Chương 28 - Kinh thiên nhất bạo


Thân thể mềm mại của Mục Ngữ Điệp run lên, vô lực dựa vào thân cây, một dòng nước mắt không kiềm được chảy xuống.
Dọc theo đường đi, hai người La Hào và Triệu Hâm luôn tận tâm tận lực bảo vệ nàng, mà nàng có thể kiên trì đến bây giờ cũng bởi vì có La Hào là chỗ dựa tinh thần.
Nghe nói La Hào, Triệu Hâm đều đã chết, Mục Ngữ Điệp trong lòng rất bi thương, ngay cả suy nghĩ tiếp tục chạy cũng không còn.
Địch Nhã Lan hai mắt giống như bốc lửa, cắn chặt răng, thanh âm run run hỏi: "Do ai làm?"
Hồ Long thanh âm nghẹn ngào, nhanh chóng thuật lại tình huống một lần, bổ sung nói: "Ngoài 'Ám Minh' và Lão Nha dong binh đoàn ra, chắc là còn có Thương Minh Mặc gia, tên kia phóng ra thiểm điện lực, không phải Tinh Nguyên ngưng luyện thành, chắc là 'Thiểm Điện Võ Hồn' của Mặc gia."
"Lão Nha dong binh đoàn! Ám Minh! Mặc gia!" Địch Nhã Lan nghiến răng nghiến lợi quát từng chữ một: "Ta muốn bọn họ phải trả giá đắt!"
Thạch Nham hơi nhướng mày, nghe Hồ Long nói đến 'Thiểm Điện Võ Hồn', hắn lập tức biết mục đích Mặc gia có thể là hắn.
Một mùi kỳ dị đột nhiên xộc vào mũi, Thạch Nham đứng lên rất nhanh, đi một vòng quanh Hồ Long, đột nhiên biến sắc, nói: "Hồ Long đại ca, trên người ngươi có một mùi kỳ quái, ngươi... ngươi vốn không nên sống sót trốn tới đây, ai..."
"Tiểu tử, ngươi có ý gì?" Địch Nhã Lan trừng mắt, "Ngươi mong muốn Hồ Long bị giết sao?"
Nhưng thật ra chính Hồ Long sau khi sửng sốt, lập tức hiểu được chuyện gì, cười thảm nói: "Thì ra là thế, đối phương giữ lại mạng ta, là muốn phải thông qua ta đuổi tới đây, ta còn tưởng là ta mạng lớn, ha ha."
Nói xong, Hồ Long không đợi Địch Nhã Lan khuyên can, đột nhiên quỳ gối trước người Mục Ngữ Điệp, dập mạnh đầu ba cái, nói: "Mục tiểu thư, xin ngươi nhất định phải sống sót! Nhất định phải báo thù rửa hận cho chúng ta!"
Đột nhiên đứng lên, Hồ Long phi thân chạy đi nhanh, nhưng thanh âm bi phẫn của hắn cho dù xa vẫn truyền tới: "Mau rời đi nơi này! Đi theo một con đường khác, ta dẫn dắt bọn họ rời đi, tận lực tranh thủ thời gian cho các ngươi."
"Hồ Long!" Địch Nhã Lan và Mục Ngữ Điệp cùng nhau thất thanh khóc lên.
"Chúng ta phải lập tức đi! Mục tiểu thư, nhớ kỹ cừu hận, chúng ta phải sống sót!" Thạch Nham vẻ mặt âm trầm, vươn tay muốn Địch Nhã Lan đưa đồ: "Đưa 'Tinh lôi' cho ta, ngươi mang theo Mục tiểu thư lập tức rời đi, lát nữa ta sẽ đuổi theo."
Bởi vì một đám bằng hữu đã chết, Địch Nhã Lan có chút hoang mang lo sợ, sửng sốt một lát liền đưa ba mai "Tinh lôi" kia giao cho Thạch Nham, thanh âm khàn khàn nói: "Ngươi muốn làm gì?"
"Vì đại thúc quá cố xin chút lợi tức!"
Thạch Nham sắc mặt như hàn băng, rất nhanh đi đên bên cạnh thi thể Đồ Mục, mang theo chủy thủ vạch một lỗ máu trên bụng Đồ Mục, trước tiên nhét vào hai quả "Tinh lôi", lại thật cẩn thận bôi bừa "Thất xà tiên" lên trên, sau đó nhẹ nhàng lật mình Đồ Mục lại, đưa lưng lên trời
"Con người đều có lòng hiếu kỳ, lát nữa người Lão Nha dong binh đoàn đến đây, nhìn thấy tình trạng Đồ Mục khẳng định có người nhịn không được lật lại Đồ Mục xem xét, mà 'Tinh lôi' chấn động sẽ nổ mạnh, ngươi nói sau khi thân thể Đồ Mục bị dùng sức lật lại, sẽ phát sinh cái gì?" Thạch Nham cười lạnh nói.
