Chương 81: Mời anh chủ động.


Thấy Dương Phàm cúi đầu không nói lời nào A Ngọc càng thêm lớn gan hơn thấp giọng hỏi:
- Anh Dương, vị lãnh đạo kia là ai vậy? Có phải anh đắc tội với ông ta hay không? Em thấy ánh mắt ông ta nhìn anh như muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy.
Dương Phàm cười lạnh đáp:
- Hắn còn chưa có cái bổn sự đó. Lão lưu manh này dám to gan quấy rối cục trưởng cục chúng ta, lần này bị tôi ngăn cản tất sẽ sinh hận trong long, sớm muộn gì cũng phải thu thập hắn.
Vừa dứt lời Dương Phàm không khỏi có chút hối hận, tự nhiên lại đi nói như vậy với A Ngọc, huống chi mình còn có ý định lợi dụng hai người đàn bà này nữa.
Mình từ lúc nào lại trở nên âm hiểm như vậy? Dương Phàm âm thầm cười khổ trong lòng, đáng tiếc lời đã nói ra không thể thu lại.
Đang nói chuyện thì A Hồng từ đại sảnh chạy vào, lưng vẫn còn quay về trong này nhưng có thể cảm thấy cô ta đang rất giận giữ.
- Lão dâm côn, xxx!
A Hồng nhỏ giọng mắng nhiếc một cách hung hăng, quay lại thấy Dương Phàm lập tức nở một nụ cười.
- Ha ha, không sao chứ?
Dương Phàm cười hỏi một câu. A Hồng vốn nghĩ rằng Dương Phàm chẳng thèm quan tâm tới những chuyện như vậy không ngờ lại nhận được một câu quan tâm ân cần.
- À, không sao. Rửa tay một cái coi như vừa bị chó liếm là xong. Còn quần áo thì thay ra vứt đi cũng được; lão sắc côn dám ngang nhiên chiếm tiện nghi của tôi.
Mặc dù A Hồng tỏ ra không có việc gì nhưng Dương Phàm lại nhận ra trong nụ cười của cô ta có chút không tự nhiên.
- Được rồi, không nói về hắn nữa, trưa nay tôi mời hai cô ra ngoài ăn cơm, đỡ phải gặp mặt lần nữa khiến cho ăn cũng mất cả ngon.
Dương Phàm thầm mắng mình vô sỉ, còn định lợi dụng hai người này để chơi lại Y Đạt Hữu, sau này có cơ hội nhất định phải cho tên khốn kiếp kia biết tay.
- Vâng, anh Dương chờ bọn em một chút.
A Ngọc kéo theo A Hồng đi vào trong phòng, vừa đi vừa nhỏ giọng thì thầm. Dương Phàm vừa trông theo vừa có chút mất mát.
Chờ đợi luôn là một việc nhàm chán, hắn sờ hết túi trên lẫn túi dưới vẫn không mò ra được một điếu thuốc nào, nhìn quanh thì gần đây cũng chẳng thể tìm ra điểm bán thuốc lá lẻ ở đâu.
- Anh đang tìm gì mà tôi đến gần như vậy cũng không nhận ra?
Chợt từ trước mặt truyền tới một tiếng cười lạnh, giọng điệu có vẻ rất không tốt, Dương Phàm quay lại mới kinh ngạc phát hiện, lúc này trước mặt mình đã có một cô gái trẻ đang đứng đó.
Công bằng mà nói cô gái này rất đẹp, đáng tiếc là vẻ sắc sảo bức nhân quá lộ liễu.; hai chân thon dài, dáng người cân đối vô cùng.
Dương Phàm nhất thời không nhớ ra nữ nhân này là ai nên rất lịch sự hỏi:
- Tôi có quen biết cô sao?
Sát khí!! Sát khí xung thiên!!!
Trương Tư Tề chưa bao giờ nghĩ rằng lại có một nam nhân vô tình đến như thế, không ngờ hắn lại quên bẵng không thèm nhận ra mình, thật khiến người ta không thể không nổi giận.
Hừ hừ, lão nương lặn lội từ kinh thành tới Giang Nam này không ngờ lại bị tiểu tử này chọc giận! Thấy trên ngực áo Dương Phàm còn đang lủng lẳng tấm thẻ Hội chợ Thương mại Trương Tư Tề lập tức nảy ra một ý.
Cô ta nhếch môi cười ngạo nghễ nói:
- Xem ra trí nhớ của anh rất tệ, chuyện xảy ra ở kinh thành mới vài ngày đã quên rồi. Có lẽ là tại tôi quá bình thường cho nên không lưu lại cho anh chút ấn tượng nào thì phải.
