Chương 419


Tiếng di động vang lên, nhìn số thì là của Trương Tư Tề:
- Mấy giờ thì anh về tới nhà?
- Hơn hai giờ nữa. Sao vậy?
Nghĩ đến vợ con, tâm tình Dương Phàm tốt lên một chút. Dù sao cũng còn có gia đình của mình, bất kể bên ngoài thế nào, hậu phương vẫn luôn vững chắc.
- Không có gì, hôm nay chuyển tới nhà mới ở Long Chủy Loan. Anh tới thẳng đây nhé, trong nhà có rất nhiều đồ ăn. Mấy hôm anh đi, mọi người nhớ anh lắm.
Nghe giọng thì thấy tâm tình của Trương Tư Tề không tồi, xem ra rất vừa lòng với nhà mới.
Long Chủy Loan, trời xanh biển biếc, quả là tuyệt đẹp dưới ánh nắng chiều. Dương Phàm đứng ở trước sân, ôm mấy người phụ nữ rồi quay đầu lại nhìn mặt biển nói:
- Thần tiên cũng chỉ được ở nơi như thế này mà thôi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Lầu trên lầu dưới đều là bốn phòng, chúng ta ở trên lầu, vừa lúc mỗi người một gian. Một phòng làm việc. Mấy cô Tiểu Trương thì ở lầu dưới. Vốn muốn mời một bảo mẫu nhưng Tiểu Trương, Tiểu Hà nói không cần nên thôi.
Trương Tư Tề cười giải thích một chút. Dương Phàm bước lên lầu. Phòng làm việc không ngờ có ban công, ngồi ở đó có thể đối diện với mặt biển.
Sau một phen đùa giỡn, mấy người phụ nữ đều đi làm việc của mình. Dương Phàm tựa lưng vào ghế ngồi ở ban công, thoải mái nheo mắt lại. Trên vai chợt có một đôi tay mềm mại, Dương Phàm không cần quay đầu lại cũng có thể dùng mũi nhận ra được đây là Chúc Vũ Hàm.
- Em có tâm sự à?
Chúc Vũ Hàm vừa cười vừa bóp vai cho Dương Phàm. Dương Phàm không kìm nổi nghĩ, có lẽ chỉ có một mình Chúc Vũ Hàm nhìn ra sự khác thường trong nụ cười của mình.
- Tỉnh tổ chức một đoàn khảo sát tới châu u, em là một thành viên trong đoàn. Dù sao em cũng chưa bao giờ được xuất ngoại, xem như lần này được mở mắt.
Dương Phàm cười quay đầu lại nhìn ánh mắt thân thiết của Chúc Vũ Hàm, bất đắc dĩ giơ hai tay lên nói:
- Được rồi, tỉnh phái một bí thư đảng ủy Công an tới, có lẽ là lo lắng em sẽ gây khó khăn cho công việc của người ta.
Nghe được đáp án, Chúc Vũ Hàm mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ vai Dương Phàm nói:
- Bình thường! Không có việc gì đâu. Chị xuống xem món canh đã.
Nói chuyện với Triệu Việt khiến Dương Phàm nhận thức rằng rất nhiều chuyện đã được định sẵn. Chỉ cần đi trên con đường quan chức này chắc chắn sẽ tiếp tục gặp chuyện như vậy. Mặc kệ Dương Phàm cố gắng cải thiện quan hệ như thế nào, chỉ cần xác định không trên cùng một chiếc thuyền, vậy đều không thể tránh khỏi. Dù là cùng trên một chiếc thuyền cũng không thể tránh khỏi mâu thuẫn như vậy.
Làm sao tìm được cho mình một lối đi thích hợp để điều hòa được mâu thuẫn này? Dương Phàm cần thời gian để suy nghĩ cho rõ ràng. Từ ý nghĩa này mà nói, chuyến đi châu u cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.
Buổi tối là thuộc về quan hệ nam nữ. Cơm tối xong, Trương Tư Tề nhẹ nhàng thì thầm bên tai Dương Phàm:
- Ăn nhiều canh một chút, rất bổ.
Dương Phàm hơi sửng sốt, cười theo bản năng:
- Ba tháng rồi à?
