Chương 223: Chiến Trường Thâm Uyên.


Bầu trời tối tăm, không có nhật nguyệt tinh thần, thiên địa linh khí thiếu thốn, đây là một vùng đất hoang cổ xưa bị vứt bỏ.
Một ngọn núi thật lớn, giống như bị cự kiếm chặt đứt từ chính giữa, đỉnh núi san bằng như mặt kính, Thiên Môn phát ra ánh sáng xanh chói lọi, lơ lững ngay trên đỉnh núi này.
Thạch Nham đứng ở đỉnh núi, đưa mắt nhìn bốn phía, phát hiện toàn bộ thế giới này đều bị che kín bởi một tầng mây màu xám, thần thức trải rộng ra nhưng lại bị tầng mây màu xám này cản lại, ngay cả ngàn mét chung quanh cũng khó có thể vươn tới.
Nhìn ra đằng xa, có thể nhìn đến rất nhiều hố sâu hết sức to lớn, đen nhánh, không biết sâu bao nhiêu.
Con sông khô cạn, không nhìn thấy cỏ cây nào, không có khí tức sinh mệnh, nơi này như là một vùng tử địa, làm cho người ta một cảm giác cực kỳ nặng nề.
- Nơi này chính là Chiến Trường Thâm Uyên.
Lý Phượng Nhi thở nhẹ một hơi, khẽ hô lên
- Nơi này không có phương hướng, không có nhật nguyệt tinh thần, thiên địa linh khí cũng cực kỳ loãng, vốn không thích hợp cho Võ Giả tu luyện. Thời kỳ thượng cổ, nơi này là chiến trường bác mệnh, có vô số thi cốt cường giả thời kỳ cổ, những Võ Giả cường đại thời kỳ cổ này lưu lại bên trong Chiến Trường Thâm Uyên rất nhiều bí bảo cùng võ kỹ kỳ dị, nhưng nếu muốn lấy được những bảo vật đó thì lại cực kỳ khó khăn.
- Từ khi Chiến Trường Thâm Uyên bị khai quật ra, nơi này đã mai táng rất nhiều Võ Giả của Vô Tận hải, Võ Giả tiến đến tìm kiếm điều bí ẩn cổ xưa, tám chín phần là không thể còn sống đi ra ngoài. Lần này chúng ta tiến đến Chiến Trường Thâm Uyên, mục đích không phải vì tìm kiếm bí bảo nơi này, cho nên bảo toàn tánh mạng là phương châm hàng đầu của chúng ta.
Dương Mộ cau mày, nét mặt ngưng trọng nói.
- Ta đã tới nơi này, ta có thể mang bọn ngươi đi khu vực tương đối an toàn, nhìn cái phương hướng kia đi, tầng mây màu xám dày đặc nhất, bên kia có một cung điện hài cốt cổ kính, ở đàng kia có rất nhiều cấm chế và kết giới đều mất đi hiệu lực, chúng ta có thể đi qua bên kia ở một thời gian.
Lý Phượng Nhi chỉ ngón tay ngọc thon dài về một chỗ, giọn dịu dàng nói:
- Đi theo ta, ít nhất trước khi đi đến khu vực sẽ không có nguy hiểm gì.
Dương Mộ gật gật đầu
- Ừm, Phượng nhi muội đi phía trước dẫn đường, chúng ta trên đường lưu lại dấu vết, để những kẻ truy sát biết phương vị của chúng ta.
- Không thành vấn đề.
Lý Phượng Nhi khẽ cười liếc nhìn Thạch Nham, nhướng mày nói:
- Thạch Nham, ở trong này ngươi cần phải an phận thành thật một chút. Ừm, nhớ rõ nghe lời Khương thúc, Khương thúc rất tinh thông các loại trận pháp kết giới, thúc ấy biết một ít trận pháp ảo diệu, có thể mang các ngươi tránh đi rất nhiều hung hiểm.
Ánh mắt Thạch Nham hờ hững, từ từ híp lại.
- Tiểu Nham tử, Huyễn Không giới này cho đệ, bên trong có thực vật và nước ngọt, còn có nhất bình lớn Hồi Nguyên đan, có thể làm đệ nhanh chóng khôi phục Tinh Nguyên.