"Ta hiểu rồi." Địch Nhã Lan cũng có vẻ mặt hung ác, "Hy vọng bọn họ chết thêm vài người!"
"Trong thân thể Đồ Mục, ta còn thêm độc phấn, sau khi 'Tinh lôi' nổ mạnh, chắc là trên mảnh đao vỡ có dính độc phấn, chỉ cần có người da thịt bị cắt, vậy chắc chắn phải chết!" Thạch Nham vẻ mặt lãnh khốc, nói: "Đi thôi, chúng ta phải sống sót! Chỉ có sống sót, chúng ta mới có thể báo thù cho đại thúc!"
"Hy vọng Hồ Long không có việc gì." Mục Ngữ Điệp hai mắt mê mang, thì thào nói nhỏ.
Thạch Nham trong lòng thở dài, hắn biết Hồ Long chắc chắn phải chết, lại nói lời tốt trấn an: "Đừng quá lo lắng, chúng ta bố trí cạm bẫy, nói không chừng có thể làm bọn họ bị thương nặng, chúng ta sẽ còn cơ hội gặp lại Hồ Long."
"Thật sao?"
Mục Ngữ Điệp vô lực thì thào hỏi, nàng cũng biết đây không phải là sự thật, nhưng vẫn hy vọng có người có thể cho nàng trả lời chắc chắn, cho dù là lừa gạt.
"Ừm, hắn không có việc gì." Thạch Nham khẳng định gật đầu, chợt ra hiệu cho Địch Nhã Lan.
Địch Nhã Lan hiểu ý, lập tức tiến lên một bước, ôm lấy Mục Ngữ Điệp, chạy vào trong rừng.
Thạch Nham hít một hơi, dùng hết tất cả lực lượng, cũng vội vàng đuổi theo. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
...
Một khắc sau.
Ám Minh, Mặc gia, Lão Nha dong binh đoàn, ba phương thế lực cùng nhau xuất hiện, từ mùi trên người Hồ Long, một mạch đi tới nơi này.
"Đồ Mục!"
Ba Nạp Đức nhìn thấy chiến phủ bên cạnh Đồ Mục, lập tức biết được lưng hướng lên trời nằm sấp xuống là người của hắn, hắn đột nhiên biến sắc, kinh hô: "Sao lại thế? Bọn họ làm sao có thể giết chết Đồ Mục!"
"Ngươi không phải nói sau khi chúng ta đến đây, chỉ cần phân chia nam nhân nữ nhân là được sao?" Gã Minh Nguyệt sứ Ám Minh, ánh mắt âm trầm, hừ một tiếng: "May mắn ta để lại 'Ám nguyệt hương' ở trên người tiểu tử kia, bằng không lại là một cuộc tìm kiếm."
Ba Nạp Đức thần sắc âm tình bất định, phân phó nói: "Tả Tùng, lật Đồ Mục lại xem nhìn tình huống thế nào."
"Là tiểu tử kia giết!" Mặc Nhan Ngọc hạ giọng, nói với Mặc Triều Ca bên cạnh: "Chỉ cần là người bị hắn giết, toàn bộ thân thể khô quắt, trên vũ khí tiểu tử kia, nhất định có kịch độc!"
"Tiểu tử này không đơn giản." Mặc Triều Ca nhẹ nhàng gật đầu, thấp giọng nói: "Trong chốc lát cẩn thận một chút, không được quá kích động."
"Ngọc nhi hiểu rồi."
Lúc hai người nói chuyện, bên kia Tả Tùng của Lão Nha dong binh đoàn được Ba Nạp Đức phân phó đã chạy vội đến bên cạnh thi thể Đồ Mục.
Tả Tùng cầm bả vai Đồ Mục, lật hắn lại muốn nhìn kỹ tình huống trên thi thể Đồ Mục.
"Bịch."
Phía sau lưng thi thể Đồ Mục, đập mạnh lên mặt đất.
"Oanh!" "Oanh!"
Tiếng nổ mạnh mẽ, đột nhiên truyền đến!
Chỉ một chốc, thân thể Đồ Mục liền vỡ vụn thành vô số khối!
Từng mảnh đao vỡ mang theo huyết nhục thân thể Đồ Mục, giống như trời đầy sao, lấy Đồ Mục làm trung tâm bắn nhanh ra bốn phương tám hướng!
Tất cả mọi chuyện xảy ra không có gì báo hiệu trước, tiếng nổ mạnh mới vang lên, mãnh đao vỡ lẫn với huyết nhục, khí thế hung mãnh bắn tới hướng mọi người.
Lão Nha dong binh đoàn tới gần Đồ Mục nhất nên đứng mũi chịu sào, nên người Lão Nha dong binh đoàn gặp họa trước!
