Chương 206: Tâm tư tranh đoạt.


Hôm nay gặp mặt Bát Hoàng tử, khẳng định là do lão Hoàng đế an bài, bằng không lão cũng sẽ không xuất hiện ở chỗ này. Triệu Tử Văn vừa đặt chân lên thủy tạ liền ôm quyền nói với Lão Hoàng đế:
- Hạ Văn tham kiến Hoàng thượng!
Lão Hoàng đế hôm nay mặc hoàng bào kim quan, sắc mặt vẫn như trước, trong vẻ hồng nhuận lại lộ ra vẻ nhợt nhạt. Đôi con ngươi đục ngầu thấy Triệu tướng quân liền lộ ra một tia lóe sáng. Lão vuốt chòm râu bạc ngắn ngủn, cười nói:
- Triệu tướng quân, xem ra khanh đúng là không hiểu cung đình lễ nghi. Lúc trước ở triều đình, khanh nên tự xưng thảo dân, hiện giờ không có người, khanh phải tự xưng là vi thần. Khanh xưng hô chẳng theo kiểu cách gì cả, bảo trẫm trả lời thế nào?
Lúc trước Tần Quán đã dạy Triệu Tử Văn cách xưng hô linh tinh, nhưng hắn ba ngày câu cá, hai ngày nằm ườn trên võng phơi nắng, căn bản là không hề để ý. Nghe Hoàng đế nói vậy, mặt Triệu Tử Văn cũng phải đỏ lên, nói:
- Thần là một thư đồng nho nhỏ, không hiểu lễ pháp, xin Hoàng thượng lượng thứ nhiều cho.
- Thôi, ngươi văn võ toàn tài, nhưng không lại hiểu lễ pháp, việc này thật đúng là thú vị.
Lão Hoàng đế tuổi già sức yếu này cũng không hiểu vì sao khi nói chuyện với thư đồng này lại khiến tinh thần mình hưng phấn lên vài phần, nét mặt già nua đầy vẻ tươi cười.
Triệu Tử Văn cười ha hả nói:
- Cho tới nay không hiểu lễ pháp vẫn là điểm thiếu hụt của thần. Không chịu lễ pháp trói buộc nên càng tự do tự tại.
Lão Hoàng đế nghe vậy cười ha ha, từng mảng thịt béo trên mặt cũng phải rung lên theo, thoải mái cười nói:
- Sao thư đồng khanh lại nói khuyết điểm thành ưu điểm thế?
Triệu Tử Văn gãi đầu cười. Người ta vẫn nói gần vua như gần cọp, tuy nhiên lão Hoàng đế này xem ra cũng khá thân thiện, hòa ái, giống như một lão béo bình thường, không đáng sợ như trong truyền thuyết.
Đôi con ngươi đục ngầu của Lão Hoàng đế đột nhiên lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, nghiêm mặt nói:
- Ngươi cảm thấy Long Không tính tình thế nào?
Không cần nghĩ cũng biết Long Không chính là Bát Hoàng tử - Hạng Long Không!
- Thành thục ổn trọng, thông minh hiếu học, tuy nhiên... ...
Triệu Tử Văn đột nhiên hơi rùng mình rồi ngừng lại, không tiếp tục nói nữa.
Nét mặt già nua của lão Hoàng đế không hề có nửa điểm tươi cười mà lộ ra thần sắc uy nghiêm trấn áp thiên hạ thản nhiên nói:
- Cứ nói đừng ngại!
Triệu Tử Văn thở dài một hơi thật sâu:
- Tuy nhiên Bát Hoàng tử điện hạ dường như không có tâm tư tranh đoạt.
Đôi mắt lão Hoàng đế bắn ra ánh sáng lạnh lẽo, trầm giọng nói:
- Mời Triệu ái khanh nói. Làm thế nào mà khanh có thể đoán ra là Long Không không có tâm tư tranh đoạt?
Triệu Tử Văn đầy thâm ý nói:
- Phủ đệ của Hoàng tử điện hạ được xây dựng theo phong cách Giang Nam. Từ lúc thần tiến vào phủ của Hoàng tử, thần liền cảm giác Bát Hoàng tử điện hạ thích thơ văn, khiến người ta có cảm giác điện hạ là một cư sĩ không màng danh lợi!
