Chương 76 : Đánh tàn phế.


Thời gian trôi qua rất chậm.
Bùi Vũ Phu tựa như ngọn núi sừng sững chắn trước người Bùi Đông Lai, vô cùng ngạo nghễ.
Nạp Lan Trường Sinh như diều đứt dây bay ra ngoài, nện vào vách tường.
Khóe miệng hắn ứa máu, một bên má lõm vào trong lộ ra da xương trắng cùng thịt nát bấy, máu không ngừng chảy ra nhìn vào thì cực kì kinh khủng.
Cực kì khiếp sợ!
Hắn không ngờ Bùi Vũ Phu lại ra tay!
Hắn nằm mơ cũng không ngờ Bùi Vũ Phu biến mất mười tám năm, chẳng những công phu không giảm đi mà còn đạt tới cảnh giới hắn không thể lý giải được!
Trong kí ức của hắn, mười tám năm trước, bởi Vãn Tình chết đi mà Bùi Vũ Phu tự phế đi một chân mình!
Đám người Nạp Lan gia, Lâm Phong và A Cửu đều trợn mắt há mồm, khuôn mặt cứng đờ ra.
Bọn họ không ngờ Bùi Vũ Phu không nói gì cả thì đã liền ra tay, mà chỉ tát một cái đã khiến Nạp Lan Trường Sinh bay ra ngoài.
- Tiểu Vương gia!
Qua cơn khiếp sợ, cận vệ A Cửu tỉnh táo nhất vội lao tới hét lớn, hắn cố gắng giúp Nạp Lan Trường Sinh tiếp đất!
Lúc này hắn làm hết khả năng của một bảo tiêu!
Hắn lại quên rằng Nạp Lan Trường Sinh vốn là cao thủ hàng đầu.
Vù!
Thân thể Nạp Lan Trường Sinh sắp va vào vách tường, đột nhiên eo hắn phát lực nhẹ nhàng tiếp đất.
Tuy nhiên sự khiếp sợ vẫn in sâu trên gương mặt Nạp Lan Trường Sinh.
Hắn không thèm lau vết máu mà trừng mắt nhìn Bùi Vũ Phu!
"Bá!"
Lúc này, toàn bộ những người còn lại cũng nhìn về phía Bùi Vũ Phu.
Lập tức kẻ bị Lâm Phong coi là nông dân nghèo đói đã trở thành tiêu điểm!
- Nạp Lan Trường Sinh, có phải ngươi cảm thấy Bùi Vũ Phu ta mất đi một chân sẽ không phải đối thủ của ngươi?
Đối mặt với những ánh nhìn, Bùi Vũ Phu thản nhiên nhìn Nạp Lan Trường Sinh:
- Hay là ngươi cảm thấy ta biến mất mười tám năm nên không thể đắc tội với Nạp Lan gia của ngươi và Lâm gia?
- Ta…
Nghe Bùi Vũ Phu chất vấn, Nạp Lan Trường Sinh muốn nói nhưng không thể phản bác.
Toàn bộ những người còn lại cũng không dám hé miệng.
Lúc này ánh mắt họ nhìn Bùi Vũ Phu đều là sự sợ hãi không thể che giấu.
- Những chuyện năm đó ngươi làm thì ta không hề truy cứu, thậm chí khi cha ta bỏ đi ta cũng nói giúp ngươi một lần.
Bùi Vũ Phu nói tới đây, ánh mắt dần lạnh đi:
- Nhưng… Con chó như ngươi không sửa được tật ăn phân, vì một thằng nhãi của Lâm gia mà dám đối đầu với ta sao?
- Bùi Vũ Phu, ngươi đã qua thời trai trẻ, ngươi đừng quên năm đó bị dạy dỗ thê thảm ra sao!
Có lẽ hắn biết mình đã trở mặt với Bùi Vũ Phu nên Nạp Lan Trường Sinh bất chấp tất cả.
- Dạy dỗ năm đó? Ha ha ha!
Bùi Vũ Phu cười lớn, âm thanh vang vọng như muốn xé toang tất cả.
Chẳng lẽ tin tức về chuyện năm đó là giả?
Tiếng cười cuồng vọng của Bùi Vũ Phu truyền tới, lòng Nạp Lan Trường Sinh thắt lại, cảm giác sợ hãi tràn ngập cõi lòng hắn.
- Nạp Lan Trường Sinh, công phu của ngươi do cha ta dạy, vốn trước khi cha ta chết có dặn, tuy ngươi tâm thuật bất chính nhưng cũng là đồ đệ của ông, còn dặn ta chiếu cố ngươi.
Bùi Vũ Phu nói tới đây, giọng nói cực kì lạnh lẽo tựa như tuyên án Nạp Lan Trường Sinh tội chết:
- Vốn ta muốn làm vậy, nhưng lúc này ta thay đổi chủ ý!
"Bá!"
Sát khí từ bùi Vũ Phu tỏa ra, chưa đợi Nạp Lan Trường Sinh đáp lời, A Cửu đã bước tới chĩa súng vào Bùi Vũ Phu.
Thấy hành vi của Bùi Vũ Phu, Bùi Đông Lai cũng bất ngờ, theo bản năng hắn muốn bước tới đồng sinh cộng tử với cha mình.
- Giao cho cha!
Bùi Vũ Phu quay lại trao cho Bùi Vũ Phu nụ cười ngây ngô suốt mười tám năm, chưa đợi hắn đáp lời đã nhìn A Cửu mỉm cười nói:
- Hỏi chủ nhân của ngươi, trên thế giới này kẻ nào có thể dùng súng giết ta trong vòng mười thước không ?