Lại là vấn đề muôn thuở của vợ chồng, Trương Tư Tề hơi đỏ mặt lên. Hai người phụ nữ kia thì hơi ho khan một tiếng. Ăn no xong, Dương Phàm dùng khăn lau miệng xong liền giơ hai tay ôm lấy Trương Tư Tề trong cái nhìn chăm chú của mọi người.
- Muốn chết!
Trương Tư Tề khẽ kêu lên…
Chỉ chốc lát sau, trong phòng ngủ, Dương Phàm đã cởi bỏ sạch sẽ. Thời gian vẫn sớm tuy nhiên hôm nay Trương Tư Tề đã nói như vậy, hơn nữa mấy hôm liền không giải phóng, dùng tay cũng không thể giải quyết được căn bản của vấn đề.
- Anh không thể chờ khi không có mọi người sao?
Trương Tư Tề nhẹ nhàng đấm lên ngực Dương Phàm. Hiệu quả thật sự đáng thương, áo ngủ liền bị rút lên, trước ngực bị môi và lưỡi công kích khiến cả người co rút lại, khẽ rên lên một tiếng.
Công tác chuẩn bị của Dương Phàm cẩn thận hơn trước kia rất nhiều. Tiếng thở hổn hển và hơi rên lên của Trương Tư Tề nhanh chóng trở thành thanh âm chủ đạo trong phòng. Cảm giác được lấp đầy khiến Trương Tư Tề phát ra một tiếng rên thật cao, chỉ một lát sau đã toàn thân co giật…
Trong Hội nghị thường ủy, giọng của Tào Dĩnh Nguyên dường như lớn một ít so với bình thường. Ngược lại, Dương Phàm trở thành bình tĩnh nhìn kỹ hết thảy. Có thể nói, gần đây Tào Dĩnh Nguyên đang nở rộ xuân ý.
Sau khi hội nghị kết thúc, Tùng Lệ Lệ đi theo Dương Phàm vào phòng làm việc, miệng lẩm bẩm vẻ khó chịu:
- Thật là quá đáng. Anh vừa tới Bắc Kinh bảo vệ luận án là bọn họ đã không buông tha.
Dương Phàm mỉm cười hỏi:
- Cô biết rồi hả?
Tùng Lệ Lệ trầm trọng gật gật đầu nói:
- Chuyện này sao có thể lừa được người ta. Sở Du lịch tổ chức, thường vụ phó chủ tịch tỉnh dẫn đội, lẽ ra phải là thị trưởng Tào đi cùng, sao lại tới phiên anh chứ?
Sự nhạy cảm của Tùng Lệ Lệ khiến Dương Phàm khá vui mừng, liền cười an ủi:
- Đừng lo lắng nhiều. Cứ nhìn một cách khách quan một chút đi.
- Nói là khảo sát một lễ hội du lịch của Tây Ban Nha, trên thực tế là mang gia đình đi chơi. Đây cũng là nét đặc sắc của người Trung Quốc. Anh có mang phu nhân đi cùng không?
Tùng Lệ Lệ cười khổ hỏi.
Dương Phàm lắc đầu:
- Tôi đi một mình, không mang theo ai cả. Đem theo cũng không tiện phải không?
Tùng Lệ Lệ cau mày nói:
- Em cũng muốn đi theo anh, đáng tiếc anh không mang em đi. Bí thư thành đoàn Chu Giai cũng đi. Anh cẩn thận đó, cô ta khá lợi hại đấy.
- Lợi hại tới mức nào?
Dương Phàm hỏi lại theo bản năng.
Tùng Lệ Lệ muốn nói lại thôi:
- Ăn trưa đi.
Dương Phàm nheo mắt nhìn kỹ gương mặt Tùng Lệ Lệ, thấy từ cổ tới mặt Tùng Lệ Lệ đã ửng hồng, hai má như thể uống rượu, liền ôm luôn Tùng Lệ Lệ vào lòng, dùng chiêu thức này là hữu hiệu nhất. Cổ áo khá mở nên lộ ra hai nửa vòng tròn rất căng đầy.
- A…
Dương Phàm không kìm nổi kêu lên một tiếng. Tùng Lệ Lệ quả thật khá thông minh, rất biết cách thể hiện điểm mạnh của mình.
- Có muốn tôi ký tên trên này không?
Dương Phàm cười dâm đãng nhìn bộ phận cơ thể mà Tùng Lệ Lệ cố tình muốn phô ra.
