉ một ngày khẳng định sẽ bị lừa lên giường.
- Đại ca sống ở đâu?
Bảo Nhi hỏi tiếp
- Ta sống trong một thôn nhỏ trên núi, nói các người cũng không biết, chỉ là tạm thời ở đây một thời gian
Nói xong, trong mắt Triệu Tử Văn hiện lên một tia cô đơn.
Triệu Tử Văn không dám nói chuyện của hắn cho bọn họ, sợ bọn họ không tin, tuy nhiên có nói thật cũng vậy, nên tùy tiện nói bừa một chút.
Triệu Tử Văn đến thế giới này cũng không nói chuyện với huynh đệ bọn họ nhiều. Sau khi bị cuốn tới thế giới này, Triệu Tử Văn như cảm thấy thế giới không có không khí, khiến cả người hắn suy yếu không chịu nổi, không có một chút khí lực nào, hôn mê 10 ngày mới tính, hôm nay mới xem là thực sự bình phục, vì vậy cho tới giờ mới có cơ hội để Bảo Nhi hỏi mấy vấn đề này
Lý Thiên Chính cũng không buồn nghe hắn nói chuyện, không biết suy nghĩ gì, trên mặt thỉnh thoảng lại hiện ra vài tia cười giả dối. Bỗng nhiên hắn buông tay, nói với Triệu Tử Văn:
- Hiện tại ta có một việc rất khó giải quyết. Không biết Triệu huynh có thể.... giúp đỡ kẻ hèn này một chút không?
Triệu Tử Văn bình thường gặp Lý Thiên Chính đều là cãi nhau, chắc chắn sự việc kia rất khó khăn, phải chính mình hỗ trợ mới được. Triệu Tử Văn khách sáo nói:
-Lý đại ca có ân cứu mạng với ta, không cần khách khí, huynh mở miệng, dù núi đao biển lửa tiểu đệ cũng không từ.

Siêu Cấp Thư Đồng - Chương #3


Báo Lỗi Truyện
Chương 3/424