Chương 806: Hục hặc nhau (1).


- Đúng là đàn bà có khác, làm gì có đàn ông nào mà không thích quyền, tiền, chức tước. Người lính không muốn làm tướng thì sao có thể là một lính giỏi. Làm quan cũng vậy, cán bộ không muốn làm nhân vật số một thì có tích sự gì chứ.
Cán bộ không thích làm nhân vật số một thì đầu tiên có thể thấy là hắn không có tấm lòng tranh đấu để tiến lên. Không có ý định tiến lên thì anh ta làm việc cũng sẽ lười nhác.
Con người mà, lười nhác thì còn làm được thành tích gì, không có thành tích thì cả đời cứ bình thường trôi qua. Nếu sống trên đời này, mà cứ bình thường trôi qua, thì chi bằng cứ xông pha vào dòng nước xiết, mạnh dạn đi tranh đấu một phen.
Có người nói, lùi một bước trời cao biển rộng, Phương Hồng Quốc tôi không thấy vậy. Tiến là gì, lùi là gì. Bất kể lúc nào cũng đều phải nỗ lực phấn đấu, dũng cảm tiến lên.
Dù chết trên sa trường da ngựa bọc thây, hoặc thất bại bét nhè, tôi cũng tình nguyện làm lính chết trận, không chịu làm cái thứ ẻo lả ham sống sợ chết…
Lời nói của Phương Quốc Hồng dù cấp tiến, có chút không chừng mực, nhưng trên người ông tràn đầy nhiệt huyết, tinh thần không chịu thua luôn hướng về phía trước làm bà xã Giang Nguyệt Linh phải kinh ngạc, có lẽ, đây chính là nguyên nhân thực sự khiến ban đầu bà lựa chọn ông.
Chỉ có điều những năm gần đây khí vận của Phương Hồng Quốc không được tốt, mỗi lần đọ sức trong quan trường đều không được như ý, con đường thăng chức có nhiều cản trở. Phía trước không có đường, trên đầu lại bị người ta chèn ép, không buồn bực mới lạ.
Chu Phú Đức thì ngược lại, liên tục thắng thế, gặp được quý nhân, hát vang tiến mạnh, được đề bạt như ngồi xe lửa vậy, thuận lợi bước lên ngai vàng số một của Ma Xuyên, còn Phương Hồng Quốc, ngay cái vị trí Chủ tịch huyện cũng không kiếm được.
Kỳ thực, nguyên nhân chủ yếu cũng do Chu Phú Đức may mắn, lúc đầu khi vô tình quen biết thì Vương Triều Trung còn chưa phải là Chủ tịch Địa khu, sau này Vương Triều Trung đắc thế Chu Phú Đức tự nhiên cả họ được nhờ.
Còn Phương Hồng Quốc, những năm gần đây, cho dù ông có cố gắng thế nào, thì cánh cửa của các lãnh đạo trong Ủy viên thường vụ vẫn đóng chặt không cho ông bước vào.
Mà Phương Hồng Quốc cũng tương đối đứng đắn, là một cán bộ tương đối thanh liêm. Cho nên, ông không thể cầm một số tiền lớn đưa cho người ta được, vì thế đương nhiên là ông cũng khó gõ được cửa của các cán bộ địa ủy.
Phương Hồng Quốc cũng cảm nhận được mùi vị "trong triều không có chỗ dựa", nhưng trong lòng vẫn thấy không cam tâm, mắt nhìn thấy mình cách vị trí Bí thư, Chủ tịch huyện một bước, nhưng một bước này hình như xa ngàn vạn dặm, nhìn thấy được nhưng lại không chạm vào được.
Lần này Diệp Phàm đến làm cho ánh mắt có chút uể oải của Phương Hồng Quốc một lần nữa lóe lên tia sáng đấu tranh.
Nghe nói Diệp Phàm là do Bí thư Trang tự chiếu tướng, như vậy chứng tỏ quan hệ của hắn với Bí thư Trang rất mật thiết, nếu tin tức kiểm chứng là thực, lão Phương sẽ giúp đỡ Diệp Phàm không chút do dự, thậm chí, để giẫm đạp được Chu Phú Đức, lão Phương cam tâm làm lính hầu cho Diệp Phàm.
- Ông Vi, cây đào của ông phải chú ý một chút, người đó chắc hẳn là không an tâm đâu.
Bí thư Thiết Đông Thị trấn Thanh Sơn gắp một hạt đậu tằm cho vào miệng, nhai răng rắc.