Lão hoàng đế nhẹ nhàng thở dài, không nói gì cũng không gật đầu, ý tứ là muốn hắn tiếp tục nói…
Triệu Tử Văn hít một hơi thật sâu, nói:
- Mà ngọn núi cao trong bức tranh do Bát Hoàng tử điện hạ vẽ lại không hề có sự uy nghiêm của núi, từ đó có thể thấy được điện hạ thích chỉ lo thân mình, không muốn phân tranh. Tâm tư tranh đoạt chính là tranh đấu giữa các Hoàng tử, nếu điện hạ không có tâm tư tranh đoạt, vậy rất khó có thể làm gì!
Lão Hoàng đế rất bội phục tâm tư tỉ mỉ và năng lực quan sát của hắn, nét mặt già nua không khỏi tăng thêm mấy phần kính nể, nhưng chỉ một lời nói này của hắn đã nói đúng điểm mấu chốt, khiến lão Hoàng đế cúi đầu không nói, vẻ mặt có chút trầm trọng.
Nhưng dù sao tính cách là trời sinh, không có tâm tư tranh đoạt cũng không thể nói rằng sẽ không muốn làm Hoàng đế, càng không thể chỉ xét tính cách liền quả quyết rằng Hạng Long Không không có dục vọng làm Hoàng đế Đại Kinh. Có lẽ tính cách không màng danh lợi trời sinh của y chỉ là bề ngoài, nhưng trong lòng y vẫn có hy vọng làm Hoàng đế. Trong lòng lão Hoàng đế vẫn còn một tia hy vọng mỏng manh.
Nhưng chút hy vọng còn lại đó đã bị lời nói tiếp theo của Triệu Tử Văn làm tan biến.
Thần sắc của Triệu Tử Văn biểu hiện sự nghiêm túc chưa từng có. Có lẽ gặp phải tranh đấu của hoàng gia nên lúc nào hắn cũng phải cẩn thận, cẩn tắc vô áy náy. Hắn chỉ cười khổ nói:
- Mà điều quan trọng nhất là.... thần thăm dò ý tứ từ lời nói của Bát Hoàng tử, càng thấy điện hạ không hề có tâm tư làm Hoàng đế.
- A?
Lão Hoàng đế biết tính cách của Bát Hoàng tử như thế, từ trước tới giờ y chưa bao giờ nói rằng hy vọng kế thừa ngôi vị hoàng đế, liền nghi hoặc hỏi:
- Long Không chưa bao giờ biểu đạt tâm ý với trẫm, có lẽ là cam chịu việc kế thừa ngôi vị hoàng đế. Sao khanh có thể tìm hiểu được ẩn ý của nó?
- Một bài thơ!
- Thơ?
Lão Hoàng đế ngạc nhiên nói.
Triệu Tử Văn gật gật đầu nói:
- Chính là một bài thơ!
Chỉ dựa vào một bài thơ liền có thể tìm hiểu tâm ý của Long Không, lão hoàng đế có chút không tin nói:
- Khanh đọc trẫm nghe một chút!
Triệu Tử Văn cũng không khách khí cao giọng đọc:
- - Bắc quốc phong quang,
Thiên lý băng phong,
Vạn lý tuyết phiêu.
Vọng Trường thành nội ngoại,
Duy dư mãng mãng;
Đại hà thượng hạ,
Đốn thất thao thao.
Sơn vũ ngân xà,
Nguyên trì lạp tượng,
Dục dữ thiên công thí tỷ cao.
Tu tình nhật,
Khán hồng trang tố lý,
Phân ngoại yêu nhiêu.
Giang sơn như thử đa kiều,
Dẫn vô số anh hùng cạnh chiết yêu.
Tích Tần Hoàng Hán Võ,
Lược thâu văn thái;
Đường Tông Tống Tổ,
Tiêu tốn phong tao.
Nhất đại thiên kiêu,
Thành Cát Tư Hãn,
Chỉ thức loan cung xạ đại điêu.
Câu vãng hĩ,
Sổ phong lưu nhân vật,
Hoàn khán kim triêu. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Thấm viên xuân - Tuyết (Mao Trạch Đông)
Thấm viên xuân - Tuyết (Người dịch: Nam Long)
Bắc quốc phong quang,
Nghìn dặm băng ngưng,
Vạn dặm tuyết rơi.
Ngắm Trường thành sau trước,
Duy màu trắng xoá,
Trên dưới sông lớn,
Ngừng bặt dòng khơi.
Non uốn phau phau,
Đồng vươn bàng bạc,
Tựa muốn đua cao tới lớp trời.
Xem ngày tạnh,
Ngắm muôn hồng ngàn tía,
Lộng lẫy nơi nơi.
Giang sơn biết mấy xinh tươi,
Kẻ hào kiệt tranh hươu kể bao người.
