Chương 800: Cả quyết (1).


Chu Phú Đức sau khi nói xong, nhìn ra bên ngoài cửa gọi:
- Tiểu Chu, vào đi, dìu Chủ nhiệm Mã ra ngoài, bảo ông ta đến bệnh viện kiểm tra cẩn thận, xem có phải xương đùi bị tổn thương hay không. Nếu bị thương thì phải kiểm tra kỹ lưỡng không thể qua loa.
- Tôi... Tôi không sao...
Mã Vân Tiền vừa mới hô lên đã bị thư ký Chu túm lấy kéo ra ngoài.
Bởi vì thư ký Chu biết xếp tức giận, cho nên xuống tay khá nặng. Lão Mã đi đứng không tiện, hơn nữa tuổi đã trung niên, lại thêm mất sức cả ngày lẫn đêm vất vả cày trên bụng của đàn bà, nên thân thể gầy gò. Hiện tại thì phỏng chừng chỉ còn lại bộ xương khô.
Cho nên, thằng nhãi này giằng co vài cái nhưng vẫn không lại thư ký Chu cao to lực lưỡng, dương khí cường thịnh, thế là giống như con chó bị tóm cổ kéo ra ngoài vậy.
Tuy nhiên, sau khi xuống lầu thì bị vài cán bộ ở huyện nhìn thấy, còn tưởng là Chủ nhiệm Mã có lẽ là bị người cắn bậy nên mới ra hình dạng bi thảm thế này. Tất nhiên, Mã Vân Tiền lại trở thành đề tài đàm tiếu cho các cán bộ nhỏ ở huyện khi trà dư tửu hậu.
- Được rồi, nói vào chuyện chính đi. Như vậy đi, con lộ Thiên Tường kia thì khẳng định là phải được tu sửa, sẽ do tất cả chúng ta, các ủy viên thường vụ có mặt ở đây phụ trách.
Mỗi một ủy viên thường vụ đều phải nghĩ ra biện pháp, hợp mưu hợp sức, một người bỏ ra một trăm ngàn, con số này không nhiều lắm nên tin rằng các vị nếu đã có khả năng ngồi ở vị trí này thì một trăm ngàn hẳn là không quá khó để tìm về. Cá nhân tôi dẫn đầu làm gương, bỏ ra 300 ngàn.
Như vậy hợp lại, phỏng chừng cũng có hơn 2 triệu, cộng thêm con số 300 ngàn mà Bí thư Trang cấp cho dùng mua thuốc nổ, huyện lại chúng ta sẽ đến ngân hàng vay thêm mấy trăm ngàn nữa, gom góp vào cũng gần đủ 3 triệu đủ để tự lực cánh sinh, mở rộng và tu sửa con lộ Thiên Tường.
Chu Phú Đức khí phách vô cùng, nói xong đưa tay đấm một quyền lên bàn.
Vừa nói dứt câu, các ủy viên thường vụ khác toàn bộ mặt tỏ vẻ cay đắng, tuy nói dựa vào các mối quan hệ của bọn kiếm về một trăm ngàn thì khả năng kiếm về được là chuyện bình thường.
Tuy nhiên, cũng không được dễ dàng như như Chu Phú Đức nói. Bản thân Chu Phú Đức đến địa khu, cùng lắm đập bàn vài cái là có thể kiếm ra 300 ngàn, cũng không phải đặc biệt khó khăn, còn những người khác thì khác, khá phiền toái.
Đương nhiên, như Tôn Minh Ngọc, Trưởng ban Tổ chức cán bộ cũng không phải lo lắng, bởi vì y có Trưởng ban Tôn của địa khu chống lưng, dựa vào cái chức Trưởng ban Tổ chức Địa ủy của bố y còn sợ không có người đem tiền đến tặng sao? Cho nên, Tôn Minh Ngọc vẻ mặt khá thoải mái ngồi nhìn thái độ mọi người.
Vi Bất Lý, Bí thư Đảng - quần chúng ngồi bất động không lên tiếng. Phỏng chừng với gã kiếm ra một trăm ngàn cũng không phải khó khăn gì to tát, thằng nhãi này vì thế nên ngồi rất ngay ngắn.
Chỉ Trưởng ban Tuyên giáo Đỗ Tiểu Lan cau mày, tay đặt lên vùng dưới ngực, có vẻ giống như không được khỏe.
Đó là bởi vì cảm thấy một trăm ngàn này rất nhiều và khó kiếm. Ban Tuyên giáo vốn chỉ là cái khung rỗng, phụ trách về các cơ cấu như văn hoá giáo dục, y tế nên nghèo xơ nghèo xác.
Đi đâu kiếm ra một trăm ngàn bây giờ, hơn nữa, Đỗ Tiểu Lan lúc trước ngồi vào được vị trí này cũng nhờ cái gọi là nữ quyền, đó là vào thời điểm Đảng ủy Địa khu hưởng ứng kêu gọi của đảng ủng hộ và nâng đỡ nữ cán bộ.
