Chương 8: Nhiệm vụ bí mật


Ông cụ kia lúc ngồi sang trái, lúc ngồi sang phải. Bởi vì Diệp Phàm cũng là cao thủ cờ vua, tuy lúc trước chỉ học đến lớp năm nhưng trong giải đấu ở huyện cũng từng đoạt được giải nhất giải thiếu nhi. Đương nhiên kìm không nổi tính hiếu kì nên chạy đến, từ đó về sau thì quen biết lão đạo sĩ họ Phí.
Hơn nữa có một lần đi tìm Phí lão đầu chơi vô tình thấy ông cụ đang nén khí, một chân đè bể ba viên gạch. Nhất thời kinh thiên, hắn lập tức chạy tới quỳ xuống nhận sư phụ.
Từ đó, khi có thời gian rảnh thì liền cùng với Phí lão đầu luyện tập cái gì " Thuật dưỡng sinh". Nghe Phí lão đầu nói đây là một loại dưỡng sinh thuật, tên thường gọi là khí công. Có thể thông kinh mạch, tốt cho cơ bắp. Đương nhiên không giống như những trò thần kỳ diễn trên tivi, chỉ có ưu điểm là dưỡng thân cốt.
Luyện đến cực giới có thể một chân đá bể mười viên gạch. Theo Phí lão đầu nói sư phụ của lão ngày trước ngay cả đá tảng cũng đập bể được. Diệp Phàm luyện mười năm rồi, nổi giận tất nhiên không thể bằng cao thủ võ lâm phun ra sát khí, sức mạnh để làm nứt gạch cũng không có.
Tuy nhiên nhắm mắt vận khí cố gắng cũng làm bể được một viên gạch, lúc đó cảm giác chân cứng như khúc cây vậy. Có thể đạt được đến trình độ này Diệp Phàm cũng cảm thấy mãn nguyện rồi, dựa vào thân thủ này ở trường học cũng có thể đá văng năm tên lưu manh.
Hơn nữa Phí lão đầu lại là thầy lang ở ẩn, nghe nói là gia truyền. Diệp Phàm còn tận mắt thấy ông cụ cứu sống được một bệnh nhân mà bệnh viện đã trả về nhà, tuyên bố không cách nào chữa trị được. Cuối cùng người đó cũng sống thêm được vài năm..
Cho nên mười năm lại đây, y thuật của Phí lão đầu hắn cũng học được gần hết, thật ra cũng chỉ cóvài phương thuốc.
Ba người ăn một bữa trưa thịnh soạn. Đừng thấy Lưu Trì ốm yếu gầy gò, nhưng y uống rượu không kém mấy ông nghiện rượu chút nào. Mỗi người đều uống hết tám chai bia giá hơn một tệ. Vì cao hứng nên Diệp Phàm cũng cùng uống với y đến cùng.
Hai người cuối cùng cũng uống hết hai két bia. Cần biết lúc đó một két bia có 24 chai, hơn nữa là loại 64 hào. Xui xẻo là không lâu thì lại đụng đám kế hoạch hóa gia đình thị trấn Lâm Tuyền cũng đến quán Xuân Hương ăn cơm. Mọi người đều đi đến kính rượu với tổ trưởng Diệp Phàm. Kết quả là bàn tửu rượu của họ cũng do Diệp Phàm trả. Cuối cùng ba người thất thểu ra khỏi quán, còn lại được 300 tệ tiền kinh phí hoạt động. Cái này là còn do chủ quán Xuân Hương Phạm Xuân Hương nể tình Lý Xuân Thủy giảm hai mươi phần trăm, nếu không phỏng chừng phải 400 tệ hơn.
Diệp Phàm đau lòng không ngừng, phải biết là lúc đó một tháng lương của Bí Thư không quá 300 tệ. Lương của Diệp Phàm vẫn chưa đến ngày, ngay cả hắn cũng không biết, đoán chừng không quá 250 tệ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Bữa cơm này đồng nghĩa với việc bỏ hết một tháng lương của Bí thư vào bụng rồi. Về tới nhà khách vốn dĩ chuẩn bị đi mua ít đồ sơ chế qua rồi đem đến đập nước Thiên Thủy, tuy nhiên con người có chút men thường không thể khống chế được nên đành đi ngủ.
Bởi vì Bí thư Tần kêu Diệp Phàm ngày mai chuẩn bị khởi hành, buổi chiều không có việc gì nên Diệp Phàm cũng yên tâm đi ngủ. Lúc thức dậy đã gần năm giờ rồi, vừa xuống lầu đã thấy một người trung niên dáng người mập mập đang đứng nói chuyện với chủ nhiệm Trần tại sảnh.
Diệp Phàm cảm thấy hình như gặp qua người này ở đâu đó, nhất thời nhớ không ra.
- Tổ trưởng Diệp, đây là Phó chủ nhiệm kế hoạch hóa gia đình Lý Hiên Thạch.
Chủ nhiệm Trần nhiệt tình giới thiệu.
- Ồ! Tôi nhớ ra rồi. Chào chủ nhiệm Lý, lúc trưa bị anh chuốc rượu say bí tỉ, xém chút không dậy được rồi.
Diệp Phàm nhanh nhẹn chào hỏi. Bản thân vừa đến thị trấn Lâm Tuyền, giống một đứa mù vậy, biết thêm nhiều bạn cũng tốt. Tục ngữ nói "Bạn bè nhiều đường cũng dễ đi hơn", chốn quan trường này cần phải học hỏi kinh doanh.
