Chương 801: Cả quyết (2).


Trong phút chốc hình thành thế cục hai cặp đối nhau, các ủy viên thường vụ có mặt kỳ thật đều không hài lòng vì nhiệm vụ ép buộc mà Chu Phú Đức áp chế phân phối cho mọi người.
Tuy nhiên cũng ngượng ngùng khi mở miệng, tất cả đều đứng một bên xem náo nhiệt, hy vọng tập đoàn Tề Phương có thể làm rối mọi thứ, dứt khoát ném cho được cái nhiệm vụ một trăm ngàn kia là tốt nhất.
Đương nhiên, hy vọng mà mọi người ôm cũng không nhiều, hai xếp lớn kết hợp quá ăn ý và chặt chẽ, căn bản là Tề Quy Vân Trưởng ban chỉ huy Quân sự cộng thêm Phương Hồng Quốc Phó chủ tịch thường trực huyện, cả hai không có khả năng ngăn cản.
- Hừ, các ủy viên thường vụ có mặt có ai không khó xử? Một trăm ngàn tưởng dễ kiếm lắm sao? Đương nhiên là khó kiếm rồi.
Nhưng mọi người phải nghĩ, chúng ta là ai, chúng ta là một trong số các thành viên trong bộ máy lãnh đạo của huyện Ma Xuyên này.
Chúng ta ai cũng đều ra sức khước từ, còn nói gì đến chuyện mong cầu cho Ma Xuyên phát triển? Các đồng chí, không cần có tâm lý sợ khó, cho tới bây giờ đảng vẫn dạy chúng ta phải đối diện khó khăn, chứ không phải vừa thấy khó khăn đã nghĩ đến tránh né hoặc lui về phía sau.
Trên chiến trường luôn có quy củ, điều này tin rằng lão Tề rõ nhất, làm đào binh thì sẽ bị bắn chết.
Chu Phú Đức nói thao thao, đến chết chốc cũng được đem ra làm ví dụ.
- Đảng tuy rằng dạy chúng ta phải đối diện khó khăn, nhưng cũng nói phải biết lượng sức mà đi, không thể mù quáng lên ngựa. Như vậy là làm ngược lại hoàn toàn, toàn bộ ủy viên thường vụ chúng ta đều đi đòi tiền, phải không là một đám ăn mày thì là gì.
Tề Quy Vân so sánh nói, thiếu chút nữa làm cho mọi người cười vang, tất nhiên, mọi người không cười mà chỉ thấy khó chịu. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Lão Tề ơi, nghe ông nói như vậy, huyện chúng ta sắp thành ổ ăn mày rồi sao.
Phương Hồng Quốc ngay sau đó còn bồi thêm một câu, Chu Phú Đức vừa nghe, liền muốn phát tác, lập tức hừ nói:
- Không cần nhiều lời, cứ như vậy mà làm.
- Được rồi, tôi lượng sức mà đi, có thể được bao nhiêu thì con số không tính trước được, đến lúc đó cũng đừng trách tôi.
Tề Quy Vân lạnh lùng buông một câu xuống, mặt đanh lại. Phỏng chừng bị thái độ hống hách của Chu Phú Đức làm cho tức giận.
- Ha hả, tôi tin tưởng năng lực của Trưởng ban Tề. Nếu quân đội phân khu không ủng hộ tiền, thì có thể ủng hộ một vài công cụ để mở rộng quốc lộ, tỷ như xe nâng, máy xúc, thậm chí xe tải giúp chúng ta chở người đến công trường cũng được, cái đó cũng được coi là ủng hộ có phải hay không?
Diệp Phàm lên tiếng giảng hòa, đương nhiên cũng không muốn lần đầu tiên tham gia hội nghị thường vụ lại sẽ khiến cho Tề Quy Vân kỵ hận mình.
Tuy nói Trưởng ban chỉ huy Quân sự không nhiều quyền lực lắm, nhưng trong tay y vẫn có quyền, nếu thực sự phân cao thì đúng là phiền toái cũng không nhỏ.
- Công cụ mở đường, đến lúc đó sẽ nói sau.
Tề Quy Vân quét nhìn Diệp Phàm liếc mắt một cái, thản nhiên gật gật đầu, cũng không biết trong lòng nghĩ gì. Đoán chắc với Diệp Phàm đã sinh ra một chút khúc mắc nho nhỏ.
- Chuyện sửa đường hy vọng các vị có thể bắt nhanh thời điểm, thương nhân người Nhật Bản cuối tuần sẽ đến, tính toán của tôi là tranh thủ nội trong một tuần có thể động công bắt đầu.