Phương xa gặp lại, bốn bề không người, cừu mới hận cũ, nghiến răng không thôi!
Vừa nhắc tới kinh thành Dương Phàm lại giật mình nghĩ tới Trần Xương Bình, đang định hỏi thăm nhưng thái độ của cô ta khiến hắn cảm thấy rất không thoải mái.
- À, mỹ nữ tại kinh thành gặp qua rất nhiều, người bình thường đúng là rất khó nhớ!
Dương Phàm cười lạnh đáp lời, hắn muốn xem cô ta làm sao đỡ đòn này. So đo với một người đàn bà chẳng phải là việc hay ho gì nhưng cô ta lại quá đáng, tới tận cửa làm phiền chưa đủ còn theo tới tận Giang Nam như âm hồn bất tán. Hơn nữa vừa rồi nói chuyện chuyên môn với Chu Minh Đạo phát sinh bất đồng cho tới giờ Dương Phàm vẫn còn chưa tìm được chỗ phát tiết, xem như là cô ta xui xẻo gặp hắn không đúng lúc.
Chỉ cần là đàn bà bất luận tốt xấu mà nghe câu nói vừa rồi vẫn có thể bình tĩnh được thì có thể nói đó không còn là nữ nhân nữa mà đã trở thành nữ thần mất rồi!
Càng không thể nghi ngờ Trương Tư Tề là một người đàn bà thực sự, hơn nữa còn là một nữ nhân được nuông chiều từ bé. Chợt có một nam nhân mặc quân phục từ sau lưng cô ta tiến tới.
- Em gái, gặp người quen à?
Trương Tư Tề quay lại gật đầu cười âm trầm:
- Đã từng gặp mặt hai lần!
Trương Khải Đức vừa nhìn Dương Phàm lập tức sững sờ, hắn đưa tay vỗ trán ra vẻ suy tư rồi cười hăng hắc nói:
- Người anh em này trông rất quen!
Dương Phàm biết hai người này là anh em vốn định tỏ vẻ xa lạ chưa từng quen biết nhưng không ngờ Trương Khải Đức lại là một người ôn hòa đến thế, điều đáng nói là bề ngoài của hắn luôn lộ ra một vẻ nghiêm túc sát khí đằng đằng, có thể đây là thiên tính của một quân nhân được rèn giũa rất kĩ càng.
Đối diện với một người như vậy Dương Phàm tự nhiên sẽ không đối đãi như với Trương Tư Tề, hắn đưa tay ra mỉm cười đáp:
- Dương Phàm, người Uyển Lăng. Trước kia khi còn đọc sách ở kinh thành đã có duyên gặp qua lệnh muội một lần.
Trương Khải Đức lập tức vỗ trán kêu lên:
- Tôi nhớ ra rồi, hóa ra là gặp anh ở chỗ lão gia tử.
Vừa nói vừa bắt tay Dương Phàm rất chặt rồi tiếp lời:
- Tôi gọi là Trương Khải Đức, em gái tôi từ bé được nuông chiều thành thói, có gì không phải xin bỏ qua cho.
Trương Tư Tề lúc này mới cảm thấy hối hận, vốn định mượn uy anh trai để phục thù hắn không ngờ lại mình lại bị ra rìa trước.
- Anh, chúng ta đi thôi!
Trương Tư Tề vừa muốn phát tác nhưng lại không tìm được lý do, chẳng thể làm gì khác là kéo Trương Khải Đức bỏ đi.
Trương Khải Đức bị em gái kéo đi nhưng vẫn không quên thanh niên trước mặt là "cháu rể" rất được ông nội coi trọng cho nên nhét vào tay hắn một tấm danh thiếp nói:
- Nếu tới Nam Kinh nhớ gọi điện cho tôi…
Còn chưa nói xong đã bị Trương Tư Tề kéo sang đi ra xa.
- Tiểu nha đầu ngươi đó, nếu không lo sửa đổi tính tình thì cả đời này cũng đừng mong tìm được người nào tốt!
Lời Trương Khải Đức mơ hồ truyền tới bên tai Dương Phàm hắn còn tưởng mình nằm mơ, đang lúc đầu óc mơ màng lại gặp phải hai người hoàn toàn trái ngược khiến cho hắn có chút thất thần. Nhìn lại tấm danh thiếp trên tay cũng chỉ có một dòng tên và một dòng số điện thoại, có thể nói là đơn giản nhất có thể.