Trên thực tế, cô không có chỗ dựa nào vững chắc sau lưng. Hơn nữa Đỗ Tiểu Lan lại là một phụ nữ tính tình cao ngạo, về giao tiếp cũng không ra sao, cho nên, việc này đương nhiên là khó khăn rồi.
Tuy nhiên, việc này do bá vương vùng này, Bí thư Chu một quyền đấm xuống ra lệnh nên cô cũng không thể đứng ra phản đối. Trừ phi cô không muốn làm chức Trưởng ban Tuyên giáo này nữa.
Phương Hồng Quốc trừng mắt nhìn, sau chợt điềm tĩnh trở lại. Mặc dù chuyện một trăm ngàn này cũng rất nặng ký, nhưng gã cũng sẽ không để cho đối thủ của mình là Chu Phú Đức chê cười. Tục ngữ nói bị đánh gãy răng cửa thì cũng phải nuốt vào trong bụng chính là nói đến tình cảnh của Phương Hồng Quốc vào giờ phút này.
Hừ, bố mày cũng kiếm ra 300 ngàn cho mày xem, đừng tưởng rằng chỉ một mình mày mới kiếm ra 300 ngàn rồi khoe khoang, tự đắc... Phương Hồng Quốc âm thầm cao ngạo nghĩ.
Bởi vì Chu Phú Đức kia ánh mắt lơ đãng nhìn y liếc mắt một cái, hai người vốn là đối thủ của nhau, chuyện gì cũng đấu, thế nên việc này tất nhiên cũng không ngoại lệ.
- Một trăm ngàn, không nhiều lắm, tôi bỏ ra 200 ngàn.
Bí thư Thiết Đông nhiệt của Thị trấn Thanh Sơn nhiệt liệt hưởng ứng, sau khi nói xong còn cố ý nhìn Diệp Phàm liếc mắt một cái, ý muốn nói bố mày đây, một Bí thư Đảng ủy của thị trấn cũng bỏ ra 200 ngàn, còn cậu đường đường là đại Chủ tịch huyện, tôi xem cậu bỏ ra bao nhiêu?
Thị trấn Thanh Sơn là thị trấn duy nhất được tham gia vào hội nghị thường vụ Bí thư Đảng ủy, đó là bởi vì thị trấn Thanh Sơn quả rất chói mắt, nổi danh ở khắp địa khu Đức Bình.
Tất nhiên là bởi vì mỏ đồng. Hơn nữa, Thiết Đông bản thân người này giao tiếp cũng rất rộng người cũng có năng lực. Tất nhiên, có tiền là có giao hảo.
Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Phương Viên tất nhiên không có dị nghị gì, việc này là giúp Diệp Phàm, y làm thế nào cũng phải kiếm ra tiền.
- Ha hả, cảm ơn các vị, đặc biệt là Bí thư Chu, bí thư Thiết đã ủng hộ. Nếu bí thư Thiết ủng hộ 200 ngàn thì tôi cũng phải tỏ thái độ, tôi bỏ ra 250 ngàn.
Diệp Phàm cười nói, thản nhiên đối mặt với Thiết Đông.
250 ngàn này đương nhiên cũng có cách nghĩ riêng, bởi vì Chu Phú Đức hứa bỏ ra 300 ngàn, đương nhiên bản thân hắn không thể bỏ ra nhiều hơn, vượt qua y, như vậy sẽ làm mất phong thái lãnh đạo của y. Người ta Chu Phú Đức là đại biểu đảng, bản thân hắn có nói sao đi chăng nữa cũng không thể so với đại biểu đảng.
Mà bản thân lại là Chủ tịch một huyện, tất nhiên so với Thiết Đông, một Bí thư thị trấn thì không thể thua kém, tuy hắn cũng là ủy viên thường vụ. Cho nên bỏ ra 250 là hợp lý, không cao cũng không thấp.
Tức thật, bố mày vừa rồi sao không nói 500 ngàn, bằng không, đã nghẹn chết tiểu tử này rồi. Thiết Đông trong lòng thầm mắng một câu, cũng biết được mặc dù thị trấn Thanh Sơn có tiền nhưng cũng không thể làm mất hào quang của lão Chu được.
- Các người đều là người có tiền, một Trưởng ban chỉ huy Quân sự như tôi sẽ không đến góp vui, ha hả.
Tề Quy Vân nhìn Chu Phú Đức liếc mắt một cái, thản nhiên nói.
Nói ra thì, chỉ có một mình Trưởng ban chỉ huy Quân sự huyện này không quan tâm đến Chu Phú Đức, người ta khoát lên mình chiếc áo da hổ ban chỉ huy quân sự, thêm nữa Tề Quy Vân là do phân khu của quân đội địa khu trực tiếp điều xuống, cho nên, bí thư Chu Phú Đức quản y không được. Y tất nhiên cũng không sợ Chu Phú Đức.
Hơn nữa Tề Quy Vân cùng Phó chủ tịch thường trực huyện Phương Hồng Quốc có quan hệ khá tốt, cho nên, lần này đứng ra mịt mờ phát biểu đề nghị phản đối Chu Phú Đức, nhìn từ phương diện khác mà nói thì đang mịt mờ ủng hộ bạn tốt là Phương Hồng Quốc .