Trong vòng mười thước dùng súng không thể giết chết sao ?
A Cửu chấn động, theo bản năng nhìn về phía Nạp Lan Trường Sinh, thấy đối phương thầm ra hiệu cho hắn không nên làm liều.
"Bá!"
Phát hiện này khiến A Cửu khiếp sợ, bàn tay cầm súng không ngừng run rẩy.
Hắn đã sợ đến vỡ mật.
Không chỉ A Cửu, đám thành viên Nạp Lan gia cũng vậy.
Ngay cả Nạp Lan Minh Châu và Lâm Phong cũng chết đứng.
- Hôm nay con ta ở đây nên ta không muốn giết người!
Bùi Vũ Phu nhìn A Cửu lạnh lùng nói:
- Ta cho ngươi một cơ hội sống!
Lời Bùi Vũ Phu nói vang vọng trong đầu A Cửu, hai chân hắn vẫn không ngừng run rẩy.
- Bắn hắn.
Bùi Vũ Phu nhìn về phía Lâm Phong.
- Ta muốn phế hai chân hắn.
Bắn Lâm Phong?
Nghe Bùi Vũ Phu nói vậy, A Cửu run rẩy thiếu chút nữa đã làm rơi súng tựa như trên tay hắn đang cầm bom hẹn giờ vậy!
Vô cùng hoảng sợ, A Cửu chỉ biết nhìn về phía Nạp Lan Trường Sinh. Nguồn: http://truyenyy.com
Nạp Lan Trường Sinh cũng bị Bùi Vũ Phu dọa khiếp.
Hắn biết, nếu hộ vệ của mình phế đi hai chân Lâm Phong thì hậu quả sẽ ra sao!
- Nạp Lan thúc!
Lâm Phong run rẩy, hắn sợ sắp tè ra quần, nhìn Nạp Lan Trường Sinh bằng ánh mắt sợ hãi hét lớn.
- Ta chỉ đếm đến ba!
Bùi Vũ Phu thấy A Cửu đứng trơ ra liền nói, giọng điệu cứng rắn:
- Nếu không ta sẽ thay đổi quyết định.
- Một.
- Vũ Phu.
Nạp Lan Trường Sinh giật nảy mình hét lên, hắn chỉ gọi hai từ "Vũ Phu" tựa như muốn gợi lên tình xưa nghĩa cũ.
- Hai.
Bùi Vũ Phu thản nhiên hô.
- Phù, phù!
Lâm Phong quỳ rạp xuống đất, chất lỏng màu vàng từ quần hắn không ngừng chảy ra.
- Vũ Phu, việc hôm nay là ta sai, mong ngươi hạ thủ lưu tình.
Cuối cùng Nạp Lan Trường Sinh vẫn không dám để A Cửu nổ súng vào Lâm Phong.
Lúc này chỉ là Bùi Vũ Phu bức bách Nạp Lan gia, nhưng nếu nổ súng Lâm gia sẽ trả thù, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Nạp Lan gia.
"Vù."
Bùi Vũ Phu không đếm tới ba đã biến mất.
Thấy vậy A Cửu vội vàng bóp cò theo bản năng.
Ngay lúc này.
A Cửu chưa kịp chạm vào cò súng thì Bùi Vũ Phu đã xuất hiện trước mặt hắn, tay hóa thành đao chém tới cổ tay A Cửu, sức lực cực lớn.
"Rắc, rắc…"
Âm thanh giòn giã vang lên, cổ tay A Cửu đã gãy, lộ ra xương trắng, máu tuôn như suối.
Phế tay A Cửu nhưng Bùi Vũ Phu vẫn không buông tha, đột nhiên phát lực!
"Xoẹt."
Tựa như âm thanh xé giấy, cánh tay A Cửu bị xé rách không chút khoan nhượng, máu thịt văng tứ tung.
- A….a.
A Cửu thống khổ hét lên, hắn ngã lăn ra đất, thân thể không ngừng co giật.
Chứng kiến cảnh tượng máu me này, sắc mặt Lâm Phong tái mét, bất tỉnh nhân sự.
Nạp Lan Minh Châu thấy cảnh này cũng sợ hãi tột độ, không còn khống chế nổi thân thể.
- Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, đáng tiếc ngươi lại không biết nắm lấy.
Bùi Vũ Phu cầm súng lục, thản nhiên nhìn Nạp Lan Trường Sinh:
- Công phu cha ta dạy cho ngươi, hôm nay ta cũng sẽ thu hồi!
Đoàng.
Đoàng.
Đoàng.
Đoàng.
Súng không ngừng nhả đạn.
Nạp Lan Trường Sinh ngã xuống đất, máu tươi phun xối xả.
Bùi Vũ Phu ném súng rồi xoay người bước về phía Bùi Đông Lai.
Hắn không hề lo lắng đám người còn lại của Nạp Lan gia nhặt súng đối phó với mình.
Nhìn Bùi Vũ Phu đang bước tới, Bùi Đông Lai cố gắng tìm ra điểm chung gì đó giữa hình ảnh lúc này và con người mười tám năm qua.
Nhưng…
Dù hắn cố hết sức cũng chẳng tìm ra.
Không quan tâm hơn thua, đi tới trước sân ngắm hoa nở hoa tàn.
Đời vô tình nhìn mây trôi hờ hững.
Nhân sinh của qua tử không cần phải giải thích.

Siêu Cấp Cường Giả - Chương #76


Báo Lỗi Truyện
Chương 76/751