- Chuyện này là thế nào đây?
Dương Phàm cười khổ tự hỏi.
Lúc này Ngô Yến dẫn đoàn tới tham gia Hội chợ Thương mại thấy Dương Phàm đang đứng chần vần trước cửa quán rượu liền đi lại.
- Cậu làm gì mà đứng ngây ra thế, sao còn chưa vào ăn cơm?
Dương Phàm nhìn Ngô Yến mỉm cười đáp:
- Gặp hai người quen cũ ở kinh thành, tôi mời họ ra ngoài ăn cơm, mọi người đừng chờ.
Ngô Yến cười gật đầu:
- Vậy chúng tôi đi trước, nhớ trở về sớm; vừa nhận được một số tài liệu của hội nghị lần này, chúng ta cần nghiên cứu một chút!
Ngô Yến nói xong liền quay người bỏ đi, Dương Phàm đứng trước cửa chờ thêm chừng mười phút nữa mới thấy A Ngọc và A Hồng đang dắt nhau đi tới, y phục cũng đã thay đổi hoàn toàn.
- Anh Dương chờ có lâu không?
A Ngọc tính tình có phần thẳng thắn hơn A Hồng, hỏi thẳng hắn.
Dương Phàm cười lắc đầu:
- Không lâu, vừa rồi còn gặp hai người quen nữa.
Người quen ư? Dương Phàm còn nhớ rõ ánh mắt Trương Tư Tề chỉ hận không thể đem mình lên lò nướng chín thì đúng hơn.
- Được rồi, hôm nay đưa hai người tới một nơi rất đặc biệt, trong cả nước không có tiệm cơm nào giống vậy đâu!
Dương Phàm dẫn hai người lên taxi hướng miếu Thành Hoàng thẳng tiến, đó là một nơi rất đặc biệt, tập trung rất nhiều quán ăn nhỏ. Tới nơi ba người cùng nhau đi bộ, lúc này Dương Phàm mới phát hiện hai cô gái này vóc người rất được, dáng vẻ thanh xuân tràn ngập sức sống, khó trách lão khốn kiếp Y Đạt Hữu nổi dâm tâm với cô ta. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Dương Phàm dẫn hai người tới nơi này ăn cơm chính là muốn giúp họ quên đi chuyện vừa xảy ra với Y Đạt Hữu
Không ngờ A Hồng đột nhiên quay lại trên mặt lộ ra một nụ cười quỷ dị thấp giọng nói:
- Anh Dương, vị lãnh đạo kia của các anh rốt cục là thế nào vậy? Có thể thay chúng tôi làm khó dễ hắn một chút không?
- Hồ đồ, người ta là phó thị trưởng, tôi chỉ là một Chánh văn phòng, lấy tư cách gì mà làm khó dễ người ta.
A Hồng lộ ra vẻ khinh bỉ đáp:
- Hừ, loại quan viên địa phương này tôi gặp đã nhiều, chỉ là một đám sắc lang chuyên môn đi quấy rối người khác. Muốn đối phó với bọn chúng cũng chỉ là một cái nhấc tay mà thôi!
Không nghĩ tới lần này gặp lại A Hồng và A Ngọc đã thành thục hơn rất nhiều, hơn nữa còn nói lên nhiều chuyện không hề cố kỵ chút nào, Dương Phàm lập tức cảm thấy chuyện này có chút kì lạ không khỏi nghĩ thầm trong lòng A Hồng có phải đang "mời anh chủ động" hay không? Quên đi, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, dù sao nơi này cũng là tỉnh thành, nếu để xảy ra chuyện bát nháo thì cả đoàn đều mất mặt.
- Dừng! Đừng nói chuyện này nữa. Hai người chịu khó động não một tí nếu không chớ trách tôi thu thập cả hai.
Dương Phàm rất muốn nghiêm túc một chút, đáng tiếc là một chút sát khí cũng không có, chấn nhiếp không nổi hai cô gái đáo để này.
A Ngọc lộ ra vẻ mặt cảm khái nói:
- Anh Dương đừng cố tỏ vẻ nữa, không dọa được ai đâu. Người như anh bản tính lương thiện có làm hại được ai bao giờ.
Dương Phàm xấu hổ gãi đầu, trong lòng không khỏi tự hỏi: mình thật sự lương thiện sao? Có trời mới biết!

Sỹ Đồ Phong Lưu - Chương #81


Báo Lỗi Truyện
Chương 81/644