- Ha hả lão Tề, quân đội phân khu giàu nứt khố đổ vách, ông đi một vòng rồi quay về bảo đảm kiếm được nhiều như nồi cơm của Thạch Sanh.
Chu Phú Đức trong lòng sửng sốt, lập tức bật cười ha hả nói, còn Tề Quy Vân thật có chút đau đầu.
- Ha hả, quân đội phân khu Đức Bình cũng không phải nhà của tôi, hơn nữa, huyện chúng ta có năm nào mà không đi xin trợ cấp chút tiền, người ta sớm thấy phiền rồi. Tư lệnh Phượng nói rồi, Quy Vân ơi, năm nay đừng đến nữa đấy, chọc ông đây tức giận thì sẽ một cước đá cho bay đến tận Thiên Tường làm mồi cho chó mèo.
Tề Quy Vân bật cười ha hả, nói ra một câu khiến Chu Phú Đức căm tức không ngừng, lạnh lùng hừ nói:
- Chẳng lẽ bộ đội các người sẽ không đi qua núi Thiên Xa nữa?
- Ha hả, chúng tôi rất ít đi. Một năm không vượt quá vài lần, chỉ đi vào thời điểm trưng binh.
Hơn nữa, chính quyền địa phương ủng hộ công tác kiến thiết quốc phòng là chuyện hoàn toàn chính đáng. Nếu không có quân giải phóng anh dũng như chúng tôi thì quốc gia sao thái bình ổn định?
Hơn nữa, trước kia số lần sửa đường của các đồng chí quân đội phân khu vì Ma Xuyên chúng ta còn chưa đủ nhiều sao? Tôi thì nhớ rõ, năm trước quân đội phân khu từng phái hơn mười chiếc xe đến giúp chúng ta sửa đường, vận chuyển đồ vật, và còn có thêm chiếc máy xúc nữa chứ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Bí thư Chu, những thứ đó nếu ông thấy không là gì thì năm nay không cần phải phiền đến bọn họ làm chi.
Đức Bình chúng ta không chỉ có Ma Xuyên là một huyện nghèo, dù sao cũng phải chừa lại chút canh cho huynh đệ huyện khác chứ.
Tề Quy Vân không mở miệng thì thôi, một khi mở miệng thì đến Chu Phú Đức muốn dùng thế mạnh áp chế cũng không tìm được cớ.
- Ha hả, Trưởng ban Tề, không thể nói như vậy. Đảng đã từng nói qua, không sai, chính quyền địa phương phải ủng hộ quân đội làm công tác kiến thiết, nhưng cũng có nói thêm một câu, đó gọi là quân dân cùng xây dựng có phải hay không?
Như vậy, mới có thể thể hiện tình quân dân như tình cá với nước, thời chiến tranh, nếu không có mấy ngàn vạn dân ở phía sau tiếp vận lương thực, nước uống thì trận chiến đó đánh như thế nào. Cho nên, quân đội không rời khỏi địa phương, địa phương tất nhiên cũng không rời khỏi quân đội.
Giữa quân dân luôn giúp đỡ cho nhau, tuy hai mà một, mới có thể chung tay kiến thiết quốc gia giàu đẹp.
Diệp Phàm thấy, cứ thế này thì hơi không ổn.
Tề Quy Vân chỉ khai pháo, nếu người này lôi kéo được các ủy viên thường vụ khác đang có mặt thì toàn bộ sẽ phản pháo, đại kế sửa đường xem như bị phá sản. Cho nên, tất nhiên cũng đứng dậy, ủng hộ Chu Phú Đức.
Đương nhiên, nghe xong trình bày và phân tích của Diệp Phàm, trong lòng Chu Phú Đức khá vừa lòng, nhìn Diệp Phàm với ánh mắt khen ngợi, tỏ vẻ cảm ơn.
Diệp Phàm tất nhiên cũng hơi hơi gật đầu, hai người như hiểu lòng nhau, hai xếp lớn Ma Xuyên tạm thời liên minh phản Tề.
- Tôi thấy cũng không nên ép buộc. Vừa rồi Trưởng ban Tề cũng nói qua, quân đội phân khu của địa khu hàng năm đều chi trợ cho Ma Xuyên chúng ta khá nhiều. Năm nay tư lệnh Phượng đã nói như vậy, nếu lại đi làm phiền người ta chỉ sợ sẽ khiến cho người chán ghét, vẫn còn nhiều thời gian, năm nay không được thì sang năm lại đi, cách nhau một năm thì tư lệnh Phượng sẽ không nói thế nữa. Nói gì thì tư lệnh Phượng người ta là ủy viên thường vụ Địa ủy, nếu làm cho người ta nổi giận lôi đình thì số phận của Ma Xuyên cũng không được may mắn cho lắm.
Phương Hồng Quốc không ngờ cũng tham gia vào, đứng về phía Tề Quy Vân mà nói.

Quan Thuật - Chương #800


Báo Lỗi Truyện
Chương 800/2839