Dương Mộ đưa qua một chiếc nhẫn màu xanh
- Trong Chiến Trường Thâm Uyên rất khó tìm được thức ăn nước uống, thiên địa linh khí nơi này cũng cực kỳ loãng, một khi Tinh Nguyên hao tổn quá nhiều, muốn khôi phục cũng không dễ. Một lọ Hồi Nguyên đan có một trăm viên, có Hồi Nguyên đan, sau khi đệ chiến đấu với người khác, mới có thể nhanh chóng khôi phục như lúc ban đầu.
Thạch Nham nhận lấy Huyễn Không giới, đưa tinh thần vào trong đó lập tức phát hiện bên trong Huyễn Không giới, có gian phòng cỡ một tòa nhà trong đó chất đầy rất nhiều thực vật và nước ngọt, một cái bình bạch ngọc đặt trên đống thực vật kia, chắc là bình chứa Hồi Nguyên đan.
- Huyễn Không giới có thể cất giữ vật phẩm, chiếc Huyễn Không giới này ở Vô Tận hải giá trị một ngàn khối cực phẩm nguyên tinh, chỉ có Luyện khí sư Thánh cấp mới có thể luyện chế ra, không nên làm mất.
Dương Mộ cười giải thích.
Thạch Nham gật đầu.
- Khối Âm thạch này đệ cũng cầm đi, cách dùng rất đơn giản, chỉ cần ngưng tụ Tinh Nguyên đưa vào Âm thạch, sau đó nói vào bên trong, chúng ta nắm giữ Âm thạch như nhau là có thể nghe lời đệ.
Dương Mộ tiếp tục giải thích
- Trong Chiến Trường Thâm Uyên, rất nhiều cấm chế hơi cổ quái, có thể một chút vô ý là chúng ta sẽ bị cấm chế tách ra, có Âm thạch này cho dù chúng ta không ở một khu vực, cũng có thể liên hệ nhau."
- Ừm.
Cầm lấy Âm thạch, đưa vào trong đó một luồng Tinh Nguyên, Âm thạch này bỗng phát ra áng sáng trắng mờ, bên trong Âm thạch rất nhiều lỗ âm thanh, hình như có tiếng vọng truyền đến.
- Thạch Nham là sắc lang!
Một tiếng kêu khẽ trong trẻo, đột nhiên từ bên trong Âm thạch truyền đi ra, thanh âm rõ ràng là đến từ Lý Phượng Nhi phía trước, làm cho Thạch Nham hoảng sợ.
- Ha ha, thú vị quá?
Lý Phượng Nhi đã đi hơn trăm mét, quay đầu cười rất ngọt, nàng cũng cầm một khối Âm thạch, hướng tới Thạch Nham giơ giơ lên.
Thạch Nham lắc lắc đầu, thản nhiên nói:
- Lần sau đừng lớn tiếng như vậy, ta yếu chim, sợ sẽ bị cô dọa mắc bệnh mất.
- Đi thôi, chúng ta đi theo Phượng nhi, trước khi tới cung điện hài cốt kia chắc là sẽ bình yên vô sự.
Dương Mộ cười cười, suy nghĩ một chút, hắn lấy tay làm đao, để theo hướng này một ký hiệu, lưu lại một hàng chữ: "Chúng ta đi bên kia, có gan đuổi theo, Dương Mộ."
Thạch Nham liếc mắt nhìn kia một hàng chữ kia, không nói thêm gì, trong lòng cũng là chờ mong đám người Cổ Linh Lung có thể đuổi đến.
Hắn mơ hồ cảm thấy sắp bước vào cảnh giới Địa Vị, dường như chỉ thiếu một lần ngộ đạo, theo hắn thấy đám người Cổ Linh Lung, Phan Triết chính là linh dược khôi phục tự nhiện trong Chiến Trường Thâm Uyên, cũng là đá mài để ma luyện mình, thông qua những người này có lẽ hắn có thể ngộ được bí quyết bước vào cảnh giới Địa Vị.
Hắn trời sinh hiếu chiến, tự nhiên sẽ không sợ hãi sự truy sát của đám người Cổ Linh Lung, ngược lại thầm hưng phấn.
Lý Phượng Nhi dẫn đầu, mang theo đội Võ Giả của nàng, theo đỉnh núi lướt xuống, bay vút đi đến nơi có tầng mây màu xám dày đặc hơn nữa. Dương Mộ, Dương Kỳ, Dương Tuyết theo sát sau đó, Thạch Nham ở cuối cùng, không ngừng quan sát tình thế nơi này.