- Tôi lo lắng gì chứ, đó chỉ là Chủ tịch huyện Ngưu điên khùng giở quẻ. Sau đó, lại bị Chủ tịch huyện Giang làm loạn một trận, tên nhãi đó có viết văn để gây sức ép thì cũng chẳng thể lôi được chút gì từ hũ tro cốt của lão Giang đâu, dìm xuống hoặc đưa đồng chí lão Ngưu điên khùng đi chữa bệnh à, cái đó, đều không thể, điên khùng mà, nghe nói là một chứng bệnh nan y, hiện nay không có thuốc chữa tận gốc, hahaha…
Bí thư Đảng - Quần chúng Huyện ủy Vi Bất Lý bật cười ha hả, vì trong tiếng cười có chứa âm thanh đặc biệt mang vẻ nữ tính, lại thêm sự sung sướng, thành ra nghe có vẻ tương đối quái dị.
"Cười cái con khỉ, ẻo lả, ông đây nổi hết da gà đây này. Mày không lo, ông đây không tin. Cây đào kia, ắt hẳn lưu lại đó sẽ là mầm mống tai họa. Dù nói Chủ tịch huyện Ngưu điên rồi, Chủ tịch huyện Giang đã chết, lưới trời tuy thưa đó, nhưng ai có thể cam đoan lúc đó người ta không để lọt chút chứng cứ nào." Trong lòng Thiết Đông thầm khinh bỉ, miệng cũng cười nói:
- Nếu Chủ tịch huyện Diệp có cách giải quyết thì để hắn đi gây sức ép đi.
Nhưng, nếu đến mùa thu hoạch tháng bảy tháng tám, chỉ sợ đào đầy núi sẽ dẫn đến đại loạn.
Nếu giờ chặt được thì chặt đi, dân chúng nhiều lắm là nháo nhào một chút rồi thôi. Chỉ sợ là tên họ Diệp không cho chặt, năm nay mà lại bán không được giá thì, haha…
Thiết Đông thản nhiên cười không nói, nhưng lão hồ ly Vi Bất Lý làm sao mà không hiểu ý được.
- Haha, cứ tùy hắn đi.
Vi Bất Lý giả bộ thản nhiên, kỳ thực trong lòng tên này sớm đã dày vò rồi. Tuy nói hiện nay chuyện này đều đẩy lên đầu của Chủ tịch huyện ma quỷ và Chủ tịch huyện điên, lưới trời tuy thưa, nhưng chỉ sợ có sót lại chút chứng cớ gì đó thì phiền toái to.
Hơn nữa, người nhà họ Giang tuy nói tạm thời ngưng công kích, nhưng ai biết bọn họ có âm thầm củng cố sức mạnh không, nói không chừng một lúc nào đó lại sẽ ngóc đầu trở dậy.
Nếu như để người ta triển khai liên tưởng chuyện này, đem cái chết của Chủ tịch huyện Giang đổ lên đầu mình, vậy oan ức đó Vi Bất Lý không mang được.
Tuy nhiên tên nhãi này cũng không phải ngọn đèn cạn dầu, y biết Thiết Đông nói vậy đơn giản là muốn y kiên quyết ủng hộ hắn.
Thiết Đông lo lắng chuyện gì, đơn giản là lo mỏ đồng ở thị trấn Thanh Sơn bị huyện thu hồi lại. Hơn nữa, bên trong mỏ đồng đó có khá nhiều điều mờ ám, làm không tốt thì còn dính đến những chuyện gì đó nữa. Nếu mà tên nhãi này đã chọc vào điểm yếu của mình, thế thì mình cũng chẳng cần khách khí nữa.
Vi Bất Lý xoay người thản nhiên cười nói:
- Cậu em Thiết, cây đại đao của Chủ tịch huyện Diệp hôm nay đã đưa lên rồi. Ông em cũng nên để ý một chút, nếu như, hahaha…
Thằng nhãi này cũng chỉ phun ra nửa câu, đồng chí Thiết Đồng là người thông minh, tự nhiên sẽ hiểu rõ ý nghĩa, thằng nhãi này cười nói:
- Anh Vi, chúng tôi phải để ý cái gì nào? Tôi nắm Thượng Phương Bảo Kiếm rồi. Thị trấn Thanh Sơn quản lý mỏ đồng của bản trấn, huyện cũng xơ múi một chút, địa khu cũng xơ múi một chút. Hơn nữa, khi đó bọn họ còn nói, muốn Thị trấn Thanh Sơn làm thị trấn mẫu, giúp Thị trấn Thanh Sơn tiến vào một trong số mười thị trấn mạnh của địa khu. Coi đây là bàn đạp, làm rạng rỡ cho toàn tỉnh. Nếu có thể thật sự thành công, thì Thị trấn Thanh Sơn, hahaha…
"Cười, cười, cười, cười cái con khỉ, chút tâm địa giảo hoạt của một tên nhãi như mày mà tưởng có thể giấu diếm được ông đây à, cái mỏ đồng đó, bên trong có khá nhiều điều mờ ám, mày nghĩ thiên hạ này đều là những tên ngốc sao.
Một năm nộp ba triệu, tên nhãi mày còn cố ý khoe khoang, nộp riêng ba triệu rưỡi. Thế không phải là chưa đánh đã khai, giấu đầu lòi đuôi à?
