Chương 915: Giết vài người.


Hơn nữa từng người đều ôm dự đự không thành công xả thân liều chết, ôm trái tim phải chết ra đi. Trong chiến tranh thế giới lần hai, nhóm ngày được gọi là "Đội cảm tử", kỳ thực đây chính là những người kế tục của Đội cảm tử.
Trong một toàn nhà bình thường ở Washington.
Tổ trưởng đội hành động đặc nhiệm Hải Lang Mỹ, Brown vẻ mặt ngưng trọng, miệng ngậm điếu xì gà Cuba, đang cùng Tổ phó Rohde Gris so xem ai nhả khói lớn hơn.
- Đã xác định tình hình chưa?
Mặt Brown âm trầm, miệng sắp thành ống khói rồi.
- Có lẽ không sai, đội viên đợt sóng công kích thứ hai Tổ đặc nhiệm A Trung Quốc rất hung mãnh, vừa mới hạ xuống không tới một ngày, đã hạ đưa sáu tên Nhật Bản xuống Địa ngục.
Nghe nói hai tên năng lực cao nhất không biết đi đâu, ắt hẳn là bị trọng thương rồi. Nhật Bản, có lẽ bị loại đầu tiên.
Nhân viên quan sát trung lập trên thuyền chữa bệnh do Thụy Sĩ luôn đứng ở thế trung lập và một số quốc gia không tham gia cuộc chiến lập nên.
Lúc nãy mới nhận được đề xuất thỉnh cầu của Nhật Bản, yêu cầu nhân viên quan sát trung lập phái người đưa sáu thi thể kia giao lên thuyền Hải Vân cho Nhật Bản.
Tổ phó Rohde Gris cắn điếu thuốc, vẻ mặt vui vì người khác gặp họa, gật đầu mạnh. Hình như có lộ chút khoái chí.
- Bị loại trước tiên, có lẽ không, theo quy định mỗi quốc gia có thể phái thêm nhân viên chiến đấu tuy nhiên không quá 40 người. Đợt sóng công kích đầu tiên của Nhật Bản không quá hai mươi người, thêm những người ẩn tính nữa chắc là không quá 25.
Bọn họ có thể phái thêm mười mấy người đợt công kích thứ hai. Bọn họ, chắc chắn sẽ không ngừng tay. Dã tâm của những tên này lớn lắm, hồi Thế chiến II, ngay cả Trân Châu Cảng của chúng ta mà cũng dám cho nổ.
Nhưng, như vậy cũng hay, ít nhất đợt sóng công kích thứ hai của chúng đến đảo Rắn Ưng rồi, mục tiêu tấn công chủ yếu của chúng chắc chắn là Tổ đặc nhiệm A Trung Quốc, chó cắn chó, cắn chết càng tốt, hahaha…
Brown hiếm khi nặn ra nụ cười.
- Mục tiêu tấn công đúng là Tổ đặc nhiệm A, nhưng, ắt hẳn Nga và chúng ta cũng thành mục tiêu tấn công phụ của chúng. Tổ viên đợt sóng thứ nhất tổ Thần Đạo bị thương, hầu hết là do kiệt tác của ta và Nga liên kết.
Rohde Gris lắc đầu.
- Không sợ, nếu thực lực tổ viên đợt sóng thứ hai Tổ A mạnh như vậy, thì cứ để Tổ Thần Đạo Nhật Bản gặm chút xương đi.
Hơn nữa, theo tin tình báo mới nhất thành viên đợt sóng công kích thứ hai Tổ A có 10 người, bị thương nặng hai người, trong đó có một tên chắc hẳn không cứu được.
Hơn nữa còn có hai thành viên hộ tống rời đi, chỉ còn lại 6 người, thêm những thành viên Tổ A cũ, cộng lại không quá 18 người. Đối với chúng ta mà nói, là một món lợi lớn.
Brown cười âm trầm, chiếc răng đen đen giống như được đúc từ phôi thép
- Về mặt nhân số mà nói, đội viên đợt sóng thứ hai của chúng ta có 15 người, vừa tiến vào đảo Glasgow rắn ưng, cho đến nay chưa có báo cáo thương vong. Thêm 10 đội viên vẫn kiên trì chiến đấu từ ban đầu, ít nhất cũng có 25 đội viên, thực lực quá xa so với Tổ đặc nhiệm A.
Rohde Gris nói, các cơ trên mặt đông cứng lại, không hề giãn ra.
Thằng nhãi này trầm mặc, vài phút sau lại nói thêm:
- Nhưng, theo các chuyên gia phân tích số liệu CIA chúng ta, sau khi phân tích lực lượng đối lập cho ra kết quả, đội viên đợt sóng thứ hai Tổ đặc nhiệm A có một cao thủ thất đẳng.
Hơn nữa, nghe nói vương bài ẩn nấp của họ, cao thủ bát đẳng nghe nói đang trọng thương, nhưng hiện nay vẫn chưa thấy ông ta rời đi.