Mảnh đao vỡ đầy trời, ba gã dong binh Lão Nha dong binh đoàn, bị bắn thành tổ ong vò vẽ, toàn thân đều là lỗ máu.
Tả Tùng chạm vào, thân thể trực tiếp bị nổ tung, huyết nhục hắn và Đồ Mục trỗn lẫn, bị nổ tung tứ phân ngũ liệt, bay khắp nơi.
Người Ám Minh và Mặc gia, bất ngờ không kịp đề phòng, cũng khó có thể may mắn thoát khỏi!
Tuy rằng cách xa mấy chục mét, nhưng Võ Giả hai phương cũng đều gặp họa, nhất là đám Võ Giả Mặc gia chỉ có cảnh giới Hậu Thiên, không có một chút năng lực phản kháng, trực tiếp bị mãnh đao vỡ thổi thủng thân thể.
Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai, hai quả "Tinh lôi" đột nhiên nổ mạnh, khiến cho khu vực này quả thực trở thành địa ngục nhân gian, huyết nhục bay tứ tung, trên mặt đất đầy nội tạng, tàn chi.
Tiếng kêu sợ hãi vô cùng từ nơi đây truyền đến, mỗi người đều lâm vào tình trạng hoảng sợ cực độ.
Mặc Nhan Ngọc được Mặc Triều Ca bảo vệ, trong loại cảnh tượng huyết nhục tàn chi bay loạn cũng không chịu nổi, sắc mặt tái nhợt, cong lưng ở đàng kia liên tục nôn mửa.
Vài tên Võ Giả Mặc gia và Ám Minh, da thịt bị cắt qua, còn đang âm thầm may mắn, lại dần dần phát hiện trong cơ thể tê mỏi, tầm mắt từ từ mơ hồ...
"Đáng chết! Mảnh đao vỡ còn bôi độc!" Mặc Triều Ca khuôn mặt giống như bị người khác đạp mạnh một cước, khó coi không thể khó coi hơn, hắn nhìn chằm chằm đám Võ Giả Mặc gia, cả kinh kêu lên: "Cắt sạch thịt chỗ vết thương, mau! Mau!"
Cánh tay của cự hán Cường Sâm, cũng bị lưỡi dao đâm thủng, máu tươi đầm đìa.
Cường Sâm vẻ mặt hoảng sợ, cắn răng, một đao chém đứt nửa cánh tay trái của mình, kêu thảm ngồi xuống, gào đau kêu lên: "Mặc tiểu thư, hãy, hãy giúp ta băng bó một chút!"
"Ọe!"
Mặc Nhan Ngọc mới đứng lên, liếc mắt nhìn Cường Sâm, lại cảm thấy buồn nôn, ngồi xuống tiếp tục nôn mửa.
Nhìn thịt nát, nội tạng, tàn chi đầy đất, thi thể toàn thân xanh đen, đám người Ba Nạp Đức tức đến hộc máu, một đám biểu tình âm độc, hai mắt hung quang bắn bốn phía, hận không thể ăn tươi nuốt sống kẻ bố trí thủ đoạn ác độc này.
Trong thế lực ba phương, Ám Minh đã chết ba người, Mặc gia đã chết năm.
Ba Nạp Đức ở gần Đồ Mục nhất, tổn thất cũng lớn nhất, vụ nổ mạnh qua đi, hiện tại hắn trở thành tư lệnh không quân, tất cả đoàn viên chết sạch!
"Ta phải giết bọn chúng! Ta phải giết sạch bọn chúng! Ta muốn bọn chúng sống không bằng chết!" Hồi lâu, Ba Nạp Đức ngửa mặt lên trời rít gào, như một con yêu thú bị ép điên lên.
"Hừ!" Minh Nguyệt sứ Ám Minh hừ lạnh một tiếng, nói với Mặc Triều Ca: "Chúng ta tiếp tục đuổi theo, không cần quản hắn."
Hắn tổn thất ba người, trong lòng đổ trách nhiệm lên người Ba Nạp Đức, hắn cảm thấy nếu không phải Ba Nạp Đức bảo Tả Tùng dời thi thể Đồ Mục, cũng sẽ không xảy ra vụ nổ mạnh kinh thiên như vậy.
"Chúng ta tiếp tục truy." Mặc Triều Ca gật đầu, không hề quan tâm đến Ba Nạp Đức sắp điên cuồng, cùng người Ám Minh rời đi.
"Ta nhất định sẽ giết sạch bọn chúng!" Ba Nạp Đức thở hổn hển, ánh mắt âm trầm ở phương hướng Ám Minh, Mặc gia biến mất ngắm tới ngắm lui, hồi lâu sau hắn mới đằng đằng sát khí bắt đầu đuổi theo.

Sát Thần - Chương #28


Báo Lỗi Truyện
Chương 28/1614