Nhớ Tần Hoàng Hán Võ,
Thanh tao kém vẻ;
Đường Tông Tống Tổ,
Nho nhã vài mươi.
Nức tiếng một thời,
Thành Cát Tư Hãn,
Chỉ biết giương cung bắn điêu chơi.
Qua hết cả,
Những phong lưu nhân vật,
Lại ngắm sớm ngời.
- Hay!
Đôi mắt lão Hoàng đế sáng lên đầy vẻ oai hùng, nói:
- Nếu mỗi người Đại Kinh ta đều có hào khí như vậy, Hoàng nhi Long Không có hùng tâm như thế, lo gì quốc tâm bất ổn? Hung Nô không diệt được?
Hai vị cao thủ đại nội ở bên cạnh Lão Hoàng đế nghe vậy đều có cảm giác nhiệt huyết sôi trào, trường kiếm trong tay cũng hơi run lên. Có thể nghe bài thơ này, bất kể ai cũng đều có cảm giác dường như ý chí chiến đấu đang thiêu đốt tràn ngập trong người.
An công công chỉ là một vị thái giám, làm gì nói chuyện hùng tâm tráng chí, nghe được hay không cũng chẳng khác gì nhau, vẫn không ngừng rót trà cho lão Hoàng đế.
Thật sự là ông nói gà bà nói vịt, Triệu Tử Văn cười khổ nói:
- Tốt nhất Hoàng thượng cứ nghe thần nói ra trọng điểm đã rồi hãy khích lệ bài thơ này sau!
Lão Hoàng đế nghe bài thơ này, nhất thời hưng phấn nên quên cả việc của Long Không. Nét mặt già nua của lão không khỏi đỏ lên. Cũng không biết vì sao, khi nói chuyện với Triệu tướng quân, khí sắc của lão đều tốt lên rất nhiều. Lão cười nói:
- Triệu ái khanh tiếp tục nói đi…
Triệu Tử Văn trầm giọng nói:
- Bát Hoàng:
tử điện hạ đánh giá bài thơ này của thần là – ta cảm thấy có chút khuyết điểm khi tả cảnh!
Đôi con ngươi đục ngầu của lão Hoàng đế lập tức toát ra uy nghiêm lạnh lùng, bất chợt đập tay xuống bàn trà, giận dữ thét:
- Nghịch tử này, trẫm đã tốn bao nhiêu công phu trên người nó. Hiện giờ nó lại nói không muốn kế thừa ngôi vị hoàng đế. Có phải nó muốn chọc trẫm giận chết mới cam tâm hay không?
Những nhân vật phong lưu trong lịch sử đó đương nhiên không xuất hiện toàn bộ trong thế giới này của Triệu Tử Văn, nhưng trong lịch sử, có ai mà không phải là hoàng đế lưu danh thiên cổ? Mà một câu nói của Bát Hoàng tử điện hạ đã uyển chuyển biểu đạt tâm tư không muốn làm Hoàng đế. Điều này sao có thể khiến lão Hoàng đế không phẫn nộ chứ?
Đã không có tâm tư tranh đoạt mà ngay cả Hoàng đế cũng không muốn làm, vậy thì y chính là một A Đẩu (1) muốn đỡ cũng không đỡ nổi. Tâm tính Bát Hoàng tử đã như vậy, muốn đỡ, muốn nâng thế nào cũng vô dụng.
1. Lưu Thiện (tiếng Hoa giản thể: 刘禅 tiếng Hoa phồn thể: 劉禪; 207-271) , tên lúc nhỏ là A Đẩu, là vị hoàng đế thứ hai và là hoàng đế cuối cùng của Thục Hán. Lưu Thiện là con Lưu Bị và Cam phu nhân.
Theo Tam Quốc diễn nghĩa và Tam Quốc chí mô tả thì Lưu Thiện là một kẻ bất tài, ỷ lại, không chăm lo triều chính. Tuy nhiên cũng có ý kiến cho rằng Gia Cát Lượng quá ôm đồm, tự mình lo hết việc triều chính, sợ Lưu Thiện không làm được nên đã không tạo điều kiện cho Lưu Thiện được rèn luyện và trưởng thành qua việc điều hành chính sự.
Cũng bởi vì việc này mà Triệu Tử Văn mới có thể trầm trọng buồn bực không ngừng. Hoàng đế không muốn làm, càng đừng nói tới chuyện gì mà tranh đoạt linh tinh… Vậy còn phụ tá cái gì? Cố công vô ích!!!