Cũng không biết là thực hay giả, trong rừng cây, mọi người chỉ có thể dựa vào phân tích phán đoán. Nếu như vị cao thủ kia không bị thương, đối với thành viên của tổ chúng ta, là một tai họa lớn.
- Ừ! Một bát đẳng cao thủ, trong đội chúng ta cũng có một người, nhưng ông ta đã bị thương. Nhưng mà, theo miêu tả của ông ta, sau khi giao đấu với bát đẳng cao thủ thần bí của Trung Quốc vài chiêu, cảm giác ông ta đã bị thương từ trước rồi.
Bằng không, tại sao lúc đối kháng không dám đỡ đòn. Tuy nói vị cao thủ bát đẳng của chúng ta cũng bị thương từ trước, nhưng vẫn còn có thể xuất kích.
Nhưng, kỳ lạ và cuối cùng vị cao thủ Trung Quốc kia tung ra một chiêu cuối cùng, đã làm bên ta trọng thương. Nhưng, chắc là bản thân của ông ta cũng chẳng khác gì mấy.
Dù bây giờ vẫn còn kiên trì, thì có lẽ lực sát thương cũng không nhiều lắm. Nếu trong đội viên đợt sóng thứ hai quả thực có cao thủ thất đẳng, quả là người khó chơi.
Các tổ viên còn lại của chúng ta còn nhiều, nhưng cao nhất cũng chỉ đạt đến cấp lục đẳng của Trung Quốc, không có thất đẳng.
Gương mặt Brown đã thu lại nụ cười, không còn nhìn thấy những chiếc răng đen nữa, đã trở nên thâm trầm hơn.
- Vâng, thất đẳng, so với lục đẳng ngũ đẳng, không phải đơn giản chỉ thêm một hai đẳng. Một cao thủ thất đẳng, trong bụi rậm, thậm chí có thể lấy sức một người đánh chết 10 đội vên, uy hiếp quá lớn. Không phải là Trung Quốc cầu cứu môn phái Võ Đang Thiếu Lâm chứ? Bằng không, trước nay chưa từng nghe nói trong Tổ đặc nhiệm A Trung Quốc ngoại trừ Sát thần còn có cao thủ thất đẳng.
Roggedriss có chút bất mãn hừ giọng nói.
- Không đâu, phàm là những môn phái nổi tiếng Trung Quốc đều có chuyên gia theo dõi, hơn nữa, tôi tin rằng bọn họ không dám tùy tiện phá quy tắc trò chơi đâu.
Lần này, Hải Lang chúng ta cũng khiêu chiến tính lịch sử. Ty nói có người bị giết , nhưng cũng có quật khởi một thế hệ mới.
Đây là cơ hội lật các bài tẩy mới trong tinh anh tổ đặc nhiệm các quốc gia. Tôi tin mỗi quốc gia đều có giữ lại một ít.
Cho dù các đội viên phái đi có hy sinh, nhiều nhát cũng chỉ chịu một vết thương nặng, 10 năm, 20 năm sau sẽ lại ngóc đầu dậy…
Trong lời nói của Brown đầy tin tưởng và hy vọng, đói với những người chết, ông ta chả có chút cảm giác gì, có thể nói mắt đã tê dại rồi.
- Ra
Diệp Phàm truyền đạt mệnh lệnh, trong rừng rậm, căn bản là không nó mục tiêu, dãy núi kia cũng không phải địa danh, chỉ có thể nhắm phương hướng đại khái mà đi. Hơn nữa, vẫn chưa liên hệ được với Đoàn trưởng Thiết và Lý tướng quân.
Trong bụi cỏ đều có tinh anh Tổ đặc nhiệm các nước ẩn núp. Còn về phần thiên thạch, chẳng biết ở đâu, có bị ai đoạt được không.
Chẳng khác gì ruồi bọ không đầu, đem não treo ở cổ rồi đi tản bộ.
Hơn nữa, sóng vô tuyến không dám thường xuyên mở, vì, cái thứ đồ chơi này là mục tiêu dễ bị phát hiện nhất.
Tới một bụi cây hình lòng chảo, có một dòng suối chảy qua trung tâm.
Trên đầu, thỉnh thoảng vnag lên tiếng kêu to đáng sợ của diều hâu.
Còn rắn, anh cứ coi nó như loại dây thừng biết động đậy là được. Dù sao giày cũng là loại đặc chế, có thể chống đạn, chống mìn. Toàn thân tổ viên ổ đặc nhiệm A đều được bao bọc, chỉ lộ ra khuôn mặt.
Đương nhiên, cũng chỉ có thể phòng bị, thực chất nếu giẫm lên địa lôi thì ắt hẳn cũng lập tức trở thành người tàn phế. Sinh mạng không sao, nhưng hai chân chắc chắn không giữ được.
Hơn ngàn mét phía trước đột nhiên truyền đến tiếng bóc bóc bóc chứ không phải là tiếng súng vang dội, đó là vì đội viên chiến đấu đăc biệt của các nước không nhiều, đều là tinh anh trong tinh anh.
