Chương 331: Chủ tịch huyện Vệ biến thành hổ cái


- Không phục! Có oán giận gì chứ, Chủ tịch thị trấn Hoàng, anh nói đi.
Vệ Sơ Tinh vừa nghe nói đã biết bên trong có chuyện, vội vàng hỏi.
Mâu Dũng liếc nhìn Hoàng Hải Bình không lên tiếng. Hoàng Hải Bình sau khi thấy ánh mắt sát nhân của Mâu Dũng nhìn chằm chằm cũng không dám lên tiếng.
Vệ Sơ Tinh thấy hai người liếc mắt cũng hiểu rõ.
- Bí thư Mâu, gọi hai người đó đến đây, tôi muốn nghe.
Một lát sau Giám đốc sở Chu kéo Mã Nhị Cẩu xuống phòng họp nhỏ.
- Cậu tên là Mã Nhị Cẩu phải không? Tại sao lại cãi nhau, có gì bất bình nói nghe xem.
Vệ Sơ Tinh ngẩng mặt lên nghiêm túc hỏi, dáng vẻ giống như cọp cái.
- Ồ! Tại sao lại là phụ nữ, trước đó bọn họ cũng không nói với tôi là phụ nữ, không ngờ Chủ tịch huyện lại là một mụ đàn bà. Mẹ kiếp. Đàn bà thật là đáng sợ. Chỉ cần ôm ấp bố mày một đêm, tiền lùi đường đưa hết cho cô ta cũng được.
Mã Nhị Cẩu vội vàng lén lau nước miếng chảy ra từ khóe miệng.
Lúc này Mâu Dũng ở bên cạnh cũng hừ nói:
- Mã Nhị Cẩu, đây là Chủ tịch huyện Vệ mới điều tới của huyện chúng ta, có gì thì nói nhanh lên.
- Vệ…xin chào Chủ tịch Vệ. Tôi tên là Mã Nhị Cẩu, nhà ở trên đường Đông Tỏa Dương. Năm ngoái con phố Đông Tỏa Dương bị người xấu phóng hỏa đốt sạch. Trên đường có ba bốn trăm cửa hàng đều không còn nhà để ở.
Sau này mọi người xây dựng lại, nhưng Chủ tịch thị trấn Diệp yêu cầu mỗi gia đình đều phải lùi xuống khoảng 10 mét. Nói là muốn xây mới mặt đường của thị trấn Lâm Tuyền chúng ta đẹp như thành phố Phúc Xuân. Chủ tịch huyện Vệ, anh ta yêu cầu đường phải rộng 26 mét.
Ngay cả đường phố của huyện thành chúng ta cũng không có rộng như vậy, thật quá lãng phí! Tôi chỉ có một cửa hàng mặt tiền nhỏ, nếu lùi đường thì về căn bản chẳng khác nào không có.
Nhưng trong thị trấn nói nếu không lùi đường thì không phát giấy phép xây dựng. Hơn nữa cũng không đưa số tiền phụ cấp cấp trên phát xuống để bồi thường xây nhà. Chúng tôi đều là những người dân nghèo, làm sao có thể chống đỡ được chính quyền.
Cuối cùng không thể làm gì khác hơn là phải lùi, chính quyền nói mỗi mét vuông bồi thường 300 đồng, nhưng khi chính quyền đo đất bồi thường cũng cố ý khấu trừ, tôi lùi đường rõ ràng có 46 mét vuông, nhưng chính quyền cứng rắn nói chỉ có 40 mét vuông, đây không phải là cướp tiền mồ hôi nước mắt của chúng tôi sao?
Còn không phải tuyệt đường sống của dân chúng sao?
Mới vừa rồi vốn là muốn tìm Chủ tịch thị trấn Diệp, nhưng anh ta lại không ở đây, cũng không biết chạy đến chỗ nào chơi rồi. Hình như quanh năm suốt tháng cũng không có mấy khi nhìn thấy anh ta. Nghe nói cả ngày chạy lên huyện thành ăn nhậu chơi bời, đâu thèm quan tâm đến sống chết của dân chúng-
Mã Nhị Cẩu càng nói càng kỳ cục, đã hơi biến vị rồi.
- Mã Nhị Cẩu, chớ nói lung tung.
Lúc này phó Chủ tịch thị trấn Thiết Minh Hạ đứng bên cạnh hừ giọng nói.
- Tôi…tôi…
Mã Nhị Cẩu bị người ta hừ cho một tiếng không dám càm ràm nữa.