Lão Hoàng đế tức giận bỗng nhiên kịch liệt ho khan, khuôn mặt đỏ bừng lên. Lão cúi gập thắt lưng ho liên tục. An công công cuống quít vuốt lưng lão, lớn tiếng nói với thị vệ đứng bên cạnh:
- Mau mang thuốc cho Hoàng thượng!
Thị vệ nhanh tay lấy một viên thuốc từ trong ngực ra, lập tức nhét vào đôi môi nhợt nhạt của lão Hoàng đế.
Qua hồi lâu lão Hoàng đế mới ổn định được cơn ho. Lão lấy khăn tay ra lau lau môi, Triệu Tử Văn để ý thấy trên chiếc khăn lụa vuông màu trắng rõ ràng có dính vết máu tươi. Xem ra bệnh tình của lão thật sự rất nghiêm trọng, chỉ sợ thời gian sống trên đời không còn nhiều lắm. Hiện giờ các đảng phái càng lúc càng đấu tranh nghiêm trọng có lẽ cũng bởi nguyên nhân này.
- Triệu ái khanh, tinh lực quãng đời còn lại của trẫm đều trút xuống người Long Không. Mặc kệ như thế nào, không cần biết dùng thủ đoạn gì, trẫm đều phải khiến nó kế thừa trẫm ngôi vị hoàng đế!
Đôi mắt lão Hoàng đế lóe lên như ánh sao, nhìn thẳng Triệu Tử Văn nói.
Dưa hái xanh không ngọt đâu nha! Cần gì phải làm thế? Triệu Tử Văn thầm than thở, nhưng ai dám cãi ý chỉ của Hoàng thượng chứ? Hắn đành phải gật đầu nói:
- Xin Hoàng thượng yên tâm, thần nhất định tận tâm phụ tá Bát Hoàng tử điện hạ!
Triệu Tử Văn cũng không phải là người thích đâm thọc, mà cái gọi là tâm tư tranh đoạt chính là ý nghĩa tranh cướp, cho nên phải có tâm tư tranh đoạt mới có thể hy vọng thành công tranh đấu, chiếm được mục tiêu. Mà Triệu Tử Văn muốn biết Bát Hoàng tử có tâm tư tranh đoạt hay không nên mới đọc bài thơ đó, nhưng Bát Hoàng tử đã dùng một câu nói uyển chuyển biểu đạt tâm ý của mình là không muốn làm một nhân vật "phong lưu"! Càng khiến Triệu Tử Văn khó tưởng tượng chính là câu nói này còn biểu đạt rằng, ngay cả Hoàng đế y cũng không muốn làm.
Điều này làm cho hắn buồn bực không ngừng Không có tâm tư tranh cường háo thắng thì cho dù có mười Triệu Tử Văn cũng không thể giúp Bát Hoàng tử thành công đoạt lấy mục tiêu. Nếu Bát Hoàng tử không hề e ngại ám chỉ với Triệu Tử Văn rằng mình không hề có tâm tư tranh đoạt, ngay cả cho y địa vị Hoàng đế một cách miễn phí cũng không thích, tự nhiên là muốn mượn mồm Triệu Tử Văn nói với lão Hoàng đế rằng y không muốn tham gia vào tranh đấu giữa các huynh đệ, cũng không muốn làm Hoàng đế!
Cho nên Triệu Tử Văn coi như là giúp hắn chiếu cố vậy .
Lão Hoàng đế lại ho khan kịch liệt mấy tiếng, kích động nói:
- Không phải tận tâm, mà là nhất định phải làm cho nó có thể kế thừa ngôi vị hoàng đế!
- Vâng, vâng, nhất định nhất định!
Triệu Tử Văn chỉ sợ lão Hoàng đế này đột nhiên đi đời nhà ma, đến lúc đó có lẽ trên lưng mình còn có thể gánh thêm tội hành thích vua. Hắn thầm nghĩ, lão đại ngươi nói gì thì là cái đó!
Lão Hoàng đế cụp mi mắt xuống, lại biến thành một bộ dạng dở sống dở chết, hiển nhiên lại trở nên cực kỳ mệt mỏi. Triệu Tử Văn vội vàng nói:
- Hoàng thượng, nếu không có việc gì, vi thần xin cáo lui... ...
- Ừ, lui ra đi. Sau này khanh nên đến phủ của Long Không nhiều một chút, giúp nó bày mưu tính kế, cũng thuận tiện khuyên bảo nó, nhất định phải khiến nó cam tâm kế thừa ngôi vị hoàng đế!
Lão Hoàng đế vô lực phất ống tay áo dài, tinh thần uể oải nói.

Siêu Cấp Thư Đồng - Chương #206


Báo Lỗi Truyện
Chương 206/424