- Ha ha! Tổ trưởng Diệp tửu lượng tốt lắm, chúng tôi không thể so sánh với người tuổi trẻ như cậu được.
Phó chủ nhiệm Lý đón lấy điêú thuốc từ Diệp Phàm xong mỉm cười nói đùa, nhìn Diệp Phàm rồi nói tiếp:
- Cậu Diệp, lúc trưa cậu mời cơm, tối nay tôi làm chủ, chúng ta cụng vài ly.
- Cũng được! Chủ nhiệm Lý mời tôi đương nhiên phải chấp hành rồi.
Diệp Phàm đương nhiên không chối từ.
- Chủ nhiệm Trần, cùng đi nhé!
Lý Hiên Thạch nhìn thoáng qua Trần Chân Minh cười nói.
- Không được rồi, các vị cứ uống đi, tối tôi còn chút việc, bà nhà gọi tôi về.
Chủ nhiệm Trần cười đáp.
Hai người đến một quán ăn trong thị trấn gọi là "Bách Vị Các". Nhìn "Bách Vị Các" nằm bên bờ dòng suối Lâm Tuyền, Diệp Phàm không kìm được trầm trồ:
- Thật là một nơi thanh nhã. Chủ nhiệm Lý, quán ăn này chắc phải có lai lịch chứ?
- Đời người trăm vị, đồ ăn giống như đời người vậy! Chủ yếu là ở đây yên tĩnh.
Chủ nhiệm Lý cười nói dẫn Diệp Phàm vào quán ăn.
- Ồi! Bí thư Thái, ông cũng đến ăn cơm à? Vừa đúng lúc, chúng ta cùng nhau ngồi nhé.
Chủ nhiệm Lý đột nhiên mắt sáng lên như thủy tinh phản ánh sáng, thân mình lập tức hơi nghiêng về phía trước chào đón nồng nhiệt.
- Ừ!
Phó bí thư đảng ủy thị trấn Lâm Tuyền ngó qua Diệp Phàm một cái, trong mắt hiện lên ánh nhìn thắc mắc.
- Chào bí thư Thái, tôi là Diệp Phàm vừa được phân bổ đến đây.
Diệp Phàm mỉm cười khẩn trương bước đến làm quen. Phải biết rằng ở thị trấn Lâm Tuyền ngoài Bí thư và chủ tịch huyện ra thì Thái Đại Giang là nhân vật số ba. Bây giờ chủ tịch Ngô đã thắt cổ tự vẫn, y đang mơ có thể thay thế vào chỗ đó. Diệp Phàm mặc dù chỉ là thằng nhóc miệng hôi mùi sữa, nhưng bây giờ tình hình liên quan đến thị trấn Lâm Tuyền hắn cũng đã dần dần hiểu được.
- Ối! Cậu chính là Diệp Phàm, tổ trưởng tổ công tác đập nước Thiên Thủy đây mà. Không tệ! Chàng trai.
Không ngờ Thái Đại Giang mỉm cười gật đầu.
Ba người đi lên lầu hai rồi trực tiếp đi vào một căn phòng cạnh suối. Bên trong trang trí cũng không tệ lắm, nền nhà còn lót đá phiến, tường cũng sơn trắng. Nhìn có vẻ sạch sẽ tự nhiên, mở cửa sổ nghe thấy tiếng nước suối chảy, cảm giác rất thoải mái.
Thức ăn bưng lên đúng là có đặc sắc địa phương. Thịt heo rừng kho tàu, gà rừng chiên giòn, không ngờ còn có cả một con tê tê.
Diệp Phàm cuối cùng đã hiểu ý nghĩa của "Bách Vị".
Qua vài tuần rượu, thưởng thức vài món ăn, mọi người cùng nhau ăn uống có phần say rồi. Lúc này máy nhắn tin của Lý Hiên Thạch đột nhiên vang lên.
- Bí thư Thái, cậu Diệp, tôi đi xuống dưới lầu gọi cú điện thoại, hai người từ từ uống.
Chủ nhiệm Lý xuống lầu, trong phòng chỉ còn lại Diệp Phàm và Thái Đại Giang.
Nói chuyện phiếm vài câu sau đó Thái Đại Giang thân mật vỗ vai Diệp Phàm giống như bề trên nói chuyện với hậu bối:
- Tiểu Diệp à! Ngày mai cậu phải đi đập nước Thiên Thủy rồi, đồ cần chuẩn bị tối nay phải mua cho đủ, nếu không đến đập nước Thiên Thủy là không mua được, trở về một chuyến cũng không dễ dàng.
- Cám ơn Bí thư Thái quan tâm, tôi sẽ mua đủ.
Diệp Phàm nói, có chút cảm động.
- À! Tiểu Diệp, còn một việc cậu cần chú ý. Lần này trấn bổ nhiệm cậu đến đó làm tổ trưởng tổ công tác đập nước Thiên Thủy, thật ra là còn có một nhiệm vụ bí mật. Đó là bí mật tìm hiểu chuyện của chủ tịch Ngô ở thị trấn đập nước Thiên Thủy. Bởi vì việc này có chút rắc rối, chỉ là tìm hiểu chứ không phải kêu cậu đi kiểm chứng cái gì. Ha ha, chúng ta cũng không phải công an, cho nên cậu cũng không cần quá khẩn trương. Tuy nhiên việc này cậu cần bảo mật, tìm hiểu được tình hình gì cậu trực tiếp báo cáo với tôi là được. Đừng nói lung tung, chủ yếu là sợ người khác hiểu lầm.
Thái Đại Giang đột nhiên thấp giọng nói, mặt có vẻ nghiêm túc.

Quan Thuật - Chương #8


Báo Lỗi Truyện
Chương 8/2839