- Được rồi! Anh đi trước đi. Kêu các đồng chí ở địa phương đo đạc lại một lần nữa, nhất định phải đưa phụ cấp cho người ta. Đừng làm sai, để cho dân chúng chịu tổn thất.
Vẻ mặt Chủ tịch huyện Vệ rất hòa nhã nói với Mã Nhị Cẩu.
Mã Nhị Cẩu vừa đi, Vệ Sơ Tinh đã trầm mặt xuống, quay đầu nói với Mâu Dũng: - Bí thư Mâu, Chủ tịch thị trấn Diệp đang ở đâu?
- Anh ta tới thôn Quy Lĩnh làm việc rồi. Có lẽ ngày mai mới quay về.
Trong lòng Mâu Dũng cả kinh, vội vàng che đậy, chỉ sợ chuyện của lão Bí thư chi bộ bị đè chết lộ ra ngoài.
Có lẽ ngay cả bản thân Bí thư Đảng ủy thị trấn mình cũng sẽ bị mắng. Hơn nữa trước kia khi trường học có chuyện, mình là Chủ tịch thị trấn mà không giải quyết, lúc ấy lão Bí thư chi bộ phản ứng.
Mình đã đẩy chuyện của trường học về cho xã Khanh Hương, không cấp tiền. Nghiêm khắc mà nói bản thân cũng phải chịu trách nhiệm nhất định.
Nhưng thật ra cũng không thể trách Mâu Dũng, tài chính thị trấn trống trơn, không có tiền kêu y lấy gì mà đi sửa trường.
Nhưng chuyện xảy ra, lãnh đạo ở trên không quan tâm anh có tiền hay không, đầu tiên phải tìm được mấy người chịu tội rồi hãy nói, nếu không làm sao dẹp yên được giận dữ của dân chúng,
Đây cũng là chuyện thường ngày trên chốn quan trường của Hoa Hạ, gọi là một loại quy tắc ngầm cũng được.
- Ài! Làm việc thì được rồi.
Trong lòng Vệ Sơ Tinh tự đặt một dấu hỏi.
- Đưa ma cũng gọi là làm việc, hừ!
Lúc này một thanh âm rất không đúng lúc vang lên, phó Chủ tịch thị trấn Khúc Anh Hà hừ nói, có cảm giác muốn châm dầu vào lửa.
- Đưa ma! Sắp gần cuối năm rồi, chuyện trong thị trấn hàng trăm hàng nghìn việc, một Chủ tịch thị trấn lớn quản lý mười vạn nhân khẩu lại có thể tốn thời gian mấy ngày đi đưa ma, đưa ai? Không phải là người nhà anh ta chứ.
Vệ Sơ Tinh hơi tức giận, chuyện lùi đường trước đó vốn đã chọc giận cô ta nhưng vẫn tận lực áp chế, dù sao mình cũng mới lên chức.
- Không phải! Một lão Bí thư chi bộ bị tường đất đè chết.
Khúc Anh Hà tiếp tục lắm mồm nói.
- Lão Bí thư chi bộ bị đè chết, chuyện này là thế nào. Anh giải thích cho tôi nghe xem.
Sắc mặt Vệ Sơ Tinh lại càng khó coi, hỏi thẳng Khúc Anh Hà.
- Là như vậy Chủ tịch huyện, nghe nói trường học của thôn Quy Lĩnh đã lâu rồi không tu sửa, lão Bí thư chi bộ Phượng Cửu Công sợ các học sinh bị tường đè, cho nên dẫn người tới đào tường.
Kết quả tường đổ, lão Bí thư chi bộ cũng bị đè chết. Nghe nói chiều hôm trước lão Bí thư chi bộ còn tới thị trấn, yêu cầu gặp Chủ tịch thị trấn Diệp, muốn xây dựng lại trường học.
Kết quả không tìm thấy Chủ tịch thị trấn Diệp, lão Bí thư chi bộ tức giận quay về tự mình đào tường trường học. Ài! Nếu như lúc ấy Chủ tịch thị trấn Diệp cũng ở đây có lẽ đã không xảy ra chuyện này.
Hoàng Hải Bình ngoài mặt là nói chuyện, nhưng trên thực tế là chĩa mũi nhọn vào người Diệp Phàm.
Hoàng Hải Bình lần này cũng bất chấp mọi chuyện, lần này phối hợp với Khúc Anh Hà đưa Diệp Phàm vào chỗ chết. hiện tại Diệp Phàm không có Lý Hồng Dương chống đỡ, trên căn bản chỉ là con chuột chết mà thôi.