Rất nhanh, đoàn người đã đi xuống ngọn núi hùng vĩ đó, quay đầu nhìn ngọn núi thì có Thiên Môn tồn tại, Thạch Nham bỗng nhiên nói:
- Khi chúng ta đi ra, có phải cũng phải tới chỗ này hay không?
- Không sai, Thiên Môn ở phương hướng này, lóe ra dị quang từ chỗ rất xa cũng có thể nhìn thấy quang mang đẹp mắt nơi đây. Trong Chiến Trường Thâm Uyên không có nhật nguyệt tinh thần, ánh sáng của Thiên Môn chính là ánh sao chỉ đường. Nói như vậy, trong vòng trăm dặm là có thể nhìn thấy ánh sáng nơi này, chỉ cần nhớ kỹ đại khái phương hướng, đường về sẽ không quá khó khăn.
Lý Phượng Nhi ngừng lại, giải thích một câu cho mọi người biết.
Thạch Nham gật gật đầu, không nói thêm cái gì, yên lặng đi theo Lý Phượng Nhi, hắn lặng lẽ đưa thần thức vào Huyết Văn giới, trước tiên truyền đến tình cảm thân mật dịu dàng cho Địa tâm hỏa vạn năm bên trong Huyết Văn giới, bồi dưỡng quan hệ hữu hảo với Địa tâm hỏa vạn năm.
Trận chiến với Cổ Linh Lung, nếu không phải Địa tâm hỏa vạn năm đột nhiên thả ra hỏa viêm lực, sợ là hắn không có loại bỏ sạch sẽ lực tập sát của bảy thanh Thần Kiếm xâm nhập thân thể thoải mái như vậy, thời khắc mấu chốt trợ giúp của Địa tâm hỏa vạn năm khiến trong lòng hắn cảm kích, cảm tình với Địa tâm hỏa vạn năm đã tăng gấp bội.
Thần thức đi vào Huyết Văn giới, tu lại với ý thức của Địa tâm hỏa vạn năm, Thạch Nham lập tức từ chỗ Địa tâm hỏa vạn năm cảm ứng được cảm xúc vui mừng.
Cảm nhận được Thạch Nham đã đến, Địa tâm hỏa vạn năm rất là vui mừng, dùng tinh thần ý thức bên trong quang đoàn cực nóng bao lấy quấn quít ý niệm Thạch Nham, giống như trẻ con đang làm nũng với người lớn.
Dao động linh hồn mênh mông, từ bên trong quang đoàn kia lan tỏa ra, Thạch Nham cảm nhận được rõ linh hồn Địa tâm hỏa hình như đang lột xác, trở nên càng ngày càng thông minh, trở nên càng ngày càng mạnh mẽ.
Giống như, không được bao lâu nữa nó có thể tiến hóa xong, Thiên hỏa có được linh hồn hoàn chỉnh.
Nó đã đến một bước cuối cùng từ Địa hỏa tiến hóa đến Thiên hỏa, chỉ cần sinh mệnh hình thái chân chính thành hình, Địa tâm hỏa là có thể xưng là Thiên hỏa chân chính, có được thần thông mạnh hơn nữa, có thể có trí tuệ so với nhân loại.
Trao đổi với Địa tâm hỏa trong chốc lát Thạch Nham thu hồi thần thức, lại đưa tin tới Huyền Băng Hàn Diễm
- Ta đến Chiến Trường Thâm Uyên.
- Chiến Trường Thâm Uyên?
Huyền Băng Hàn Diễm lập tức có đáp lại
- Ngươi tới nơi này làm gì? Nơi này cực kỳ nguy hiểm, với cảnh giới tu vi của ngươi ở bên trong Chiến Trường Thâm Uyên đi loạn, chỉ sẽ chết đi rất nhanh. Trong Chiến Trường Thâm Uyên, thiên địa linh khí rất loãng, cũng không thích hợp để ngươi tu luyện, vì sao ngươi lại tới nơi này?
- Ngươi hiểu biết bao nhiêu về Chiến Trường Thâm Uyên?
- Không nhiều lắm.
Huyền Băng Hàn Diễm trầm ngâm một lát
- Ta cũng chưa từng tới nơi này, cũng không rõ ràng lắm hoàn cảnh nơi này, nhưng mà ta từng có được trí nhớ một tên, tên kia đã tới Chiến Trường Thâm Uyên nhưng lại đi đến chỗ sâu trong Chiến Trường Thâm Uyên, hắn có tu vi cảnh giới Thông Thần, cũng bị một cái cấm chế vây khốn ba trăm năm, thiếu chút nữa không thể còn sống đi ra. Sau khi tên kia thoát khỏi cấm chế, không có lưu lại liền nhanh chóng rời đi, cũng không có thu hoạch gì, bởi vậy hiểu biết của ta về nơi này cũng rất hữu hạn."
