Chương 22: Mỡ Nó Rán Nó


Triệu Tử Văn lại nghĩ tới chuyện giá giầy vừa rồi, liền nói với Bảo Nhi:
- Muội quyết định bán 900 văn một đôi?
Bảo Nhi nép vào bên cạnh Triệu đại ca, nhẹ nhàng nói:
- Tất cả do Triệu đại ca quyết định, có điều người mua sẽ nghĩ là đắt một chút.
- Nếu bọn họ nghĩ là đắt…
Triệu Tử Văn suy nghĩ một chút, bỗng nhiên trong mắt hiện lên một đạo tinh quang, hắn nghĩ ra một biện pháp tuyệt diệu, liền cười nói:
- Chúng ta vẫn bán một đôi, tuy nhiên….mỗi đôi giày chúng ta tặng thêm một đôi lót giày.
Bảo Nhi ngẩng đầu, không nghĩ ngợi gì, lại hỏi:
- Tại sao lại đưa thêm một đôi lót giày?
- Hừ, ngươi thật giảo hoạt, muốn nâng giá kiếm lời, lại muốn người mua mang ơn.
Lý Thanh Chiếu nghe thấy lời hắn nói, không kìm nổi hừ nhẹ.
Bảo Nhi cân nhắc một hồi, cũng hiểu đại khái đạo lý trong đó liền kéo tay Triệu đại ca nói:
- Có đúng như Lý tỷ tỷ nói không?
Lý tỷ tỷ cơ à! Không ngờ hai người lại thân mật như vậy. Nhưng cũng thực sự có chút bội phục vị Lý tài nữ này, nhanh như vậy đã có thể nghĩ ra đạo lý trong đó, Triệu Tử Văn nham nhở nói:
- Lý tiểu thư nói vậy là không đúng, chẳng qua chỉ là đôi bên cùng có lợi thôi.
- Hừ, thật là một tên gian thương
Lý tài nữ hừ mạnh:
- Ta biết vừa rồi ngươi cố ý nói muốn bán 900 văn, giờ lại nhất định bán 1 lượng hai, căn bản chỉ là hư chiêu, 1 lượng hai một đôi giày, thêm hai cái lót giày, bên ngoài là ngươi tặng thêm, nhưng kỳ thật người mua vẫn phải trả tiền này, lại còn có thể cảm thấy mang ơn đối với ngươi.
Lý Thanh Chiếu cùng Triệu Minh Thành đứng cách Triệu Tử Văn vài bước, trông như thể ngắm giày nhưng thực ra không phải, Triệu Tử Văn đã sớm để ý, chẳng qua không muốn vạch trần nàng ta.
Hóa ra cô nàng này luôn luôn nghe lén mình nói chuyện, xem ra nàng thật sự không phải là tới mua hài. Tuy nhiên lối suy nghĩ của cô nàng này cũng nhanh nhẹn, nhanh như vậy đã nghĩ ra được một tầng, Triệu Tử Văn cười nói:
- Ta đâu nói là không bán một lượng hai? Chúng ta hiện giờ chỉ mới hoạt động mà thôi, sau một tháng sẽ không tặng nữa.
- Gian thương !
Lý Thanh Chiếu thấy cách nói của hắn như vậy, càng thêm căm giận:
- Hiện tại người mua có thể nghĩ rằng giá giày là thấp, nhưng chờ cái gọi là "hoạt động" của ngươi chấm dứt, bọn họ sẽ nghĩ giá đó là đương nhiên, thật có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.
Triệu Tử Văn "ở kiếp trước" đã làm mấy tháng nghiệp vụ bán hàng, đối với buôn bán cũng hiểu được một ít, chiêu này gọi là "mỡ nó rán nó", ngoài mặt như là cho người ta ưu đãi, nhưng trên thực tế ưu đãi này bản thân người mua đã phải gánh chịu. Sau hoạt động tặng quà, người mua càng không có oán hận gì với giá cả, cái này quả thực nhất cử lưỡng tiện, tuy nhiên hắn không ngờ, Lý tài nữ cũng có thể đoán ra, quả thực thông minh tuyệt đỉnh.
Hắn mỉm cười, dù có phản bác nàng cũng đoán được thì mình còn trả lời cái rắm…
Triệu Minh Thành cũng không ngờ thư đồng này lại mưu kế như vậy, quả thực là một lão gian thương, nhưng so với độ tuổi còn rất trẻ của hắn thì tâm trí thật sự có chút không tương xứng.
Trải qua một cuộc đấu khẩu cùng Lý Thanh Chiếu, dù là ngốc tử cũng hiểu được "diệu kế" của Triệu Tử Văn là cái gì. Thấy Triệu đại ca như vậy, Bảo Nhi bụm cái miệng nhỏ nhắn cười khẽ, Triệu Tử Văn thấy bộ dáng vui sướng của nàng, hắn vụng trộm sờ sờ cái mông của nàng.