Tối qua từ khi biết được Phí Mặc thăng lên làm Bí thư khối Đảng, tâm tư của hai người đã sớm bừng bừng, nếu Diệp Phàm ngã xuống, thì chiếc ghế Chủ tịch thị trấn sẽ xem Phí Mặc ủng hộ người nào, thì có lẽ người đó có thể trèo lên được.
Hiện tại Bí thư, Chủ tịch huyện vừa mới nhậm chức, có lẽ vẫn chưa quen thuộc phương diện nhân sự, hẳn là phải trưng cầu ý kiến của Bí thư quản lý khối Đảng Phí Mặc.
Tối hôm qua, Hoàng Hải Bình và Khúc Anh Hà cùng với con trai thứ hai của Phí Mặc là Phí Vũ Vân ở quán rượu Tử Vân mưu đồ bí mật đến đêm khuya, quyết định áp dụng mấy phương diện đồng thời với phương pháp xuống tay lật đổ Diệp Phàm. Lần này là cơ hội rất tốt, nếu chuyện lùi đường gây ồn ào lên, cái chết của lão Bí thư chi bộ lại là trách nhiệm nặng nề, hơn nữa công trình nhà máy giấy Ngư Dương cũng tiến hành không thuận lợi lắm.
- Hừ!
Sau khi Vệ Sơ Tinh hừ một tiếng thì không lên tiếng nữa, uống một chén trà lại tiếp tục chuyến hành trình kiểm tra của cô ta, sau khi đến thị trấn Nam Khê thì quay về huyện.
Hoàng Hải Bình biết Diệp Phàm đã tạo ấn tượng xấu trong lòng cô ta, sắp sửa tiêu đời rồi.
- Ha ha ha, cuối cùng cũng câu được một con tàm tạm.
Trong hồ Sừng trâu của thôn Quy Lĩnh truyền ra một tràng cười sảng khoái của Âm Vô Đao
Hơn ba giờ, Âm Vô Đao thật sự đã câu được một con cá trắm cỏ cực lớn nặng gần năm cân.
- Tiểu tử, tối nay sẽ để cậu nếm thử "Khiếu Hoa Ngư" mà ta làm. Đảm bảo cậu ăn vào sẽ sảng khoái vô cùng, ha ha ha…
Âm Vô Đao có vẻ rất khoe khoang, cười đến mức ria mép vểnh lên.
- Vậy thật tốt quá, vãn bối có lộc ăn rồi.
Diệp Phàm cười nói, có vẻ không tin, có lẽ Âm lão đầu này chỉ nói khoác mà thôi.
Ba giờ.
Ở gần hồ Sừng trâu tuôn ra mấy trăm nông dân, già trẻ lớn bé có cả. tất cả đều cầm theo rổ hái chè bận rộn hái Thiên Nhĩ Linh Thảo trong bụi cỏ.
Hơn 12 giờ trưa, Chủ tịch thôn Phượng mang theo tin tốt quay về nói với người trong thôn, nhưng sau đó mọi người đều giữ thái độ hoài nghi. Chỉ sợ sau khi hái xong Thiên Nhĩ Linh Thảo vận chuyển đến cung cũ của đập Thiên Thủy lại không có ai cần thì phí công.
Hơn nữa loại cỏ này ở thôn Quy Lĩnh đâu đâu cũng có. Người dân thật sự không dám tin có thể bán được 20 đồng một cân. Phải biết rằng lúc đó thợ thủ công làm một ngày cũng không quá 10 đồng.
Nhưng Chủ tịch thôn Phượng thận trọng nói Chủ tịch thị trấn Diệp Phàm đứng ra bảo đảm, mọi người mới tin, lập tức phát động cả thôn, người nào có thể đi thì đều đi hết, người nằm trên giường không thể đi thì chỉ có thể sốt ruột.
Lấy ví dụ như "Quả phụ xinh đẹp" Chu Xảo Đậu mà nói, lưng vừa động một chút đã đau đến hoa mắt, không thể dùng lực. Mắt thấy người khác động tay một chút là có thể hái được mấy trăm đồng ăn tết, còn nhà mình chỉ có hai người già và một đứa trẻ mấy tuổi, thiếu chút nữa đã sốt ruột đến choáng váng.
Cuối cùng hai người già dứt khoát dẫn theo đứa cháu lên núi, có thể hái được bao nhiêu thì hái. Dù gì đều là tiền, hiện tại Thiên Nhĩ Linh Thảo trong mắt mọi người đều biến thành lá vàng rồi.