- Đừng, em còn phải đi ra ngoài. Đúng rồi, chuyện chọn thư ký, em chọn một vài người có độ tuổi thích hợp.
Nói xong Tùng Lệ Lệ xuất ra một bản danh sách, trong đó có một cái tên là Lý Thắng Lợi liền hấp dẫn ánh mắt của Dương Phàm.
Hán tộc. Người của bí thư thị ủy tiền nhiệm, phòng liên lạc, cấp bậc phó trưởng phòng. Dương Phàm vẽ một vòng tròn lên trên cái tên Lý Thắng Lợi rồi mỉm cười nhìn Tùng Lệ Lệ:
- Người này thế nào?
Tùng Lệ Lệ tỏ vẻ giật mình nói:
- Thấy anh ta thế nào à? Đó là người của bí thư Bạch lúc trước, hiện giờ tình hình khá thảm. Khi em chọn người, thấy tên của anh ta thì định bỏ qua, tuy nhiên ngẫm lại thì để cũng không sao, thêm nhiều lựa chọn cũng tốt.
Lời này của Tùng Lệ Lệ rất có trình độ. Dương Phàm giao việc chọn người cho Tùng Lệ Lệ là vì cô ta rất cẩn thận, không hề ôm đồm. Điều quan trọng nhất là, thông qua chuyện này, Tùng Lệ Lệ đã khiến Dương Phàm hiểu được mình cũng có con mắt nhìn người.
"Nếu tôi không coi trọng anh ta, liệu cô có thể cho anh ta một chút cơ hội chỉ vì anh ta là người của bí thư tiền nhiệm không?" Điều này Dương Phàm chỉ suy nghĩ trong lòng mà không nói ra, tuy nhiên khi nhìn Tùng Lệ Lệ, ánh mắt Dương Phàm đã có một ít biến hóa tinh tế. Tùng Lệ Lệ bị nhìn hơi đỏ mặt, không kìm nổi lắc mông hạ giọng nói:
- Đây là phòng làm việc mà.
Ha hả. Xem ra hiểu lầm rồi. Dương Phàm thu hồi ánh mắt, không giải thích, coi như hành động vô tâm.
- Bảo anh ta lặng lẽ tới đây.
Dương Phàm nhẹ nhàng nói.
Tùng Lệ Lệ đứng ở bên cạnh ngẫm nghĩ một chút nói:
- Em hơi lo một chút, sau khi bí thư Bạch bị bệnh xin nghỉ, Lý Thắng Lợi đã bị không ít người chèn ép, em sợ rằng…
Dương Phàm hiểu được ý tứ của cô, liền khoát tay nói:
- Tôi hiểu ý của cô. Cứ đi gọi người đi.
Chuyện Dương Phàm thiếu một thư ký không phải là chuyện gì mới mẻ trong tòa nhà thị ủy này. Toàn bộ những người có độ tuổi thích hợp ở đây đều chộn rộn vì việc này. Lý Thắng Lợi đương nhiên cũng nghĩ tới chuyện này. Tuy nhiên quan trường từ trước tới giờ đều là đã lên là không thể xuống. Lý Thắng Lợi không tin Dương Phàm có thể quyết đoán dùng một kẻ thân tín của bí thư thị ủy tiền nhiệm.
Tùng Lệ Lệ đứng ở trước cửa, uy nghiêm nhìn quét một vòng. Chờ khi tất cả mọi người im như thóc, Tùng Lệ Lệ mới hạ giọng nói:
- Lý Thắng Lợi đi ra một chút!
Trên mặt Tùng Lệ Lệ không có chút biểu tình, thậm chí nhìn hơi không cao hứng. Quả thật, Lý Thắng Lợi không phải người Tùng Lệ Lệ dự kiến lựa chọn. Tuy nhiên trong vấn đề lựa chọn thư ký này, Tùng Lệ Lệ cũng không dám chủ động ôm đồm.
Đứng ở trên hành lang chờ Lý Thắng Lợi đi ra, Tùng Lệ Lệ gật gật đầu nói:
- Đi cùng tôi.