- Hiểu rồi.
Thạch Nham gật gật đầu
- Ngươi lưu ý một chút, nơi này có thể có một loại Thiên hỏa khác tồn tại, nếu ngươi cảm ứng được khí tức của hắn, nhớ rõ lập tức báo cho ta.
- Một loại Thiên hỏa khác?
Huyền Băng Hàn Diễm tỏ ra hơi hưng phấn
- Đồng loại à, thú vị, đã lâu không có nhìn thấy đồng loại, hy vọng có thể ở chỗ này gặp được nó.
- Ngươi muốn gặp nó sao?
- Đương nhiên, nói không chừng, thuộc tính nó và ta gần nhau, có thể cộng đồng tiến hóa đó. Ách, nhưng mà cũng có khả năng, nó sẽ muốn cắn nuốt ta, giữa Thiên hỏa và Thiên hỏa đa số có thể cắn nuốt lẫn nhau, một khi cắn nuốt thành công, trí tuệ và lực lượng của kẻ thắng sẽ tăng vọt, rất nhanh sẽ tiến hóa lên một giai đoạn mới.
- Lực lượng của ngươi bị Huyết Văn giới hạn chế, thật sự đụng phải Thiên hỏa, có thể ngươi sẽ chịu thiệt.
- Cũng đúng, nhưng mà nếu hắn dám đến bên trong chiếc nhẫn quỷ quái này tìm ta, nói không chừng nó cũng sẽ bị chiếc nhẫn quỷ quái giam cầm lại. Chiếc nhẫn của ngươi cực kỳ quỷ dị, ngay cả loại sinh mệnh như chúng ta cũng có trói buộc lại, nó có thể vây khốn ta, hẳn là cũng có thể vây khốn Thiên hỏa khác. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Khuôn mặt Thạch Nham chấn động, hai mắt sáng hẳn lên.
Thiên Môn bên trong Chiến Trường Thâm Uyên lóe lên từng luồng dị quang.
Đám người Phan Triết, Tào Chỉ Lam, Cổ Linh Lung, Tà Khôi mang theo gần trăm tên Võ Giả cảnh giới Địa Vị, lần lượt từ bên trong Thiên Môn đi ra.
Ngẩng đầu liếc mắt nhìn bầu trời tối tăm, sắc mặt Phan Triết trầm trọng, quát khẽ:
- Không ngờ là đi đến nơi đây.
"Chúng ta đi bên kia, có gan đuổi theo, Dương Mộ."
Vẻ mặt Tà Khôi âm trầm, nhẹ giọng đọc lên một hàng chữ trên mặt đất, hừ lạnh một tiếng:
- Thật sự là không biết sống chết, cũng dám chủ động lưu lại tung tích, người Dương gia quả nhiên không sửa được v cuồng vọng.
- Tốt lắm.
Cổ Linh Lung cắn răng
- Xem ra chúng ta không cần tốn nhiều thời gian tìm kiếm, bên trong Chiến Trường Thâm Uyên này yêu thú không thể tiến vào, lần này ta xem đám Dương gia đó làm sao tránh được kiếp này!
- Đám người Dương Mộ không đáng sợ, chỉ cần bị chúng ta đuổi theo, tất nhiên khó mà chạy trốn.
Phan Triết cau mày, nhắc nhở mọi người nói:
- Nhưng Chiến Trường Thâm Uyên cấm chế và kết giới chỗ nào cũng có, lại cực kỳ nguy hiểm, mọi người đều cẩn thận một chút, không nên để chôn vùi ở bên trong cấm chế và kết giới.
- Chỉ cần đi theo ta, ta bảo đảm các ngươi vô sự.
Tào Chỉ Lam cười lạnh nhạt
- Võ Hồn của ta, bên trong Chiến Trường Thâm Uyên này có thể phát huy ra ưu thế lớn nhất. Cấm chế, kết giới và trận pháp nào đều cần phải có lực lượng chống đỡ, ta có thể tìm ra vị trí chính xác cấm chế, kết giới, trận pháp xung quanh, bảo đảm các ngươi sẽ không rơi vào trong đó.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt mọi người đều vui vẻ.

Sát Thần - Chương #223


Báo Lỗi Truyện
Chương 223/1614