Ba triệu rưỡi, vậy thì có kêu mày nộp sáu triệu thì hầu bao của mày vẫn rủng rỉnh. Của cải của nhân dân toàn huyện đều ở trong túi mày hết, làm cho mấy chục ngàn dân phải chịu cảnh khốn cùng.
Nhưng, mày có người trên địa khu chống, tiền kia dù sao cũng không rơi được vào túi tao, hơn nữa, tên nhãi này hiếu kính với mình cũng không tệ, ra tay hào phóng…"
Trong lòng Vi Bất Lý khinh miệt Thiết Đông, nhưng cũng gật đầu, cười nói:
- Ừ! Ông em chẳng phải buồn lo gì, nhưng mà…
Vi Bất Lý nói đến đây thì đưa tay sờ sờ cái cằm chẳng có nổi một sợi râu, không nói. Có chút thần bí, gợi hứng thú cho Thiết Đông.
Trong lòng tên nhãi Thiết Đông thầm mắng: "Ông còn giả bộ chơi trò thâm trầm với ông đây à, ăn chơi đều do ông đây đài thọ, nếu không một Bí thư Đảng - Quần chúng như ông, bên trên có bá vương Chu Phú Đức nắm toàn quyền nhân sự, một ông già như ông ngay đến cả một ngụm canh cũng khó uống được.
Không có quyền nhân sự thì một Phó Bí thư quản nhân sự như ông có cái chết tiệt gì mà khoe khoang, người ta chỉ coi ông là không khí thôi.
Nhưng mà cái lão già Chu Phú Đức này cũng kỳ lạ, mỗi lần phân mũ quan đều để lại một vị trí trống cho cái tên ái nam ái nữ này.
Giống như năm ngoái, không ngờ lại để cho cái tên này một vị trí Bí thư Ủy viên thường vụ xã, một vị trí tốt. Không chừng Vi Bất Lý có quan hệ ngầm gì đó với lão già Chu Phú Đức kia. Ông đây cũng phải phòng ngừa. Không thể bị hai tên đó bán còn giúp bọn hắn đếm tiền được."
Thàng nhãi này trong lòng tính toán, cố ý hỏi:
- Tuy nhiên thế nào? Anh Vi, chúng ta là anh em, sao lại nói có nửa câu, vậy thì sứt mẻ tình cảm quá.
- Haha, quan huyện không bằng hiện quan.
Vi Bất Lý nói xong câu này thì không nói gì nữa, đắc ý rung đùi ăn đậu tằm trên bàn.
Thiết Đông có chút nóng nảy, nói:
- Anh Vi, có phải anh nói tên nhãi kia nhìn chằm chằm vào đống châu báu của tôi?
- Rất có thể, cậu xem xem, chính cậu cũng nói là đống châu báu, vậy lẽ nào tên đó lại không đỏ mắt lên, huống hồ hiện giờ hắn cũng chỉ là một Chủ tịch huyện nghèo, là Chủ tịch huyện của một huyện, muốn lột mũ quan cả huyện, trong hai năm còn phải vượt qua được huyện Hồng Sa Châu.
Người ta nói, chó cùng rứt giậu, con thỏ khi cuống lên còn cắn người, huống hồ là tên đó, hiện nay không thể hoàn thành được nhiệm vụ, mũ quan của bản thân mình còn không giữ được, không đi đào kho báu ở bên cậu thì còn đi đào ở đâu nữa?
Không thể đến các huyện nghèo mà ngay cả ăn mày cũng không thèm đến như xã Chức Nữ, xã Ngưu Lang đào khoai lang, đào ngô được đúng không nào?
Buổi sáng trong Hội nghị thường vụ Vi Bất Lý đã chú ý đến kiến nghị cuối cùng về việc thành lập mỏ đồng ở thị trấn Thanh Sơn của Diệp Phàm. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tuy nói lúc đó Diệp Phàm chỉ nói sơ qua, nhưng Vi Bất Lý là ai? Người ta sớm đã chú ý đến chuyện này. Hơn nữa, y cảm thấy Diệp Phàm chắc chắn không phải là không có mục đích.
- Hừ! Chẳng lẽ tên họ Diệp này dám ra tay thật. Ông đây có phải làm nổ mỏ đồng thì cũng chẳng để hắn kiếm được chút lợi lộc gì, mẹ nó, cùng lắm thì cá chết lưới rách.
Thiết Đông bị Vi Bất Lý châm lửa nổi giận, suýt chút nữa thì hét to lên rồi.
- Cậu em Thiết, cậu như vậy là không sáng suốt rồi. Cứ chơi với hắn đi, không cần phải thế. Chúng ta là ai chứ, cái chỗ này phải dùng cho tốt.
Vi Bất Lý nhẹ nhàng vỗ vai Thiết Đông, rồi chỉ chỉ vào đầu mình.

Quan Thuật - Chương #806


Báo Lỗi Truyện
Chương 806/2839