Cho nên, vũ khí trang bị, đều là thành quả khoa học kỹ thuật, đã trải qua giảm âm. Nhưng, sau khi đạn bắn vào đá, bắn vào cành cây, còn tiếng nổ của lựu đạn không cách nào giảm âm được.
- Cứ quan sát rồi tính sau.
Diệp Phàm thủ thế, sáu đội viên đều tản ra ẩn mình, bụi cỏ này cao hơn người nhiều, chiu vào trong đó, lại bôi thêm chút bụi cỏ để che dấu, có là thiên thần hạ phàm cũng chẳng nhìn thấy có gì khác biệt.
Tầm bắn của đội viên Tổ A đều là trong mấy trăm mét vuông. Vì đều là cao thủ đẳng cấp cao, cho nên độ chính xác của súng ống cũng cao gấp n lần.
Độ chuẩn xác súng trường, đối với một quân nhân bình thường tầm bắn chuẩn xác chỉ hơn hai trăm mét, nhưng với cao thủ tứ đẳng, ngũ đặng, thậm chí là lục đẳng có thính giác và nhị giác hơn người thường nên độ chuẩn xác có thể đạt đến ba bốn trăm mét, thậm chí là năm sáu trăm mét.
Đương nhiên, còn có uy lực rất lớn nữa, loại tầm bắn khoảng vài mét, có thể có thể bắn tỉa mục tiêu lớn.
Nhưng, lần này tinh anh tiến vào rừng của các quốc gia đều là người, không trang bị những quân trang loại lớn, chẳng hạn xe tăng, xe bộ binh, trực thăng…
Đều là đánh sáp lá cà đọ độ chuẩn xác súng ống, và lấy tố chất cơ thể để giành thắng lợi, là một cuộc chiến giết người thực sự mang ý nghĩa tác chiến đặc chủng.
Nhưng, thân thủ của Diệp Phàm rất cao, cũng không sợ những thứ nặng, trên người có gánh vật nặng năm sáu trăm cân cũng có thể bước đi như bay, leo lên cây cũng như đi đường bằng, chẳng có vấn đề gì.
Với tình hình này, hắn và tổ phó Trương Hùng được tổng bộ trang bị cho họ súng trường có uy lực ngắm bắn lớn, tầm bắn được vài mét.
Thứ đồ chơi này, đương nhiên là được cải tạo lại từ khoa học kỹ thuật mới nhất nước ngoài, giá trị rất xa xỉ, nghe nói chất liệu món đồ chơi này rất đặc biệt, một khẩu cũng phải hai trăm ngàn, chẳng khác nào súng làm bằng vàng.
Nhưng, trong loại hình tác chiến ở rừng cây thế này, mọi người thường ẩn nấp khá cẩn thận. Anh chưa cách người ta phạm vi mấy chục mét, người ta cũng sẽ không tấn công anh.
Đợi khi anh đến đúng vị trí đó, thường thì chỉ một phát súng không trúng người đó lập tức biến thành một đống thịt ngay, phi tiêu, âm trảo, chủy gì đó đều bay đến.
Thường thì nắm tay nắm chân thường quan trọng hơn súng, vì có lúc cây súng đồ chơi của anh không tìm được mục tiêu bắn.
Khi đám Diệp Phàm đã đi rồi, ngơ ngẩn chẳng phát hiện được một mục tiêu nào có thể bắn. Dĩ nhiên, dùng tốc độ của rùa để hình dung vẫn về tốc độ của bọn họ cũng chưa đủ. Đi cả nửa ngày rồi mà vẫn chưa đi được hai nghìn mét. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Diệp Phàm thường xuyên thi triển mắt ưng và tai dơi, xác định tình hình mấy trăm mét xung quanh mình rồi mới ẩn núp đi tới trước.
Đương nhiên, làm như vậy cũng có thể giảm bớt thương vong cho Tổ A. Năm thành viên khác trong tôt hoàn toàn ký thác sinh mệnh trên người tổ trưởng Diệp.
Thậm chí, cảm thấy đi sau mông hắn giống như được mặc thêm một tầng áo giáp sắt chống đạn. Các đội viên này, tín nhiệm tổ trưởng Diệp Phàm, đến mức thần thánh hóa hắn.
Đầu rạp xuống đất.
Chính là câu nói năm thành viên khác của Tổ A muốn nói với tổ trưởng Diệp Phàm.
- Tôi qua thăm dò một chút, mọi người chú ý phòng bị.
Diệp Phàm dặn dò, thân hình biến mất trong bụi cỏ không còn bóng dáng.
Sau khi tới gần Diệp Phàm thực sự bị dọa, tình hình trận chiến tương đối kịch liệt, cây cối quanh bồn địa đều phun lửa.
Trong chốc lát ở đây lại hiện lên một ngọn lửa, chốc lát lại có tiếng súng nổ, tiếng bụp bụp vang lên khắp nơi, giống như cả thung lũng này đều là người ẩn nấp vậy.

Quan Thuật - Chương #915


Báo Lỗi Truyện
Chương 915/2839