Nhưng mọi người nghiêm khắc làm theo Chủ tịch thôn Phượng nói. Lá cây nhỏ cỡ bàn tay thì không hái, để dành cho sang năm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Khi mọi người nhìn thấy Chủ tịch thị trấn Diệp và một ông lão quái dị chèo bè trúc câu cá trong hồ Sừng trâu, trong lòng đều cảm khái, nghĩ thầm, " Người thành phố vẫn là người thành phố. Chúng ta cơm ăn không đủ no, nhìn người ta kìa, thật là thảnh thơi. Lúc nào mới có thể nhàn nhã như vậy không lo chuyện nhân thế."
Nhưng mọi người biết đó chỉ là giấc mơ, không thể so sánh với người ta được. Một người là Chủ tịch thị trấn, lão đầu kia nhìn rất khí phách, thấy Chủ tịch Diệp rất cung kính, có lẽ là quan lớn trong thành. Cho nên mọi đều im lặng hái Thiên Nhĩ Linh Thảo, khi nào có gì muốn nói lại khoa tay múa chân như kịch câm, chủ yếu là sợ làm ồn ào ảnh hưởng đến quan lớn.
Đương nhiên, trong lòng mọi người đều vô cùng cảm kích vì Chủ tịch thị trấn Diệp đã mang tới cho mình mấy trăm đồng thu nhập, nhìn thấy dáng vẻ của mọi người, Diệp Phàm cũng cảm thấy buồn cười, lớn tiếng hét:
- Chủ tịch thôn Phượng, tối nay tôi không về ăn cơm, mọi người cứ kệ tôi.
Lúc mới đầu Chủ tịch thôn Phượng cũng có chút lo lắng, sợ Chủ tịch Diệp xảy ra chuyện gì trên núi, sau đó thấy Diệp Phàm thái độ kiên quyết nên cũng không để ý đến nữa.
5 giờ chiều, người trong thôn đều quay về nhà, ngay trong đêm dùng xe lam chở toàn bộ số Thiên Nhĩ Linh Thảo hôm nay hái được vận chuyển đến đập Thiên Thủy.
Tiền còn chưa đến tay thì cũng không biết Chủ tịch Diệp nói thật hay giả, hơn nữa điện thoại lại hỏng, không liên lạc được. Cho nên ai cũng lo lắng, cả đêm ngủ không yên.
Âm lão đầu đào một cái hố dưới đất, lại lôi ra rất nhiều chai lọ trong túi bắt đầu chế biến, rải thuốc bột khử mùi tanh, rửa sạch, dùng thuốc với nước ngâm cá…
Quá trình chế biến phức tạp khiến đôi mắt chim ưng của Diệp Phàm nhìn mà cũng hoa mắt, nghĩ thầm, " "Khiếu Hoa Ngư" này phiền phức quá, trước kia "Khiếu Hoa Kê" mà Hồng Thất Công biểu diễn trên ti vi cũng không phức tạp như vậy."
Nhưng Diệp Phàm cũng vô cùng mong đợi, trải qua một bộ trình tự như vậy của Âm Vô Đao, mùi vị của "Khiếu Hoa Ngư" có lẽ là rất tuyệt.
Âm Vô Đao cũng thật sự biết ăn, trong túi hành lý cái gì cũng có. Dầu muối tương dấm hành tỏi…đầy đủ mùi vị. Có lẽ cũng là một người đã nếm món ăn khắp nơi, lúc này có mùi vị giống như bang chủ Cái Bang Hồng Thất Công.
- Đoạn Hải, chuyện hôm nay có lẽ là đến tai Chủ tịch huyện Vệ rồi, có lẽ lần này Chủ tịch thị trấn Diệp gặp phiền phức.
Đỗ Bằng có chút lo lắng nói.
- Làm sao đây, không thể nào liên lạc được với Chủ tịch thị trấn Diệp?
Đoạn Hải cũng cuống quýt.
- Dứt khoát trong ba người chúng ta phải có một người đi tìm, nếu không đợi Chủ tịch Diệp quay về, Hoàng Hải Bình cũng giải quyết hết rồi. Tôi nghe nói phó Chủ tịch thị trấn Hoàng và phó Chủ tịch thị trấn Khúc nói chuyện rất lâu trong phòng hội nghị, mọi người có biết bọn họ nói gì không?
Trải qua một thời gian tôi luyện, Trịnh Lực Văn dần dần có phong độ của đại tướng.