Thực tế không được thì cũng phải tu chỉnh một chút, tranh thủ nội trong tuần sau khởi công, nội trong tuần này phải trình ra phương án cụ thể.
Thời gian không đợi người, nhất định phải hoàn thành trước tết, bằng không, nếu đợi sang năm thì nhiệt huyết của mọi người tan biến hết.
Đương nhiên, mặc dù là góp lại được 3 triệu, đối với con lộ vòng qua núi Thiên Xa dài đến hơn 160 km mà nói thì như muối bỏ biển.
Phỏng chừng dồn vào đó cũng không đi tới đâu, cho nên, tôi còn có tính toán khác, đó là phát động dân chúng cả huyện cùng nhau sửa đường, chính phủ chúng ta cung cấp thức ăn, công cụ, bọn họ bỏ công bỏ sức.
Các vị ủy viên thường vụ phân công nhau ra phụ trách mỗi người một đoạn, mỗi xã tính theo tỉ lệ đầu người do Chủ tịch xã dẫn đầu tạo thành từng tổ phụ trách từng đoạn đường cần sửa, bỏ ra nhân công nhất định.
Gần đây tôi có đi khảo sát qua vài xã, đối với chuyện sửa đường quần chúng nhân dân tích cực hưởng ứng, tình nguyện bỏ ra chút công lao động.
Nếu phương pháp này khả thi thì số tiền ba trăm ngàn chúng ta góp lại kia có thể dùng vào nhiều việc hơn, có thể mua được nhiều thuốc nổ phá đá hơn.
Diệp Phàm lại đưa ra một đề nghị mới.
- Chủ tịch huyện Diệp, việc này nói thì thấy rất dễ làm nhưng khi làm thì lại là một công việc khá phức tạp. Tỷ như sắp xếp nhân công, điều phối, bảo đảm hậu cần, xe vận chuyển, quan trọng nhất là an toàn. Phải biết rằng tuy nói dân chúng tích cực hưởng ứng, nhưng bọn họ chưa từng làm qua công việc sửa đường, chỉ dựa vào chút sức thì cũng vô dụng, có những thao tác công việc cần đến chuyên môn và kỹ thuật. Tỷ như đào lỗ cho thuốc nổ vào nếu thao tác làm không đúng, thuốc nổ bị làm cho nổ tung khiến cho họ bị thương, xe thì bị lật, khi đó sự cố xảy ra thì phải làm sao bây giờ? Lúc đó không phải mũ quan cũng mất hay sao?
Vi Bất Lý mặt nhăn mày nhó, rõ ràng đang không ủng hộ phương án này.
Kỳ thật người này ngại phiền toái, bản thân y là một Bí thư Đảng - quần chúng dẫn đầu cả nhóm công nhân chịu trách nhiệm một phân đoạn nào đó thì cảm thấy rất mệt và vất vả, hơn nữa lại mất sức mà không thu được kết quả tốt.
Nếu thật làm ra được thành tích, phỏng chừng đại công lao đều dồn cả cho Chủ tịch huyện Diệp Phàm và bí thư Chu Phú Đức. Phỏng chừng lợi lộc nằm cả ở trên người Diệp Phàm, một bí thư quản công tác Đảng như y thì có thể kiếm chác được gì trong vụ này?
- Đúng vậy, việc này rất phiền toái, vì nhân công cần đến rất nhiều nên rất dễ xảy ra vấn đề. Trách nhiệm về vần đề an toàn nặng như Thái Sơn, đừng nói là làm chết nhiều người, chỉ cần bị thương vài người thôi, Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện chúng ta cũng đền không nổi rồi. Đến lúc đó các xếp bên trên truy cứu trách nhiệm thì ai có thể đứng ra ghánh được? Dù sao đội ngũ nhân công sửa đường của chúng ta không phải là đội ngũ chuyên nghiệp?
Thiết Đông lên tiếng ủng hộ Vi Bất Lý ngay sau đó.
- Nói thế có nghĩa bên trong cái vấn đề? An toàn, an toàn...
Đến Chu Phú Đức cũng có chút do dự.
Vấn đề an toàn một khi không an toàn thì e rằng cái mũ quan cũng trở nên không đảm bảo theo, mũ mão trên đầu mình giờ đem vào thử nghiệm ở cái chuyện rách phá đường này hay sao, hiển nhiên là không có lời rồi. May mắn là gã Mã Vân Tiền kia không có mặt, bằng không gã đã sớm kêu lên từ nãy giờ rồi.