- A…
Bảo Nhi bị bàn tay to lớn kia dụng phải, không kìm nổi kêu thành tiếng, lại thấy Lý tỷ tỷ và Triệu công tử liếc nhìn mình một cách kỳ quái, mặt nàng lập tức đỏ lựng, vội cúi đầu xuống, véo vào eo lưng Triệu đại ca.
- A…
Triệu Tử Văn bắt chước bộ dạng của nàng, kêu lên một tiếng. Bảo Nhi không ngờ Triệu đại ca cố ý kêu lớn như vậy, lại thấy hai người nhìn mình, xấu hổ mặt đỏ bừng, đầu càng cúi thấp hơn.
Lý Thanh Chiếu thấy hai người liếc mắt đưa tình, thật sự chịu không được, càng thêm căm hận tên gian thương này, quay lại nói với Triệu Minh Thành:
- Triệu công tử, chúng ta đi.
Triệu Tử Văn hiểu vị Lý tài nữ chỉ biết thi từ, ngắm trăng này hôm nay đã hoàn toàn phẫn nộ, liền lớn tiếng trách cứ:
- Cô nghĩ rằng ai cũng như cô sao, đều có thể có cha là Lễ bộ Thượng thư sao? Cơm đến là há mồm, cô có biết kiếm tiền vất vả không? Ta không lừa đảo không trộm cắp, đường đường chính chính kiếm tiền, chỉ là dùng thêm một chút mưu kế để kiếm thêm mà thôi, cô lại nói như vậy. Có bản lĩnh thì cô tự kiếm tiền cơm đi, còn đối với ta, cô còn thua cả một con buôn nhỏ lẻ.
- Ngươi….
Lý Thanh Chiếu bị hắn chửi, tức giận đến run rẩy, nhưng hắn nói không phải không có đạo lý, nàng phất tay áo, nói với Triệu Minh Thành:
- Triệu công tử, chúng ta đi.
Triệu Minh Thành áy náy cười cười nhìn Triệu Tử Văn rồi theo sau Lý tài nữ đi ra khỏi cửa hàng. Khi Lý tài nữ đi đến cánh cửa, nhìn hai vế đối vài lần, thở dài, lặng yên mà đi.
Triệu Tử Văn đương nhiên hiểu Lý Thanh Chiếu muốn làm gì. Đương nhiên nàng muốn hỏi mình sao Tần Quán lại có thể đối được vế đối này, còn có vế trên. Có lẽ Bảo Nhi biết rõ, nhưng thời cổ đại, chuyện của nam tử, dù nữ tử có biết cũng không kể lại. Nhưng ngẫm lại, có thể mắng Lý tài nữ chạy đi, quả thực mình …..có chút "hoành tráng".
Bảo Nhi lắc lắc tay Triệu Tử Văn, nhẹ nhàng nói:
- Triệu đại ca, về sau huynh đừng làm Lý tỷ tỷ giận, tỷ thường đến nói chuyện với muội.
Ta nghĩ tiểu tài nữ này tới chờ ta, không phải chỉ là vì câu đối, mà còn muốn hỏi gì đó, Triệu Tử Văn gật gật đầu:
- Được, lần sau ta sẽ không mắng nàng, cứ trực tiếp đánh cho nàng một trận là được.
Thấy Triệu đại ca lại nói lung tung, Bảo Nhi bưng miệng cười khanh khách:
- Muội không tin.
Triệu Tử Văn cười ha hả, hắn đương nhiên không thể. Nếu để người Trung Quốc biết hắn đánh Lý tài nữ, còn không phá nhà của hắn ư. Hắn sẽ không làm loại việc ngu ngốc này, mắng nàng đã là cực hạn. Nghĩ tới Bảo Nhi hàng ngày phải trông cửa hàng một mình, hắn liền hỏi Bảo Nhi:
- Ca ca muội mỗi ngày làm gì?
- Ca ca….
Bảo Nhi ấp úng nói:
- Ca ca…ở trong nhà đọc sách.
Bảo Nhi tới giờ chưa từng nói dối, thấy bộ dạng của nàng, Triệu Tử Văn mơ hồ đoán được. Đại khái tên Lý Thiên Chính hiện tại có tiền, cả ngày ăn chơi đàng điếm. Hắn cũng không nghĩ tới việc dạy bảo, cũng không nói gì nữa, dù sao hắn cũng không quan tâm tới Lý Thiên Chính.
Trong lúc vô tình, Triệu Tử Văn đụng vào đôi tay nhỏ bé của Bảo Nhỉ, nhìn những ngón tay bị kim đâm mà đau lòng. Không biết mỗi ngày Bảo Nhi phải làm bao nhiêu giày khiến cho ngón tay trở thành như vậy, trong lòng Triệu Tử Văn quặn đau, cũng có chút phẫn hận, hận mình chỉ là một gã thư đồng nho nhỏ, không thể cho Bảo Nhi một cuộc sống hạnh phúc.