Lý Thắng Lợi thoạt nhìn mặc một chiếc quần dài màu xanh nhã nhặn, một chiếc sơ mi trắng, dưới chân là một đôi giày đen hơi cũ, râu cạo sạch sẽ, đi lai nhẹ nhàng. Một con người của lãnh đạo tiền nhiệm giờ bị sa cơ mà còn có thể chú ý tới những điểm này khiến Tùng Lệ Lệ không kìm nổi giật mình. Bình thường mình không chú ý gì tới hắn. Cũng khó trách người này có thể lọt vào mắt Dương Phàm.
Đi theo Tùng Lệ Lệ lên lầu, Lý Thắng Lợi cảm thấy bước chân hơi nặng nề, trong lòng có chút cảm giác hưng phấn, tuy nhiên bình tĩnh lại rất nhanh. Một con người đã trải qua thăng trầm thường nắm rất chắc điểm tâm tình này. Lý Thắng Lợi không khỏi nhớ tới một buổi chiều đầu tháng, sau khi tan giờ nhưng vẫn chưa về ngay mà làm tiếp tới tận bảy giờ tối vì chưa hết việc.
Tối đó đi ra từ phòng làm việc, vừa lúc gặp Dương Phàm xuống lầu, lúc đó Lý Thắng Lợi chào một tiếng, sau đó được Dương Phàm cười hỏi tên. Dường như tiếp theo chẳng có gì nữa cả. Chẳng lẽ chuyện này đã để lại ấn tượng cho Bí thư Dương?
Dương Phàm liếc mắt một cái liền nhận ra Lý Thắng Lợi. Kỳ thật Dương Phàm đã không còn nhớ nổi cái tên này. Có thể coi trọng Lý Thắng Lợi hoàn toàn bởi vì trước kia anh ta là người ở phòng liên lạc của bí thư tiền nhiệm. Có thể ở vị trí này, thuyết minh năng lực của người này đầu tiên ít nhất là có con mắt nhìn người. Đột nhiên nghĩ đến một việc, Dương Phàm lập tức phủ định ý niệm này trong đầu. Bình thường cũng không ít lần làm quá giờ nhưng mới chỉ gặp Lý Thắng Lợi duy nhất một lần, nói vậy lần đó không phải là cố ý.
Dương Phàm mỉm cười tự giễu sự đa nghi của mình. Lời chào hỏi lúc đó của Lý Thắng Lợi chỉ có thể coi như một chút thái độ mà thôi.
- Ngồi đi!
Dương Phàm nói sau đó tiếp tục cúi đầu đọc tài liệu nội bộ. Gần đây vấn đề học tập, phát triển khoa học đang được nhấn mạnh. Dương Phàm chỉ đọc chừng năm phút đồng hồ liền ngẩng đầu, cảm thấy mình có vẻ hơi thừa. Vừa rồi sau khi Lý Thắng Lợi tiến vào, Dương Phàm nhớ tới lần trước gặp anh ta ở hành lang. Lúc ấy Lý Thắng Lợi khá trấn định lùi lại sau một bước, sau đó chào hỏi, hơn nữa còn không hề nói thêm một câu nào, cũng không nhân cơ hội đi theo.
Nói như thế nào nhỉ? Về phương diện định lực thì không thành vấn đề, hơn nữa còn rất thức thời.
- Trên bàn bên ngoài có mấy tài liệu, anh sửa sang một chút.
Dương Phàm nói một câu rồi tiếp tục vùi đầu làm việc, đương nhiên không quên nhìn đồng hồ trên bàn.
Lý Thắng Lợi nhẹ nhàng nói:
- Tôi biết rồi.
Sau đó anh ta lặng lẽ đi ra ngoài, trước khi đi còn không quên đóng cửa phòng lại. Chi tiết này khiến Dương Phàm cảm thấy hơi hài lòng.
Nếu không cẩn thận điểm này, thường xuyên quên đóng cửa lại. Mặc dù là... Dù sao Lý Thắng Lợi cũng thể hiện khá tốt, từ khi đáp lời rồi ra ngoài, Lý Thắng Lợi đều không hề phát ra âm thanh gì rõ rệt.
Trước sau không đến nửa giờ, ba tài liệu đã được chỉnh sửa tốt, Lý Thắng Lợi nhẹ nhàng gõ cửa. Không vội không nóng nảy. Cảm giác tiết tấu rất mạnh.

Sỹ Đồ Phong Lưu - Chương #419


Báo Lỗi Truyện
Chương 419/644