- Kỳ thật, cũng không phải hoàn toàn không có khả năng, chúng ta có thể mời vài chuyên gia có kinh nghiệm thi công đến chỉ đạo hoặc giám sát, do các đồng chí bên phòng giao thông đường bộ huyện dẫn đầu, phân vùng phụ trách, như thế cũng có thể tạo ra tác dụng giám sát chỉ đạo nhất định.
Tôn Minh Ngọc lên tiếng ủng hộ Diệp Phàm.
- Trưởng ban Tôn, cái này có thể cam đoan an toàn trăm phần trăm sao?
Vi Bất Lý lạnh giọng hừ nói. Tôn Minh Ngọc tất nhiên không tiếp nói, câu nói cam đoan trăm phần trăm khẳng định chẳnng ai dám nói ra cửa biển rồi.
- Nếu cứ sợ như thế này thì còn làm gì được gì? Cứ mặc cho Ma Xuyên nghèo vĩnh viễn là được rồi, như vậy sẽ an toàn tuyệt đối, không làm gì thì đương nhiên an toàn rồi, hừ.
Lúc này, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Phương Viên thấy không ổn, thấy kiến nghị của Diệp Phàm sắp bị mọi người phủ quyết cho nên phát biểu một câu.
- Đồng chí Phương Viên nói rất có lý, chúng ta không thể vì sợ phiền phức mà cái gì cũng không chạm vào. Có câu nói ở cửa miệng nói thế này, người đang ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống.
Ngồi trong nhà cũng có thể bị thứ gì đó từ trên trời rơi xuống nện vào người, huống chi là sửa đường, chúng ta sao có khả năng dám cam đoan trăm phần trăm.
Nhưng không thể vì vậy mà không làm. Chúng ta phải giám sát gắt gao vấn đề an toàn, phân rõ trách nhiệm thuộc trưởng nhóm, cứ vậy mà phân theo tầng theo lớp.
Tỷ như một thôn là một tổ nhỏ, trách nhiệm sẽ do nhóm trưởng của tổ nhỏ này phụ trách. Bí thư chi bộ thì phụ trách vài thôn, Chủ tịch xã phụ trách vài thôn lớn.
Nắm vững từng công đoạn một, giám sát từng công đoạn một, tin rằng nhất định sẽ giảm được tối thiểu nhân tố không an toàn. Vì Ma Xuyên của chúng ta, tôi cảm thấy chúng ta có thể vật lộn lần này.
Diệp Phàm hào sảng nói.
- Vật lộn, vậy thành lập một bộ chỉ huy đi, mời Chủ tịch huyện Diệp đảm nhiệm chức vụ tổng chỉ huy trong lần tu sửa mở rộng con lộ của núi Thiên Xa, chúng ta sẽ hiệp trợ Chủ tịch huyện Diệp sửa đường, không biết Chủ tịch huyện Diệp có dám ký vào biên bản chịu trách trách hay không?
Vi Bất Lý nhìn Diệp Phàm liếc mắt một cái, hơi có vẻ châm chọc, hỏi.
Chu Phú Đức đương nhiên không lên tiếng, cái chức tổng chỉ huy nói ra thật dễ nghe nhưng trách nhiệm lớn ngất trời. Khi xảy ra sự cố thì biết khi lúc đó mọi người đem bảng cam kết gánh trách nhiệm ra, tất cả mọi người ai cũng có đường lui chỉ mỗi tổng chỉ huy là mất mũ quan. Những người còn lại nhiều lắm chỉ bị cảnh cáo, ghi tội là cùng.
- Bí thư Chu, ngài thấy sao?
Diệp Phàm quay đầu hỏi.
- Ha hả, tôi già rồi, chức tổng chỉ huy này thanh niên các cậu làm sẽ tốt hơn. Chủ tịch huyện Diệp nếu là người khởi xướng chuyện sửa đường, vậy chức tổng chỉ huy này đương nhiên không phải cậu làm thì còn ai khác. Như vậy đi, tôi phụ trách công tác hậu cần là được, về chuyện chia công đoạn ra phụ trách thì dành cho các uỷ viên đi.
Chu Phú Đức cười, mặt dạn mày dày tranh phần công việc an toàn và dễ dàng nhất về phần mình turớc tiên.
Các ủy viên thường vụ khác tuy rằng trong bụng thầm mắng không ngừng, nhưng do ngượng ngùng nên không thể cùng Chu Phú Đức tranh phần công việc khá thoải mái này.

Quan Thuật - Chương #801


Báo Lỗi Truyện
Chương 801/2839