Cái ôm thật lâu vừa rồi khiến Triệu Tử Văn rốt cuộc cũng cảm nhận được thân tình. Tình yêu, loại cảm giác này thật ấm áp, thật ngọt ngào, hắn đã coi Bảo Nhi là người quan trong nhất của hắn ở thế giới này. Thấy ngón tay nàng bị thương, con tim Triệu Tử Văn đau nhói.
Bảo Nhi đã nhận ra ánh mắt nóng bỏng của Triệu đại ca, vội vàng rút tay lại, giấu đôi tay nhỏ bé ở sau lưng, ngượng ngùng nói:
- Triệu đại ca, huynh có ăn cơm không, để muội nấu cho đại ca ăn?
Thấy nàng đổi đề tài, lại miễn cưỡng vui cười, nhìn con mắt sáng của nàng, nhìn khuôn mặt non nớt của nàng, Triệu Tử Văn lại trìu mến ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng nói:
- Về sau ta nhất định sẽ chăm sóc muội thật tốt, không để muội chịu khổ như vậy nữa.
Thấy Triệu đại ca quan tâm mình, Bảo Nhi rất cảm động, trong mắt nước mắt ẩn hiện, nàng nhẹ nhàng gật đầu:
- Với tài học của Triệu đại ca, sớm muộn cũng có ngày dương danh, chỉ hy vọng Triệu đại ca chớ quên lời nói vừa rồi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tần đại nhân thưởng thức hắn, một bước leo tận trời chỉ là việc sớm muộn, Triệu Tử Văn gật đầu, nói:
- Vừa rồi Lý tiểu thư nói, muội nghe rõ không, kế sách kia của ta gọi là "mỡ nó rán nó"
Bảo Nhi nhớ tới lời Lý tỷ tỷ vừa nói, lập tức hiểu ra thế nào là "Mỡ nó rán nó", hai bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ, "Mỡ nó rán nó" cái tên này thật chính xác, cái miệng nhỏ nhắn lại cười khanh khách:
- Lý tỷ tỷ nói thực đúng, Triệu đại ca quả là "gian thương"!
Triệu Tử Văn cười ha hả, không nghĩ rằng nghiệp vụ bán hàng mình học được khi nghỉ hè, chỉ một chút da lông bên ngoài lại có thể lừa được người cổ đại.
Bảo Nhi ngẩng đầu lên, trong mắt có chút lo lắng:
- Nếu người mua nhìn ra đạo lý trong đó, họ còn mua sao?
Triệu Tử Văn nhẹ nhàng vỗ vỗ Bảo Nhi, cười nói:
- Chỉ có người làm ăn mới có thể biết đạo lý này. Thử hỏi một người mua bình thường sao có thể biết, bọn họ chỉ đi mua thứ mình cần. Hơn nữa, người Hoa Hạ từ trước đến giờ đều muốn tiện nghi, cho họ một chút ưu đãi, dù ngủ họ cũng còn cười, sao có thể đi so đo tham khảo việc này?
- Ngủ cũng cười?
Bảo Nhi khẽ cười:
-Vậy thì người mua hài kia đúng là không chịu nổi…
-Ha ha…
Triệu Tử Văn nở nụ cười dâm đãng rồi nhìn về phía Lý tài nữ vừa đi. Bên ngoài cửa hàng đường phố lạnh tanh, hắn nghiêm mặt hỏi:
- Bảo Nhi, hôm nay là ngày hội Trung thu, còn mở cửa hàng làm gì? Người ta không đến mua đâu, ta nghĩ chúng ta nên về nhà.
Bảo Nhi thấy nụ cười dâm đãng của hắn, giờ lại trở nên nghiêm nghị, thâm cảm thán, Triệu đại ca quả thực biến đổi sắc mặt cũng rất nhanh, liền gật gật đầu:
- Vâng
Trong mắt tràn ngập nhu tình, nhìn Triệu đại ca:
-Đại ca, chúng ta cùng nhau về nhà.
Triệu Tử Văn nhìn khuôn mặt trắng trẻo của nàng, cười cười:
- Ta không về "nhà", chẳng lẽ lại về Hạ phủ?
Bảo Nhi vui sướng nắm tay áo Triệu đại ca, trong mắt tràn ngập tình cảm.
Triệu Tử Văn nhìn qua cửa hàng, rồi cầm bàn tay nhỏ bé của Bảo Nhi, đi về hướng ngôi nhà cỏ. Ban đầu, Bảo Nhi còn chút xấu hổ, sắc mặt đỏ bừng, dần dần cũng thích ứng, nhưng gương mặt vẫn còn chút ửng đỏ.

Siêu Cấp Thư Đồng - Chương #22


Báo Lỗi Truyện
Chương 22/424