- Không rõ lắm, lúc ấy trong phòng họp nhỏ đều là Đảng ủy viên, ngay cả Chủ nhiệm Vương của phòng Đảng Chính cũng không ở đấy. Ài! Hạng tôm tép như chúng ta không có tư cách biết những chuyện này. Tôi thấy có lẽ tôi nên đi, đợi cơm nước xong sẽ kiếm một chiếc xe lam xuất phát.
Đỗ Bằng nói.
- Được! Tôi và Đoạn Hải canh giữ trong thị trấn, chỉ sợ có người tới lùi đường, không bỏ đi được. Vất vả cho cậu phải chạy một chuyến rồi. Thôn Quy Lĩnh không dễ đi, mang theo ít đồ, phải chú ý an toàn đấy.
Trịnh Lực Văn dặn dò nói, y là giám đốc sở Tài chính, bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị tiền, cho nên nhất thời không đi được. Còn Đoạn Hải là người phụ trách lùi đường, khẳng định là không thể đi, chỉ còn có Đỗ Bằng là có thể.
- Đỗ Bằng, mang theo ít tiền đi, sợ đến đó Chủ tịch Diệp có việc cần dùng.
Trịnh Lực Văn vừa nói vừa móc ra ba vạn tiền mặt đưa cho Đỗ Bằng.
- Không cần, tôi trực tiếp tới chỗ Chủ nhiệm Vương để lấy, ông ta là Chủ nhiệm phòng Đảng chính, tiền phía bên ủy ban thị trấn đều do ông ta cầm. Yên tâm đi. Tôi kêu lái xe lái chậm thôi, có lẽ không có việc gì.
Đỗ Bằng gật đầu.
6 giờ.
Khi Âm Vô Đao vẫn đang chế biến Khiếu Hoa Ngư trong đất thì Chủ tịch huyện Vệ đã tắm rửa sạch sẽ, bước chân đến Ủy ban nhân dân huyện. Lúc này đến cuối năm rồi, chuyện phải xử lý của chính quyền huyện thật sự rất nhiều.
Bản thân mình lại vừa mới đến, hai mắt còn mơ hồ, chuyện gì cũng không rõ, nếu cứ tiếp tục như vậy làm thế nào khai triển công việc ngày mai được.
Cho nên cô ta đến Ủy ban huyện làm thêm giờ. Vừa mới đến ủy ban huyện đã nhìn thấy một lão đầu tử đầu hói giống như có việc gấp, ngước mắt nhìn Vệ Sơ Tinh lập tức chạy tới, thở hổn hển nói:
- Chủ tịch huyện, tôi là Ngưu Lập Phú của phòng thông tin, trong huyện có quá nhiều thư tín không cách nào xử lý.
Trước kia Chủ tịch huyện Trương có dặn dò kêu các đồng chí của phòng Thông tin chúng tôi phân loại, đưa các công việc trọng điểm tới phòng làm việc của Chủ tịch huyện. Không biết Chủ tịch huyện Vệ có dặn dò gì mới, để chúng tôi tùy thời xử lý.
- Phòng thông tin là cửa sổ rất quan trọng gắn kết người dân với chính quyền, nhân dân có chuyện gì trọng đại lúc không có chỗ nào cầu cứu đều sẽ áp dụng phương thức viết thư. Đây cũng là con đường trọng yếu để chính quyền huyện hiểu rõ cuộc sống của dân chúng.
Tôi hi vọng mọi người nhất định phải thận trọng đối với từng lá thư, được rồi, tôi vừa vặn đang có thời gian rảnh, anh cầm mấy lá thư quan trọng mang đến phòng làm việc cho tôi, tôi cũng muốn tìm hiểu một chút tình hình của Ngư Dương, tìm hiểu một số chuyện của dân chúng.
Vệ Sơ Tinh suy nghĩ một lát, cảm thấy nếu có thể từ trong một số lá thư quan trọng tìm hiểu được tình hình của Ngư Dương thì cách này cũng không tệ.
Dân chúng là những người thật thà nhất, có lời nào muốn nói đều dám nói. Không giống như một số cán bộ thị xã, miệng đầy những lời giả dối khách sáo, nói chuyện thì hùng hồn đầy lý lẽ, uy phong lẫm liệt.
Khi Vệ Sơ Tinh vừa mới đặt mông xuống vẫn hơi nhíu mày, vì hôm nay ngồi xe cả ngày, đường đi lại toàn là đá vụn, suýt chút nữa khiến cô ta run rẩy ngã xuống.

Quan Thuật - Chương #331


Báo Lỗi Truyện
Chương 331/2839